01/06/2026
CHUYỆN RẤT BUỒN, AI MUỐN VUI ĐỪNG NÊN ĐỌC
Điều trị cho một ca khó, thấy địa chỉ ở một chung cư gần phòng khám nên tôi hỏi thăm. Mẹ bé nói địa chỉ đó cũ, lúc anh chị còn làm ở Sài Gòn, giờ cả nhà về quê (ở một tỉnh miền Tây) sống rồi.
Sẵn tiện, chị kể ở nhà có người em làm ăn thất bại nên trầm cảm. Có điều trị một thời gian nhưng rồi ngưng vì không muốn điều trị nữa. Giờ sống với Mẹ, mỗi ngày chỉ ra ngồi nhìn đường phố qua song cửa, thẫn thờ, nhưng may là không quậy phá gì. Hai Mẹ con sống với nhau, chị có gia đình riêng nên không ở cùng.
Chị cũng nói gia đình từng thử bỏ thuốc vào đồ ăn nhưng em trai nhận ra nên giờ cũng không cho uống thuốc gì. Tôi hỏi sao không đưa vào bệnh viện, chị nói Mẹ chị bảo thôi để Mẹ nuôi. Đưa vô đó không ai chăm sóc, có một mình tội nghiệp.
Nghe đến đó tôi cũng thấy buồn. Lúc ấy cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ hứa là khi về Việt Nam sẽ thử xem thuốc nào không bị đắng để nhắn gia đình.
Hôm kia có thử hai loại. Loại đầu vừa cay vừa đắng, tê cả lưỡi nên cũng không biết rõ vị của loại còn lại. Nhớ hồi còn làm ở phòng khám Nhi, tôi cũng từng cắn thử nhiều loại thuốc để tìm loại ít cay, ít đắng cho mấy đứa nhỏ dễ uống. Giờ cũng hy vọng sẽ tìm được loại phù hợp.
Với người Mẹ và em trai của chị, cuộc đời này có lẽ đã quá đủ đắng cay rồi.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến một khả năng khác.
Biết đâu những gì đang diễn ra lại chính là hạnh phúc của một người Mẹ: có đứa con quanh quẩn bên mình lúc về già. Được nhìn thấy con mỗi ngày, biết con vẫn an toàn, vẫn ở cạnh mình. Chẳng phải đó cũng là điều mà nhiều người làm Cha, làm Mẹ mong muốn hay sao?
Biết đâu cũng là hạnh phúc của người con, được “nhỏ lại” để sống vô lo bên Mẹ? Chẳng phải chúng ta, những người lớn trưởng thành, cũng có lúc mong tìm một “vé đi về tuổi thơ” đó sao?
Điều trị những ca như vầy không dễ thành công. Nhưng điều làm tôi trăn trở hơn là nếu một ngày nào đó việc điều trị thật sự thành công, liệu em có đủ sức bước vào một cuộc đời mà bấy lâu nay em đã đứng bên ngoài? Và liệu người Mẹ ấy có thật sự hạnh phúc hơn hay không?
Ông tổ của ngành Y học Phương Tây Hippocrates dạy rằng: “As to diseases, make a habit of two things — to help, or at least to do no harm.”
(Đối với bệnh tật, hãy tạo một thói quen gồm hai điều: giúp đỡ, hoặc ít nhất là đừng gây hại.)
Có những tình huống, sự khó khăn không nằm ở việc tìm ra một phương pháp điều trị mà là biết được liệu sự thay đổi mà mình đang cố mang đến có thật sự là điều tốt hơn cho cuộc đời của người bệnh và những người thương yêu họ hay không.
,
Hình minh họa: một trường hợp hướng dẫn cho phụ huynh tại Phòng Khám Tâm Lý Nhi Đồng