08/10/2021
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Nhơn lọai chẳng ai mà thuận cảnh,
Chúng sanh không ai rảnh trong lòng;
Thế mà chẳng việc nào xong,
Chết rồi mà vẫn còn lòng nuối theo.
Bởi tiếc nuối giàu nghèo thương ghét,
Bởi tạo ra các nghiệp tiền trần;
Nên sau khi đã bỏ thân,
Đi theo nghiệp ấy chuyển luân lại liền.
Nghiệp lôi cuốn như ghiền bịnh rượu,
Khi thèm không ai rủ cũng đi;
Hôm qua say ngủ li bì,
Bữa nay say nữa dễ gì bỏ say.
Nghiệp thế phải đầu thai cõi thế,
Mến trần thì sanh đẻ nơi trần;
Quả sanh vì bởi có nhân,
Nếu nhân không có quả sanh bao giờ.
Trước cũng bởi vì nhơ bợn thế,
Nay mới rơi trong bể hồng trần;
Hiện thời nếu chẳng tu thân,
Sau nầy khó tránh khỏi phần đầu thai.
Tùy theo nghiệp mỏng dầy đã tạo,
Mà trí ngu bần phú khác nhau;
Nhưng dù khôn dại nghèo giàu,
Vẫn già vẫn chết vẫn đau khổ đời.
Những cái khổ hồi thời quá khứ,
Người đã quên thành thử không ghê;
Thật ra là một tràng mê,
Từ hồi vô thỉ kéo lê đến giờ.
Biết bao kiếp lên bờ xuống nước,
Khi thăng Tiên khi rớt lại phàm;
Lúc người lúc thú lam nham,
Kể sao hết cuộc thăng trầm tiền thân.
Khi thì phú khi bần tột hạng,
Lúc ấm no lúc chẳng áo cơm;
Khi ngói gạch khi lá rơm,
Lúc thì quan tướng lúc làm tù nhơn.
Kiếp thì bị treo thân lủng lẳng,
Kiếp thì ngồi chỏng cẳng ra oai;
Kiếp thì chết chẳng chôn thây,
Kiếp thì tống táng chật ngoài chật trong.
Khi thì xác trôi sông chập chã,
Khi thì thây tan rã giữa đồng;
Kể sao hết chuyện não nồng,
Của tiền kiếp khách trần hồng đã mang.
Kiếp làm gái chịu đàng đẻ chửa,
Kiếp làm trai con vợ đùm đề;
Khi thì trọn kiếp phu thê,
Khi thì bướm chán ong chê giữa chừng.
Có khi bị cùi phung xụi bại,
Có khi thì điên dại mù câm;
Sống không nhà cửa ăn nằm,
Lang thang đàng phố xin ăn qua ngày.
Có kiếp bị bọn trai lừa gạt,
Có kiếp thì bị thác vì tình;
Kiếp thì làm đĩ bán mình,
Kiếp thì cô quạnh trong tình cấm cung.
Khi thì được anh hùng vang vội,
Khi thì mang lấy tội phản thần;
Lúc thì quý tợ vàng cân,
Khi thì rẻ nát còn hơn con giòi.
Kiếp thì được người coi Vua chúa,
Kiếp thì ra thân đứa ăn mày;
Mới cười kế khóc chua cay,
Cứ như thế đó đổi thay không ngừng.
Như lời đã vừa phân đoạn trước,
Giàu nghèo do tội phước mỏng dầy;
Không cần phải hỏi nơi ai,
Tự mình suy cũng hiểu ngay thế nào.
Kiếp trước mở hồ bao bố thí,
Nên kiếp nầy địa vị giàu sang;
Kiếp nầy bỏn sẻn tham gian,
Kiếp sao đói khó nghèo nàn tả tơi.
Nghiệp dâm đãng sanh nơi đĩ điếm,
Nghiệp rượu chè sanh chốn tửu lâu;
Nói sơ kể chẳng hết đâu,
Nghiệp đâu sanh đó khó hầu đi sai.
Mới kiếp trước ghét cay ghét đắng,
Kế kiếp sau làm bạn làm chồng;
Luân hồi lộn bậy cõi hồng,
Khi cha khi mẹ khi chồng khi con.
Mới đời trước đánh đòn đứa ở,
Kế đời sau làm tớ bị đòn;
Chết rồi nhưng nghiệp vẫn còn,
Mạnh thì nở trước yếu tồn lại sau.
Cuộc luân chuyển chừng nào mới hết,
Nếu chúng sanh còn kết dây oan;
Ở trong ba cõi sáu đàng,
Như là giữa bãi chiến tràng khác chi.
Người biết giúp người thì ít có,
Người hại người thì số vô biên;
Tranh hơn ở kiếp hiện tiền,
Quên rằng tội ác còn truyền hậu lai.
Danh không chánh chỉ gây hậu hoạn,
Lợi bất nhân hưởng chẳng lâu dài;
Vui nay để chịu khổ mai,
Mà không nghĩ đến đời nay nhiều người. 🙏
...Lời Của Ngài Thanh Sĩ.
NAM MÔ TAM GIÁO QUY NGUYÊN PHỔ ĐỘ
CHÚNG SANH A DI DÀ PHẬT