06/06/2026
📢 KÍNH THƯA CÁC BỘ, NGÀNH VÀ NHỮNG AI ĐANG QUAN TÂM ĐẾN TÚI TIỀN CỦA NHÂN DÂN
Nhân dân chúng cháu xin phép được hỏi một câu rất ngây thơ:
🚗 Xe là dân mua.
⛽ Xăng là dân đổ.
🔧 Xe hỏng là dân sửa.
💸 Tiền là dân trả.
Thế nhưng dùng loại xăng nào thì… dân không được chọn.
Thật là một mô hình kinh tế thị trường rất đặc biệt!
Nếu xăng E10 thực sự tốt hơn, tiết kiệm hơn, sạch hơn, bảo vệ động cơ hơn thì việc gì phải vận động, tuyên truyền, thi tìm hiểu, treo băng rôn, tổ chức hội thảo?
IPhone tốt đâu cần ép dân mua.
Xe tốt đâu cần bắt dân chạy.
Quán ăn ngon đâu cần cấm khách sang quán khác.
Chỉ cần tốt thật thì người dân tự tìm đến.
Điều đáng nói là nếu sau này:
* Xe hao xăng hơn → dân chịu.
* Gioăng phớt xuống cấp nhanh hơn → dân chịu.
* Hệ thống nhiên liệu phát sinh lỗi → dân chịu.
* Chi phí bảo dưỡng tăng → dân tiếp tục chịu.
Còn những người ra quyết định thì không phải là người bỏ tiền mua xe, không phải là người chạy xe ôm 12 tiếng/ngày, cũng không phải người cuối tháng ngồi tính từng đồng tiền sửa xe.
Lạ nhất là mỗi khi dân đặt câu hỏi thì nghiên cứu độc lập chẳng thấy đâu, nhưng khẩu hiệu và tuyên truyền lại xuất hiện dày đặc.
Có lẽ trong “thiên đường kinh tế thị trường định hướng”, người dân có đầy đủ quyền:
✅ Quyền mua xe.
✅ Quyền đổ xăng.
✅ Quyền đóng thuế.
✅ Quyền trả tiền sửa xe.
Chỉ thiếu mỗi… quyền lựa chọn.
Người dân không phản đối môi trường xanh.
Người dân không phản đối nhiên liệu sinh học.
Người dân chỉ muốn được biết rõ mình được gì, mất gì và được tự quyết định trên chính chiếc xe của mình.
Vì suy cho cùng:
Tiền của dân.
Xe của dân.
Rủi ro của dân.
Nhưng quyền quyết định lại thuộc về người khác. Mong các cấp xem xét lại giúp dân viết cho mình trọng tâm sâu xa hơn chút ngắn gọn hơn tí