14/05/2026
Đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̣̂𝐢 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐯𝐚̀𝐨 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐜𝐨𝐧 𝐚̆𝐧 𝐠𝐢̀… 𝐡𝐚̃𝐲 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐱𝐞𝐦 𝐜𝐨𝐧 đ𝐚𝐧𝐠 𝐜𝐚̂̀𝐧 𝐠𝐢̀ 𝐭𝐮̛̀ 𝐦𝐞̣
Sáng nay một người mẹ tâm sự chuyện ăn của con. Mẹ ấy có 2 bé, bé lớn đang ở độ tuổi teen.
Mẹ chia sẻ với mình rằng bé lớn ko hiểu sao ngày càng rất kén ăn. Ngày nhỏ con dễ ăn lắm, mẹ nấu gì con cũng ăn. Nhưng từ khi vào cấp 2, con bắt đầu thay đổi. Con ít ăn cơm, không thích những món mẹ nấu như trước, lại hay thích bánh kẹo ngọt công nghiệp.
Qua chia sẻ của mẹ, thấy được rằng: mẹ đã rất cố gắng.
Mẹ vẫn kiên nhẫn giới thiệu món này món kia. Mẹ luôn quan tâm hỏi con thích ăn món gì mẹ nấu.
Thật sự, đó là một người mẹ rất thương con và rất có trách nhiệm các mẹ ạ.
Nhưng, mình nhận ra có lẽ mẹ đang chạm vào một điểm rất quen thuộc của nhiều cha mẹ: mình quá tập trung vào biểu hiện bên ngoài của con, nên đôi khi quên mất bên trong con đang diễn ra điều gì.
Ở độ tuổi teen, con không còn là em bé chỉ cần mẹ chuẩn bị món con thích rồi vui vẻ ăn nữa. Con bắt đầu có cái tôi riêng, có cảm xúc riêng, có nhu cầu được lắng nghe, được tôn trọng, và được công nhận.
Việc con không ăn món mẹ nấu không hẳn là con kén ăn hay chống đối mẹ.
Có thể sâu bên trong, con đang muốn được mẹ bước vào thế giới của con theo một cách khác.
Không phải là sự cấm đoán hay ra lệnh của mẹ:
“Món này tốt lắm, con ăn đi.”
“Món kia không tốt đâu, đừng ăn nữa.”
“Con ăn thế này sao mà khỏe được?”
Mà con muốn có sự kết nối nhẹ nhàng ở mẹ:
“Dạo này con thích ăn món gì, mẹ quan tâm con mẹ muốn hiểu con hơn để nấu món phù hợp với con hơn.”
“Mẹ thấy con không còn thích món này như trước nữa, chắc khẩu vị của con thay đổi rồi nhỉ?”
“Mẹ yêu thương con nên mẹ sẽ không lựa chọn mua kẹo, mà mẹ sẽ vượt khó nấu cho con ăn có cá có thịt có rau để cơ thể con có chất dinh dưỡng, từ đó con có sức khỏe tốt.”
……
Rất nhiều cách nói để thể hiện rằng mẹ đang yêu thương con, đang quan tâm con vì điều gì đó tốt cho con.
Mẹ ấy có chia sẻ dạo này có giải thích thì thấy con cũng thay đổi. Chứng tỏ con vẫn hiểu, và may mắn là con vẫn còn chịu kết nối với mẹ, nên con bắt đầu có chiều hướng tích cực hơn.
Con vẫn cần tình yêu thương của mẹ, nhưng là tình yêu có thêm sự lắng nghe.
Con vẫn cần sự quan tâm của mẹ, nhưng là sự quan tâm không áp đặt.
Con vẫn cần được mẹ hướng dẫn, nhưng là hướng dẫn trong kết nối, không phải trong căng thẳng.
Đây là điều rất quan trọng với các mẹ có con đang lớn.
Đôi khi, khi thấy con ăn uống thay đổi, mình rất dễ lo. Lo con thiếu chất, lo con nghiện đồ ngọt, lo con hại sức khỏe, lo con càng lớn càng khó bảo. Và vì lo quá, mình bắt đầu tìm đủ cách để thay đổi con.
Nhưng càng muốn thay đổi con, mình càng dễ quên mất việc đầu tiên cần làm là hiểu con.
Mỗi độ tuổi của con sẽ có một tâm lý khác nhau.
Trẻ nhỏ cần cảm giác an toàn.
Trẻ tuổi teen cần cảm giác được tôn trọng.
Trẻ nhỏ cần mẹ chăm sóc trực tiếp.
Trẻ tuổi teen cần mẹ đồng hành mà không kiểm soát quá nhiều.
Cho nên, chuyện ăn chỉ là một phần biểu hiện. Cái gốc sâu hơn là mối quan hệ giữa mẹ và con.
Khi con cảm nhận được mẹ không chỉ đang muốn “sửa” mình, mà thật sự muốn hiểu mình, con sẽ thoải mái hơn.
Khi con thấy mẹ không chỉ nhìn hành động của con, mà nhìn vào cảm xúc của con, con sẽ dễ mở lòng hơn.
Khi con cảm nhận được tình yêu thương phía sau lời nhắc nhở của mẹ, con sẽ có cơ hội thay đổi từ bên trong.
Mình không nói là cứ để con ăn bánh kẹo công nghiệp thoải mái.
Mình cũng không nói là mẹ không cần hướng dẫn con ăn uống lành mạnh.
Nhưng trước khi hướng dẫn, mình cần kết nối được với con.
Trước khi sửa thói quen của con, mình cần hiểu tâm lý của con.
Bởi vì với con tuổi teen, nhiều khi điều con cần không chỉ là một bữa ăn đủ chất.
Điều con cần còn là cảm giác: mẹ vẫn thương mình, mẹ vẫn quan tâm đến mình, mẹ vẫn muốn hiểu mình, dù mình đang thay đổi.
Và khi gốc rễ kết nối được nuôi lại, những thói quen bên ngoài cũng sẽ có cơ hội thay đổi dần.
Và với một đứa trẻ đang lớn, cảm giác được hiểu - chính là một dạng thức ăn cho tinh thần – cho cảm xúc – cho tâm trí rất quan trọng.