CLB sức khoẻ phục sinh Kala

  • Home
  • CLB sức khoẻ phục sinh Kala

CLB sức khoẻ phục sinh Kala Yoga trị liệu phục hồi tự nhiên & Huấn luyện chữa lành

09/06/2026

Ngày 115/365: Đọc được bài hay, chia sẻ mọi người cùng tham khảo🥰🥰🥰

KHƠI THÔNG CÁC CON ĐƯỜNG THẢI ĐỘC – CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG VÀ GIẢI PHÁP DƯỠNG SINH

Ngày nhỏ, em từng hỏi một cụ trong làng:
“Cụ ơi, vì sao con sông trước nhà ta lúc nào cũng trong veo, còn cái ao phía sau vườn lại đục ngầu và bốc mùi?”

Cụ cười hiền mà đáp:
“Vì sông còn chảy, nước còn thông. Ao tù, nước bị chặn, thì rác rưởi, rong rêu tích tụ. Con người cũng vậy thôi: khí huyết thông thì sống an, uất trệ thì sinh bệnh.”

Lời cụ năm xưa, đến khi học dưỡng sinh em mới hiểu: tắc thì bệnh, thông thì an.

1. Chuyện của người hàng xóm táo bón

Chị hàng xóm ăn vào nặng bụng, da sạm, người mệt. Khám không ra bệnh. Hỏi kỹ mới biết: ba ngày mới đi cầu một lần.

Đó chẳng khác gì bếp nấu xong mà tro không dọn.
Em hướng dẫn chị:
- Mỗi sáng uống một cốc nước ấm.
- Ăn thêm chuối xanh, khoai lang, yến mạch.
- Buổi tối xoa bụng theo vòng tròn, thuận chiều kim đồng hồ.
- Tập thói quen đi cầu lúc 5–7h sáng, giờ Đại Trường hoạt động mạnh nhất.

Vài tuần sau, chị vui mừng: “Em ạ, nhẹ hẳn người, da sáng ra, tâm cũng thoải mái hơn.”

2. Chuyện ông bạn văn phòng nhịn tiểu

Ông bạn cũ làm văn phòng, ngại đi vệ sinh, suốt ngày nhịn tiểu. Một hôm đau lưng, đi khám phát hiện sỏi thận.

Em khuyên ông:
- Uống 1,5–2 lít nước ấm mỗi ngày, chia nhỏ, không uống dồn.
- Tuyệt đối không nhịn tiểu.
- Mỗi ngày tập kiễng chân 30–50 lần để dẫn khí xuống Đan Điền, mạnh thận.
- Giữ ấm thắt lưng, bàn chân, tránh hàn xâm nhập.

Ông cười: “Hoá ra giải pháp lại đơn giản đến thế. Chỉ vì lười mà mình tự làm khổ thân.”

3. Chuyện hơi thở của chính chúng ta

Phần lớn mọi người đều thở ngực, nông, vội vàng. Trong khi dưỡng sinh coi hơi thở là gốc của mệnh.

Em thường hướng dẫn:
- Tập thở bụng: hít vào phình bụng, thở ra xẹp bụng.
- Dành 15 phút sáng sớm hướng ra trời, hít khí mới, thở bỏ khí cũ.
- Xông mũi bằng nước muối ấm hoặc lá tía tô, bạc hà để đường thở luôn thông.

Một hơi thở đúng còn quý hơn trăm viên thuốc bổ.

4. Chuyện làn da không biết ra mồ hôi

Có cô bệnh nhân, da sần sùi, người mệt mỏi, ít khi ra mồ hôi.

Em bảo: “Da là phổi thứ hai. Mồ hôi là con đường thải tà, giải độc. Không ra mồ hôi tức là dương khí yếu.”

Giải pháp em hướng dẫn:
- Đi bộ 30 phút/ngày, ra chút mồ hôi.
- Tuần 1–2 lần xông hơi bằng lá gừng, sả, bưởi.
- Dùng khăn ấm chà sát khắp cơ thể để kích hoạt huyết mạch.

Một tháng sau, cô khoe: “Người em nhẹ hơn, ngủ ngon hơn, da cũng sáng ra.”

5. Chuyện đôi mắt và đôi tai

Mắt khô, mờ → Can huyết không đủ.
Tai ù, nặng → Thận khí suy.

Em vẫn hay dặn cô bác anh chị:
- Làm việc máy tính 30–40 phút thì cho mắt nghỉ, nhìn xa ra cây xanh.
- Massage quanh hốc mắt nhẹ nhàng.
- Xoa bóp vành tai để kích thích huyệt đạo.
- Tránh nghe quá nhiều tiếng ồn, dành ít phút lặng nghe tiếng gió, tiếng chim.

Ấy là đang “detox cảm xúc” – loại độc khó thải hơn cả hoá chất.

Cuối cùng – Bài học từ dòng sông

Cụ già năm xưa bảo:
“Con người muốn khoẻ mạnh, đừng để thân thành ao tù. Hãy giữ mình như dòng sông – luôn chảy, luôn thông.”

Cô bác anh chị ơi,
Trong đời sống hối hả, ta hay lo nạp vào mà quên mở lối cho cái cũ rời đi.
Một cơ thể tắc nghẽn thì không thể khoẻ.
Một tâm hồn uất kết thì không thể an.

Mỗi ngày, chỉ cần 15 phút thôi:
- Thở sâu.
- Uống đủ.
- Đi cầu đều.
- Vận động ra mồ hôi.
- Giữ mắt, tai và tâm trí được nghỉ ngơi.
- Ngủ sớm, ăn ấm.

Ấy chính là con đường dưỡng sinh: khai thông – giải độc – tự chữa lành.

Thân thông → Tâm sáng.
Tâm sáng → Mệnh an.

Thương chúc cô bác anh chị,
Sống thong d**g như một dòng sông trong lành, mát mẻ, chảy mãi không dừng.

Nguồn: Thu Phong ❤️

04/06/2026

Ngày113/365: Đời người có những tai họa không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính cách ta sống, cách ta nói, cách ta thể hiện bản thân và cách ta đối xử với người khác.

Có những thứ tưởng là bản lĩnh, nhưng nếu không biết tiết chế lại thành mầm họa. Có những lời tưởng nói cho sướng miệng, nhưng lại làm tổn thương người khác cả đời. Có những hành động tưởng nhỏ, nhưng lại tự tay phá đi phúc khí của chính mình.

Trong đời, có 4 tai họa lớn mà người khôn ngoan nhất định phải tránh.

1. Họa khoe của

Cổ nhân có câu: “Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.” Người bình thường vốn không có tội, nhưng nếu mang ngọc quý trong người thì lại dễ thành có tội.

Con người đôi khi không gặp họa vì nghèo, mà gặp họa vì giàu nhưng không biết giấu. Sự đố kỵ thường không đến từ người xa lạ ở tận đâu, mà đến từ chính những người ở gần ta nhất. Người phương xa làm sao biết bạn có gì. Chỉ có người thân cận, người quen biết, người ở cạnh bạn mới dễ sinh lòng so sánh.

Một người ăn mày có thể không ghen tị với triệu phú, nhưng rất dễ ghen tị với người ăn mày xin được nhiều tiền hơn mình trên cùng một con phố. Bản chất con người là vậy. Càng gần nhau, càng dễ so đo. Càng biết rõ nhau, càng dễ nảy sinh tâm đố kỵ.

Vì thế, khi có tiền, điều quan trọng không phải là khoe cho thiên hạ biết mình giàu. Điều quan trọng là biết giữ mình, biết khiêm tốn, biết sống vừa đủ kín đáo để không tự biến bản thân thành cái g*i trong mắt người khác.

Có người vừa khá lên một chút đã vội khoe nhà to, xe đẹp, đồng hồ đắt tiền, dây chuyền vàng, ăn uống xa hoa, đi đâu cũng muốn chứng minh mình hơn người. Họ tưởng đó là thể diện, nhưng thực chất lại đang tự kéo tai họa về phía mình.

Tiền bạc có thể là phúc, nhưng khoe tiền sai chỗ lại thành họa. Đừng khoe sự dư dả trước mặt người đang túng thiếu. Đừng khoe gia đình viên mãn trước mặt người đang bất hạnh. Đừng khoe tuổi trẻ trước mặt người đã già. Đừng khoe tự do trước mặt người đang bị bó buộc.

Người có phúc thật sự không cần ồn ào để người khác công nhận. Càng có, càng phải biết giấu. Càng giàu, càng phải biết khiêm. Đó không phải là hèn nhát, mà là trí tuệ giữ mình.

2. Họa cậy tài

Người có tài là điều đáng quý. Nhưng có tài mà không biết thu lại, không biết đặt đúng chỗ, đúng lúc, đúng người thì tài năng ấy cũng dễ trở thành nguyên nhân khiến bản thân bị công kích.

Cổ nhân từng nói, cây cao vượt rừng thì gió sẽ bẻ gãy, tài trí hơn người thì dễ bị người đời dèm pha. Trong một tập thể mà phần lớn mọi người chỉ ở mức năm điểm, nếu bạn cố phô bày mình ở mức mười điểm, bạn rất dễ trở thành cái bia cho người khác nhắm vào.

Đôi khi bạn nói đúng, nhưng người ta vẫn không thích nghe. Đôi khi bạn giỏi thật, nhưng người ta vẫn không muốn thừa nhận. Đôi khi bạn chỉ muốn thể hiện năng lực, nhưng trong mắt người khác lại thành ra kiêu ngạo, thích hơn thua, thích dạy đời.

Cái họa của người tài không nằm ở tài năng, mà nằm ở việc không biết giấu mũi nhọn. Khi bạn khiến người khác cảm thấy mình bị lu mờ, bị thấp kém, bị xem thường, họ sẽ không còn nhìn bạn bằng sự ngưỡng mộ, mà nhìn bạn bằng sự khó chịu.

Vì vậy, người khôn ngoan không phải lúc nào cũng phô hết cái giỏi của mình ra. Biết thì không cần nói hết. Giỏi thì không cần chứng minh mọi lúc. Sáng thì vẫn có thể sống thoải mái. Cao thì vẫn có thể cúi xuống.

3. Họa cản đường người khác

Có một kiểu họa rất dễ mắc phải, đó là thích đứng trên góc nhìn của mình để phán xét, vạch lỗi, phá đám hoặc chặn đường người khác.

Khi còn trẻ, nhiều người rất thích chứng minh mình đúng. Thấy người khác sai thì muốn chỉ ra ngay. Thấy người khác có khuyết điểm thì muốn vạch trần ngay. Thấy người khác đang cố giữ thể diện thì lại muốn kéo lớp vỏ ấy xuống cho bằng được.

Nhưng thổi tắt ngọn đèn của người khác không làm con đường của mình sáng hơn. Cản bước người khác cũng không khiến mình tiến xa hơn.

Lễ Ký có câu, đi không đi giữa đường, đứng không đứng giữa cửa. Ý nghĩa sâu xa là làm người phải biết chừa đường cho người khác. Đừng đứng chắn lối đi của ai. Đừng tự cho mình quyền cản trở cuộc đời của người khác chỉ vì mình không thích họ, không đồng tình với họ hoặc thấy họ chướng mắt.

Điều mình không muốn thì đừng làm cho người. Nhưng sâu hơn nữa, điều mình muốn cũng đừng ép người khác phải làm theo. Mỗi người có số phận riêng, nhận thức riêng, lựa chọn riêng và bài học riêng. Ta không thể sống thay đời người khác, càng không nên lấy tiêu chuẩn của mình để ép họ đi theo.

Khi bạn triệt đường lùi của người khác, ngày sau rất có thể chính bạn cũng bị người khác dồn vào đường cùng. Khi bạn gieo nhân cay nghiệt, đừng ngạc nhiên nếu một ngày nhận lại quả đắng.

Chúng ta thường chê người này dở, người kia sai, người nọ tệ. Nhưng thử tự hỏi lại mình, bản thân ta đã tốt đẹp đến đâu? Ta có thể không thích lựa chọn của người khác, nhưng ít nhất ta có thể quản được lời nói và hành vi của mình.

Mắt không muốn nhìn thì đừng nhìn. Tai không muốn nghe thì đừng nghe. Không muốn nói lời tử tế thì tốt nhất nên im lặng. Không cản đường người khác cũng là một cách giữ phúc cho chính mình.

4. Họa từ lời nói

Trong tất cả những tai họa, họa từ cái miệng là thứ rất nhiều người phạm phải mà không nhận ra.

Trang Tử từng nói, con người tạo nghiệp, không gì nặng bằng khẩu nghiệp. Một lời nói tưởng nhẹ, nhưng có thể làm người khác đau rất lâu. Một câu cay nghiệt tưởng nói xong là hết, nhưng vết thương nó để lại có khi cả đời cũng không lành.

Lòng người giống như một tờ giấy phẳng. Khi bị vò nát rồi, dù có cố vuốt lại đến đâu, nó cũng không thể trở về nguyên vẹn như ban đầu. Lời nói cũng vậy. Khi đã làm tổn thương người khác, một câu xin lỗi đôi khi không đủ để xóa hết những gì đã gây ra.

Có người làm người khác đau bằng lời nói, sau đó lại dùng đạo đức để ép người ta phải tha thứ. Họ nói: “Tôi đã xin lỗi rồi, còn muốn tôi phải làm gì nữa?” Nhưng họ quên rằng, xin lỗi là việc của người gây tổn thương, còn có tha thứ hay không là quyền của người bị tổn thương.

Một câu nói ấm áp có thể sưởi ấm lòng người giữa mùa đông. Một lời ác độc cũng có thể khiến người ta lạnh lòng suốt nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Vì vậy, nếu có thể nói lời tử tế, hãy nói. Nếu không thể nói điều tốt đẹp, hãy học cách im lặng.

Trong gia đình, nhiều cuộc chiến không bắt đầu từ chuyện lớn, mà bắt đầu từ vài câu nói khó nghe. Cha mẹ nói nặng con cái. Vợ chồng nói lời sát thương nhau. Anh em hơn thua từng câu từng chữ. Cứ thế, phong thủy của cả một gia đình bị phá hỏng.

Ra ngoài xã hội cũng vậy. Một câu nói thiếu suy nghĩ có thể làm mất lòng người. Một lần vạch trần khuyết điểm của người khác có thể khiến họ ôm hận. Một lần dùng miệng để hơn thua có thể đổi lấy rất nhiều phiền phức về sau.

Mất ba năm để học nói, nhưng có khi mất cả đời để học cách im lặng. Người thật sự trưởng thành không phải là người nói hay, mà là người biết lúc nào nên nói, lúc nào nên dừng, lúc nào nên giữ lại cho người khác một chút thể diện.
Nguồn St

31/05/2026

Ngày 111/365: CHỊU CỰC HƠN MỘT CHÚT - CỨ VẤT VẢ HƠN NỮA

“Chịu cực hơn một chút” nghe có vẻ nhẹ nhàng, đơn giản nhưng lại đầy ý nghĩa và rất khó thực hiện. Con người hơn, kém nhau cũng chỉ từ việc chịu cực hay không chịu cực này. Mà những việc “chịu cực hơn một chút” ấy nếu kể ra thì tràn ngập khắp cuộc sống, chỉ vì ta không nhìn thấy mà thôi.

Ví dụ một người công nhân đi đắp đường cũng là đi theo cái nghiệp của mình. Nhưng nếu trong lúc đắp đường họ miễn cưỡng, ‘làm quấy làm quá cho xong, chỉ chờ đến giờ là về, không bận tâm đến chất lượng con đường cũng như sự an toàn của mọi người. Thì người này đang đi theo sau nghiệp, sẽ không có phước và đời sau sẽ là người thấp kém. Ngược lại, nếu người công nhân biết nghĩ đến sự an toàn của người đi đường, chịu cực làm kỹ hơn một chút, để người đi đường dễ chịu hơn một chút, bớt nguy hiểm đi một chút thì cái “chịu cực hơn một chút” đó đã tạo thành phước, thành sự sai biệt của họ về sau.

Đây là một thực trạng của xã hội, không ít những đoạn đường nhựa bị cắt, bị đào để sửa ống nước, để sửa chữa rồi được lấp lại một cách vội vàng, cẩu thả khiến người tham gia giao thông gặp nhiều nguy hiểm. Mà chừng nào xã hội còn nhiều người không chịu cực thêm một chút, không nghĩ đến cái thuận lợi cho người khác để công việc hoàn hảo hơn thì gia đình và xã hội vẫn còn nghèo, còn chưa vượt lên được.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu đó quanh ta vẫn còn có những người tự nguyện chịu cực thêm chút nữa để giúp đời giúp người. Họ làm việc kỹ lưỡng, có trách nhiệm và hoàn thành xuất sắc bổn phận của mình. Ngoài những lúc lo cho cá nhân, cho gia đình, nhiều người đã trích thời gian để làm những công việc xã hội mà không đòi hỏi ai ghi nhớ, biết ơn. Đó chính là những người biết chuẩn bị cho sự vượt thắng ở mai sau của bản thần, bắt đầu từ những việc thiện nguyện nho nhỏ xung quanh nơi họ sống.

(Trích sách TƯƠNG ĐỒNG VÀ DỊ BIỆT cuốn 2 bài HƠN VÀ KÉM trang 242-243)
St

Ngày 111/365: TA CÓ MẶT TRÊN ĐỜI NÀY LÀ ĐỂ TRẢ NHỮNG NGHIỆP MÀ TA ĐÃ GIEO TRONG QUÁ KHỨ Trong vô lượng kiếp luân hồi, ch...
31/05/2026

Ngày 111/365: TA CÓ MẶT TRÊN ĐỜI NÀY LÀ ĐỂ TRẢ NHỮNG NGHIỆP MÀ TA ĐÃ GIEO TRONG QUÁ KHỨ

Trong vô lượng kiếp luân hồi, chúng ta đã tạo rất nhiều nghiệp. Có thể trong vô lượng kiếp trước, chúng ta đã gây ra không biết bao nhiêu điều không tốt, làm khổ không biết bao nhiêu người.

Vì vậy, chúng ta hãy nghĩ rằng, mình có mặt trên cuộc đời này là để trả cho hết những nghiệp đó.

Nếu gặp khó khăn, trắc trở trong cuộc sống, chúng ta cũng phải nhẫn nhục, chịu đựng để trả những nghiệp mà mình đã gây ra trong quá khứ. Đó là sự công bình. Chúng ta chỉ mong như vậy thôi, mong nhẫn nhục tu hành để thành Con người đúng nghĩa, đừng nghĩ đến điều gì xa xôi, tu để thành Thánh, hay thành Bồ tát.

Có những nghiệp chúng ta đã tạo nên trong quá khứ, kiếp này hiện ra cho chúng ta trả. Nhưng cũng có những nghiệp không hiện ra kiếp này, mà hẹn đến mấy kiếp sau. Đừng nghĩ hễ kiếp này gieo điều gì, chúng ta trả liền ngay điều đó. Có những nghiệp hẹn đến năm mười kiếp sau, có khi một trăm kiếp sau, chúng ta mới gặp nhân duyên để trả.

Chúng ta còn nhớ chuyện ngài Triệu Thố Viên án Ngộ Đạt Quốc sư trong Thuỷ Sám. Mười đời trước khi làm Ngộ Đạt Quốc sư, Ngài đã từng làm Viên án. Vì tâu oan, Ngài đã giết chết một người. Oan hồn theo đuổi mãi đến mười kiếp mới báo thù được, bằng cách nhập vào thân Ngài làm thành mụt ghẻ mặt người khiến Ngài đau đớn vô cùng.

Như vậy, không phải mỗi nghiệp đều được trả liền. Không ai trong chúng ta lại không từng gây nghiệp. Có nhiều nghiệp, chúng ta đã tạo nên trong vô lượng kiếp quá khứ nên bây giờ phải có sức mạnh chịu đựng, trả cho hết những nghiệp ấy.

Biết vậy, khi bị xúc phạm đến bản thân, chúng ta phải chịu đựng, không phản ứng, không oán thù để tránh tạo thêm nghiệp mới, tạo thêm oan trái mới cho đời sau

(Trích trong sách BỘ TÂM LÝ ĐẠO ĐỨC cuốn 1 trang 345-346)
St

Ngày 110/365: NGƯỜI NÀO CÀNG LÀM RA VẺ QUAN TRỌNG THÌ CÀNG MẤT ĐI SỰ THU HÚT. CÒN NGƯỜI MÀ CÀNG QUÊN MÌNH THÌ CÀNG TẠO N...
31/05/2026

Ngày 110/365: NGƯỜI NÀO CÀNG LÀM RA VẺ QUAN TRỌNG THÌ CÀNG MẤT ĐI SỰ THU HÚT. CÒN NGƯỜI MÀ CÀNG QUÊN MÌNH THÌ CÀNG TẠO NÊN HÀO QUANG VÔ HÌNH THU HÚT MỌI NGƯỜI.

TA THƯỜNG XUYÊN TỰ NHỦ RẰNG MÌNH KHÔNG LÀ GÌ CẢ, MÌNH CHỈ LÀ CÁT BỤI HƯ VÔ. TỰ NHỦ THẦM MÃI NHƯ VẬY CŨNG GIÚP TA BỚT NHIỀU CHẤP NGÃ KIÊU MẠN, VÀ TÂM LỰC CŨNG XUẤT HIỆN ĐƯỢC PHẦN NÀO.

🍃🌿🍃⚘️🌸🌸🌸⚘️🍃🌿🍃

Càng quên mình càng có nhiều tâm lực. Đây là hệ quả rất hợp lý và tự nhiên. Trong đời sống bình thường, ta sống vị tha; khi ở một mình, ta buông bỏ vọng tưởng; lúc nào ta cũng xem mình không quan trọng, như cỏ rác, như cát bụi. Sống được như vậy thì tự nhiên tâm lực càng lúc càng dồi dào.

Ta phải khắc ghi điều này vào tâm: "Người càng làm ra vẻ quan trọng thì càng mất đi sự thu hút. Người càng quên mình thì càng tạo nên hào quang vô hình thu hút mọi người".

Đó là lý do người kiêu mạn dần dần bị mọi người quên lãng. Chỉ những người biết khiêm tốn sẽ tồn tại lâu trong lòng của mọi người.
.. Ta thường xuyên tự nhủ rằng mình không là gì cả, mình chỉ là cát bụi hư vô. Tự nhủ thầm mãi như vậy cũng giúp ta bớt nhiều chấp ngã kiêu mạn, và tâm lực cũng xuất hiện được phần nào.

ST 🌷

P/S : Lễ Tổng kết năm học 2025-2026 và chào mừng thành viên nhí CMK ra nhập CLB PS Kala

31/05/2026

Ngày 109/365: Có những người phụ nữ luôn cho rằng mình là người tốt, có đạo đức, luôn biết nghĩ cho người khác, luôn biết nhường nhịn và hy sinh. Nhưng tại sao họ lại bất hạnh và đau khổ? Họ lại không hề được yêu thương và trân trọng.

Bởi vì cái họ thiếu đó là TRÍ TUỆ.

Trí tuệ để phân biệt đúng và sai, lúc nào nên tốt và lúc nào không nên. Trí tuệ để biết ai mới thật sự cần sự giúp đỡ của bạn và ai là người đang lợi dụng bạn. Trí tuệ để biết khi nào cần lên tiếng và khi nào nên im lặng. Trí tuệ để thể hiện rõ ràng sự giận dữ để xác định ranh giới của bản thân chứ không phải lúc nào cũng kìm nén lại trong lòng.

Có nhiều người phụ nữ họ sống gần hết cuộc đời nhưng luôn nói rằng: “Tôi tốt như vậy, tôi luôn sống vì người khác. Tôi luôn muốn mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người xung quanh. Nhưng sao lại chỉ nhận lại sự bội bạc.”

Họ không nhận ra rằng họ gặp ai cũng đều đối xử tốt, kể cả những người lợi dụng và chà đạp họ. Họ không dám phản kháng hay làm gì đó mang tiếng xấu. Bởi vì sợ thiên hạ đánh giá mình không ra gì, sợ hình ảnh bị méo mó và xấu đi trong mắt người khác. Họ thà bị đối xử tệ nhưng miễn thiên hạ khen họ là người tốt bụng là được.

Việc tạo dựng hình ảnh đẹp đẽ trong mắt thiên hạ như một căn bệnh trầm kha đối với họ. Họ không dám giận dữ, không dám lên tiếng phản bác để tự bảo vệ bản thân, không dám từ chối, không dám nói không. Cả đời đóng vai người tốt đến kiệt quệ sức lực, bị lợi dụng và bào mòn đến thân tàn ma dại. Và cũng chẳng có đủ trí tuệ để hiểu nguyên nhân tại sao. Mà luôn đổ lỗi do người khác xấu xa, không tốt nên bản thân mới rơi vào bi kịch.

Làm người tốt mà lại không có đủ TRÍ TUỆ chính là một bi kịch, tạo ra một cuộc đời thảm hại đến tội nghiệp. Cả một cuộc đời loay hoay đi làm hài lòng thiên hạ, trong khi người thật sự cần sự giúp đỡ thì chẳng có mấy người, còn đại đa số chỉ là tranh thủ lợi dụng. Bởi vì bản chất con người luôn là tìm mọi cách lợi dụng người khác để dành lấy lợi ích về cho bản thân mình.

31/05/2026

Ngày 108/365: “Kỹ năng cắt lỗ” rất quan trọng, trong việc đầu tư tài chính lẫn trong cuộc sống. Đầu tư thua lỗ, nhà đầu tư tiến hành cắt lỗ để bảo toàn vốn chuẩn bị cho giao dịch khác.

Đối với các mối quan hệ cũng vậy. Khi thấy mối quan hệ nào có dấu hiệu thoái trào, khiến ta cảm thấy mệt mỏi và bất an. Thay vì cảm thấy tiếc nuối cho thời gian và những gì ta đã bỏ ra, hãy mạnh dạn “cắt lỗ”. Dừng lại kịp thời để tránh tổn thương cho đôi bên và nhờ vậy cũng chuẩn bị cho những cơ hội mới đến với ta.

ST

31/05/2026

Ngày 107/365: KHOE KHOANG

Nhiều người luôn thấy sung sướng, khoái chí mỗi khi khoe khoang về mình. Ví dụ buổi sáng ngày hè nóng nực, người này mặc nguyên bộ vest đến thăm người bạn, đi qua đi lại rồi ngồi phủi bụi trên áo. Thấy người bạn vẫn làm lơ không để ý, cuối cùng chịu không nổi đành buột miệng: “Chiếc áo này tôi mới mua, giá ba triệu đó!” Hoặc nghe có người ca sĩ nổi danh, người này tặc lưỡi: “Ồ, nó là hàng xóm của tôi, ban đầu tôi dạy nó hát chứ ai.”

Hầu hết chúng ta đều mắc căn bệnh này, mỗi khi khoe được cái hay của mình là thấy rất sung sướng. Nhưng người biết tu thì ngược lại, việc tự khoe về mình khiến họ thấy khó chịu, mà khi tự nhận mình thấp kém họ mới cảm nghe lòng mình hạnh phúc.

Giống như khi Ngài Xá Lợi Phật hỏi Ngài Assàji: “Thưa Tôn Giả, Tôn Giả tu theo pháp nào, thầy của Tôn Giả là ai mà các căn của Tôn Giả thật là thanh thản, điềm đạm và sáng tỏ…, Ngài Assàji đã đáp rằng: “Này hiền hữu, tôi cũng chỉ là một người tầm thường mà thôi”. Chỉ Bậc Alahán mới nói được như thế, và quả thật Ngài an vui trong câu nói khiêm cung tột cùng của mình.

Người đệ tử Phật cũng vậy, ai có thể chiêm nghiệm được chỗ sâu sắc của đạo lý này rồi luôn tự chê mình, luôn thấy mình tầm thường thấp kém, trí tuệ của người ấy sẽ ngày một sáng lên và nội tâm cũng an tĩnh thanh thản hơn.

Để con hiểu đạo là khiêm hạ
Xem mình như cỏ lá mà thôi
Chắp tay cung kính nơi nơi
Mong ai cũng được sáng ngời vẻ vang.

(Trích trong sách NHỮNG ĐIỀU THÚ VỊ TỪ TRUYỆN TÍCH PHÁP CÚ cuốn 01 bài TƯỞNG LÀ ĐÚNG - trang 230-231)
St

23/05/2026

Ngày 106/365: MUỐN CÓ THỂ TIẾN TU ĐƯỢC NGƯỜI TU CẦN CÓ 5 PHÁP:

1. ĐIỀU THỨ NHẤT: Phải gần minh sư, thiện hữu.
Phải luôn gặp, luôn gần thầy mình hoặc là những huynh đệ mà đã đắc đạo. Khi đó cái đạo tâm của mình vững mạnh, kiên cường và được dạy dỗ kĩ lưỡng chứ không phải tự ý mình mà được.

2. ĐIỀU THỨ HAI: Phải giữ giới. Phải thấy được sự nguy hiểm trong từng lỗi nhỏ nhặt.

3. ĐIỀU THỨ BA: Phải thường được nghe, nói về những đạo lý cao đẹp suốt ngày. Tức là xung quanh mình, những huynh đệ ở với mình mở miệng ra là nói những điều đạo lý. Không nói những điều tạp nhạp.

4. ĐIỀU THỨ TƯ: Phải thanh lọc tâm mình để có được đạo đức thuần thiện.
Vì yếu tố đạo đức đi tới cái định. Cái định và đạo đức nó tương quan với nhau. Người có đạo đức mới có thể nhập vào định được. Và người nhập được vào định là người chắc chắn có đạo đức. Hai yếu tố vốn tương quan qua lại. Cho nên muốn vào định được thì phải có một đạo đức thuần thiện.

5. ĐIỀU THỨ NĂM: Phải có trí tuệ khéo léo dụng công tu tập thiền định. Vì sao? Vì tâm thức của mình cực kì phức tạp. Nếu người không thông minh, mình không biết luồn lách qua khu rừng tâm thức đầy phức tạp đó để mà dọn dẹp trong sạch nhập vào định được. Sẽ có vô số tâm khởi lên, nếu mình không có trí tuệ mình bị những cái tâm đó lừa thì không nhập định được.

ĐÓ LÀ NĂM PHÁP CẦN CÓ ĐỂ MỘT NGƯỜI TU THIỀN ĐƯỢC THANH TỊNH
St

Address

Số Nhà 42 Ngõ 10 Nguyễn Thị Định , Phường Trung Hoà, Quận Cầu Giấy

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CLB sức khoẻ phục sinh Kala posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your business to be the top-listed Health & Beauty Business?

Share