23/08/2026
Xin chào các bạn, các anh, chị đồng học.
Em là một sinh viên sắp ra trường, em có đôi lời tâm sự về sự vượt qua những rào cản tâm lý suốt những năm nay, lúc vào trường Y em đã bị choáng ngợp giữa lượng kiến thức khổng lồ và thay vì đối mặt, em liên tục chọn cách trốn tránh, em sợ học lại quên, học phải những cái sai vì không có gì chắc chắn cả, em đã trốn tránh như vậy cho đến những năm cuối này, vì sợ học nên em từng sinh ra suy nghĩ hay chọn ngành nào ""nhàn"" thôi, lúc đó trong đầu óc em hiện lên toàn là Da Liễu ...
Em thấy các bác sĩ Da Liễu ai cũng trẻ đẹp, họ vừa đi làm vừa làm đẹp, quảng cáo mỹ phẩm đi hội nghị này kia, ai cũng thật đẹp, chỉn chu khác hẳn với những khoa khác mà em từng đi, rồi trong đầu hiện lên định kiến, Da Liễu là ngành vừa giàu vừa nhàn và vừa giúp mình đẹp,
Em đã quá cố chấp và ghen tỵ với những bạn có điều kiện để tiếp cận ngành này dễ dàng hơn (có bố/ mẹ là Da Liễu và có phòng khám) em luôn cảm giác họ cho mình đứng cao hơn những đứa sinh viên bình thường như em, và em không xứng đặt chân vào cái thế giới đó của họ. Vì vậy đôi khi chỉ là một câu nói :"" Cần gì phải cố đến thế "" của họ là em cảm thấy bản thân đang làm trò hề vậy. Nhưng có những lúc em cảm thấy rõ ràng thái độ ""coi thường"" của những ""COCC"" đó, nhưng đời mà, sau những lần tức giận và nén chịu, em hiểu ra tất cả chỉ là cảm xúc em áp đặt lên bản thân mình, nó xuất phát từ sự ghen tỵ, em muốn bản thân mình được như họ.
Dần dần, khi càng lớn hơn, em thấy thị trường công việc càng cạnh tranh khốc liệt, Da Liễu dần trở thành vùng đất của con ông cháu cha, nếu tự mình dấn thân vào em chỉ là một người chen ngang, cạnh tranh với cả những tay ngang và hội bác sĩ quyền lực, áp lực dần đè ép kiến nhiều lúc em muốn từ bỏ tất cả.
Và lối thoát đến với em trong một cuộc gặp gỡ bất ngờ, một người chị đang làm trong ngành Da Liễu - con của đồng nghiệp mẹ em đã tâm sự với em trong bữa tiệc cuối năm ở cơ quan mẹ : "" Chị nói rằng, nội trú Da Liễu chỉ học về bệnh học, thuần chữa bệnh, và bệnh học của Da liễu rất phức tạp và khó nhận ra, đôi khi còn nhầm lẫn, các chị không được học kiến thức nào về thẩm mỹ và làm đẹp hết, nếu em muốn, em cần phải đăng ký các khoá học thêm, và tất nhiên tiền bạc đổ vào là đếm không xuể chứ đừng nói là kiếm được bao nhiêu, em luôn cần gồng mình để làm sao trông đẹp và rạng rỡ nhất, ăn nói khéo léo để giữ khách hàng, chị cảm giác mình đang làm sale vậy, và bản thân chị cũng luôn phải cạnh tranh gắt gao với đồng nghiệp khác, vì bản chất nếu nói đến thẩm mỹ đó là một ngành dịch vụ, mất khách là mất tiền !""
Và từ đó, em chợt nhận ra là mình đã nhận thức sai hoàn toàn, có lẽ không có ngành nào ""nhàn"" cả, đã học Y thì đừng nghĩ đến ""nhàn"" nữa, có lẽ em chỉ bị ảo tưởng của bản thân em dắt mũi, vẽ lên một tương lai quá màu hồng. Sau buổi trò chuyện, em đã suy nghĩ rất nhiều, em cùng dần hiểu ra, tất cả những điều đang cản trở mình chỉ do suy nghĩ và tham vọng của bản thân thôi, em cũng không còn cố chấp với Da Liễu như trước nữa, em dần học được cách miễn dịch với những thông tin mang tính quá cá nhân như : Bác sĩ giàu, nghèo, nhàn, khổ, làm trâu làm ngựa,.... Em muốn tự trải nghiệm tự thấu hiểu, không muốn xây lên những bức tường định kiến trong tâm trí dựa vào lời nói của người khác.
Và hiện tại, em cảm thấy rẩt bình yên, em không quan tâm ai như nào hay ai học gì ai chọn gì nữa, em sẽ nghe theo trái tim, sẽ cố gắng để học tập và tìm ra sự đam mê riêng
Cảm ơn các đồng học đã đọc đến đây, em hy vọng mọi người sẽ không bị trói buộc trong lồng giam của cảm xúc bị xây lên bởi định kiến của người khác, hãy sống và yêu thương thật nhiều từng ngày nhé 🩵
Mãi yêu HMU