TTA - Thân Tâm An

TTA - Thân Tâm An Nước TTA là dung dịch tiệt trùng điện sinh học được tạo ra từ muối và điện.

TTA có khả năng tiêu diệt vi khuẩn, virus và nấm mốc chỉ trong khoảng ba giây bằng cơ chế điện sinh học đặc biệt.

Bệnh zona thần kinh (Zona) còn có tên gọi dân gian là bệnh Giời Leo!nếu ko chữa kịp thời bệnh lây lan khắp người, gây đa...
06/09/2026

Bệnh zona thần kinh (Zona) còn có tên gọi dân gian là bệnh Giời Leo!nếu ko chữa kịp thời bệnh lây lan khắp người, gây đauđớn và để lại nhứng vếtsẹo khủngkhiếp mà ko có thuốc nào bôi hết được.
Chữa theo dân gian như dùng vôi, bột gạo nếp hay theo tây y là kháng sinh thì cũng rất lâu, thường để lại sẹo và sau này dễ bị tái lại. Nhưng với nước TTA thì kết quả sẽ thấy rõ, vết viêm da nhanh chóng bị cô lập, không lan, khôngrát, dần khô rồi khỏi và ko để lạisẹo.

TẠI SAO CƠ THỂ CỨ MUỐN GIỮ MỠ, NHƯNG LẠI DỄ DÀNG BỎ CƠ?Nếu một ngày cần tiền gấp, bạn sẽ bán gì trước? Một căn nhà? Một ...
05/09/2026

TẠI SAO CƠ THỂ CỨ MUỐN GIỮ MỠ, NHƯNG LẠI DỄ DÀNG BỎ CƠ?

Nếu một ngày cần tiền gấp, bạn sẽ bán gì trước? Một căn nhà? Một chiếc ô tô? Hay rút tiền mặt trong ví?

Chắc hầu hết chúng ta đều chọn tiền mặt.

Không phải vì nó quý hơn. Mà vì nó dễ sử dụng hơn.

Cơ thể cũng có cách tính toán rất giống như vậy.

Mỡ là một kho dự trữ năng lượng mà cơ thể có thể huy động khi cần.

Còn cơ bắp thì khác.

Đó là một “tài sản” rất đắt đỏ. Muốn giữ được nó, cơ thể phải liên tục đầu tư năng lượng để nuôi dưỡng và bảo trì.

Vậy nên, nếu một khối cơ lâu ngày không được sử dụng, cơ thể sẽ coi nó là một khoản chi không cần thiết.

Giữ một tài sản tốn kém nhưng không tạo ra giá trị, hay cắt giảm để tiết kiệm năng lượng?

Nếu là cơ thể, có lẽ bạn cũng sẽ chọn phương án thứ hai.

TẠI SAO CON NGƯỜI PHẢI BIẾT ĐAU?Trên thế giới có một căn bệnh di truyền cực kỳ hiếm gặp mang tên Mất cảm giác đau bẩm si...
03/09/2026

TẠI SAO CON NGƯỜI PHẢI BIẾT ĐAU?

Trên thế giới có một căn bệnh di truyền cực kỳ hiếm gặp mang tên Mất cảm giác đau bẩm sinh (Congenital Insensitivity to Pain – CIP).

Những người mắc căn bệnh này gần như không biết đau.

Nhiều người sẽ nghĩ đó là một món quà. Không còn đau đầu, đau răng, đau lưng hay những cơn đau hành hạ mỗi khi ốm bệnh. Một cuộc sống không biết đau dường như là điều mà ai cũng từng ao ước.

Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Một đứa trẻ mắc căn bệnh này có thể cắn rách lưỡi của mình mà vẫn tiếp tục ăn. Có thể chống tay lên bếp nóng đến bỏng sâu mà không hề rút lại. Có thể chạy nhảy với một chiếc xương đã nứt hoặc gãy vì không nhận được bất kỳ tín hiệu cảnh báo nào. Nhiều em nhỏ liên tục bị thương, biến dạng khớp, nhiễm trùng nặng, thậm chí mất thị lực chỉ vì không biết rằng cơ thể mình đang bị tổn thương.

Điều cướp đi sức khỏe của họ không phải là cơn đau.

Mà chính là sự thiếu vắng cơn đau.

Đó là một nghịch lý rất đáng suy ngẫm.

Nếu đau là điều xấu, tại sao những người không biết đau lại phải sống khó khăn hơn rất nhiều so với chúng ta?

Điều này cũng giúp giải thích vì sao, trong quá khứ, rất nhiều bệnh nhân phong (Hansen) bị biến dạng bàn tay, bàn chân. Nhiều người vẫn nghĩ vi khuẩn đã “ăn mòn” cơ thể họ. Nhưng thực tế, phần lớn các tổn thương nặng xảy ra vì vi khuẩn làm tổn thương các dây thần kinh cảm giác, khiến người bệnh dần mất khả năng cảm nhận đau. Họ có thể giẫm lên mảnh kính, cầm vật nóng hay để một vết thương nhiễm trùng kéo dài mà không hề hay biết. Chính những chấn thương lặp đi lặp lại ấy mới dần phá hủy cơ thể.

Một lần nữa, điều gây ra bi kịch không phải là cơn đau.

Mà là sự biến mất của cơn đau.

Vậy đau thực chất là gì?

Đau không phải là tổn thương.

Đau là một tín hiệu.

Khi một mô trong cơ thể bị tổn thương hoặc có nguy cơ bị tổn thương, các thụ thể cảm nhận đau sẽ phát hiện sự thay đổi này và truyền tín hiệu qua tủy sống lên não. Chính não tạo ra cảm giác đau, buộc chúng ta phải rút tay khỏi vật nóng, nhấc chân khỏi chiếc đinh nhọn, ngừng vận động khi dây chằng bị rách hay tìm cách điều trị khi cơ thể gặp vấn đề.

Đau không có nhiệm vụ chữa lành cơ thể.

Nhiệm vụ của đau là phát tín hiệu cảnh báo để chúng ta kịp thời thay đổi hành vi, tránh những tổn thương tiếp tục xảy ra và tạo điều kiện cho cơ thể tự phục hồi.

Đó mới là giá trị thật sự của cơn đau.

Điều thú vị là cường độ đau không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với mức độ tổn thương. Một vết cắt nhỏ ở đầu ngón tay có thể đau dữ dội vì nơi đó tập trung rất nhiều đầu mút thần kinh. Trong khi đó, nhiều bệnh lý nguy hiểm như tăng huyết áp, gan nhiễm mỡ hay một số bệnh ung thư ở giai đoạn đầu lại gần như không gây đau. Điều đó cho thấy đau không phải là thước đo mức độ bệnh tật, mà là một hệ thống cảnh báo được não bộ tạo ra để bảo vệ sự sống.

Chính vì vậy, mục tiêu không phải lúc nào cũng là loại bỏ cơn đau bằng mọi giá.

Trong nhiều trường hợp, giảm đau là cần thiết để người bệnh bớt đau đớn, có thể nghỉ ngơi và điều trị hiệu quả hơn. Nhưng nếu chỉ tập trung dập tắt tín hiệu đau mà quên tìm nguyên nhân gây đau, chúng ta rất dễ nhầm lẫn giữa việc làm mất tín hiệu cảnh báo với việc giải quyết vấn đề.

Đau là một cơ chế bảo vệ của sự sống, giúp cơ thể nhận ra giới hạn của chính mình và buộc ta phải dừng lại trước khi những tổn thương trở nên nghiêm trọng hơn.

Nguồn : Lương Vũ

TẠI SAO CÀNG MỆT, CUỐI TUẦN, KỲ NGHỈ TA CÀNG MUỐN LAO VÀO CÁC CUỘC VUI?Từ thứ Hai đến thứ Sáu, phần lớn cuộc sống được đ...
01/09/2026

TẠI SAO CÀNG MỆT, CUỐI TUẦN, KỲ NGHỈ TA CÀNG MUỐN LAO VÀO CÁC CUỘC VUI?

Từ thứ Hai đến thứ Sáu, phần lớn cuộc sống được điều khiển bằng chữ “phải”, phải dậy đúng giờ, phải đi làm, phải hoàn thành công việc, phải chăm con, phải giữ gìn sức khỏe. Đến cuối tuần, trong đầu mình xuất hiện rất tự nhiên: “cả tuần vất vả rồi, bây giờ phải tự thưởng chứ”.

Thế là thức khuya, ăn một bữa thật thỏa thích, lướt điện thoại, mua sắm, tụ tập hoặc uống bia rượu… Mình tưởng đang nghe cơ thể, nhưng thực ra là bộ não đang đòi phần thưởng.

Trong não, dopamine hoạt động chủ yếu như một chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến động lực, sự mong đợi và thôi thúc theo đuổi phần thưởng.

Não đặc biệt nhạy với những phần thưởng đến ngay. Một món ngon bây giờ, một video mới bây giờ hay một cuộc vui tối nay luôn có sức hút rõ ràng hơn những hậu quả còn nằm ở ngày mai. Mất ngủ, tăng cân, đau dạ dày hay sáng thứ Hai mệt mỏi đều là những hóa đơn trả sau. Mà con người thì bao giờ cũng dễ mua chịu khi chưa phải trả tiền ngay.

Đó là lý do chỉ nói “hãy có kỷ luật” thường không giải quyết được vấn đề. Sau nhiều ngày sống với trách nhiệm, mình không chỉ thiếu nghỉ ngơi mà còn thiếu cảm giác được lựa chọn, được vui và được làm điều mình muốn. Cuối tuần trở thành cánh cửa hiếm hoi để tìm phần thưởng. Nếu phần thưởng là đồ ăn, phim ảnh, rượu bia hay thức khuya thì não sẽ dẫn mình về đúng những nơi ấy.

Dopamine không phải kẻ xấu. Nó là một phần thiết yếu của hệ thống tạo động lực, giúp con người học tập, làm việc, khám phá và theo đuổi mục tiêu. Vấn đề là bộ não của mình đang được dạy tìm phần thưởng ở đâu.

Cha mẹ cũng nên để ý điều này. Nếu suốt tuần trẻ chỉ nghe “phải học”, “phải ngoan”, “phải ăn đúng”, còn cuối tuần được thưởng bằng đồ ngọt, game và thức khuya… trẻ sẽ dần học rằng sống điều độ là hình phạt, còn niềm vui luôn nằm trong những thứ phải trả giá bằng sức khỏe.

Muốn thay đổi, đừng chỉ cố chống lại cám dỗ vào cuối tuần. Hãy cho bộ não những phần thưởng tốt hơn ngay trong tuần. Một buổi đi bộ không vội, một cuộc trò chuyện vui, một bữa ăn mình thật sự thưởng thức, một giờ không công việc, một buổi bơi hay đơn giản là khoảng thời gian được làm điều mình thích… Khi niềm vui không bị dồn hết vào cuối tuần, não cũng không phải lao đi đòi thưởng như một người đã bị nợ quá lâu.

Không cần sống khắc khổ và cũng không cần từ chối mọi cuộc vui. Chỉ cần chọn niềm vui mà sáng hôm sau cơ thể không phải đứng ra “trả tiền” là được.

GIẢM CÂN HAY GIẢM BÉOMuốn giảm béo, hãy bắt đầu bằng bốn việc: ăn thế nào, ăn lúc nào, vận động ra sao và nghỉ ngơi thế ...
30/08/2026

GIẢM CÂN HAY GIẢM BÉO

Muốn giảm béo, hãy bắt đầu bằng bốn việc: ăn thế nào, ăn lúc nào, vận động ra sao và nghỉ ngơi thế nào.

1. Ăn thế nào?

Ăn vừa đủ. Không nhịn đói cực đoan, cũng không ăn liên tục từ sáng đến tối. Mỗi bữa cần có đủ đạm, rau, chất xơ và tinh bột phù hợp với mức vận động của mình. Trứng, cá, thịt, tôm, đậu phụ, các loại đậu, rau xanh, trái cây, các loại hạt và những thực phẩm ít qua chế biến nên là nền tảng của bữa ăn.

Muốn giảm béo thì đặc biệt phải giảm thực phẩm công nghiệp. Bánh kẹo, nước ngọt, đồ ăn chế biến sẵn, đồ chiên rán, thức ăn nhiều đường, nhiều muối, nhiều chất béo… càng xuất hiện thường xuyên thì càng khó kiểm soát lượng ăn. Đừng để khẩu vị của mình ngày càng phụ thuộc vào đường, chất tạo ngọt, gia vị và chất điều vị được thiết kế để món ăn ngon đến mức khó dừng lại.

Trà sữa cũng vậy. Nếu đang nghiêm túc giảm béo, tốt nhất hãy bỏ nó khỏi thói quen hàng ngày.

Đừng quá ám ảnh với 16:8 hay 18:6. Không có một khung giờ ăn thần kỳ. Nếu một khoảng thời gian ăn uống hợp lý giúp mình bớt ăn vặt, ăn ít hơn và phù hợp với cuộc sống thì cứ sử dụng nó như một công cụ. Quan trọng không phải mình nhịn được bao nhiêu giờ, mà là cuối cùng mình ăn gì và ăn bao nhiêu.

2. Ăn lúc nào?

Đừng ăn liên tục. Hãy để Tỳ Vị có khoảng thời gian làm việc và nghỉ ngơi. Ăn khi cơ thể cần, ăn vừa đủ và hạn chế những bữa quá lớn, đặc biệt là vào tối muộn.

Ăn xong cũng đừng nằm hoặc ngồi im một chỗ. Hãy đi lại nhẹ nhàng, thư giãn sau bữa ăn. Một thói quen rất đơn giản nhưng tốt hơn nhiều so với ăn xong rồi nằm dài trên ghế hoặc lên giường.

3. Tập thế nào?

Muốn giảm béo mà không mất cơ thì phải tập cơ.

Đừng chỉ chạy bộ, đạp xe rồi mong bụng tự nhỏ lại. Hãy cho cơ thể một lý do để giữ cơ bằng các bài tập sức mạnh: squat, kéo, đẩy, nâng… Tập đều các nhóm cơ, tăng dần sức mạnh và duy trì vận động trong cả ngày.

Đi bộ nhiều hơn. Leo cầu thang. Làm việc nhà. Đứng lên đi lại thường xuyên. Đừng tập một tiếng rồi ngồi bất động mười tiếng.

4. Nghỉ ngơi thế nào?

Ngủ đủ và ngủ đúng giờ. Đừng thức khuya rồi hôm sau lại dùng cà phê, đồ ngọt hay ăn vặt để kéo cơ thể đi tiếp.

Một cơ thể luôn thiếu ngủ, căng thẳng và sinh hoạt thất thường rất khó duy trì một quá trình giảm béo ổn định.

Đông y từ rất lâu đã nhìn Tỳ Vị như nền tảng của việc tiếp nhận và vận hóa thức ăn. Ăn uống điều độ, vừa đủ, sinh hoạt có nhịp, vận động và nghỉ ngơi cân bằng cũng chính là cách giữ cho cái “nhà máy” của cơ thể hoạt động thuận hơn.

Cân giảm nhưng mất cơ, người yếu đi thì đó chưa chắc là kết quả tốt.

Nếu cân giảm chậm, vòng bụng nhỏ dần, cơ vẫn được giữ, sức khỏe và sức mạnh tốt lên thì mình đang đi đúng hướng.

Nguồn : Lương Vũ

Hôm trước mình trò chuyện với một anh bị tiểu đường hơn mười năm.Anh mở điện thoại cho mình xem rất nhiều kết quả xét ng...
29/08/2026

Hôm trước mình trò chuyện với một anh bị tiểu đường hơn mười năm.

Anh mở điện thoại cho mình xem rất nhiều kết quả xét nghiệm được lưu lại cẩn thận. Anh nhớ khá rõ chỉ số đường huyết, HbA1c, mỡ máu của từng lần khám. Theo dõi sát, uống thuốc đều, tái khám đúng hẹn.

Rồi anh hỏi: “Tôi làm mọi thứ như vậy mà bệnh vẫn cứ theo mãi. Tôi còn thiếu điều gì?”

Mình không trả lời ngay mà hỏi lại: “Anh còn nhớ vì sao mình bị tiểu đường không?”

Anh ngồi im một lúc rồi cười. Anh bảo chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.

Đây là điều rất phổ biến. Người mắc bệnh mạn tính thường rất quan tâm đến kết quả xét nghiệm mới nhất, nhưng lại ít khi nghĩ đến nguyên nhân cũ nhất.

Tiểu đường, gan nhiễm mỡ hay tăng huyết áp không xuất hiện sau một đêm. Chúng thường được tạo ra từ những thói quen lặp đi lặp lại suốt nhiều năm, đến mức ta xem đó là bình thường.

Nhưng khi bệnh xuất hiện, toàn bộ sự chú ý lại đổ dồn vào kết quả cuối cùng.

Nó giống như một người thấy nước chảy ra sàn rồi ngày nào cũng lau. Lau sàn là cần thiết, cũng như thuốc men và xét nghiệm là cần thiết. Nhưng nếu không tìm xem nước chảy từ đâu, sàn nhà vẫn sẽ tiếp tục ướt.

TẠI SAO CẦN PHẢI ĂN CÁC LOẠI RAU, LÁ CÂY CÓ VỊ ĐẮNGTừ xưa đến nay chúng ta thường nghĩ rau củ chỉ là món ăn hiền lành cu...
28/08/2026

TẠI SAO CẦN PHẢI ĂN CÁC LOẠI RAU, LÁ CÂY CÓ VỊ ĐẮNG
Từ xưa đến nay chúng ta thường nghĩ rau củ chỉ là món ăn hiền lành cung cấp vitamin để duy trì sự sống qua ngày. Nhưng thực ra mỗi ngọn rau lá cỏ đều là những chiến binh hóa học đầy bản lĩnh.

Chúng không thể bỏ chạy khi bị sâu cắn hay trốn vào bóng râm khi trời nắng gắt nên phải tự tạo ra những vũ khí như polyphenols hay các hợp chất đắng để sinh tồn.

Điều lạ lùng là chính những chất độc vi lượng này lại là chìa khóa để mở ra các gen trường thọ ẩn sâu trong cơ thể con người thông qua một nghịch lý gọi là phytohormesis kích sinh độc tố từ thực vật.

Khi ta ăn những loại rau phải tự mình chống chọi với hạn hán sâu bệnh như rau đắng, rau má mọc dại cơ thể sẽ hiểu rằng môi trường bên ngoài đang khắc nghiệt. Thế là hệ thống phòng thủ bên trong lập tức được kích hoạt để sửa chữa tế bào và tăng sức đề kháng.

Ngược lại những cây trồng trong nhà kính được chăm bẵm quá kỹ thường không tạo ra vũ khí hóa học, nên khi ăn vào cơ thể ta cũng chẳng nhận được tín hiệu trường thọ nào.

Sirtuin trong tế bào kiểm soát tuổi thọ và sức khỏe DNA. Những chất như resveratrol trong vỏ nho đỏ sẽ đánh lừa sirtuin rằng cơ thể đang đói, khiến tế bào phải dọn dẹp rác thải sinh học và tái tạo năng lượng.

Hay như chất sulforaphane trong mầm bông cải xanh thực chất nó là một chất độc nhẹ khiến tế bào hơi hoảng loạn. Sự hoảng loạn này giống như một hồi chuông báo cháy bắt cơ thể tự sản xuất ra glutathione chất chống oxy hóa nội sinh mạnh nhất để quét sạch các gốc tự do và ngăn ngừa mầm mống bệnh tật.

Tuy nhiên dùng vũ khí của thực vật cũng cần có nghệ thuật. Đừng tham lam ăn uống quá nhiều một loại chiết xuất duy nhất vì dễ gây ngộ độc cho gan. Thay vào đó hãy kết hợp nhiều loại ở liều lượng nhỏ giống như một bản giao hưởng sinh học để chúng hỗ trợ nhau.

Ví dụ sự kết hợp giữa hoạt chất từ nho, dâu tây và mầm bông cải xanh sẽ giúp bảo vệ thần kinh tốt hơn mà không gây gánh nặng cho nội tạng.

Chất béo (lipid) là một nhóm chất dinh dưỡng cơ thể cần. Nó tham gia cấu tạo màng tế bào, cung cấp các acid béo thiết yế...
27/08/2026

Chất béo (lipid) là một nhóm chất dinh dưỡng cơ thể cần. Nó tham gia cấu tạo màng tế bào, cung cấp các acid béo thiết yếu, giúp hấp thu vitamin A, D, E, K và tham gia nhiều quá trình sinh học quan trọng.

Còn mỡ cơ thể (body fat) là kho dự trữ năng lượng. Khi năng lượng nạp vào thường xuyên vượt quá năng lượng cơ thể sử dụng, phần dư thừa có thể được tích trữ dưới dạng triglyceride trong mô mỡ.

Một người có nhiều mỡ trong cơ thể không có nghĩa là người đó đã ăn quá nhiều chất béo. Năng lượng dư thừa có thể đến từ cơm, bánh kẹo, nước ngọt, trà sữa, rượu bia, chất béo… và nhiều nguồn khác.

Vì thế, muốn giảm mỡ mà việc đầu tiên lại là loại bỏ chất béo khỏi khẩu phần thì có thể đã nhầm ngay từ điểm xuất phát. Điều cần xem lại là tổng năng lượng, chất lượng thực phẩm, cách ăn và mức vận động của mình.

Mỡ thừa thì nên giảm. Chất béo thì cơ thể vẫn cần. Đừng vì hai chữ nghe na ná nhau mà kết tội oan một chất dinh dưỡng thiết yếu.

Ai hỏi:“Anh có thực sự tin sản phẩm mình làm ra không?”Khỏi trả lời.Mời vào nhà vệ sinh kiểm tra kho hàng. 😂Người ta vào...
26/08/2026

Ai hỏi:

“Anh có thực sự tin sản phẩm mình làm ra không?”

Khỏi trả lời.

Mời vào nhà vệ sinh kiểm tra kho hàng. 😂

Người ta vào nhà tắm thấy dầu gội, sữa tắm, mỹ phẩm.
Nhà mình bước vào là thấy TTA mai phục khắp nơi. Cạnh bồn tắm, cạnh lavabo, cạnh toilet. 😆

Người ta hay làm ăn kiểu “nông dân hai luống”. Một luống đẹp đem bán, một luống sạch để nhà mình ăn.

Nhà mình thì chịu.

Sản xuất, bán, cả nhà cũng xài đúng luống ấy.

Có điều dùng hơi nhiệt tình nên nhìn nhà vệ sinh cứ như… kho trung chuyển TTA. 😂

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TTA - Thân Tâm An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share