Lòng Chúa Thương Xót

Lòng Chúa Thương Xót Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Lòng Chúa Thương Xót, Hanoi, Hanoi.

✝️ R.I.P ✝️Nữ tu Agnès Lê Thị Hội, thuộc Tỉnh Dòng Thánh Phaolô Đà Nẵng, sinh ngày 10/10/1950 tại Lệ Sơn, Hòa Tiến. Đã đ...
06/09/2026

✝️ R.I.P ✝️
Nữ tu Agnès Lê Thị Hội, thuộc Tỉnh Dòng Thánh Phaolô Đà Nẵng, sinh ngày 10/10/1950 tại Lệ Sơn, Hòa Tiến. Đã được Chúa gọi về lúc 3 giờ 15 phút, ngày 01/09/2026, tại Cộng đoàn Mẹ Sao Biển. Hưởng thọ 76 tuổi, với 53 năm sống đời thánh hiến.

Nguyện xin Thiên Chúa thương đón nhận linh hồn Nữ tu Agnès vào hưởng Tôn Nhan Chúa, sau một đời tận hiến và trung thành phục vụ Hội Thánh. 🙏

Bắt giữ nghi phạm trong vụ phóng hỏa thiêu rụi một nhà thờ lịch sử tại CanadaLực lượng cứu hỏa nhận được cuộc gọi lúc 3 ...
04/09/2026

Bắt giữ nghi phạm trong vụ phóng hỏa thiêu rụi một nhà thờ lịch sử tại Canada

Lực lượng cứu hỏa nhận được cuộc gọi lúc 3 giờ 30 sáng về việc hệ thống báo cháy được kích hoạt tại cộng đồng Saint-Simon. “Đôi khi chúng tôi gặp những trường hợp báo động giả, nhưng lần này tôi có một linh cảm không lành,” ông Luc Dugas, Trưởng lực lượng Cứu hỏa Caraquet, nói với Đài Radio-Canada. “Tôi tự nhủ rằng trước đây chúng tôi chưa bao giờ gặp vấn đề với hệ thống báo cháy này.”

Ngày 29 tháng 8 năm 2026 – Nhà thờ gỗ Saint-Simon, tọa lạc trên bán đảo Acadia của Canada, đã bị thiêu rụi hoàn toàn trong một vụ hỏa hoạn xảy ra vào thứ Hai, ngày 24 tháng 8. Các nhà chức trách xác định đây là một “tổn thất hoàn toàn”.

Cảnh sát Kỵ binh Hoàng gia Canada (RCMP) đã bắt giữ một người đàn ông 68 tuổi, bị cáo buộc cố ý gây ra vụ cháy bằng cách đốt gỗ tại tỉnh New Brunswick.

Lực lượng cứu hỏa nhận được cuộc gọi vào lúc 3 giờ 30 sáng, sau khi hệ thống báo cháy tại cộng đồng Saint-Simon được kích hoạt.

“Đôi khi chúng tôi gặp những trường hợp báo động giả, nhưng tôi có một linh cảm không lành,” ông Luc Dugas, Trưởng lực lượng Cứu hỏa Caraquet, nói với Radio-Canada. “Tôi tự nhủ rằng trước đây chúng tôi chưa bao giờ gặp vấn đề với hệ thống báo cháy này.”

Không có ai bị thương trong vụ hỏa hoạn. RCMP cùng Văn phòng Chánh Thanh tra Phòng cháy chữa cháy đang tiến hành điều tra.

Ông Dugas cho biết vụ cháy bị xem là đáng ngờ, đặc biệt vì vị trí nơi ngọn lửa bắt đầu.

“Hiện tại, chúng tôi tin rằng có người đã cố ý gây ra vụ cháy,” ông nói.

Ông cho biết thêm, các thiết bị cảm biến chuyển động đã phát hiện có người di chuyển bên trong nhà thờ vào khoảng 3 giờ 20 sáng.

Khi lực lượng cứu hỏa đến nơi, ngọn lửa đã lan rộng khắp khu vực phòng thánh.

“Chúng tôi đã cố gắng khống chế ngọn lửa, nhưng một khi lửa đã bén lên mái nhà thì… coi như hết. Không thể dập được nữa,” ông Dugas cho biết.

Cuối cùng, nhà thờ hoàn toàn bị thiêu rụi, chỉ còn lại tro tàn.

Cảnh sát cho biết Gilles Mallet đã bị bắt giữ và hiện vẫn đang bị tạm giam trong khi cuộc điều tra tiếp tục.

Một di sản của cộng đồng Công Giáo Acadia

Nhà thờ Saint-Simon được xây dựng bởi kiến trúc sư người Acadia Nazaire Dugas trong khoảng thời gian từ năm 1910 đến năm 1920. Theo các tư liệu địa phương, cộng đoàn giáo xứ này bắt đầu như một điểm truyền giáo vào năm 1910, trong khi công trình nhà thờ được cho là hoàn thành vào khoảng năm 1918.

Thị trưởng địa phương đã đến hiện trường và chia sẻ trên chương trình La Matinale của Radio-Canada:

“Chỉ mới tuần trước thôi, Lễ hội Acadia còn sử dụng nơi này để tổ chức các buổi biểu diễn và hòa nhạc.”

Điều đó cho thấy nhà thờ không chỉ là một công trình kiến trúc cổ, mà còn là một không gian quan trọng trong đời sống văn hóa và cộng đồng của người dân địa phương.

“Di sản quý giá của cha ông chúng ta”

Đức Giám mục Bathurst, Đức cha Michel Proulx, O. Praem., bày tỏ nỗi đau buồn sâu sắc trước việc nhà thờ bị thiêu hủy. Ngài mô tả đây là một mất mát không thể đo đếm đối với cộng đồng.

“Biết bao ký ức gắn liền với ngôi nhà thờ bằng gỗ tuyệt đẹp này: những cuộc rửa tội, hôn lễ, tang lễ, cùng biết bao biến cố quan trọng khác,” Đức cha nói.

Ngài nhấn mạnh rằng qua nhiều thế hệ, các tín hữu Kitô đã quy tụ tại đây để cử hành đức tin, và ngôi nhà thờ chính là “di sản quý giá mà cha ông chúng ta để lại.”

Đối với cộng đoàn Saint-Simon, việc mất đi ngôi nhà thờ không đơn thuần là mất một công trình kiến trúc. Đó còn là sự mất mát một nơi đã chứng kiến những khoảnh khắc quan trọng nhất trong đời sống đức tin của biết bao thế hệ: từ khi một người được lãnh nhận Bí tích Rửa tội, bước vào đời sống hôn nhân, cho đến lúc được tiễn đưa trong nghi thức an táng.

Đức cha Proulx cam kết cầu nguyện và nâng đỡ cộng đoàn Saint-Simon trong thời điểm đau buồn này, khi họ phải đối diện với sự mất mát của một trong những không gian quan trọng nhất để cộng đoàn quy tụ, cầu nguyện và cử hành đức tin.

Vụ việc một lần nữa cho thấy sự mong manh của những di sản tôn giáo đã đồng hành với đời sống của các cộng đồng Kitô hữu qua nhiều thế hệ. Nhưng trên những gì còn lại sau đám cháy, ký ức về đức tin, những lời cầu nguyện và những biến cố cuộc đời được cử hành trong ngôi nhà thờ ấy vẫn tiếp tục sống trong lòng cộng đoàn.

ĐỜI LINH MỤC LÀ MỘT CỦA LỄ HIẾN DÂNG              -------//--------------------Khi còn trẻ, còn làm cha xứ thì đi đâu cũ...
04/09/2026

ĐỜI LINH MỤC LÀ MỘT CỦA LỄ HIẾN DÂNG

-------//--------------------

Khi còn trẻ, còn làm cha xứ thì đi đâu cũng được, nhiều người biết đến, nhiều người thăm hỏi, nhiều quà tặng... Nhưng khi đã già và về hưu, phần bệnh tật làm cho mệt mỏi, phần do tuổi cao, sức yếu đi lại khó khăn, giáo dân thưa dần việc thăm viếng và rồi không ai nhớ tới... Cảm giác thật cô đơn, lặng lẽ!

Xin hãy nhớ và cầu nguyện cho quý cha, bởi cả một đời hy sinh, một đời dấn thân phục vụ, một đời vì đoàn chiên thân yêu mà mình lao tâm chăm sóc... đến khi da mồi, tóc bạc, lưng còng, mắt mờ, tai điếc, đi lại khó khăn, có khi nằm liệt giường... Nhưng vẫn tế lễ mỗi ngày để cầu nguyện cho đoàn chiên.

Xin cầu nguyện cho quý cha, để các ngài luôn trung tín đến cùng giữa những nghịch cảnh, cùng sự yếu đuối của bản thân, để hiến dâng thân mình mỗi ngày trong tình thương của Chúa.

Xin hiệp ý cầu cho quý cha đang phải mỗi ngày chịu đựng những đau đớn của bệnh tật, của tuổi già, đang âm thầm sống đời tu trì trong các nhà hưu dưỡng. Xin cho các ngài được hạnh phúc và bình an với ơn Chúa ban trong tuổi già sức yếu!

Kính xin cộng đoàn hiệp thông, thêm lời cầu nguyện cho linh hồn bà MARIA sớm được hưởng nhan thánh Chúa
04/09/2026

Kính xin cộng đoàn hiệp thông, thêm lời cầu nguyện cho linh hồn bà MARIA sớm được hưởng nhan thánh Chúa

NGÔI BA — ĐẤNG VÔ HÌNH ĐỂ LẠI NHỮNG DẤU VẾT HỮU HÌNHMột người phụ nữ nằm bất động sau nhiều năm bệnh tật. Các bác sĩ khô...
04/09/2026

NGÔI BA — ĐẤNG VÔ HÌNH ĐỂ LẠI NHỮNG DẤU VẾT HỮU HÌNH

Một người phụ nữ nằm bất động sau nhiều năm bệnh tật. Các bác sĩ không thể giải thích sự hồi phục. Một người hành hương chạm vào một vật thánh và căn bệnh biến mất. Một thân xác qua nhiều thế kỷ vẫn được bảo tồn theo cách khiến khoa học không đưa ra được lời giải thích đầy đủ. Những hiện tượng ấy đã nhiều lần xuất hiện trong lịch sử Kitô giáo và một số trường hợp đã trải qua những cuộc điều tra nghiêm ngặt của Giáo Hội Công Giáo. Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là bản thân phép lạ. Điều kỳ lạ là Đấng mà Kitô hữu tin đang hoạt động phía sau những dấu chỉ ấy lại không có một khuôn mặt hữu hình để con người có thể nhìn thấy. Đó là Chúa Thánh Thần — Ngôi Ba của Thiên Chúa.

Kinh Thánh đã diễn tả Ngài bằng một nghịch lý: gió. Đức Giêsu nói với Nicôđêmô: “Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy” (Ga 3,8). Trong tiếng Hy Lạp, pneuma vừa liên hệ với “thần khí”, vừa với “hơi thở/gió”. Bạn không nhìn thấy gió, nhưng bạn nhìn thấy những gì gió làm rung chuyển. Và trong thần học Kitô giáo, hình ảnh ấy trở thành một trong những cách sâu sắc nhất để nói về hoạt động của Chúa Thánh Thần: Ngài vô hình, nhưng công trình của Ngài có thể để lại dấu vết.

Một trong những ví dụ nổi tiếng nhất là phép lạ tại Lộ Đức. Từ năm 1858, vô số người đã đến hang Massabielle cầu nguyện. Giáo Hội Công Giáo không đơn giản tuyên bố mọi trường hợp khỏi bệnh tại đây là phép lạ. Ngược lại, các trường hợp được đề nghị công nhận phải trải qua quá trình y khoa và thần học rất dài. Đến nay, Giáo Hội Công Giáo đã công nhận hàng chục trường hợp khỏi bệnh tại Lộ Đức là phép lạ, sau quá trình thẩm định y khoa. Nhưng cần hiểu chính xác: Giáo Hội không nói “y khoa không giải thích được nên chắc chắn Chúa Thánh Thần đã chữa”. Phép lạ được nhìn nhận như một dấu chỉ của Thiên Chúa, được phân định trong toàn bộ đời sống đức tin.

Một trường hợp đặc biệt gây chú ý là Sơ Bernadette Moriau, người được Giáo Hội Công Giáo Pháp công nhận phép lạ chữa lành tại Lộ Đức năm 2018. Bà mắc một bệnh thần kinh nghiêm trọng ở vùng thắt lưng và đã trải qua nhiều phương pháp điều trị. Sau khi hành hương Lộ Đức và cầu nguyện, tình trạng của bà thay đổi một cách đột ngột; hồ sơ sau đó được xem xét qua nhiều cấp độ y khoa trước khi Đức Giám mục địa phương công bố đây là phép lạ. Điều đáng nói ở đây không phải là “khoa học đã chứng minh Chúa Thánh Thần”, mà là một sự kiện vượt ngoài những gì các bác sĩ có thể giải thích bằng kiến thức y khoa hiện có đã được Giáo Hội phân định như một dấu chỉ của Thiên Chúa.

Nhưng Chúa Thánh Thần còn xuất hiện trong một dạng dấu chỉ khác: sự biến đổi con người. Các Tông đồ trong Tin Mừng từng sợ hãi đến mức bỏ chạy. Phêrô đã ba lần chối Đức Giêsu. Thế nhưng trong ngày Lễ Ngũ Tuần, chính những con người ấy đứng trước đám đông và công khai loan báo Đức Kitô. Kinh Thánh không mô tả đây đơn thuần là một khoảnh khắc cảm xúc; Công vụ Tông đồ nói: “Tất cả các ông đều được tràn đầy Thánh Thần” (Cv 2,4). Phép lạ của ngày hôm ấy không chỉ nằm ở tiếng động, lửa hay việc nói các thứ tiếng. Một điều sâu xa hơn đã xảy ra: những con người từng sợ hãi trở thành chứng nhân.

Và nếu muốn hiểu Chúa Thánh Thần theo đúng đức tin Công Giáo, đây mới là điểm quan trọng nhất: Ngài không phải một “thế lực chữa bệnh” hay một nguồn năng lượng siêu nhiên. Ngài là Thiên Chúa. Giáo lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba của Ba Ngôi, cùng một bản tính Thiên Chúa với Chúa Cha và Chúa Con. Vì thế, khi Giáo Hội nói một phép lạ xảy ra nhờ quyền năng của Thiên Chúa, chúng ta không thể tùy tiện tách nó thành “phép của Chúa Cha”, “phép của Chúa Giêsu” hay “phép của Chúa Thánh Thần” như ba nguồn sức mạnh riêng biệt. Ba Ngôi hành động duy nhất trong cùng một bản tính Thiên Chúa.

Điều này làm cho mầu nhiệm của Chúa Thánh Thần càng sâu hơn. Đức Kitô đã từng nói: “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em; thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em” (Ga 16,7). Đức Giêsu hữu hình sẽ về cùng Chúa Cha, nhưng Thánh Thần sẽ được ban cho Giáo Hội. Và kể từ đó, Giáo Hội sống trong một thực tại rất kỳ lạ: Đấng không thể nhìn thấy lại là Đấng làm cho Giáo Hội sống. Người không xuất hiện như một nhân vật đứng trước chúng ta, nhưng hoạt động trong các bí tích, trong Lời Chúa, trong các đặc sủng, trong việc thánh hóa con người và trong chính đời sống của Giáo Hội.

Vì thế, khi nhìn vào một phép lạ được Giáo Hội công nhận, người Công Giáo không nên dừng lại ở câu hỏi: “Làm sao chuyện này xảy ra?” Câu hỏi thần học sâu hơn là: “Dấu chỉ này đang hướng tôi về ai?” Bởi phép lạ không được ban để con người chạy theo điều kỳ lạ. Đức Kitô cảnh báo rằng không phải mọi dấu lạ đều tự động chứng minh một điều gì (x. Mt 24,24). Chúa Thánh Thần luôn hướng con người về Đức Kitô, chứ không biến mình thành trung tâm của sự tò mò.

Và đó chính là điều khiến Ngôi Ba trở nên huyền nhiệm: Ngài càng được nhận biết, con người càng nhận ra mình không thể “nắm bắt” Ngài. Ta có thể nghiên cứu một ca khỏi bệnh, kiểm tra hồ sơ y khoa, khảo sát một hiện tượng, đọc các chứng từ của nhân chứng. Nhưng không một phòng thí nghiệm nào có thể đặt Chúa Thánh Thần lên bàn rồi nói: “Đây là Ngài.” Bởi Thiên Chúa không phải một vật thể trong vũ trụ để khoa học đem ra cân đo. Ngài là Đấng tạo dựng cả vũ trụ mà khoa học đang nghiên cứu.

Có lẽ vì thế mà hình ảnh phù hợp nhất về Chúa Thánh Thần không phải là một khuôn mặt, mà là hơi thở.

Không nhìn thấy.

Không thể giữ lại.

Không thể nhốt vào một công thức.

Nhưng khi Ngài đến, con người được biến đổi.

Các Tông đồ từng sợ hãi trở thành chứng nhân.

Những con người tuyệt vọng tìm lại hy vọng.

Những người bệnh được chữa lành trong những trường hợp Giáo Hội phân định là dấu chỉ đặc biệt của Thiên Chúa.

Và những con người bình thường có thể trở thành nơi tình yêu Thiên Chúa được thể hiện giữa thế giới.

“Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến.”

Có thể chúng ta vẫn không nhìn thấy Ngài.

Nhưng như Đức Giêsu đã nói:

“Ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu.” (Ga 3,8)

Có lẽ đó chính là bí ẩn của Ngôi Ba: không nhìn thấy Đấng đang hoạt động, nhưng nhận ra Ngài qua những gì Ngài làm.

Tổng hợp nguồn và bài viết: XĐCTTĐVN

🇻🇳 KHI “TRƯỜNG THẦN HỌC CÔNG GIÁO” XUẤT HIỆN TRONG NGÀY ĐỘC LẬP 2/9/1945Trong một bức ảnh tư liệu về ngày 2/9/1945, giữa...
04/09/2026

🇻🇳 KHI “TRƯỜNG THẦN HỌC CÔNG GIÁO” XUẤT HIỆN TRONG NGÀY ĐỘC LẬP 2/9/1945

Trong một bức ảnh tư liệu về ngày 2/9/1945, giữa dòng người tập trung trong ngày Độc lập, có một chi tiết khiến người Công Giáo Việt Nam hôm nay phải dừng lại: một đoàn quần chúng mang biển hiệu “Trường Thần học Công giáo”. Đó không phải là một hình ảnh được dựng lại sau này, mà nằm trong bộ ảnh lịch sử ghi lại những ngày đầu của nước Việt Nam độc lập. Bộ ảnh này được lưu giữ và trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Theo tư liệu được Báo Thanh Niên giới thiệu, bộ ảnh về giai đoạn lịch sử 1945–1946 đã trải qua một hành trình lưu lạc nhiều thập kỷ trước khi được trao trả về Việt Nam vào năm 2010.

Chi tiết “Trường Thần học Công giáo” xuất hiện giữa các khối quần chúng trong ngày Độc lập là một dấu vết lịch sử đáng chú ý. Nó cho thấy rằng trong những ngày biến động của năm 1945, một bộ phận người Công Giáo Việt Nam không hoàn toàn đứng bên ngoài những biến cố đang diễn ra trên quê hương mình. Tất nhiên, không thể chỉ từ một bức ảnh mà kết luận rằng toàn bộ cộng đồng Công Giáo Việt Nam khi ấy có cùng một lập trường chính trị. Lịch sử luôn phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng những tư liệu còn lại cho phép chúng ta nhìn nhận một điều: đã có những đoàn thể và những người Công Giáo hiện diện trong dòng chảy của phong trào độc lập dân tộc.

Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ Lâm thời đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là một trong những bước ngoặt lớn nhất của lịch sử hiện đại Việt Nam. Trong không khí của ngày Độc lập ấy, những bức ảnh tư liệu còn lưu lại hình ảnh nhiều khối quần chúng khác nhau cùng hiện diện. Giữa những dòng người ấy có đoàn mang biển hiệu “Trường Thần học Công giáo” – một chi tiết nhỏ nhưng đủ để cho thấy những người mang căn tính tôn giáo cũng hiện diện trong khoảnh khắc lịch sử chung của đất nước.

Các nghiên cứu về Cách mạng Tháng Tám và cộng đồng Công Giáo Việt Nam cũng cho thấy sự tham gia của người Công Giáo trong những biến cố năm 1945 không chỉ có thể được nhìn thấy qua một bức ảnh. Một số tư liệu lịch sử ghi nhận tại nhiều địa phương, giáo dân Công Giáo đã tham gia các hoạt động trong phong trào cách mạng và trong đời sống của đất nước sau khi nền độc lập được tuyên bố. Điều đó không có nghĩa mọi người Công Giáo đều có cùng một lựa chọn, nhưng nó giúp chúng ta tránh một cách nhìn quá đơn giản rằng Công Giáo và lịch sử dân tộc là hai câu chuyện hoàn toàn tách biệt.

Lịch sử người Công Giáo Việt Nam trong thế kỷ XX thực sự rất phức tạp. Những năm sau 1945 đã chứng kiến chiến tranh, chia cắt đất nước, di cư và nhiều khác biệt trong lựa chọn của các cá nhân cũng như cộng đồng. Vì vậy, sẽ không chính xác nếu dùng một vài tư liệu để khẳng định rằng toàn bộ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ở mọi nơi đều có một quan điểm hoàn toàn giống nhau. Nhưng cũng chính vì lịch sử phức tạp, chúng ta không nên bỏ quên những dấu vết đã thực sự tồn tại.

Và dấu vết ấy vẫn còn trong những bức ảnh của năm 1945.

Giữa những đoàn người của ngày Độc lập.

Giữa những khuôn mặt mà phần lớn hôm nay chúng ta không còn biết tên.

Một tấm biển vẫn xuất hiện:

TRƯỜNG THẦN HỌC CÔNG GIÁO.

Chi tiết ấy nhắc chúng ta rằng người Công Giáo Việt Nam không chỉ có một lịch sử bên trong các nhà thờ. Họ cũng là một phần của lịch sử dân tộc Việt Nam. Họ sống trên cùng một mảnh đất, trải qua những biến cố của cùng một đất nước và chia sẻ những thời khắc vui buồn của dân tộc.

Có lẽ vì thế, khi nhìn lại ngày 2/9, chúng ta cũng không nên xem lịch sử của dân tộc chỉ thuộc về riêng một tôn giáo nào. Không chỉ Phật giáo gắn bó với dân tộc, mà người Công Giáo và những cộng đồng tôn giáo khác cũng đã và đang cùng sống trên mảnh đất Việt Nam này, cùng chia sẻ một quê hương và cùng góp phần vào đời sống chung của đất nước. Mỗi tôn giáo có niềm tin, truyền thống và cách diễn đạt riêng, nhưng những người cùng sống trong một quốc gia vẫn có thể gặp nhau ở tình yêu quê hương, ở trách nhiệm đối với đồng bào và ở khát vọng xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Lịch sử có thể có những giai đoạn phức tạp, những khác biệt và cả những vết thương chưa dễ dàng nói hết trong một bài viết. Nhưng chính vì cùng là con người của một dân tộc, chúng ta càng cần nhìn lại quá khứ bằng sự trung thực và nhìn về tương lai bằng tinh thần hòa hợp. Một đất nước không trở nên mạnh mẽ khi mọi người phải giống nhau, mà khi những con người khác nhau vẫn có thể cùng chung sống, tôn trọng nhau và cùng góp phần xây dựng quê hương.

Và có lẽ đó cũng là điều những bức ảnh cũ từ năm 1945 nhắc chúng ta hôm nay: người Việt Nam có thể khác nhau về tôn giáo, truyền thống và cách cầu nguyện, nhưng vẫn có thể cùng đứng dưới một bầu trời, cùng chia sẻ một lịch sử và cùng mang trong mình trách nhiệm đối với tương lai của đất nước.

🇻🇳 MỪNG QUỐC KHÁNH 2/9.



Tổng hợp và bài viết: XĐCTTĐVN

Nguồn tư liệu và tham khảo:

Bộ ảnh quý về ngày Độc lập 2/9/1945 – Báo Thanh Niên:
https://thanhnien.vn/bo-anh-quy-ve-ngay-doc-lap-291945-luu-lac-hon-nua-the-ky-1851106845.htm

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia – tư liệu về Cách mạng Tháng Tám năm 1945:
https://baotanglichsuquocgia.vn/vi/Articles/3090/71672/bao-tang-lich-su-quoc-gia-voi-viec-nghien-cuu-bao-ton-va-phat-huy-gia-tri-di-san-ve-cach-mang-thang-tam-nam-1945.html

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia – Người thiết kế Lễ Độc lập ngày 2/9/1945:
https://baotanglichsuquocgia.vn/vi/Articles/3097/18462/nguoi-thiet-ke-le-djai-djoc-lap-ngay-2-9-1945.html

Nghiên cứu: Đồng bào Công giáo Việt Nam với Cách mạng Tháng Tám 1945 – Hồ Khang:
https://www.researchgate.net/publication/280841747_DONG_BAO_CONG_GIAO_VIET_NAM_VOI_CACH_MANG_THANG_TAM_1945

Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam – Cách mạng Tháng Tám với người Công giáo Việt Nam:
https://ubdkcgvn.org.vn/vi/tin-tuc-hoat-dong/cach-mang-thang-tam-voi-nguoi-cong-giao-viet-nam-o81E2097C.html

Mừng 66 năm Linh mục (03/9/1960 - 03/9/2026), cha Nguyên Bề trên Giám Tỉnh Tôma Phạm Huy Lãm, Dòng Chúa Cứu Thế. Nguyện ...
03/09/2026

Mừng 66 năm Linh mục (03/9/1960 - 03/9/2026), cha Nguyên Bề trên Giám Tỉnh Tôma Phạm Huy Lãm, Dòng Chúa Cứu Thế. Nguyện xin Chúa Cứu Thế qua lời chuyển cầu của Mẹ Hằng Cứu Giúp ban nhiều ơn lành hồn xác cho cha Tôma.

Lm. Paul Ngô Phi, C.Ss.R

🙏 GIA ĐÌNH ĐÃ CHUẨN BỊ HẬU SỰ, NHƯNG CHUYỆN BẤT NGỜ XẢY RA SAU KHI NGƯỜI MẸ ĐẾN CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC MẸNăm 2006, Nguyễn Th...
03/09/2026

🙏 GIA ĐÌNH ĐÃ CHUẨN BỊ HẬU SỰ, NHƯNG CHUYỆN BẤT NGỜ XẢY RA SAU KHI NGƯỜI MẸ ĐẾN CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC MẸ

Năm 2006, Nguyễn Thị Bảo Quyên, 16 tuổi, quê Đà Lạt, phải cấp cứu tại Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, TP.HCM trong tình trạng toàn thân sưng phù, tràn dịch màng phổi. Sau nhiều xét nghiệm, bác sĩ xác định Quyên mắc ung thư hạch bạch huyết (lymphoma T) và có một khối u khoảng 10 cm trong phổi, chèn ép khiến cô thậm chí phải ngồi để ngủ.

Tình trạng lúc ấy nghiêm trọng đến mức Quyên xin được về nhà, còn người thân ở quê đã chuẩn bị hậu sự. Đúng ngày 15/8, giữa lúc tuyệt vọng, tiếng chuông Nhà thờ Huyện Sỹ gần bệnh viện vang lên. Mẹ Quyên cùng người thân chạy sang, quỳ dưới tượng đài Đức Mẹ và cầu xin cho cô con gái một cơ hội sống.

Sau đó, một diễn biến bất ngờ xảy ra: cơ thể Quyên bắt đầu đào thải lượng nước tích tụ, cô dần thở được và có thể nằm ngủ. Theo câu chuyện được VnExpress ghi lại, khối u trong phổi sau đó không còn, chỉ để lại một vết sẹo.

Tuy nhiên, hành trình chữa bệnh của Quyên chưa kết thúc. Từ tháng 9/2006, cô tiếp tục bước vào quá trình điều trị kéo dài nhiều năm với hóa trị và thuốc. Cuối năm 2009, Quyên kết thúc hóa trị; kết quả kiểm tra cuối năm 2020 cho thấy tế bào ung thư đã thoái lui và sức khỏe ổn định.

Sau những năm tháng tưởng như không còn hy vọng, Bảo Quyên vẫn tiếp tục học tập, tốt nghiệp đại học loại giỏi, kết hôn năm 2017 và trở về Đà Lạt sinh sống. Cô chia sẻ: “Được cho cơ hội sống, bản thân tôi luôn cố gắng sống trọn vẹn với giây phút hiện tại và bình an đón nhận mọi thứ.”

Address

Hanoi
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lòng Chúa Thương Xót posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share