30/03/2026
Bài dự thi cuộc thi viết năm 2026
Chủ đề: “Từ bên trong tôi – Hành trình trường sinh học”.
Tác giả: Luyen Bui
Xin chào cô Hồ Thu, anh Hải Bình, các anh chị em giảng huấn trong CLB Dưỡng sinh chùa Quang Phúc cùng tất cả các môn sinh.
Tôi (có tài khoản Facebook là "Thái ha" nhưng vì quên mật khẩu không vào được) hiện đang ở phường Sông Công Thái Nguyên. Nhân dịp CLB phát động cuộc thi viết về hành trình đến với thiền, tôi cũng có đôi lời gửi tới CLB với nội dung là tâm sự chia sẽ hơn là dự thi. Phải nói rằng trước khi đến với bộ môn này thì tôi là một người bệnh đúng nghĩa, từ đầu đến chân cứ 15, 20 phân có một bệnh (tiền đình, xoang dị ứng, phế quản, dạ dày, đại tràng, cột sống dẫn đến thần kinh tọa) toàn bệnh mãn tính thâm niên từ 15 đến hơn 40 năm (tiền đình mới nhất là khoảng năm 2010, dạ dày từ năm 1978) các bệnh đều được bác sĩ cấp "chứng chỉ", người trong thời kỳ bệnh không bao giờ quá 45kg (cao1,6m). Các bệnh đều dùng đủ loại thuốc đông tây, ít thì dăm ba triệu, nhiều thì cũng vài chục triệu (trừ bệnh tiền đình) nhưng rồi đâu cũng vào đấy dừng thuốc thì bệnh lên, ở trên này tôi cũng theo lớp thiền của trường nhận điện nhưng không ăn thua có thể tôi ngồi chưa đủ, sau này tôi lại tự ngồi ở nhà mà không theo thầy. tôi nghĩ nếu tĩnh tâm được thì cơ thể sẽ tự cân bằng và bệnh sẽ khỏi.
Tôi ngồi mỗi ngày 1 đến 2 lần, mỗi lần từ 1 đến 2 tiếng và ổn được bệnh đại tràng, dạ dày cũng ít đau hơn nhưng lại thêm cái chứng rung đầu và luôn tức, nặng ở đỉnh đầu và trán. người thân trong gia đình vợ con cứ dục tôi về bệnh viên Hà Nội khám để xác định bệnh (bệnh viện ở trên này không xác định được).
Tôi nghĩ chắc do ngồi nhiều quá mà không có thầy giúp nên bị tắc, rồi quay lại nhờ thầy nhưng không chuyển, nản tôi bỏ thiền và cũng nghĩ rằng có thể là người phụ cho tôi năng lượng chưa đủ và tôi vào mạng tìm thông tin về thiền, đồng thời tình cờ đọc được một bài báo an ninh thế giới thì phải, nói về người mở luân xa cho 15 vạn người, đó là cô Hồ Thu ở Bình Định. Tôi mừng quá, nói với vợ con là chuẩn bị để vào Bình Định chữa bệnh nhưng lại không có số điện thoại và địa chỉ cụ thể và lại vào mạng tìm, chưa tìm được địa chỉ cô Thu nhưng lại tìm được thông tin CLB chùa Quang Phúc. Thế là tôi về chùa, gặp được các anh chị giảng huấn tôi thấy cũng thêm vững tin, trước hết là sự tận tình chu đáo và bố trí chổ nghỉ ngơi. Hỏi thêm một số anh là anh Khoái, anh Tuấn là trợ giảng các anh bảo trước đây cũng bị nhiều bệnh lắm, anh Khoái bảo anh bị dính cột sống, K dạ dày cũng đã có khi nghĩ đến cái chết với ý tiêu cực nhưng khi gặp được môn học này như là người đã cứu anh khỏi sự luẩn quẩn và bế tắc. Tối ngồi ở ngoài sân cùng một số người cũng là về học và gặp một ông người ở Yên Thế Bắc Giang ông bảo đã hơn 70 tuổi đèo vợ bằng xe máy đi hàng trăm cây số về học, tôi hỏi sao không đi ô tô mà phải đi xe máy, ông bảo trước đây ông cũng bị K trực tràng bị bệnh viện cắt nhầm u khác, đến lúc thanh toán thấy ít tiền quá (số tiền chỉ bằng tiền còn dao mổ). hỏi thì mới biết là bị cắt nhầm và ông không đi mổ lại nữa, mặc dầu vợ con ông nói nhiều, sau đó ông vào chổ cô Hồ Thu và khoảng 3,4 tháng sau thấy người bình thường khỏe mạnh tăng cân. Nay ông đi vậy để chứng minh cho vợ con là ông đã khỏi.
Từ những câu chuyện đó đã tăng thêm niềm tin rất nhiều cho tôi và hoàn thành khóa học cấp 1_2, khoảng vài tháng sau thì chứng rung đầu hết. Thế là tôi đã đoán đúng và đi đúng hướng, đến cấp 4 thì mọi bệnh trong người đều hết, tăng cân trở lại cho đến nay vẫn giữ 50, 51kg và vẫn duy trì ngồi hằng ngày từ 60p đến 120p, hầu như tất cả các luân xa đều có cảm giác động đậy trừ lx3. Thấy được tác dụng của thiền, vợ tôi cùng một số người ở trên này cũng xuống chùa Quang Phúc để theo học.
Đặc biệt có một gia đình ông bạn tôi, (ông quê gốc Thái Bình nay ông sang tuổi 76) cả nhà cùng đi (bố mẹ và 2 con). Cho đến một ngày cách đây khoảng 4, 5 năm gì đấy, tự nhiên ông bị phát bệnh sốt phải nhập viện, đầu tiên là viện tuyến dưới sau đó chuyển về Bạch Mai sang bệnh viện Nhiệt đới lại quay sang Bạch Mai. Chỉ trong khoảng hơn 10 ngày mà bệnh đã nguy kịch, bác sĩ bệnh viện kết luận là suy đa tạng do nhiễm trùng máu phải thở máy, không thể chữa được đành trả về để gia đinh để kịp lo tang lễ. Bệnh viện bất lực, gia đình đành ngậm ngùi đưa về nhà nằm chờ chết, nằm được vài ngày thấy tình trạng vẫn thế, mọi người bàn là nên cho nhập viện địa phương để nếu có chết thì chết ở viện cũng cam. Thế là lại cho ông lên nhập viện Việt Bun Thái Bình, đầu tiên bệnh viện không nhận vì bệnh quá nặng nhưng do gia đình thiết tha đề nghị quá nên bệnh viện lại nhận. Nằm được một hai hôm thì con gái ông gọi điện cho cô Hồ Thu nhờ cô phụ giúp. Cô bảo là đến mức này thì cũng khó không chắc có kết quả nhưng cô vẫn phụ giúp. Thật bất ngờ là sau ba bốn ngày thì bác sĩ bảo máy chạy đã có chuyển biến, đã thải ra đường hậu môn một loại dịch sền sệt màu huyết dụ nhưng không phải là phân. Từ đó bệnh chuyển biến tốt dần và sau một tháng ông được trở về nhà, nhưng vẫn chưa bỏ được 2 ống ở yết hầu và ở mũi, sau khoảng 2 tháng ông khỏe mạnh bình thường và còn tăng cân hơn trước (vì chưa xin phép ông nên tôi không dám đưa ảnh của ông lên khi đang bệnh và hiện nay). Sau này ông bảo với tôi là khi cô Thu dừng phụ thì ông thấy mệt hơn (con ông biết cô Thu dừng nhưng ông không biết chỉ thấy mệt).
Quả là một sự kì diệu vô cùng mà không có một lời giải thích nào cho thỏa đáng.
Cho đến nay tôi đã theo được khoảng hơn 10 năm. Tôi thấy môn DS TSH thực sự là một môn học kì diệu mà theo tôi thì ta chỉ mới biết thôi nhưng chưa thực sự hiểu, và cô Hồ Thu là một trong những người tiên phong được học và thực hành trước đã truyền kiến thức và cả tinh thần cho chúng ta hôm nay. Muôn lần cảm ơn cô Thu cùng tất cả các anh chị em giảng huấn đã hết lòng vì môn sinh và đồng loại, bởi người khỏi bệnh mãn tính như tôi chắc rất nhiều và thoát khỏi chứng nan y như ông bạn tôi chắc cũng không ít. Cuối cùng tôi xin viết lại mấy vần thơ (trước đây tôi đã đăng) như sau:
TẤM LÒNG BỒ TÁT
Tôi không biết ở đâu có BỒ TÁT có PHẬT Có TIÊN
Chỉ biết những cái tên những con người bình dị,
Sớm hôm ruộng vườn cuốc cày chăm chỉ
Cơm áo mưu sinh như muôn vạn con người
Nhưng họ sẵn lòng đi khắp muôn nơi
Không phải để mưu cầu danh_lợi.
Mà duy nhất chỉ một lòng vì đồng loại
Đang bệnh tật, ốm đau đêm ngày khắc khoải.
Họ hy sinh những thứ củariêng mình,
Là gạo_tiền _nhà _đất, là công _danh
Để giúp những người mang trong mình con bệnh.
Ai từng thấm nổi chìm trong đau đớn,
Vật lộn ngày đêm, lịm ngất từng cơn
Mới biết rằng ở đâu có phật_có tiên
Có những người mang tấm lòng bồ tát.
Họ không lấy của ai tiền bạc,
Chẳng dùng thuốc thang
Chỉ bằng phép lạ thần tiên,
Là gạt bỏ mọi ưu phiền sân si và tham vọng,
Ngồi tĩnh tâm thu năng lượng Của đất trời
Luôn sẵn quanh ta.
Rất nhiều người bệnh tật đã qua,
Không ít người trở về từ cõi chết
Họ đều biết
Nơi nào có BỒ TÁT có PHẬT, có TIÊN.
Xin chúc cô Hồ Thu, anh chị em giảng huấn cùng tất cả các môn sinh luôn vui khỏe hạnh phúc.
Thái Nguyên 24_3_2026