BS CKI Lại Trung Hiếu

BS CKI Lại Trung Hiếu Giải đáp mọi nỗi lo của ba mẹ về con trẻ. Xứng tầm - Tận tâm

22/01/2026

“Bác sĩ ơi… lúc nãy con chỉ sốt có 38 độ thôi mà…”
Sốt cao co giật đáng sợ lắm ba mẹ. Tuyệt đối không chủ quan khi con trẻ sốt cao!

Hơn 20 năm làm trong Nhi khoa, tôi đã gặp quá nhiều ca sốt co giật.
Nhưng có những đứa trẻ… dù đã được cứu sống, vẫn khiến tôi day dứt rất lâu.
Chính đêm đó, hai vợ chồng trẻ bế con trai hơn 2 tuổi chạy vào cấp cứu. Đứa bé mắt đã trợn trắng, người cứng đờ, miệng sùi bọt, môi tím tái, hơi thở rất yếu, dường như cơ thể đã nằm bất động trên tay bố mẹ.

Người mẹ run rẩy khóc không thành tiếng.
Người bố mặt tái mét, vừa chạy vừa lẩm bẩm:
“Bác sĩ ơi… cứu con với…”
Chúng tôi lập tức đặt bé lên bàn cấp cứu. Đặt đường thở. Cho thở oxy. Tiêm thuốc cắt cơn.
Cơn co giật của bé không ngắn. Không phải vài chục giây như nhiều ca khác. Nó kéo dài… quá lâu.

Trong lúc hồi sức, tôi hỏi nhanh:
– Con sốt từ khi nào?
Hai vợ chồng nhìn nhau, giọng hoảng loạn:
“Dạ… từ chiều. Nhưng chỉ khoảng 38 độ thôi ạ.
Bình thường mỗi lần sốt cao hơn, con có giật nhẹ xíu, lau người là hết.
Lần này tụi em cũng lau… lau khá lâu mà không thấy đỡ.
Thậm chí con giật mạnh hơn, người cứng lại… rồi thở yếu dần.”

Trời ạ, giờ trẻ con chỉ cần sốt lên một tý đã rất nguy hiểm, mà họ cứ chỉ 38 độ thôi. Và đến khi con lên co giật đùng đùng, lúc đó họ mới tá hỏa.
Không biết phải làm gì tiếp theo.
Không dám cho uống thuốc.
Chỉ biết chờ con tự khỏi.

Sự thật là,
Chờ đợi để được cấp cứu là quá muộn, sơ cứu chỉ tính bằng giây.
Nhưng thời gian… đã trôi qua quá lâu.
Chúng tôi cắt được cơn co giật. Tim bé ổn định trở lại.
Nhưng tôi biết… cuộc chiến chưa kết thúc.
Cơn co giật kéo dài khiến não bé thiếu oxy nghiêm trọng.
Nguy cơ để lại di chứng thần kinh, rối loạn tic, rối loạn vận động là rất cao.

Khi nghe tôi giải thích, người mẹ gục xuống ghế.
Người bố ngồi bất động, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại:
“Bác sĩ ơi… giờ còn cách nào cứu con không?
Cứu tương lai cho con với…
Nhìn con nằm đầy kim tiêm, ống thở như này… tụi em đau lắm…khổ con quá...”
"Giá như em không ngồi chờ đợi
Giá như em biết để con nằm nghiêng
Giá như em biết phải sơ cứu như thế nào..." - Người mẹ khóc nấc lên.

Tôi không trả lời ngay được.
Vì có những câu hỏi… không ai muốn nghe đáp án.
Cậu bé có gương mặt rất sáng.
Một gương mặt đáng lẽ sẽ chạy nhảy, nói cười, lớn lên khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác.
Chỉ vì vài phút đầu không được xử trí đúng và kịp thời…, tương lai của con có thể rẽ sang một hướng khác "u tối" hơn.

Tôi không trách hai vợ chồng ấy.
Họ không ác. Họ không thờ ơ.
Họ chỉ làm theo bản năng khi đang hoảng loạn, mà họ cho là đúng.
Họ không sai.
Nhưng họ thiếu kiến thức đúng, và là cái sai lớn nhất.
Trong cấp cứu, thiếu kiến thức cũng có thể là sai lầm trả giá bằng cả cuộc đời.

Thực tế, điều nguy hiểm nhất của sốt co giật không phải lúc nào cũng là cơn giật.
Mà là cha mẹ nghĩ mình đã xử lý đúng.
Và "tưởng là đúng" đó dẫn con gần hơn với nguy hiểm.
Rất nhiều gia đình vẫn nghĩ:
– Lau người là đủ
– Ép con uống thuốc, đợi con tự hết
– Nhét tay, vật cứng vào miệng để con không cắn lưỡi
– Đưa vào viện khi nào nặng hơn cũng chưa muộn
Nhưng với sốt co giật, 3–5 phút đầu quyết định tất cả.
Chỉ cần trong 3–5 phút ấy, đặt con nằm nghiêng, nới lỏng quần áo, hạ sốt đúng cách, không cho bất cứ thứ gì vào miệng, con đã có cơ hội sống và khỏe mạnh cao hơn rất nhiều.

Là một bác sĩ, một người bố của 2 đứa con gái.
Tôi viết những dòng này không phải để dọa nạt ai.
Tôi chỉ muốn nói một điều rằng:
Tình yêu bản năng là chưa đủ.
Yêu con là phải biết cách bảo vệ con đúng cách.

“Sơ Cấp Cứu Trẻ Em” không phải là cuốn sách để đọc cho biết, đọc để chơi. Tôi tin đây là cuốn sách để dùng trong những phút hoảng loạn nhất, bất cứ bác sĩ nào cũng mong ba mẹ có ở nhà, ở tủ thuốc, ở ngay tầm mắt.
Khi tay run.
Khi đầu trống rỗng.
Khi con đang cần bạn nhất.
Cuốn sách tôi tâm đắc bởi nó đủ: Ngắn gọn. Dễ Hiểu. Có video bác sĩ kèm theo. Chỉ rõ:
– Phải làm gì trước tiên
– Và tuyệt đối không được làm gì dù rất thương con

Hầu hết cha mẹ tôi gặp trong phòng cấp cứu đều có một câu:
‘Giá như tôi biết sớm hơn…’
Nhưng khi con đã để lại di chứng, hai chữ ‘giá như’ không cứu được gì nữa.
Không ai mong muốn chuyện này xảy ra.
Nếu đêm nay con bạn sốt.
Nếu tay bạn run và đầu bạn trống rỗng.
Bạn sẽ làm theo bản năng…
Hay bạn sẽ làm theo thứ đã được chỉ rõ từng bước?

Học sơ cứu, dù căn bản, không phải để dùng mỗi ngày.
Mà để nếu một lần duy nhất cần đến, không ai phải sống cả đời trong hối hận.
Ba mẹ có thể đọc thử tại đây: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=hueh/a4

Là bác sĩ, tôi chỉ có một mong muốn:
Ba mẹ hãy học sơ cứu trước khi cần dùng đến nó.
Bởi đôi khi, chỉ một phút chậm trễ hay sai lầm, là con đều đang nguy hiểm.
Cảm ơn mọi người đã nghe tôi chia sẻ! Chúc cho gia đình và mọi đứa trẻ đều được hạnh phúc và khỏe mạnh

01/01/2026

“Bác sĩ ơi… cứu con em với… em giữ lưỡi cho con rồiii…”
Đó là câu nói ám ảnh nhất tôi từng nghe được trong ca trực đêm ấy.

Tôi là bác sĩ Nhi khoa. Hơn 20 năm làm nghề, tôi đã quen với tiếng còi cấp cứu, quen với những cơn sốt co giật, quen với ánh mắt hoảng loạn của bố mẹ khi bế con lao vào phòng cấp cứu.
Nhưng có những khoảnh khắc, dù đã quen và là một người đàn ông… tim tôi vẫn thắt lại.

Đêm đó, một người đàn ông trẻ ôm đứa con gái khoảng 2 tuổi chạy vào.
Con cứng đờ. Trắng mắt. Môi tím tái. Người mềm dần trong vòng tay bố.
Người bố gào lên, giọng lạc hẳn:
“Bác sĩ ơi… con em bị co giật… em đã giữ lưỡi cho con rồi… sao con vẫn không thở?”
Chúng tôi lập tức đặt bé xuống bàn cấp cứu.
Đường thở gần như bị tắc hoàn toàn.
Lưỡi bé phù nề, miệng xây xát.
Cổ họng có dấu vết bị chèn ép mạnh.

Trong lúc hồi sức, tôi hỏi rất nhanh:
– Anh đã làm gì khi con lên cơn co giật?
Người bố run rẩy, vừa khóc vừa nói:
“Con co giật mạnh quá… em sợ con cắn lưỡi… em cho tay vào miệng con giữ lưỡi của con không cắn vào… rồi ghì chặt lại cho con đỡ giãy…”
Anh không biết…chính hành động ấy đã chặn đường thở của con.
Chính nỗi sợ bản năng ấy đã khiến con thiếu oxy từng giây một.
Chỉ vài phút sau, tim bé loạn nhịp.
Chúng tôi phải ép tim, đặt ống thở, hồi sức liên tục.
Căn phòng cấp cứu lúc đó im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy móc và tiếng thở gấp gáp của cả đội.

Người bố đứng bên ngoài, quỵ xuống nền gạch lạnh, hai tay ôm đầu:
“Em chỉ muốn cứu con… sao lại ra nông nỗi này…”
Tôi đã từng nghe câu nói ấy… rất nhiều lần.
Nhưng không phải ai cũng may mắn.
Sau hơn 20 phút hồi sức căng thẳng, bé giữ được nhịp tim.
Nhưng não đã thiếu oxy quá lâu.
Chúng tôi buộc phải chuyển bé lên hồi sức tích cực với tiên lượng rất dè dặt.

Người bố ngồi thẫn thờ trước cửa phòng. Mặt trắng bệch.
Ánh mắt trống rỗng như người vừa đánh mất một phần linh hồn.
Anh lẩm bẩm:
“Giá như em biết là không được đút tay vào miệng con…
Giá như em chỉ đặt con nằm nghiêng…
Giá như em học sơ cứu sớm hơn…”

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ.
Nhưng có những sai lầm… cái giá phải trả là cả cuộc đời.

Sốt co giật ở trẻ nhỏ không hiếm. Nó xảy ra rất nhanh.
Và điều nguy hiểm nhất không phải là cơn co giật… mà là cha mẹ làm sai trong vài phút đầu.
Rất nhiều bố mẹ vẫn nghĩ:
– Phải giữ lưỡi cho con
– Phải ghì con lại kẻo con giãy
– Phải bế xốc lên cho con đỡ sợ

Nhưng sự thật là:
👉 Đút tay vào miệng có thể làm tắc đường thở
👉 Ghì chặt khiến con không hô hấp được
👉 Bế xốc làm tăng nguy cơ sặc – ngạt
Chỉ cần trong 3–5 phút ấy, đặt con nằm nghiêng, nới lỏng quần áo, hạ sốt đúng cách, không cho bất cứ thứ gì vào miệng, con đã có cơ hội sống cao hơn rất nhiều.

Là một bác sĩ.
Là một người cha.
Tôi không trách người bố ấy.
Anh không sai khi cố cứu con.
Anh chỉ thiếu kiến thức. Nhưng lại là cái sai lớn nhất.
Chính sự thiếu kiến thức đó… đã đẩy con mình đến ranh giới sinh tử.
Điều đáng sợ nhất không phải là con sốt.
Không phải là con co giật.
Mà là khi con đang cần được cứu… thì đôi tay yêu thương nhất lại vô tình làm con nguy kịch hơn.

Tôi viết những dòng này không phải để dọa nạt ai, cũng không phải để lên án bất kỳ người cha, người mẹ nào.
Tôi chỉ muốn nhắc tất cả chúng ta, người đã là cha mẹ rằng:
Tình yêu bản năng là chưa đủ.
Yêu con là phải biết cách bảo vệ con đúng.
Đừng đợi đến khi biến cố xảy ra rồi mới nói “giá như”.

“Sơ Cấp Cứu Trẻ Em” không phải là cuốn sách để đọc cho biết, để chơi. Tôi tin đây là cuốn sách cần đặt trong tủ thuốc, trên kệ, ngay tầm tay bất cứ gia đình nào.
Ngắn gọn. Dễ hiểu. Làm được ngay trong lúc hoảng loạn nhất.
Chỉ rõ:
– Phải làm gì trước tiên
– Không được làm gì dù rất thương con
Mọi người, ba mẹ có con nhỏ hoặc sắp có.... có thể tìm đọc và mua ngay trên trang nhà sách chính hãng tại: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=hueth0101

Là bác sĩ, tôi chỉ có một mong muốn:
Ba mẹ hãy học sơ cứu trước khi cần dùng đến nó.
Bởi vì chỉ 1 động tác sai… có thể là ranh giới giữa giữ được con và mất con mãi mãi.
P/s: Dưới đây là video anh chia sẻ lại cho mình. Mọi người xem và lưu ý nhé!

29/12/2025

Mẹ xin lỗi con yêu. Mẹ vô tình ngủ quên, và con cứ ngồi đó, một mình chịu đựng cơn co giật đùng đùng. Con không khóc hay quấy khóc gì cả, điều đó thật khiến mẹ đau lòng.
P/S: Thời tiết hiện tại rất "ẩm ương", bố mẹ cần cẩn trọng với sức khỏe và những cơn sốt bất thường từ con! Đặc biệt cần biết làm gì cho đúng khi con lên cơn co giật!

Send a message to learn more

15/12/2025

“Bác sĩ ơi… cứu con tôi với… tôi giữ lưỡi cho con rồi…”
Đó là câu nói ám ảnh nhất mà tôi nghe được trong ca trực đêm ấy.

Tôi là bác sĩ Nhi khoa. Hơn 20 năm làm nghề, tôi đã quen với tiếng còi cấp cứu, quen với những cơn sốt co giật, quen với ánh mắt hoảng loạn của cha mẹ khi bế con lao vào phòng cấp cứu.
Nhưng có những khoảnh khắc, dù đã quen và là một người đàn ông… tim tôi vẫn thắt lại.

Đêm đó, một người đàn ông trẻ ôm đứa con gái khoảng 2 tuổi chạy vào.
Con cứng đờ. Trắng mắt. Môi tím tái. Người mềm dần trong vòng tay bố.

Người bố gào lên, giọng lạc hẳn:
“Bác sĩ ơi… con tôi co giật… tôi đã giữ lưỡi cho con rồi… sao con vẫn không thở?”

Chúng tôi lập tức đặt bé xuống bàn cấp cứu.
Đường thở gần như bị tắc hoàn toàn.
Lưỡi bé phù nề, miệng xây xát.
Cổ họng có dấu vết bị chèn ép mạnh.

Trong lúc hồi sức, tôi hỏi rất nhanh:
– Anh đã làm gì khi con co giật?

Người bố run rẩy, vừa khóc vừa nói:
“Con co giật mạnh quá… tôi sợ con cắn lưỡi… tôi cho tay vào miệng con… rồi ghì chặt lại cho con đỡ giãy…”

Anh không biết…chính hành động ấy đã chặn đường thở của con.
Chính nỗi sợ bản năng ấy đã khiến con thiếu oxy từng giây một.
Chỉ vài phút sau, tim bé loạn nhịp.
Chúng tôi phải ép tim, đặt ống thở, hồi sức liên tục.

Căn phòng cấp cứu lúc đó im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy móc và tiếng thở gấp gáp của cả đội.
Người bố đứng bên ngoài, quỵ xuống nền gạch lạnh, hai tay ôm đầu:
“Tôi chỉ muốn cứu con… sao lại ra nông nỗi này…”
Tôi đã từng nghe câu nói ấy… rất nhiều lần.
Nhưng phải ai cũng may mắn.

Sau hơn 20 phút hồi sức căng thẳng, bé giữ được nhịp tim.
Nhưng não đã thiếu oxy quá lâu.
Chúng tôi buộc phải chuyển bé lên hồi sức tích cực với tiên lượng rất dè dặt.
Người bố ngồi thẫn thờ trước cửa phòng. Mặt trắng bệch.
Ánh mắt trống rỗng như người vừa đánh mất một phần linh hồn.

Anh lẩm bẩm:
“Giá như tôi biết là không được đút tay vào miệng con…
Giá như tôi chỉ đặt con nằm nghiêng…
Giá như tôi học sơ cứu sớm hơn…”

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ.
Nhưng có những sai lầm… cái giá phải trả là cả cuộc đời.

Sốt co giật ở trẻ nhỏ không hiếm. Nó xảy ra rất nhanh.
Và điều nguy hiểm nhất không phải là cơn co giật… mà là cha mẹ làm sai trong vài phút đầu.

Rất nhiều bố mẹ vẫn nghĩ:
– Phải giữ lưỡi cho con
– Phải ghì con lại kẻo con giãy
– Phải bế xốc lên cho con đỡ sợ

Nhưng sự thật là:
👉 Đút tay vào miệng có thể làm tắc đường thở
👉 Ghì chặt khiến con không hô hấp được
👉 Bế xốc làm tăng nguy cơ sặc – ngạt

Chỉ cần trong 3–5 phút ấy, đặt con nằm nghiêng, nới lỏng quần áo, hạ sốt đúng cách, không cho bất cứ thứ gì vào miệng, con đã có cơ hội sống cao hơn rất nhiều.

Là một bác sĩ.
Là một người cha.
Tôi không trách người bố ấy.
Anh không sai khi cố cứu con.
Anh chỉ thiếu kiến thức. Nhưng lại là cái sai lớn nhất.
Chính sự thiếu kiến thức đó… đã đẩy con mình đến ranh giới sinh tử.

Điều đáng sợ nhất không phải là con sốt.
Không phải là con co giật.
Mà là khi con đang cần được cứu… thì đôi tay yêu thương nhất lại vô tình làm con nguy kịch hơn.

Tôi viết những dòng này không phải để dọa nạt ai, cũng không phải để lên án bất kỳ người cha, người mẹ nào.
Tôi chỉ muốn nhắc tất cả chúng ta, người đã là cha mẹ rằng:
Tình yêu bản năng là chưa đủ.
Yêu con là phải biết cách bảo vệ con đúng.
Đừng đợi đến khi biến cố xảy ra rồi mới nói “giá như”.

“Sơ Cấp Cứu Trẻ Em” không phải là cuốn sách để đọc cho biết, để chơi. Tôi tin đây là cuốn sách cần đặt trong tủ thuốc, trên kệ, ngay tầm tay bất cứ gia đình nào.
Ngắn gọn. Dễ hiểu. Làm được ngay trong lúc hoảng loạn nhất.
Chỉ rõ:
– Phải làm gì trước tiên
– Không được làm gì dù rất thương con
Mọi người, ba mẹ có con nhỏ hoặc sắp có.... có thể tìm đọc và mua ngay trên trang nhà sách chính hãng tại: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=hueth2

Là bác sĩ, tôi chỉ có một mong muốn:
Ba mẹ hãy học sơ cứu trước khi cần dùng đến nó.
Bởi vì chỉ 1 động tác sai… có thể là ranh giới giữa giữ được con và mất con mãi mãi.

P/s: Dưới đây là video anh chia sẻ lại cho mình. Mọi người xem và lưu ý nhé!

Từ vụ đứa trẻ hát "trình là gì" khi bạn đuối nước, câu hỏi lớn nhất không phải là "Tại sao đứa bé bị đuối nước" mà là "V...
06/12/2025

Từ vụ đứa trẻ hát "trình là gì" khi bạn đuối nước, câu hỏi lớn nhất không phải là "Tại sao đứa bé bị đuối nước" mà là "Vì sao đứa bé lại đứng nhìn"?
Là một người mẹ, tôi hiểu rằng nỗi sợ hãi của chúng ta không chỉ dừng lại ở việc con mình là NẠN NHÂN, mà còn là nỗi sợ con mình trở thành người VÔ CẢM.
Nhưng sự thật là: Trẻ không vô cảm. Chúng chỉ bất lực vì chưa bao giờ được dạy phải làm gì.
Vì sao có đứa bé chỉ đứng nhìn… nhưng cũng có những “người hùng nhí” mới 3 tuổi ở Nghệ An cứu bạn khỏi đuối nước?
Khác biệt nằm ở kỹ năng, thứ mà rất nhiều đứa trẻ chưa từng được học.

Một chị hàng xóm của tôi kể, sau khi xem đoạn clip thương tâm ấy, bạn lo lắng hỏi đứa cháu trong nhà: "Nếu con thấy bạn bị trượt chân xuống nước, con sẽ làm gì?". Đứa bé bảo: "Con sẽ chạy đi chỗ khác". "Vì sao?". "Vì nó nguy hiểm". "Thế con không gọi người lớn cứu bạn à?".
Đứa bé ngẩn người một lúc rồi gãi đầu gãi tai.
Nó hiểu điều đó là nguy hiểm, nhưng đối phó với nguy hiểm như thế nào thì chưa ai dạy cả.

Điều đáng buồn là, bọn trẻ không sai. Chúng chỉ chưa bao giờ được dạy phải cư xử như thế nào mới là đúng.
Khi cha mẹ quá bận rộn với những cuộc mưu sinh, không ai nói với chúng rằng: cái ch'ết là mãi mãi, không thể bấm nút "chơi lại".
Và kêu cứu không phải một câu nói vu vơ, mà là kỹ năng sống còn.

Thế nhưng trên mạng, vô vàn bình luận chửi rủa đứa trẻ áo đen.
Chỉ đến khi đặt vào tình huống: “Nếu đó là con mình?” — phụ huynh mới giật mình.

Trẻ con không sai, mà chính chúng ta đã và đang rất sai.
Ba mẹ không thể lúc nào cũng bên cạnh con để chỉ con phải làm gì được, mà cần dạy con cách xử trí tình huống đó, để con "không còn vô cảm"' mà bình tĩnh nhận diện và xử trí tình huống nguy hiểm giúp bảo vệ bạn bè, người thân và chính bản thân con.
Chỉ khi con không có tư duy và phản xạ đúng trước một tình huống bất ngờ, thì chúng ta mới nhận ra: chúng ta đầu tư rất nhiều cho con các lớp học chính khóa cũng như ngoại ngữ, nghệ thuật, nhưng kỹ năng sống hình như không mấy ai để ý.

Kỹ năng này không trường học nào dạy, nếu cha mẹ không dạy, ai sẽ dạy con?

Thực tế, khi đối mặt với tình huống khẩn cấp (như bạn bị hóc, ngã đập đầu, co giật, đuối nước), phản ứng tự nhiên chúng ta là HOẢNG LOẠN TỘT ĐỘ, trẻ nhỏ cũng vậy. Chính sự hoảng loạn này khiến trẻ đứng nhìn, la hét hoặc chạy đi, vô tình làm lỡ thời gian vàng cứu mạng bạn.
Nhiệm vụ của chúng ta là biến sự hoảng loạn đó thành HÀNH ĐỘNG BÌNH TĨNH, bằng cách dạy trẻ kiến thức sơ cứu.
Nhưng muốn dạy con, bố mẹ phải có kỹ năng trước. Không thể trông chờ vào “bản năng”.

Đó là lý do tôi muốn chia sẻ cuốn "Sơ Cấp Cứu Trẻ Em", cuốn sách cha mẹ có thể vừa dạy con vừa tự học. Cuốn sách có dạng lịch chữ A nhỏ gọn, đặt ngay trên bàn học, trong tủ thuốc, trẻ và ba mẹ có thể giở xem bất cứ lúc nào.
Cuốn sách là tâm huyết của bác sĩ Nhi Hà Nội hướng dẫn xử trí từng bước chi tiết 27 tình huống trẻ thường gặp nhất bằng hình ảnh và video:
- Làm gì – tuyệt đối không được làm
- Xử lý nhanh – đúng – an toàn
- Dễ hiểu – dễ nhớ – dễ dạy cho trẻ
Ba mẹ có thể tìm đọc và tham khảo tại: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=huem2
Bạn không thể biết lúc nào con sẽ cần đến kỹ năng này.
Đừng đợi tai nạn xảy ra mới đi tìm cách cứu con.

Từ vụ đứa trẻ hát "trình là gì" khi bạn đuối nước, câu hỏi lớn nhất không phải là "Tại sao đứa bé bị đuối nước" mà là "V...
06/12/2025

Từ vụ đứa trẻ hát "trình là gì" khi bạn đuối nước, câu hỏi lớn nhất không phải là "Tại sao đứa bé bị đuối nước" mà là "Vì sao đứa bé lại đứng nhìn"?
Là một người mẹ, tôi hiểu rằng nỗi sợ hãi của chúng ta không chỉ dừng lại ở việc con mình là NẠN NHÂN, mà còn là nỗi sợ con mình trở thành người VÔ CẢM.
Nhưng sự thật là: Trẻ không vô cảm. Chúng chỉ bất lực vì chưa bao giờ được dạy phải làm gì.
Vì sao có đứa bé chỉ đứng nhìn… nhưng cũng có những “người hùng nhí” mới 3 tuổi ở Nghệ An cứu bạn khỏi đuối nước?
Khác biệt nằm ở kỹ năng, thứ mà rất nhiều đứa trẻ chưa từng được học.

Một chị hàng xóm của tôi kể, sau khi xem đoạn clip thương tâm ấy, bạn lo lắng hỏi đứa cháu trong nhà: "Nếu con thấy bạn bị trượt chân xuống nước, con sẽ làm gì?". Đứa bé bảo: "Con sẽ chạy đi chỗ khác". "Vì sao?". "Vì nó nguy hiểm". "Thế con không gọi người lớn cứu bạn à?".
Đứa bé ngẩn người một lúc rồi gãi đầu gãi tai.
Nó hiểu điều đó là nguy hiểm, nhưng đối phó với nguy hiểm như thế nào thì chưa ai dạy cả.

Điều đáng buồn là, bọn trẻ không sai. Chúng chỉ chưa bao giờ được dạy phải cư xử như thế nào mới là đúng.
Khi cha mẹ quá bận rộn với những cuộc mưu sinh, không ai nói với chúng rằng: cái ch'ết là mãi mãi, không thể bấm nút "chơi lại".
Và kêu cứu không phải một câu nói vu vơ, mà là kỹ năng sống còn.

Thế nhưng trên mạng, vô vàn bình luận chửi rủa đứa trẻ áo đen.
Chỉ đến khi đặt vào tình huống: “Nếu đó là con mình?” — phụ huynh mới giật mình.

Trẻ con không sai, mà chính chúng ta đã và đang rất sai.
Ba mẹ không thể lúc nào cũng bên cạnh con để chỉ con phải làm gì được, mà cần dạy con cách xử trí tình huống đó, để con "không còn vô cảm"' mà bình tĩnh nhận diện và xử trí tình huống nguy hiểm giúp bảo vệ bạn bè, người thân và chính bản thân con.
Chỉ khi con không có tư duy và phản xạ đúng trước một tình huống bất ngờ, thì chúng ta mới nhận ra: chúng ta đầu tư rất nhiều cho con các lớp học chính khóa cũng như ngoại ngữ, nghệ thuật, nhưng kỹ năng sống hình như không mấy ai để ý.

Kỹ năng này không trường học nào dạy, nếu cha mẹ không dạy, ai sẽ dạy con?

Thực tế, khi đối mặt với tình huống khẩn cấp (như bạn bị hóc, ngã đập đầu, co giật, đuối nước), phản ứng tự nhiên chúng ta là HOẢNG LOẠN TỘT ĐỘ, trẻ nhỏ cũng vậy. Chính sự hoảng loạn này khiến trẻ đứng nhìn, la hét hoặc chạy đi, vô tình làm lỡ thời gian vàng cứu mạng bạn.
Nhiệm vụ của chúng ta là biến sự hoảng loạn đó thành HÀNH ĐỘNG BÌNH TĨNH, bằng cách dạy trẻ kiến thức sơ cứu.
Nhưng muốn dạy con, bố mẹ phải có kỹ năng trước. Không thể trông chờ vào “bản năng”.

Đó là lý do tôi muốn chia sẻ cuốn "Sơ Cấp Cứu Trẻ Em", cuốn sách cha mẹ có thể vừa dạy con vừa tự học. Cuốn sách có dạng lịch chữ A nhỏ gọn, đặt ngay trên bàn học, trong tủ thuốc, trẻ và ba mẹ có thể giở xem bất cứ lúc nào.
Cuốn sách là tâm huyết của bác sĩ Nhi Hà Nội hướng dẫn xử trí từng bước chi tiết 27 tình huống trẻ thường gặp nhất bằng hình ảnh và video:
- Làm gì – tuyệt đối không được làm
- Xử lý nhanh – đúng – an toàn
- Dễ hiểu – dễ nhớ – dễ dạy cho trẻ
Ba mẹ có thể tìm đọc và tham khảo tại: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=huem1
Bạn không thể biết lúc nào con sẽ cần đến kỹ năng này.
Đừng đợi tai nạn xảy ra mới đi tìm cách cứu con.

28/10/2025

Tôi hiểu, khi con co giật, ai cũng hoảng.
Nhưng tôi mong, sau khi đọc những dòng này, tất cả ba mẹ có con nhỏ nên nhớ rằng:
Tuyệt đối không bế xốc hay cố nhét vật gì vào miệng con khi con đang lên cơn co giật liên tục... Như video dưới đây.
Là một bác sĩ Nhi, tôi hiểu cảm giác của các bậc cha mẹ lúc đó: sợ hãi, hoảng loạn, chỉ muốn con thở lại ngay.
Nhưng chính vài giây lúng túng đó, nếu xử lý sai, có thể khiến con ngừng thở, tổn thương não, thậm chí mất đi mãi mãi.
Một cuốn sách không để đọc chơi. Sơ Cấp Cứu Trẻ Em - "cuốn lịch cứu trẻ" để giữ trong tủ thuốc, trên kệ sách, trên đầu giường, ngay trong tầm tay. Không dùng thuật ngữ khó hiểu. Không dài dòng. Bất cứ ai, kể cả ông bà cao tuổi, cũng có thể hiểu và làm theo. Tôi tâm đắc vì nó có dạng lịch nhỏ gọn giúp ba mẹ có thể làm ngay trong lúc khẩn cấp.
Cuốn sách chỉ ra rõ ràng vì sao:
- Hành động phải làm ngay lập tức
- Điều gì không nên làm vì nguy hiểm
Mọi người, nếu có con nhỏ, cháu nhỏ, hay trông trẻ hoặc sắp có... xin hãy tìm đọc và giữ trong nhà, không chỉ để dạy, mà để nhắc – rằng cha mẹ có thể cứu con bằng kiến thức.
Vì đôi khi, người đầu tiên chạm vào con không phải bác sĩ – mà chính là bạn.
Mọi người đọc thử và tham khảo tại đây: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=huela2

28/10/2025

Xem video này, tôi phải thốt lên, sao vẫn còn nhiều người mẹ như này vậy.
Video ghi lại người mẹ trẻ bế em bé nhỏ đang lên cơn co giật liên tục, nhìn người bé cứng đờ, mắt trợn ngược trắng có vẻ là co giật lúc lâu rồi, sang cầu cứu hàng xóm đưa đi bệnh viện.
Nhiều cha mẹ nghĩ rằng “đến bệnh viện sẽ có bác sĩ lo”, nhưng trong thực tế – những phút đầu tiên chính cha mẹ mới là người quyết định sự sống của con.
Tôi từng điều trị cho một bé bị sốt co giật.
Trước khi đến viện, người mẹ đã bế xốc, lay con liên tục, vô tình khiến bé ngạt thêm.
Khi vào đến viện, bé đã ngừng thở.
Cảm giác đó, không ai muốn chứng kiến thêm một lần nào nữa.
Tôi không trách họ, vì họ có thể là chủ quan, có thể là thương con quá nên vô từng ôm chặt con đang đau đơn, nhưng quan trọng là họ chưa từng được dạy cách sơ cứu đúng.
Nhưng đó cũng là lý do tôi muốn nhắn gửi:
Làm cha mẹ, hãy học sơ cứu, vì chỉ cần 1 phút biết đúng, có thể đổi lấy cả cuộc đời con.
Hãy đọc Sơ Cấp Cứu Trẻ Em, cuốn sách tôi tâm đắc nhất sự nghiệp hơn 15 năm ở CKI Nhi khoa Hà Nội, chia sẻ quy trình xử trí từng bước sơ cứu chuẩn y khoa, ngắn gọn, dễ làm, dễ nhớ.
Không cần là bác sĩ, chỉ cần là cha mẹ – bạn cũng có thể cứu con mình.
Tôi để trang nhà sách ở đây, mọi người nếu cần tìm đọc thử và tham khảo nhé: https://www.nguyenvanvinhckinhi.com/socuuv6/?utm_source=huela1

Address

Giảng Võ, Ba Đình
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when BS CKI Lại Trung Hiếu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share