BS. Vũ Trọng Hùng - Liệu Pháp Dinh Dưỡng

BS. Vũ Trọng Hùng - Liệu Pháp Dinh Dưỡng Fanpage chính thức của Bác sĩ Vũ Trọng Hùng. Chia sẻ về dinh dưỡng và sức khỏe cho cộng đồng.
(5)

Những lưu ý khi sử dụng rau muống mà có thể bạn chưa biết, hãy lưu ngay về cho gia đình mình
01/06/2026

Những lưu ý khi sử dụng rau muống mà có thể bạn chưa biết, hãy lưu ngay về cho gia đình mình

Mùa hè đến rồi, khi nắng nóng đỉnh điểm bạn nên uống bao nhiêu nước dừa là đủ, hãy lưu lại cho gia đình ngay hôm nay 🥥🥥 ...
30/05/2026

Mùa hè đến rồi, khi nắng nóng đỉnh điểm bạn nên uống bao nhiêu nước dừa là đủ, hãy lưu lại cho gia đình ngay hôm nay 🥥🥥

Nếu trong nhà bạn có người bị tiểu đường, xin hãy đọc hết câu chuyện này."Khi tỉnh dậy sau ca mổ, điều đầu tiên bà hỏi t...
29/05/2026

Nếu trong nhà bạn có người bị tiểu đường, xin hãy đọc hết câu chuyện này.
"Khi tỉnh dậy sau ca mổ, điều đầu tiên bà hỏi tôi là: 'Từ nay tôi không đi lại được nữa phải không bác sĩ?' "
Hôm đó tôi gặp bà P., 55 tuổi.
Bà được đưa vào viện trong tình trạng cấp cứu vì nhiễm trùng nặng ở hai bàn chân.
Tôi mở hồ sơ bệnh án.
Dòng chẩn đoán hiện rõ:
Tiểu đường type 2.

Tôi không bất ngờ. Nhưng khi tháo lớp băng ở bàn chân ra... cả căn phòng gần như lặng đi.
Da đã chuyển sang màu tím đen.
Nhiều vùng mô không còn sức sống.
Mùi nhiễm trùng bốc lên rất rõ.
Người con gái đứng cạnh giường bệnh, mắt đỏ hoe.

Cô nói:
"Chỉ là một vết xước thôi bác sĩ..."
Tôi ngẩng lên nhìn cô.
"Vết xước thế nào?"
Người con kể.
Hôm đó mẹ cô ra vườn nhổ cỏ.
Trong lúc bước qua luống rau, một cành cây khô cào nhẹ vào chân.
Một vết xước rất nhỏ.
Không sâu.
Không chảy nhiều máu.
Không đau.
Bà chỉ rửa sơ rồi tiếp tục làm việc.
Tối hôm đó, bà bôi thuốc đỏ và dán băng lại.
Rồi nói một câu mà tôi đã nghe rất nhiều lần:
"Có chút xíu thôi, vài hôm là lành."
Nhưng với người bị tiểu đường... đôi khi mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Tôi xem lại kết quả xét nghiệm.
Đường huyết của bà cao hơn mức kiểm soát rất nhiều.
Chỉ số HbA1c lên tới 11.5% cũng cho thấy tình trạng tăng đường huyết đã kéo dài trong thời gian dài.

Tôi nhìn lại bàn chân đang hoại tử trước mặt.
Một vết xước nhỏ như vậy không thể tự nhiên trở nên nghiêm trọng đến thế.
Tôi quay sang hỏi người con:
"Thời gian qua mẹ ăn uống thế nào?"
Người con đáp ngay:
"Mẹ em kiêng kỹ lắm bác sĩ."

Rồi cô bắt đầu kể.
Sáng nào bà cũng uống một ly nước ép trái cây.
- Khi thì nước cam.
- Khi thì táo ép.
- Khi thì cà rốt.
- Bữa sáng thường là cháo trắng hoặc bánh mì.
- Bữa trưa và tối chủ yếu là cơm trắng với rau luộc.
- Thịt cá ăn rất ít.
Vì bà sợ mỡ.
Sợ cholesterol.
Sợ tiểu đường nặng hơn.

Người con nhìn tôi rồi nói:
"Nhà em nghĩ ăn vậy là lành nhất rồi bác sĩ."
Tôi gật đầu.
Vì thật ra tôi đã gặp rất nhiều gia đình như vậy.
Họ không bỏ bê sức khỏe.
Ngược lại.
Họ rất cố gắng.
Nhưng điều đáng tiếc là họ chỉ tránh những thứ ngọt nhìn thấy được.

- Trong khi cháo trắng, cơm trắng, bánh mì trắng hay nhiều loại nước ép trái cây vẫn có thể làm đường huyết tăng lên đáng kể nếu sử dụng thường xuyên mà không được cân đối phù hợp.
- Việc cắt giảm quá nhiều đạm và chất béo lành mạnh khiến cơ thể thiếu nguyên liệu để phục hồi mô tổn thương và chống lại nhiễm trùng.
Đường huyết của bà không tăng cao trong một ngày.
Nó tăng âm thầm qua từng bữa ăn.
Từng tuần.
Từng tháng.
Làm tổn thương mạch máu.
Làm giảm khả năng nuôi dưỡng mô.
Làm giảm cảm giác ở bàn chân.
Và rồi... một vết xước nhỏ xuất hiện.
Cơ thể không còn đủ khả năng để chữa lành nó như trước nữa.

Một tuần sau vết thương vẫn không khô.
Mép vết thương bắt đầu sưng.
Bà đi lại khó hơn.
Có hôm tất chân dính dịch vàng.
Nhưng bà vẫn nghĩ chỉ là viêm nhẹ.
Người con đã nhiều lần giục mẹ đi viện.
Nhưng bà vẫn nói:
"Để vài hôm nữa xem sao."
Chính những ngày chờ đợi đó đã tạo cơ hội cho nhiễm trùng lan rộng.
Đủ để mô bắt đầu chết đi.
Đủ để một vết xước nhỏ trở thành hoại tử.
Đến khi bà không thể đứng dậy được nữa...
Gia đình mới đưa bà vào viện.

Khi nhìn hai bàn chân hôm ấy, tôi biết tình hình đã rất nghiêm trọng.
Sau khi hội chẩn, chúng tôi buộc phải đưa ra quyết định khó khăn nhất.
Nếu không phẫu thuật.
Nhiễm trùng có thể lan vào máu.
Nguy cơ nhiễm trùng huyết và đe dọa tính mạng là rất lớn.
Trong y khoa có một nguyên tắc:
Giữ mạng trước. Giữ chi sau.
Ca mổ diễn ra ngay trong đêm.
Chúng tôi giữ được tính mạng cho bà.
Nhưng không giữ được đôi bàn chân.

Sáng hôm sau.
Khi thuốc mê tan dần.
Bà nhìn xuống cuối giường.
Im lặng vài giây.
Rồi hỏi tôi:
"Từ nay tôi không đi lại được nữa phải không bác sĩ?"
Người con gái đứng cạnh giường quay mặt đi.
Tôi thấy vai cô run lên.
Có những câu hỏi...
Bác sĩ nào cũng mong mình đừng phải trả lời.

Điều khiến tôi ám ảnh không phải là ca phẫu thuật.
Mà là sự thật rằng:
Tất cả bắt đầu từ một vết xước rất nhỏ.
Nhưng phía sau nó là nhiều năm kiểm soát bệnh chưa tốt.
Nhiều năm hiểu sai về ăn uống.
Nhiều năm nghĩ rằng:
"Không ăn đường là đủ."

Trong khi thực tế, tiểu đường không chỉ liên quan đến đường.
Mỗi bữa ăn hằng ngày đều ảnh hưởng đến đường huyết, mạch máu, khả năng lành vết thương và nguy cơ biến chứng.
Tôi đã gặp quá nhiều bệnh nhân mất dần thị lực.
Mất dần chức năng thận.
Mất dần khả năng đi lại.
Không phải vì họ không muốn khỏe.
Mà vì họ chưa từng được hướng dẫn một cách đầy đủ về cách ăn phù hợp với căn bệnh của mình.

Đó cũng là lý do tôi biên soạn cuốn: "Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh."
Không phải để thay thế bác sĩ.
Không phải để thay thế thuốc.
Mà để người bệnh có một tài liệu rõ ràng giúp hiểu:
– Nên ăn gì, hạn chế gì và vì sao phải ăn như vậy.
– Đường huyết không chỉ đến từ đồ ngọt
– Ăn sai có thể nguy hiểm hơn ăn “không kiêng”
– Và mỗi bữa ăn đang quyết định tốc độ bệnh tiến triển

Trong cuốn sách này, tôi đã hệ thống lại:
– Cơ chế bệnh theo Đông – Tây y
– Thực phẩm nên và không nên
– Cách ăn đúng cho từng bệnh lý
– Và thực đơn cụ thể để không phải mò mẫm mỗi ngày
Nếu bạn hoặc người thân đang gặp các vấn đề về:
– tiểu đường
– tim mạch
– suy thận
– huyết áp
– hoặc các bệnh mạn tính khác
Bạn có thể tham khảo cuốn sách chính hãng do tôi biên soạn tại đây
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom123
Có những người không mất bàn chân vì một vết xước.
Họ mất bàn chân vì rất nhiều năm sống chung với bệnh mà không thực sự hiểu căn bệnh đó.

Những người bị huyết áp chú ý khi sử dụng chanh và tác dụng chanh mang lại.
27/05/2026

Những người bị huyết áp chú ý khi sử dụng chanh và tác dụng chanh mang lại.

Thương tâm nhất lúc này.... Người đàn ông 59 tuổi từng nghĩ gout chỉ là vài cơn đau rồi sẽ hết.Cho đến ngày ông ấy bật k...
23/05/2026

Thương tâm nhất lúc này....
Người đàn ông 59 tuổi từng nghĩ gout chỉ là vài cơn đau rồi sẽ hết.
Cho đến ngày ông ấy bật khóc chỉ vì không tự kéo nổi khóa quần.”
Ông H. 59 tuổi quê Hải Phòng đến phòng khám vào một buổi chiều.
Từng lái xe container hơn hai mươi năm.
Người đàn ông rất cao.
Vai rộng.
Da sạm nắng.
Nhưng khi bước vào phòng ông đi chậm đến mức tôi có cảm giác mỗi bước chân đều đang phải chịu đựng.

Ông không ngồi xuống ngay.
Ông đứng cạnh ghế rất lâu.
Một tay chống bàn.
Một tay vịn lưng ghế.
Rồi từ từ hạ người xuống như thể chỉ cần lệch một chút thôi…
đầu gối sẽ vỡ ra.

Lúc đó tôi đã nghĩ: bệnh của ông chắc không còn nhẹ nữa.
Nhưng thứ khiến tôi nhớ mãi lại là đôi tay.
Ông đặt tay lên bàn khám.
Các khớp ngón tay nổi gồ lên từng cục lớn.
Da căng bóng.
Méo lệch.
Có ngón tay cong quặp gần như dính cứng.
Khi ông cố cầm cây bút để ký giấy cả bàn tay run lên rất nhẹ.
Cây bút rơi xuống bàn hai lần.
Ông cười ngượng:
“Giờ tay tôi yếu lắm bác sĩ.”
Tôi hỏi:
“Bác bị bao lâu rồi?”
Ông nhìn xuống tay mình.
Rồi nói:
“Chắc cũng gần chục năm.”

Ban đầu chỉ là vài cơn đau ở ngón chân cái.
Đau dữ lắm.
Kiểu đau nhói như có ai lấy kim đâm vào xương.
Có đêm ông đang ngủ phải bật dậy vì đau buốt.
Nhưng vài hôm lại hết.
Ông nghĩ:
“Chắc tuổi già đau nhức thôi.”
Đi khám
Acid uric tăng cao.
Bác sĩ dặn:
- uống thuốc đều
- hạn chế bia rượu
- theo dõi định kỳ
- đừng chủ quan

Ông nghe được vài tháng.
Rồi bỏ.
Vì lên mạng thấy quá nhiều người nói:
“Gout không cần uống thuốc lâu.”
“Chỉ cần ăn sạch.”
“Detox là đào thải được acid uric.”

Ông bắt đầu thay đổi cách ăn.
- Ông bỏ cơm trắng. Đổi sang gạo lứt.
- Thịt cá gần như biến mất khỏi mâm cơm.
- Bữa trưa thường chỉ còn vài món rau luộc.
- Đậu phụ.
- Salad.

Ông còn lên mạng đặt thêm đủ loại hạt với sữa hạt vì nghĩ:
“Ăn thanh đạm vậy thì acid uric sẽ tự giảm.”
Những ngày đầu ông thấy người nhẹ hơn thật.
Ít đầy bụng.
Ít nóng trong.
Và ông càng tin mình đang đi đúng hướng.
Nhưng tối đến sau cả ngày nhịn và ép mình “healthy” ông lại đói lả.
- Rồi ăn bù.
- Bún bò.
- Lòng heo.
- Đồ nhậu.
- Bia.

Ông cứ kéo cơ thể mình qua hai thái cực như vậy suốt nhiều năm.
Ban ngày thì cố “thanh lọc”.
Ban đêm lại vô tình đẩy acid uric tăng vọt.
Những cơn đau bắt đầu quay lại dày hơn.
Không còn vài tháng một lần nữa.
Mà gần như tháng nào cũng có.
Rồi từ bàn chân nó bò lên cổ chân.
Đầu gối.
Khuỷu tay.
Cổ tay.
Có những sáng ngủ dậy các ngón tay cứng đến mức phải ngâm nước nóng rất lâu mới cử động được.

Nhưng điều khiến ông bắt đầu sợ là lúc ông không còn tự làm được những việc rất nhỏ.
Ban đầu là không mở nổi nắp chai.
Sau đó là không cầm chắc đôi đũa.
Rồi một hôm ông không tự cài nổi cúc áo.

Ông kể đến đây thì dừng lại.
Mắt nhìn xuống sàn.
“Vợ tôi đứng phía trước cài từng cái cúc cho tôi mà tôi không dám nhìn thẳng vào bà ấy.”
Căn phòng im lặng.
Tôi không nói gì.

Ông cười rất gượng:
“Đàn ông gần sáu mươi tuổi rồi bác sĩ mà có hôm đi vệ sinh xong còn không tự kéo nổi khóa quần.”
Nói xong ông quay mặt đi rất nhanh.
Tôi biết ông đang cố không khóc.
Có những căn bệnh không giết người ngay lập tức.
Nó chỉ âm thầm lấy đi từng thứ một.
Ban đầu là vài cơn đau.
Sau đó là giấc ngủ.
Rồi khả năng lao động.
Rồi lòng tự trọng.
Cho đến lúc một người đàn ông khỏe mạnh ngày nào bắt đầu thấy xấu hổ với chính cơ thể mình.

Tôi xem lại kết quả xét nghiệm.
Acid uric của ông tăng rất cao.
Các khối tophi đã bắt đầu phá hỏng nhiều khớp.
Tôi kéo ghế lại gần rồi giải thích rất chậm:
“Điều nguy hiểm nhất của gout không nằm ở vài cơn đau.”
Tôi chỉ vào đôi tay ông.
“Nó nằm ở chỗ người bệnh nghĩ: chỉ cần ăn theo mạng là đủ.”

Tôi nói tiếp:
- Việc uống nước ép thay bữa sáng trong thời gian dài khiến cơ thể rơi vào trạng thái ăn uống thất thường, lúc thiếu năng lượng, lúc lại ăn bù quá nhiều về sau.
- Một số loại nước ép, trái cây ngọt hay chế độ ăn quá nhiều rau nhưng thiếu cân bằng có thể khiến acid uric khó ổn định như người bệnh vẫn nghĩ.
- Gạo lứt, các loại hạt hay chế độ ăn quá cực đoan không phải lúc nào cũng phù hợp với người đang có rối loạn chuyển hóa.
-Và việc cắt gần hết thịt cá trong thời gian dài khiến cơ thể mất cơ, mất sức rất nhanh, trong khi bệnh gout không chỉ là chuyện đau khớp đơn giản.

Ông ngồi nghe rất lâu.
Rồi hỏi tôi một câu rất nhỏ:
“Nếu tôi biết sớm hơn tay tôi có còn cứu được không bác sĩ?”
Tôi đã im lặng vài giây trước câu hỏi đó.
Vì thật lòng có những điều bác sĩ nào cũng ước bệnh nhân hỏi mình sớm hơn vài năm.

Sau rất nhiều ca bệnh như vậy tôi càng nhận ra: người bệnh hiện nay không thiếu thông tin.
Thứ họ thiếu là một kiến thức đủ đúng để không tự làm hại cơ thể mình thêm nữa.

Đó cũng là lý do tôi viết cuốn:
“Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh.”
Tôi không viết cuốn sách này như một lời hứa chữa khỏi bệnh.
Tôi viết nó vì đã gặp quá nhiều người giống ông.
Những người đáng lẽ đã có thể giữ cơ thể ổn định hơn nếu hiểu đúng cách ăn từ đầu.

Trong sách, tôi cố gắng giải thích thật rõ:
- Với từng bệnh lý nên ăn gì
- Hạn chế gì
- Và vì sao phải ăn như vậy
Bởi vì có những tổn thương đến lúc nhìn thấy được bằng mắt thì đã không còn đơn giản là đau vài cơn nữa.

Mỗi cơ thể bệnh sẽ cần một cách ăn khác nhau. Điều quan trọng không chỉ là “ăn sạch” hay “kiêng nhiều”, mà là hiểu cơ thể mình đang cần gì, nên hạn chế gì và cách xây dựng bữa ăn phù hợp với từng tình trạng như gan, thận, tim mạch, tiểu đường hay các bệnh mạn tính khác.

Nếu bạn nhìn thấy đôi tay của người đàn ông hôm ấy, bạn sẽ hiểu: Có những sai lầm không khiến cơ thể gục xuống ngay lập tức.
Nó chỉ âm thầm lấy đi khả năng sống như một người bình thường…
từng chút một.
📘 Cuốn sách tôi đã viết sau rất nhiều năm gặp những ca bệnh như vậy:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom118
Có những người không thua vì bệnh quá nặng.
Họ thua vì đã sống quá lâu với những điều tưởng là đúng.

Đu đủ tốt nhưng bạn đã thật sự biết cách sử dụng chưa, lưu ngay vào để áp dụng trong gia đình
22/05/2026

Đu đủ tốt nhưng bạn đã thật sự biết cách sử dụng chưa, lưu ngay vào để áp dụng trong gia đình

5 nhóm người cần hạn chế ăn xoài, hãy lưu ngay về cho gia đình
20/05/2026

5 nhóm người cần hạn chế ăn xoài, hãy lưu ngay về cho gia đình

Chỉ vì tin rằng nước dừa và cơm gạo lứt sẽ giúp “thải độc thận” mà cô gái 27 tuổi phải bước vào chạy thận khi tuổi đời c...
18/05/2026

Chỉ vì tin rằng nước dừa và cơm gạo lứt sẽ giúp “thải độc thận” mà cô gái 27 tuổi phải bước vào chạy thận khi tuổi đời còn quá trẻ.

Ngày Linh quay lại phòng khám, tôi gần như không nhận ra cô ấy nữa.
27 tuổi.
Nhưng gương mặt hốc hác.
Da xám lại.
Cánh tay gầy đến mức cổ tay chỉ còn như một nhánh cây nhỏ.

Linh ngồi xuống ghế rất chậm.
Không phải vì đau.
Mà là kiểu mệt kéo dài khiến cơ thể gần như không còn sức.
Tôi mở lại hồ sơ cũ.
Gần một năm trước, Linh được chẩn đoán suy thận mạn giai đoạn 2.

Thời điểm đó, bệnh chưa quá nặng.
Chức năng thận giảm nhưng vẫn còn trong mức có thể kiểm soát.
Tôi còn nhớ hôm ấy mình đã nói rất rõ:
“Em không cần kiêng cực đoan.
Chỉ cần ăn đúng, đủ chất và theo dõi tái khám đều.”

Cô ấy gật đầu rất nhanh.
Kiểu của một người thực sự muốn cố gắng để khỏe lại.
Nhưng sau lần đó, Linh gần như biến mất khỏi lịch tái khám.
Cho đến hôm nay.
Tôi chưa kịp hỏi, cô ấy đã nói trước:
“Em bỏ hết đồ ăn linh tinh rồi bác sĩ.
Dạo này em ăn rất healthy.”

Tôi không đáp ngay.
Chỉ kéo kết quả xét nghiệm lại gần.
Creatinin tăng rất nhiều.
Mức lọc cầu thận giảm mạnh.
Không phải kiểu xấu đi từ từ nữa.
Mà là tốc độ tiến triển nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Tôi hỏi Linh ăn uống thế nào.
Cô ấy trả lời gần như ngay lập tức:
- Sáng nào cũng một quả dừa
- Cơm trắng đổi hoàn toàn sang gạo lứt
- Bữa nào cũng rau luộc với salad
- Có hôm chỉ ăn trái cây vì nghĩ ăn thanh đạm sẽ giúp thận “đỡ phải làm việc”

Rồi cô ấy nhìn tôi:
“Em thấy trên mạng ai cũng nói ăn vậy tốt mà bác sĩ…”

Tôi đã gặp rất nhiều người giống Linh.
Họ không ăn bậy.
Không bỏ bê cơ thể.

Ngược lại họ còn sống kỷ luật hơn rất nhiều người khác.
Nhưng họ sai ở một điều rất nhỏ:
Họ ăn theo khái niệm “healthy” trên mạng chứ không ăn theo bệnh của mình.
Tôi xoay màn hình về phía Linh rồi giải thích rất chậm:
- Nước dừa chứa rất nhiều kali.
→ Với người khỏe mạnh, thận sẽ đào thải phần kali dư ra ngoài.
→ Nhưng khi thận đã yếu, khả năng lọc giảm, kali sẽ tích lại trong máu.
→ Khi kali tăng quá cao, người bệnh có thể mệt lả, yếu cơ, tim đập bất thường, thậm chí ảnh hưởng đến tim mạch.

Tôi nói tiếp:
“Uống một lần thì không sao.
Nhưng ngày nào cũng uống, kéo dài suốt nhiều tháng…
thận của em không có cơ hội nghỉ.”
Tôi giải thích thêm về gạo lứt:
- Gạo lứt chứa nhiều phospho và kali hơn gạo trắng.
→ Với người bình thường, đây không phải vấn đề lớn.
→ Nhưng với người suy thận, khi khả năng lọc đã giảm, phospho dư sẽ khó đào thải hơn.
→ Nếu dùng kéo dài không phù hợp, nó có thể khiến việc kiểm soát bệnh khó hơn và làm thận càng quá tải.

Rồi tôi hỏi Linh:
“Salad em thường ăn gồm những gì?”
Cô ấy kể:
- rau bina
- cà chua
- bơ
- dưa leo
- đôi khi thêm các loại hạt
Tôi nhìn cô ấy rồi nói:
- Một số loại rau xanh, cà chua, bơ và các loại hạt đều chứa lượng kali khá cao.
→ Với người khỏe mạnh, đó là thực phẩm tốt.
→ Nhưng với người suy thận, nếu ăn lặp lại mỗi ngày với số lượng lớn, kali sẽ tích tụ dần vì thận không còn lọc được như trước.

Tôi dừng lại vài giây rồi nói tiếp:
“Healthy không có nghĩa là phù hợp với mọi cơ thể.
Điều nguy hiểm nhất là em đang ăn sai nhưng lại nghĩ mình đang làm đúng.”
Linh im lặng nghe.
Tôi nhìn cô ấy rồi nói rất chậm:
“Thận của em không sai.
Chỉ là nó không còn đủ khả năng xử lý tất cả những gì em đang đưa vào cơ thể nữa.”
Cô ấy ngồi lặng rất lâu rồi hỏi nhỏ:
“Vậy là… em đang làm bệnh nặng hơn hả bác sĩ?”
Tôi không nói đúng hay sai.

Tôi chỉ nói:
“Em đang không cho thận cơ hội hồi phục.”
Căn phòng im lặng.
Có những điều làm bác sĩ, tôi không bao giờ muốn nói ra.
Nhưng lần này tôi buộc phải nói.
Tình trạng của em đã chuyển sang giai đoạn cuối rồi.
Tức là thận gần như không còn đủ khả năng hoạt động nữa em sẽ cần chuẩn bị cho việc chạy thận.

Linh không khóc.
Cô ấy chỉ ngồi im.
Hai bàn tay siết chặt vào nhau.

Một cô gái mới 27 tuổi.
Cái tuổi đáng lẽ còn đang nghĩ về công việc, tình yêu và những chuyến đi.
Cuối cùng lại phải bắt đầu cuộc sống gắn liền với lịch chạy thận.
Sau này, mỗi lần thấy Linh nằm trên giường lọc máu, tay nối với những ống dây trong suốt, tôi vẫn thấy chạnh lòng.

Không phải vì bệnh quá nặng.
Mà vì đây là một trong những trường hợp đáng lẽ có thể đi theo hướng khác.
Chỉ vì thiếu kiến thức.
Chỉ vì hiểu sai ba chữ: “ăn lành mạnh.”

Đó cũng là lý do tôi viết cuốn sách: “Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh.”
Tôi không trao đi phép màu.
Tôi chỉ muốn giúp mọi người hiểu:
- Không phải thực phẩm nào “healthy” cũng phù hợp với người đang có bệnh.

Trong cuốn sách này, tôi đã viết rất rõ:
- Với từng bệnh lý cụ thể, nên ăn gì và hạn chế gì
- Cách ăn để không tạo thêm gánh nặng cho cơ thể
- Vì sao cùng một thực phẩm, người khỏe ăn tốt nhưng người có bệnh nền lại phải cẩn trọng
- Và quan trọng nhất: cách xây dựng chế độ ăn phù hợp với chính tình trạng sức khỏe của mình

Nếu bạn hoặc người thân đang:
- suy thận
- tiểu đường
- huyết áp
- gan nhiễm mỡ
- hoặc các bệnh mạn tính khác
xin đừng chỉ ăn theo những lời khuyên chung chung trên mạng.

Vì có những thứ nhìn rất healthy nhưng lại không dành cho một cơ thể đang yếu dần đi.
📘Bạn có thể tham khảo cuốn sách chính hãng do chính tôi biên soạn tại đây:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom113
Đừng đợi đến khi cơ thể lên tiếng bằng những lần chạy thận mới bắt đầu tìm hiểu mình nên ăn gì.

18/05/2026

Kiến thức sức khỏe mỗi ngày. Hãy lưu lại ngay

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when BS. Vũ Trọng Hùng - Liệu Pháp Dinh Dưỡng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share