Một Góc Nhân Gian - 人间一隅

Một Góc Nhân Gian - 人间一隅 Cất giữ những dịu dàng và tiếc nuối của nhân gian

31/05/2026

Vừa từ Cục Dân chính nhận giấy ly hôn ra, tờ giấy còn chưa kịp ấm tay, chị chồng đã gọi điện tới:

“Em dâu, tháng này chuyển hai mươi sáu nghìn tệ (~100tr) tiền lương cho chị nhé, lớp luyện thi cấp tốc của Huyên Huyên còn thiếu một khoản.”

Tôi nhẹ giọng nói:

“Em vừa ly hôn với em trai chị rồi.”

Điện thoại rung đến lần thứ tư trong túi, tôi mới đứng dậy khỏi bậc thềm trước Cục Dân chính.

Chu Tư Viễn đi rất nhanh, ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại. Chiếc sơ mi trắng của anh ta bị gió thổi phồng lên rồi lại xẹp xuống. Cả người anh ta rẽ qua góc phố rồi biến mất.

Mười hai phút.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi, cuối cùng chỉ mất mười hai phút để kết thúc.

Điện thoại rung lần thứ năm.

Trên màn hình nhảy ra ba chữ “chị Chu Lâm”.

“Thẩm Niệm, cô điếc à? Tôi gọi bao nhiêu cuộc rồi!”

Giọng Chu Lâm bổ thẳng xuống đầu tôi, phía sau còn lẫn tiếng nhạc phim truyền hình và tiếng máy hút mùi ù ù.

“Tiền còn lại của lớp luyện thi cấp tốc cho Huyên Huyên vẫn chưa đóng, tổng cộng hai mươi sáu nghìn. Lương cô về chưa? Mau chuyển qua đây, giáo viên nói ngày mai không đóng là bị đuổi khỏi lớp. Còn mười ngày nữa là thi đại học rồi, cô gánh nổi trách nhiệm không?”

Tôi siết điện thoại, đầu ngón tay bị gió thổi đến tê dại.

“Thẩm Niệm? Nghe thấy không?”

“Chị Chu Lâm.” Tôi mở miệng, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng bất ngờ. “Em vừa cùng Chu Tư Viễn từ Cục Dân chính đi ra.”

Đầu bên kia im lặng hai giây. Trong phim truyền hình có người đang khóc, khóc đến xé lòng.

“Ý cô là gì?”

“Ly hôn rồi.”

Tôi cắn rõ từng chữ.

“Thủ tục làm xong rồi, giấy chứng nhận đang ở trong túi em.”

Gió cuốn mấy chiếc lá khô cuối cùng trên cây ngô đồng bay tới, lướt qua mu bàn chân tôi rồi lăn xa.

“Cô đùa cái gì vậy!”

Giọng Chu Lâm lập tức cao vút lên tám quãng.

“Mười ngày trước kỳ thi đại học mà cô gây ra chuyện này? Huyên Huyên còn trông cậy cô giúp nó đoán đề đấy! Thẩm Niệm, cô điên rồi à!”

“Sau này tiền lương của em sẽ không chuyển cho chị nữa.” Tôi nói.

“Lớp luyện thi cấp tốc của Huyên Huyên, để em trai chị bỏ tiền đi.”

Tôi cúp điện thoại.

Tay run lên hai cái. Ngón cái bấm nút tắt nguồn đến lần thứ ba mới trúng.

Trước cửa Cục Dân chính, gió rất lớn.

Tôi đứng một lúc, lấy cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm trong túi áo khoác ra nhìn một cái, rồi lại nhét vào.

Thẩm Niệm, hai mươi sáu tuổi, giáo viên chủ nhiệm lớp 12/1 trường Trung học số Một Vân Thành, giáo viên Ngữ văn.

Cho tới chín giờ bốn mươi ba phút sáng nay, tôi vẫn là vợ hợp pháp của Chu Tư Viễn.

Chúng tôi kết hôn hai năm tám tháng.

Ga tàu điện ngầm ở ngay phía trước khoảng một trăm mét. Tôi nhấc chân đi về phía đó.

Hồi còn yêu nhau, Chu Tư Viễn cái gì cũng tốt.

Ít nói, làm việc gọn gàng, đi làm ở doanh nghiệp nhà nước, lương ổn định, mỗi tháng cầm về tay mười lăm nghìn tệ (~60tr). Bố mẹ đã nghỉ hưu, có một chị gái là Chu Lâm, lấy Triệu Học Văn, người làm buôn bán nhỏ, cuộc sống không đến mức tệ.

Bố mẹ tôi rất hài lòng, nói người này đáng tin.

Khi đó tôi vừa tốt nghiệp sư phạm, thi vào trường Trung học số Một Vân Thành. Lương cơ bản cộng tiền tiết dạy cộng phụ cấp giáo viên chủ nhiệm, mỗi tháng có thể nhận khoảng mười tám nghìn tệ. (~70tr)

Hai nhà góp tiền trả trước, mua một căn hộ tám mươi lăm mét vuông ở phía đông thành phố, mỗi tháng trả nợ bảy nghìn rưỡi. (~30tr)

Đám cưới đơn giản, hai bàn họ hàng, một bàn bạn bè. Ảnh cưới chọn gói chụp trong studio rẻ nhất, một nghìn hai.

Chu Tư Viễn nói, sống qua ngày không cần phô trương.

Tôi tin.

Nửa năm đầu không có vấn đề gì. Mỗi người đi làm, về nhà nấu cơm, cuối tuần thỉnh thoảng đi xem một bộ phim.

Bước ngoặt là lần đầu tiên Chu Lâm tới nhà chúng tôi.

Chị ta lớn hơn Chu Tư Viễn sáu tuổi, con gái Huyên Huyên đang học lớp 10 ở một trường cấp ba khác. Hôm đó chị ta xách theo một túi cam, nhìn một vòng trong ngoài, rồi ngồi xuống vắt chân.

“Niệm Niệm à, nhà cửa hai đứa thu dọn không ổn lắm, bừa bộn quá.”

Tôi nhìn phòng khách.

Một cuốn giáo án, một cây bút, một tách trà đã nguội.

“Còn công việc của em nữa.” Chị ta vừa nhét cam vào miệng vừa nói. “Làm giáo viên mệt không? Lương bao nhiêu?”

Tôi nói cũng tạm, khoảng mười tám nghìn.

Mắt Chu Lâm sáng lên.

“Không tệ nhỉ. Thế này đi, thẻ lương giao cho Tư Viễn quản. Đàn ông quản tiền thì gia đình mới vững.”

Tôi nhìn sang Chu Tư Viễn. Anh ta ngồi bên cạnh cúi đầu lướt điện thoại.

“Tư Viễn?”

Anh ta ngẩng đầu, cau mày:

“Chị nói cũng có lý. Mỗi ngày em lên lớp, quản lớp bận muốn chết, tiền để chỗ anh, em đỡ phải lo.”

Tối hôm đó tôi cãi nhau với anh ta một trận.

Thật ra cũng không tính là cãi nhau. Tôi nói, anh ta im lặng.

Cuối cùng anh ta ném lại một câu:

“Chị anh có ý tốt, sao em cứ nghĩ người ta xấu xa vậy?”

Tôi thỏa hiệp.

Không phải vì bị thuyết phục, mà vì quá mệt. Lịch dạy lớp 12 kín mít, đề thi thử chấm không hết, họp tổ chuyên môn một tuần hai lần. Tôi không còn sức lôi kéo vì chuyện này nữa.

Thẻ lương đưa cho Chu Tư Viễn. Mỗi tháng anh ta chuyển vào thẻ tín dụng phụ của tôi ba nghìn tệ.

Ba nghìn tệ ở Vân Thành.

Đi lại, ba bữa, quần áo, xã giao, vừa vặn đến hai ngày cuối tháng là phải bắt đầu đếm từng đồng tiền tiêu vặt.

Tháng đầu tiên sao kê thẻ tín dụng xuất hiện thêm mấy khoản chi tiêu lạ: một trung tâm tiếng Anh thiếu nhi, một cửa hàng mẹ và bé, một salon tóc.

Tôi hỏi Chu Tư Viễn.

Anh ta nói:

“Chị anh tiện tay quẹt một chút thôi, đều là người một nhà, đừng tính toán.”

Tháng thứ hai, tôi được đánh giá lên giáo viên cao cấp, lương tăng lên hai mươi hai nghìn. (~85tr)

Chu Lâm cố ý chạy tới ăn cơm, trong bữa ăn cười đến không khép miệng lại được.

“Niệm Niệm giỏi thật, làm giáo viên đúng là mưa nắng gì cũng có lương. À đúng rồi, năm sau Huyên Huyên phải chọn ban xã hội hay tự nhiên rồi, em phụ đạo giúp nó nhé? Em là giáo viên danh tiếng của trường số Một mà.”

“Được, cuối tuần để con bé qua đây.”

Tôi nói.

“Vậy bất tiện lắm, em tới nhà chị dạy đi. Phòng nó rộng rãi, có bàn học có đèn bàn.”

Mỗi cuối tuần, tôi ngồi xe buýt bốn mươi phút tới nhà Chu Lâm phụ đạo Ngữ văn cho Huyên Huyên.

Dạy một lần là hai năm.

Miễn phí.

Thành tích của Huyên Huyên từ hạng bốn mươi trong lớp leo lên hạng mười lăm. Chu Lâm gặp ai cũng nói:

“Toàn nhờ em dâu tôi đấy, giáo viên danh tiếng trường số Một, bên ngoài dạy một kèm một phải năm trăm tệ một tiếng, nhà tôi được mời miễn phí.”

Miễn phí.

Sau đó tôi chuyển sang bộ phận quốc tế của trường Trung học số Một Vân Thành, kiêm quản lớp 12/1. Lương cơ bản cộng tiền tiết dạy, thưởng hiệu suất và phụ cấp giáo viên chủ nhiệm, mỗi tháng cầm về tay hai mươi sáu nghìn. (~100tr)

Ngày Chu Lâm biết chuyện, chị ta gửi mười hai tin nhắn thoại trong nhóm gia đình.

Toàn bộ đều là khen tôi.

Ngày hôm sau, chị ta gọi điện tới:

“Niệm Niệm, Huyên Huyên muốn đăng ký lớp luyện thi cấp tốc trước kỳ thi đại học, lớp giáo viên nổi tiếng, một khóa ba mươi tám nghìn (~150tr). Lương em cao rồi, giúp chị ứng trước nhé.”

Tôi nói ba mươi tám nghìn đắt quá.

“Đắt cái gì mà đắt, chẳng phải em là giáo viên sao? Em biết bên ngoài mời giáo viên trường số Một các em dạy một kèm một tốn bao nhiêu tiền không? Em dạy miễn phí hai năm rồi, ba mươi tám nghìn tính là gì? Cứ xem như em hồi đáp gia đình đi.”

Tối hôm đó, tôi nói thẳng với Chu Tư Viễn.

Anh ta nói tôi nhỏ nhen.

Anh ta nói chị anh không dễ dàng.

Anh ta nói người một nhà phân rõ ràng như vậy làm gì.

Tôi nói:

“Đó là ba mươi tám nghìn, không phải ba mươi tám.”

Anh ta trừng tôi, mặt đỏ bừng:

“Thẩm Niệm, em gả vào nhà anh thì chính là người một nhà. Huyên Huyên gọi em là dì nhỏ, em dạy nó hai năm rồi, lúc này bỏ ngang à? Truyền ra ngoài nghe hay lắm sao?”

Tôi không nói gì.

Chiến tranh lạnh năm ngày.

Cuối cùng vẫn là tôi chuyển tiền.

Từ đó về sau, Chu Lâm càng mở miệng một cách hiển nhiên hơn.

Huyên Huyên muốn mua máy tính bảng, năm nghìn. Huyên Huyên muốn đăng ký trại tập huấn hè, mười hai nghìn. Chu Lâm đổi điện thoại mới, sáu nghìn tám. “Huyên Huyên cần dùng điện thoại cũ của chị để tra tài liệu, chị phải đổi cái mới.”

Mỗi lần, Chu Tư Viễn đều nói:

“Chuyển đi, chị anh sẽ nhớ mà.”

Nhớ?

Tôi thì đúng là nhớ.

Tôi có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khoản tiền chuyển ra ngoài, thời gian, số tiền, ghi chú, đều được viết rõ ràng rành mạch.

Năm ngoái tôi sinh nhật hai mươi sáu tuổi.

Chu Tư Viễn quên mất. Anh ta đi ăn lẩu bên ngoài với cả nhà Chu Lâm.

Tôi ở văn phòng sửa xong bài thi thử cuối cùng, tự mua cho mình một chiếc bánh kem nhỏ. Nến là nến dự phòng lục ra từ ngăn kéo, ngắn đến mức chỉ đủ cháy ba mươi giây.

Hôm đó tăng ca xong về nhà, trên bàn ăn có một hộp chuyển phát nhanh.

Mở ra, là quà sinh nhật Chu Lâm tặng.

Một hộp bánh ú.

Nhãn khuyến mãi trong siêu thị vẫn còn dán trên đó: Ưu đãi Tết Đoan Ngọ, 19.9 tệ.

Trong hộp kẹp một tấm thiệp, chữ của Chu Lâm:

“Niệm Niệm sinh nhật vui vẻ! Ăn Tết Đoan Ngọ sớm nhé! À đúng rồi, tài liệu thi thử tháng sáu của Huyên Huyên, em giúp chị sắp xếp một chút nha, con bé nói em sắp xếp tốt nhất.”

Tôi cầm hộp bánh ú đó, đứng trong phòng khách rất lâu.

Sau đó tôi cười.

Là kiểu cười thành tiếng.

Cười rồi cười, nước mắt rơi xuống.

Ngày hôm sau tôi nói với Chu Tư Viễn rằng tôi không muốn chuyển tiền cho Chu Lâm nữa. Tôi muốn tự tiết kiệm tiền, mua một căn hộ nhỏ thuộc về mình.

Phản ứng của Chu Tư Viễn đúng y như tôi dự đoán.

“Thẩm Niệm, rốt cuộc em bị làm sao vậy? Chị anh có chỗ nào có lỗi với em? Huyên Huyên sắp thi đại học rồi, lúc này em bỏ ngang à?”

“Đó là cháu gái của anh, không phải con gái em.”

“Nó gọi em là dì nhỏ!”

“Dì nhỏ không phải máy ATM.”

Anh ta sững ra hai giây, sau đó ném ra câu đó:

“Nếu em không sống nổi nữa thì ly hôn đi.”

“Được.”

Lần này đến lượt anh ta sững người.

“Được, ly hôn.”

Một tuần tiếp theo, chúng tôi sống trong cùng một căn nhà, nhưng không nói với nhau câu nào.

Anh ta từng thử níu kéo. Nói đó là lời nóng giận, nói có thể thương lượng.

Tôi nói không có gì để thương lượng, thứ hai đi Cục Dân chính.

Sau khi Chu Lâm biết tin, chị ta oanh tạc điện thoại suốt ba ngày. Chị ta nói tôi không biết điều, nói mười ngày trước kỳ thi đại học của Huyên Huyên mà tôi làm ra chuyện này là cố ý hại người, nói tôi ly hôn rồi thì thành hàng qua một đời chồng, không ai thèm.

Tôi nói:

“Những khoản tiền đó cứ xem như đem cho chó ăn.”

Chị ta hét trong điện thoại đến lạc cả giọng.

Sáng thứ hai, trước cửa Cục Dân chính.

Chu Tư Viễn tới sớm hơn tôi, quầng mắt xanh đen, râu chưa cạo.

“Niệm Niệm, chúng ta thật sự phải đi tới bước này sao?”

Tôi gật đầu, đẩy cửa bước vào.

Ký tên. Lăn tay. Đóng dấu.

Hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm được đưa ra.

Phần của tôi được nhét vào túi trong áo khoác.

Vừa ra khỏi cửa, điện thoại của Chu Lâm đã gọi tới.

Đòi hai mươi sáu nghìn.

Cây ngay không sợ chết đứng.

Tôi cúp máy.

Ba năm qua, rốt cuộc tôi đã sống những ngày tháng gì vậy?

Cổng soát vé ga tàu điện ngầm vang lên một tiếng “tít”. Tôi bước vào, chen lên tàu, tìm một góc ngồi xuống.

Kính toa tàu phản chiếu gương mặt tôi.

Tái nhợt, mệt mỏi.

Nhưng tỉnh táo.

Vô cùng tỉnh táo.

Từ hôm nay trở đi, tôi là Thẩm Niệm.

Chỉ là Thẩm Niệm.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 12/1, giáo viên Ngữ văn của năm mươi hai học sinh.

31/05/2026

Chồng tôi vừa đi công tác trở về, tôi vẫn bình thản nói với anh: "Dưới lầu vừa xảy ra t/a/i n/ạ/n xe, có một cô ch/ết ngay tại chỗ."

Động tác trên tay anh chợt ngừng lại trong thoáng chốc, rồi ngay sau đó, anh phóng xuống lầu như một kẻ đ/i/ên.

Còn tôi thì thong thả cầm điện thoại lên.

Khi điện thoại vang chuông, tôi đang đứng trong bếp lăn bột cho món thịt thăn.

"Mẹ ơi, bố nói tối nay bố về ăn cơm."

Bé Đường Đường mang đôi dép lê bé xíu đứng nơi cửa bếp, tay cầm điện thoại vẫy vẫy về phía tôi.

"Mẹ biết rồi."

Tôi đặt miếng thịt lại vào đĩa, ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Bốn giờ chiều.

Kết hôn bảy năm, mọi thói quen của Phương Dật Xuyên tôi đều thuộc nằm lòng.

Mỗi lần đi công tác trở về, anh đều nhờ con gái nhắn trước cho tôi một tiếng.

Ý là: Chuẩn bị sẵn vài món sở trường của anh đi.

Thịt thăn sốt chua ngọt, cá chẽm hấp xì dầu, tôm xào tỏi, thêm một bát canh trứng rong biển.

Thực đơn tẩy trần "tiêu chuẩn" này, dù nhắm mắt tôi cũng có thể làm được.

Bốn giờ mười phút, tôi bắt đầu pha phần sốt chua ngọt.

Nước tương, giấm đen, đường trắng, tương cà, tỉ lệ chính xác đến từng mililit.

Thuở mới quen nhau, tôi thậm chí còn không phân biệt được đâu là bột năng, đâu là bột mì.

Còn hiện tại, hàng xóm trong khu đều khen tôi nấu ăn ngon.

Nhưng có mấy ai biết tay nghề ấy từ đâu mà có.

Nó bắt đầu từ lần Phương Dật Xuyên hất thẳng bát mì tôi nấu nhão vào thùng rác ngay trước mặt đồng nghiệp của anh.

Nó bắt đầu từ lần mẹ chồng đến ăn cơm, chỉ gắp một đũa rồi bĩu môi chê: "Thế này mà cũng cho người ăn à?".

Và nó bắt đầu từ những đêm tôi lặng lẽ một mình xem video hướng dẫn trên mạng, nấu đi nấu lại đến tận hai giờ sáng.

Đúng năm giờ.

Cá đã được ướp xong, tôm cũng đã khử sạch mùi tanh.

Từng miếng thịt thăn được xếp gọn gàng trên đĩa, chỉ còn chờ cho vào chảo.

Điện thoại lại vang lên.

Vẫn là Phương Dật Xuyên gọi đến.

"Nấu cơm chưa?"

Giọng anh nghe khá mệt, nhưng thái độ xem chuyện đó là lẽ đương nhiên thì chưa từng thay đổi.

Tôi vừa lau tay vừa trả lời: "Sắp xong rồi, anh đi đến đâu rồi?"

"Vừa xuống cao tốc, khoảng 40 phút nữa tới nơi.

Thịt thăn đừng chiên quá kỹ, lần trước nhai cứ như nhai gỗ vậy."

"Vâng."

Tắt máy xong, tôi bật bếp.

Dầu trong chảo nóng dần lên, mùi khói dầu nồng nặc phủ kín căn bếp.

Đường Đường đang xem hoạt hình ngoài phòng khách, tiếng tivi bật rất lớn.

Tôi vừa đảo thức ăn trong chảo vừa nghĩ ngợi, cứ cảm thấy hôm nay giống như một ngày đặc biệt nào đó.

Nghĩ mãi vẫn không nhớ ra.

Thôi, không nghĩ nữa.

Cá đã được đưa vào nồi hấp, canh cũng đã sôi.

Tôi dựa lưng vào khung cửa bếp thở ra một hơi, cúi đầu nhìn thấy vài giọt dầu bắn lên tạp dề, bèn lấy tay vò qua rồi mặc kệ.

Đường Đường lon ton chạy tới, ôm chặt lấy chân tôi.

"Mẹ ơi, con muốn uống sữa chua."

"Đợi bố con về đã."

Con bé phụng phịu rồi chạy sang chỗ khác chơi.

Sáu giờ mười phút.

Bốn món mặn và một món canh đã được bày sẵn trên bàn.

Tôi ngồi lặng trước bàn ăn.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã tối hẳn.

Đường Đường cứ chạy ra ban công áp mặt nhìn xuống dưới, rồi lại chạy vào, cứ thế lặp lại vài lần.

Tôi liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn mới nào.

Sáu giờ bốn mươi phút.

Dưới lầu bất ngờ vang lên một âm thanh cực lớn.

Đó không phải kiểu va quệt nhỏ bình thường.

Ban đầu là tiếng kim loại va vào nhau trầm đục, sau đó là âm thanh kính vỡ vụn, rồi tiếp đến là tiếng thứ gì đó nặng nề bị kéo lê một đoạn rất dài trên mặt đất.

Đường Đường kêu "A" lên đầy hoảng hốt, rồi lại lao ra bên cửa sổ, bám vào kính nhìn xuống.

"Mẹ ơi! Bên ngoài xảy ra chuyện lớn rồi!"

Tôi bước tới, kéo tấm rèm cửa ra.

Một chiếc xe con màu trắng nằm chắn ngang giữa đường, phần đầu xe bị ép méo đến biến dạng.

Bên cạnh đó, một chiếc SUV màu đen lao thẳng lên vỉa hè, tông gãy cột đèn đường, đè sập xuống những chiếc xe đang đỗ phía dưới, tiếng còi báo động vang inh ỏi khắp cả khu.

Nhưng những thứ ấy không phải nguyên nhân khiến tôi sững lại.

Điều khiến tôi ch/ết lặng là người đang nằm trên mặt đất kia.

Một người phụ nữ.

Nằm im lìm ngay giữa lòng đường.

Mái tóc đen dài xõa tung.

Trên người cô ta là chiếc áo khoác gió màu be.

Nhưng chiếc áo ấy giờ đã thấm đầy m/á/u, không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu nữa.

Thế nhưng tôi vẫn nhìn thấy thứ đó.

Họa tiết hoa cúc họa mi được thêu nơi cổ tay áo.

Từng bông, từng bông một, vô cùng ngay ngắn.

Tôi nhìn chằm chằm vào họa tiết ấy suốt mấy giây.

Đám đông dưới lầu càng lúc càng nhiều.

Có người la hét, có người hốt hoảng gọi điện thoại, cũng có người vội vàng che mắt đứa trẻ bên cạnh.

Đường Đường sợ hãi, nép sát sau lưng tôi, không dám nhìn tiếp.

Tôi lạnh nhạt kéo rèm cửa lại.

Chương 2

Đúng bảy giờ, tiếng ổ khóa lạch cạch vang lên.

Phương Dật Xuyên kéo vali bước vào, vừa thay giày vừa khó chịu cằn nhằn: "Thịt thăn chiên xong chưa?

Anh đã dặn em đừng chiên quá..."

Nói được nửa chừng, khi nhìn thấy mâm cơm đầy đủ trên bàn, sắc mặt anh ta mới dịu xuống đôi chút.

Anh ta ném chiếc vali ngay ở lối vào, rồi bước tới cúi xuống ngửi thử.

"Cũng được đấy."

Tôi vẫn ngồi bên bàn ăn, chẳng buồn đứng lên, chỉ im lặng nhìn anh ta.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác màu xám, khóa kéo kéo kín đến tận cổ.

Tóc anh ta hơi rối, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, xem ra mấy ngày đi công tác này anh ta chẳng được nghỉ ngơi tử tế.

"Sao vậy?"

Nhận thấy ánh mắt và vẻ mặt khác thường của tôi, anh ta hơi cau mày hỏi.

"Chồng à."

30/05/2026

Tôi chỉ ra ngoài đổ rác một lát, quên mang theo chìa khóa, thế là bị nhốt luôn ngoài cửa.

Theo bản năng, tôi định gọi cho Giang Lẫm. Nhưng vừa mở danh bạ, tôi mới nhớ ra chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn chiến tranh lạnh.

Do dự hồi lâu, nhìn bộ đồ ngủ nhàu nhĩ trên người và mái tóc bết dầu vì cả ngày chưa gội, cuối cùng tôi vẫn là người cúi đầu trước, bấm gọi cho anh.

Điện thoại đổ chuông vài tiếng rồi ngắt.

Một giọng nữ máy móc vang lên.

Tôi lại bị chặn.

Đây đã là lần thứ bảy anh chặn số tôi.

Ban đầu tôi còn định gõ cửa.

Nhưng chẳng hiểu sao cánh tay lại nặng trĩu như đeo đá. Dường như ngay cả cơ thể cũng hiểu rằng, cho dù tôi có gõ đến bật máu, Giang Lẫm cũng sẽ không mở cửa.

Nó mệt rồi.

Không muốn gõ nữa.

Mà tôi cũng mệt rồi.

Không muốn tiếp tục cúi đầu nữa.

01

Rời khỏi khu chung cư, tôi đi thẳng đến một khách sạn gần đó thuê phòng.

Cô lễ tân vừa ngẩng đầu lên đã khựng lại một nhịp.

Dù cố giữ vẻ chuyên nghiệp, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt tò mò của cô ấy.

Chắc cô ấy đang nghĩ tôi là một người phụ nữ bị đuổi khỏi nhà.

Không hành lý.

Không quần áo thay.

Trên người chỉ có một chiếc điện thoại.

Thậm chí tiền thuê phòng còn chưa chắc đủ trả.

Đến khi cô ấy yêu cầu xuất trình giấy tờ, tôi mới sực nhớ mình chẳng mang theo gì cả.

Giấy tờ của tôi đang nằm trong ví của Giang Lẫm.

Mà chiếc ví ấy hiện giờ bị khóa trong căn nhà kia.

Lần trước đi du lịch, tôi làm mất giấy tờ tùy thân.

Giang Lẫm đã mắng tôi một trận.

Sau khi làm lại xong, anh nói để anh giữ cho an toàn.

Không…

Nói là mắng cũng không đúng.

Bởi từ trước đến nay, Giang Lẫm chưa từng lớn tiếng với tôi.

Anh chỉ đơn giản là coi như tôi không tồn tại.

Lần chiến tranh lạnh đầu tiên, anh phớt lờ tôi suốt một tuần.

Mãi đến khi tôi dồn anh vào góc tường, anh mới chịu mở miệng nói chuyện.

Lần thứ hai, anh bỏ mặc tôi nửa tháng.

Tôi gần như phát điên, lao đến chất vấn anh.

Kết quả đổi lại chỉ là một câu lạnh nhạt:

“Trình Nhiễm, từ bao giờ cô trở nên chanh chua như vậy?”

Lần thứ ba, anh im lặng suốt một tháng.

Dù tôi khóc lóc hay nổi giận thế nào, anh cũng không phản ứng.

Cuối cùng tôi hoàn toàn suy sụp.

Tôi quỳ trước mặt anh, vừa khóc vừa hỏi tại sao anh không chịu để ý đến tôi.

Anh chỉ nhún vai, vẻ mặt khó hiểu:

“Trình Nhiễm, tôi đã không nói gì rồi, cô còn muốn thế nào nữa?”

Còn lần này…

Tôi không biết anh định phơi tôi bao lâu.

Nhưng tôi cũng không còn muốn biết nữa.

Sau khi làm thủ tục bằng căn cước điện tử, tôi bước vào phòng khách sạn, mở nước nóng rồi đứng dưới vòi sen thật lâu.

Dòng nước ấm áp trút xuống từ đỉnh đầu.

Tôi thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Nếu là trước kia, giờ này chắc tôi đang tìm đủ mọi cách để kéo sự chú ý của Giang Lẫm.

Tôi từng đập đồ.

Từng cố ý làm hỏng những mô hình anh nâng niu nhất.

Chỉ mong anh chịu nổi giận với mình.

Tôi từng khóc đến khản giọng, kéo áo anh hỏi tại sao anh không nhìn tôi lấy một lần.

Thậm chí có lần còn leo lên bậu cửa sổ.

Nhưng đổi lại cũng chỉ là một câu:

“Trình Nhiễm, cô điên rồi à?”

Còn bây giờ.

Tôi chỉ bình thản tắm xong, sấy khô tóc.

Rồi lên mạng đặt một bộ quần áo mới giao tận nơi.

Đang lướt điện thoại, màn hình bỗng hiện lên tin nhắn WeChat của Giang Lẫm.

“Ba ngày nữa, tám giờ sáng, đến Cục Dân chính nhận giấy chứng nhận. Ngày lành do mẹ tôi chọn.”

Anh vẫn luôn như vậy.

Dù chiến tranh lạnh đến mức không muốn nói chuyện, nhưng việc cần thông báo vẫn sẽ nhắn qua WeChat.

Tôi nhìn tin nhắn ấy ba giây.

Sau đó trả lời:

“Chúng ta chia tay đi.”

Tin vừa gửi đi.

Một dấu chấm than đỏ chói hiện lên.

Anh đã chặn cả WeChat của tôi.

Tôi ngẩn người một lúc.

Rồi bật cười.

Không còn đau lòng nữa.

Chỉ thấy quen thuộc đến tê dại.

Mà đến giờ này, anh hình như vẫn chưa phát hiện người đi đổ rác đã biến mất hơn một tiếng đồng hồ.

02

Lần tiếp theo điện thoại rung lên là thông báo từ nhóm công hội game của Giang Lẫm.

Người gửi là chính anh.

“Phụ nữ phải để cho nhớ đời một chút, nếu không sẽ chẳng bao giờ biết điều.”

Giọng điệu đầy vẻ đắc ý.

Là chủ nhóm, anh vừa lên tiếng, cả nhóm lập tức hưởng ứng.

“Đại ca Thánh Tình đúng là cao tay.”

“Chị dâu có người chồng như anh là phúc phần rồi.”

“Bình thường chắc chị dâu nghe lời lắm nhỉ?”

“Đúng là cặp đôi hạnh phúc.”

Giữa hàng loạt tin nhắn, cái tên “Tình Si” nổi bật nhất.

Đó là CP trong game của Giang Lẫm.

Cũng chính là nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh lạnh lần này.

Hôm đó tôi vô tình thấy anh gọi cô ta là “vợ” trong game.

Tôi cầm điện thoại chất vấn.

Nhưng Giang Lẫm chỉ lạnh nhạt đáp:

“Đó là trong game, không phải ngoài đời.”

“Nếu chuyện này cô cũng không phân biệt được thì nên tự kiểm điểm lại mình.”

Nói xong, anh tiếp tục im lặng với tôi.

Lần này tôi cảm thấy mình không sai.

Vì thế cũng không chủ động cúi đầu nữa.

Mà thật ra, tôi vốn đã không muốn cúi đầu thêm lần nào nữa.

Giang Lẫm không biết tôi ở trong nhóm.

Đó là tài khoản phụ tôi lập riêng chỉ để được ở gần anh hơn.

Tôi đang định thoát nhóm.

Bỗng nhiên Giang Lẫm mở cuộc gọi video.

Trong phòng chỉ còn anh và Tình Si.

“Si Si à, đang làm gì thế?”

Trước mặt cô gái ấy, Giang Lẫm hoàn toàn khác.

Thoải mái.

Cởi mở.

Dịu dàng.

Tình Si lập tức đỏ mặt cười:

“Anh Lẫm, đừng gọi em bằng tên game nữa, nghe trẻ con lắm. Gọi em là Thanh Y đi.”

Lúc này tôi mới biết cô ta tên Lâm Thanh Y.

“Em đang chuẩn bị đi đổ rác đây.”

“Nhiều quá, em xách không nổi.”

“Ước gì có bạn trai giúp.”

“Em thật sự ghen tị với chị dâu.”

Vậy mà đến lúc này, Giang Lẫm vẫn không biết tôi đã không còn ở nhà.

Anh mỉm cười đầy cưng chiều.

“Vợ anh không yếu đuối như em.”

“Cô ấy toàn tự đi đổ rác.”

“Anh dạy ngoan rồi.”

“Điều cô ấy sợ nhất chính là anh không để ý đến cô ấy.”

Tôi bật cười.

Thì ra nỗi đau của tôi.

Lại là thứ khiến anh tự hào đến vậy.

Đến lúc này tôi mới nhận ra.

Ba năm qua mình sống đáng thương biết bao.

Không do dự thêm nữa, tôi bấm tham gia cuộc gọi.

Vừa nhìn thấy tôi, Giang Lẫm lập tức sững người.

“Trình Nhiễm…”

Nhưng lần này tôi không cho anh cơ hội nói tiếp.

“Giang Lẫm, chúng ta chia tay đi.”

Nói xong, tôi rời khỏi cuộc gọi ngay lập tức.

Toàn bộ quá trình chỉ mất hai giây.

Một giây để nói lời chia tay.

Một giây để rời đi.

Những gì anh nói sau đó, tôi không còn hứng thú biết nữa.

Tôi vốn tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chiến tranh lạnh.

Không ngờ chỉ vài giây sau, điện thoại đã đổ chuông.

Là anh gọi tới.

Tôi ngập ngừng rồi vẫn bắt máy.

“Trình Nhiễm, cô không ở nhà à?”

“Cô đi đâu rồi?”

“Còn chuyện vừa rồi trong nhóm là có ý gì?”

“Cô có thể đừng—”

Tôi trực tiếp cúp máy.

Lần đầu tiên cảm thấy giọng anh thật ồn ào.

Lần này sao anh không tiếp tục im lặng nữa?

Ít phút sau, một tin nhắn được gửi tới.

“Tôi đã cho cô bậc thang bước xuống nhưng cô không chịu xuống.”

“Bỏ lỡ lần này sẽ không còn cơ hội nữa.”

“Ba ngày tới tự kiểm điểm cho tốt.”

“Đến Cục Dân chính, tôi hy vọng cô đã nhận ra lỗi của mình.”

Tôi biết chỉ cần trả lời, thứ nhận được vẫn sẽ là dấu chấm than đỏ.

Cho nên tôi chẳng nói gì.

Thẳng tay kéo anh vào danh sách đen.

Cái bậc thang ấy.

Lần này tôi không bước xuống nữa.

03

Rời khách sạn, việc đầu tiên tôi làm là đi cấp lại căn cước.

Tấm cũ cứ để Giang Lẫm giữ.

Trong ảnh thẻ mới, tôi cắt tóc ngắn.

Gương mặt trở nên sắc nét và gọn gàng hơn.

Giữa đôi mày là sự nhẹ nhõm sau khi buông bỏ.

Xong xuôi, tôi trở về nhà.

Vừa bước qua cửa, bố mẹ đã lao tới ôm chầm lấy tôi.

“Nhiễm Nhiễm, cuối cùng con cũng chịu về rồi.”

“Con có biết mẹ nhớ con đến mức nào không?”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của họ, lớp vỏ cứng quanh trái tim tôi như vỡ vụn.

Tôi cũng đỏ mắt, ôm chặt lấy họ.

“Bố, mẹ…”

“Sau này con sẽ không rời xa hai người nữa.”

Ba năm qua.

Tôi đã nợ họ quá nhiều.

Vì Giang Lẫm, tôi từ chối cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối mà gia đình sắp xếp.

Cãi lời bố mẹ.

Dọn ra ngoài sống cùng anh.

Nhưng chưa từng nghĩ rằng họ nhớ tôi đến vậy.

Hôm ấy, người bố ba năm chưa từng xuống bếp lại tự tay đi chợ, nấu đầy một bàn món tôi thích.

Căn nhà vốn lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường.

Nâng ly lên, người đàn ông tung hoành thương trường mấy chục năm bỗng nghẹn giọng:

“Nhiễm Nhiễm.”

“Ba mẹ cũng nghĩ thông rồi.”

“Là ba mẹ sai khi ép con liên hôn.”

“Chỉ cần con hạnh phúc là được.”

“Nếu con vẫn thích Giang Lẫm, hôm nào dẫn nó về, chúng ta bàn chuyện kết hôn.”

Nghe vậy, tim tôi đau nhói.

Bởi tôi biết đó là sự nhượng bộ lớn nhất mà bố dành cho mình.

Tôi cố nén nước mắt, mỉm cười:

“Không cần đâu bố.”

“Con và Giang Lẫm chia tay rồi.”

“Sau này con sẽ ở bên bố mẹ.”

Tôi dựa vào lòng mẹ như ngày còn nhỏ.

Không cần nhìn sắc mặt ai.

Không cần lấy lòng ai.

Cũng không cần điên cuồng tìm kiếm sự chú ý của một người.

Mẹ vuốt tóc tôi, khẽ trách:

“Con bé ngốc, nào có chuyện con gái cả đời không lấy chồng?”

“Sau này bố mẹ già rồi, một mình con biết làm sao?”

Nhưng vừa dứt lời đã bị bố ngắt ngang.

“Tôi đã bảo đừng nhắc chuyện liên hôn nữa.”

“Bà còn muốn con bé bỏ đi lần nữa à?”

Mẹ lập tức luống cuống:

“Được rồi, không nhắc nữa.”

Nhưng đúng lúc ấy, tôi lại ngồi thẳng dậy.

“Bố mẹ.”

“Con đồng ý liên hôn.”

Hai người đồng thời sững sờ.

Nhìn tôi rất lâu.

“Con nói thật sao?”

Tôi gật đầu.

“Con và Giang Lẫm đã kết thúc rồi.”

“Con tin mắt nhìn người của bố mẹ.”

Lúc này họ mới thực sự thở phào.

Bố cười nhẹ:

“Nhà họ Lục đúng là đối tượng bố đã chọn rất kỹ.”

“Nếu con đồng ý, bố sẽ sắp xếp gặp mặt.”

“Nhiễm Nhiễm, con muốn tổ chức hôn lễ khi nào?”

Tôi bình thản đáp.

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

“Ba ngày nữa đi.”

“Ngày đó là ngày lành.”

29/05/2026

Lương năm của tôi tám triệu tệ, vậy mà chị họ lại đột nhiên nhắn vào nhóm chat gia đình hỏi tôi mỗi tháng kiếm được bao nhiêu.

Tôi tiện tay gõ một câu:

“Lương tháng bốn ngàn rưỡi, ở Bắc Kinh sống lay lắt qua ngày.”

Gửi xong, tôi ném điện thoại sang một bên, tiếp tục cúi đầu xem bản hợp đồng dự án trước mặt.

Công ty công nghệ Doanh Thạch vừa hoàn tất gọi vốn vòng C, định giá ba tỷ hai.

Là đồng sáng lập kiêm Phó giám đốc công nghệ, số cổ phần đứng tên tôi hiện đã vượt quá một trăm triệu tệ.

Nhưng chuyện đó, tôi chưa từng hé môi với bất kỳ ai trong nhà.

Bởi vì ở kiếp trước…

Tôi đã phải trả giá quá đắt.

Kiếp trước, ngày đầu tiên nhận được khoản thưởng cuối năm, tôi vui đến mức lập tức gọi điện khoe với mẹ.

Mẹ quay đầu kể cho dì cả, dì cả lại kể cho chị họ Chu Mẫn, còn Chu Mẫn thì đem chuyện đó truyền khắp cả làng.

Chưa đầy ba tháng, cậu tới, dì cả tới, cả nhà chị họ kéo tới, thậm chí em họ bên phía dượng cũng lần mò tìm đến.

Người thì vay tiền, người nhờ xin việc, có kẻ còn ngang nhiên ở lì trong nhà tôi không chịu đi.

Tôi bị họ hút máu suốt năm năm trời, vét sạch đến đồng tiết kiệm cuối cùng.

Cuối cùng, cổ phần công ty cũng bị bạn trai cũ cấu kết với chị họ giăng bẫy, lừa sang tên sạch sẽ.

Ngày tôi gieo mình từ tầng hai mươi ba xuống, chị họ đang khoác chiếc áo lông chồn tôi mua cho, vui vẻ đăng ảnh du lịch Tam Á lên vòng bạn bè.

Rồi tôi mở mắt.

Quay trở về năm hai mươi tám tuổi.

Khi mọi chuyện còn chưa bắt đầu.

Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không đi lại vết xe đổ đó nữa.

Điện thoại bỗng sáng màn hình.

Là tin nhắn thoại của dì cả, dài đúng sáu mươi giây.

“Niệm Niệm à, chị họ con bảo con ở Bắc Kinh mỗi tháng kiếm được có hơn bốn ngàn thôi hả? Ít quá đấy. Nhưng con sống một mình chắc cũng chẳng tốn kém gì đâu nhỉ? Em họ Chu Dương của con mới nghỉ việc ở xưởng, vợ nó cũng đang thất nghiệp, hay là cho hai đứa lên Bắc Kinh lập nghiệp đi? Ở nhờ nhà con một thời gian, đỡ tiền thuê…”

Tôi nghe xong rồi trực tiếp thoát khỏi nhóm chat gia đình.

Hai phút sau, mẹ gọi tới.

“Tô Niệm! Dì cả con vừa gọi cho mẹ, bảo ngày mai vợ chồng Chu Dương lên Bắc Kinh rồi, còn dẫn theo cả con nhỏ, dì cả cũng đi cùng!”

Giọng mẹ đầy lo lắng.

“Con mau nghĩ cách đi! Lần trước em họ con lên Bắc Kinh, ở lì nhà bà ngoại nửa năm trời còn chưa chịu về!”

“Mẹ.”

Tôi cắt ngang lời bà.

“Con biết rồi.”

“Biết cái gì mà biết? Người ta mua vé tàu rồi đấy! Chiều mai tới ga Nam Bắc Kinh luôn!”

Tôi ngả người ra ghế, lặng lẽ nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài khung cửa kính.

Kiếp trước, nhận được cuộc điện thoại này, tôi đã cuống cuồng chạy về dọn nhà, nhường cả phòng ngủ chính cho dì cả, còn mình ôm chăn ngủ ngoài sofa.

Vợ chồng Chu Dương ở lì tám tháng.

Ăn của tôi, dùng của tôi, trước khi đi còn mượn sáu vạn tệ, đến tận lúc tôi chết cũng chưa từng trả lại.

Còn kiếp này…

“Cứ để họ tới.”

“Hả?”

“Con nói là, cứ để họ tới.”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

“Niệm Niệm… con không bị sốt đấy chứ?”

“Không đâu mẹ. Mẹ cũng lên đây đi.”

“Mẹ lên làm gì?”

“Lên xem con gái mẹ sống có tốt không.”

Cúp điện thoại, tôi mở ứng dụng mua sắm, đặt một bộ sofa tiếp khách mới.

Đến đi.

Lần này, tôi sẽ không tránh nữa.

Sáng hôm sau, tôi cầm ly cà phê bước vào văn phòng.

Lục Diễn đang ngồi ở chỗ tôi xem tài liệu.

“Bản kế hoạch tối qua của em, nhà đầu tư rất hài lòng. Tuần sau ký hợp đồng.”

Anh đưa tập hồ sơ sang cho tôi.

Tôi nhận lấy nhưng không mở.

“Lục Diễn, em xin nghỉ hai ngày.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hơi bất ngờ.

“Em chưa từng xin nghỉ phép.”

“Người nhà lên chơi.”

Anh không hỏi thêm, trực tiếp ký duyệt.

Trước khi rời công ty, tôi đứng lại ở bãi đỗ xe ngầm một lúc.

Chiếc xe của tôi đậu ở tầng B2.

Range Rover màu đen, giá hơn một triệu ba trăm nghìn tệ.

Nhưng hôm nay, không thể lái chiếc đó.

Tôi đi bộ ra ngoài đường, mở ứng dụng gọi xe, đặt một chiếc xe công nghệ bình thường.

Đúng lúc ấy, nhóm chat gia đình hiện lên tin nhắn mới.

Chu Mẫn nhắn:

“Niệm Niệm! Mai em họ tới nơi nhớ ra ga đón nhé, lần đầu lên Bắc Kinh, cẩn thận lạc đường đấy~”

Kèm theo một biểu tượng mặt cười.

Tôi nhìn chằm chằm cái emoji đó suốt ba giây.

Kiếp trước, chị ta cũng gửi đúng biểu tượng này.

“Vâng.”

Tôi chỉ trả lời đúng một chữ.

Chiều hôm sau.

Ga Nam Bắc Kinh.

Tôi mặc áo nỉ Uniqlo đơn giản, đeo túi vải cũ, đi giày thể thao.

Dòng người ùn ùn kéo ra khỏi cửa ga, tôi gần như lập tức nhận ra bọn họ.

Dì cả Vương Quế Lan kéo theo cái bao tải dứa khổng lồ, đi đầu tiên.

Chu Dương đẩy xe nôi, vợ cậu ta là Lưu Phương bế con, tay còn xách hai túi hoa quả.

Còn có một người ngoài dự liệu của tôi.

Chu Mẫn.

Chị ta cũng tới.

“Niệm Niệm!”

Dì cả vẫy tay từ xa, giọng oang oang đến mức người xung quanh đều ngoái nhìn.

“Một năm không gặp mà chẳng thấy cao thêm tí nào! Ây da, con ăn mặc kiểu gì thế này? Có phải thật sự không kiếm được tiền không?”

Tôi không đáp, chỉ cúi người xách lấy bao tải của bà.

“Dì cả, đi thôi, xe đang đợi ngoài kia.”

“Đi taxi à?” Chu Mẫn khoác tay tôi, ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới. “Niệm Niệm, em tháng kiếm có bốn ngàn rưỡi thôi mà còn đi taxi? Đắt lắm đấy. Hay đi tàu điện ngầm đi?”

Tôi nhìn khuôn mặt trang điểm tinh xảo của chị ta.

Kiếp trước, chính gương mặt này đã cười nói với tôi:

“Niệm Niệm, em đừng trách chị. Là tại em quá dễ lừa thôi.”

“Không sao.” Tôi mỉm cười. “Em có mã giảm giá.”

Tôi gọi hai chiếc xe.

Một chiếc cho dì cả, Chu Dương và Lưu Phương cùng đứa bé.

Chiếc còn lại, tôi và Chu Mẫn.

Xe vừa chạy được một đoạn, Chu Mẫn đã bắt đầu dò hỏi.

“Niệm Niệm, em ở quận nào?”

“Triều Dương.”

“Triều Dương?” Chị ta lập tức mở to mắt. “Nhà ở đó đắt lắm đấy. Em thuê bao nhiêu mét? Tiền thuê bao nhiêu?”

“Một phòng ngủ nhỏ, hai ngàn ba một tháng.”

“Vậy mỗi tháng em chỉ còn hơn hai ngàn để sống thôi à?” Chị ta kinh ngạc. “Em sống kiểu gì thế?”

“Công ty bao ăn trưa.”

Chu Mẫn im lặng vài giây.

Trong mắt chị ta lóe lên tia sáng quen thuộc.

Không phải thương hại.

Mà là vui mừng.

Vui vì xác nhận được rằng tôi sống còn thảm hơn chị ta.

“Haiz, chị đã bảo rồi mà.” Chị ta vỗ nhẹ lên tay tôi. “Con gái cứ cố chen lên Bắc Kinh làm gì. Về quê thi biên chế, sống yên ổn chẳng phải tốt hơn à?”

Tôi chỉ cười nhạt.

Bốn mươi phút sau, xe dừng trước một khu chung cư cũ kỹ ngoài vành đai năm.

Đúng vậy.

Là nhà thuê.

Vì để chào đón bọn họ, tôi đã cố tình thuê riêng một căn hộ cũ nát chỉ có một phòng ngủ.

Còn căn nhà thật của tôi…

Nằm trong vành đai ba, rộng một trăm bốn mươi mét vuông, thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt.

Thang máy hỏng.

Tầng năm.

Phải leo bộ.

Dì cả vừa bước vào cửa đã cau mày.

“Đây mà là chỗ cho người ở à?”

Bốn mươi mét vuông chật chội, sofa cũ, bàn gấp, rèm cửa là loại rẻ tiền nhất.

“Niệm Niệm, ở Bắc Kinh con sống kiểu này đấy à?” Chu Dương quăng vali xuống đất, nhìn quanh. “Nhà vệ sinh đâu?”

“Trong kia.”

Lưu Phương bế con đi một vòng, sắc mặt lập tức khó coi.

“Ngay cả cũi trẻ con cũng không có? Con em ngủ đâu?”

“Em có mua đệm gấp rồi, lát trải ngoài phòng khách cho hai người ngủ.”

“Thế dì và chị họ ngủ đâu?” Dì cả lập tức hỏi.

“Sofa kéo ra được, dì và chị họ ngủ ở đó.”

“Ngủ sofa?” Chu Mẫn lập tức biến sắc.

Dì cả đảo mắt nhìn quanh rồi thở dài.

“Thôi, tạm vậy đi. Niệm Niệm, tủ lạnh có gì ăn không? Ngồi tàu cả ngày đói chết rồi.”

Tôi mở tủ lạnh.

Bên trong chỉ có hai chai nước suối và một túi sủi cảo đông lạnh.

Tất cả đều là tôi cố tình chuẩn bị.

“Để con xuống siêu thị mua thêm thức ăn.”

“Nhớ mua nhiều thịt nhé!” Dì cả cao giọng. “Thằng em con ngồi tàu cả ngày rồi, phải bồi bổ!”

Tôi xách túi đi xuống lầu.

Vừa bước ra khỏi khu nhà, tôi đưa tay chạm vào chiếc điện thoại khác trong túi áo.

Điện thoại công việc.

Màn hình hiện ba tin nhắn chưa đọc.

Lục Diễn: [Tuần sau em xác nhận tham dự buổi gặp mặt nhà đầu tư nhé?]

Giám đốc tài chính Trương tỷ: [Sếp Tô, cổ tức tháng này đã chuyển vào tài khoản rồi.]

HR: [Sếp Tô, phương án thưởng cổ quyền mới cần chị ký duyệt.]

Tôi tắt màn hình, nhét điện thoại lại vào túi.

Siêu thị ở đầu hẻm.

Tôi mua sườn, rau, trứng gà và một bao gạo.

Đang thanh toán thì điện thoại reo.

Là Chu Mẫn.

“Niệm Niệm, mua thêm một thùng bia nhé, em họ em muốn uống. À đúng rồi, có tôm hùm đất không? Em dâu em thèm ăn.”

Tôi siết chặt điện thoại, nuốt xuống cơn lạnh buốt trong lòng.

“Vâng.”

Xách bốn túi đồ nặng leo lên tầng năm, đầu gối tôi run lên từng chập.

Cửa nhà mở toang.

Chu Mẫn ngồi trên sofa lướt điện thoại.

Dì cả đang lục tủ đồ của tôi.

Chu Dương đứng ngoài ban công hút thuốc.

Còn Lưu Phương…

Đang thay tã cho con ngay trên ga giường của tôi.

“Niệm Niệm về rồi à?” Dì cả gọi lớn. “Mau nấu cơm đi, em con đói lắm rồi!”

Tôi đặt đồ xuống bếp, chậm rãi đeo tạp dề lên.

Khung cảnh này…

Giống hệt kiếp trước.

30 LAI tui lên nha

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Một Góc Nhân Gian - 人间一隅 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share