Người Tuổi Trung Niên

Người Tuổi Trung Niên Tuổi trung niên, hãy sống hạnh phúc cho chính mình, đừng để trái tim mệt mỏi.

08/08/2026
Nhớ lại dạo tôi chuẩn bị gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Mẹ tôi mắc chứng đãng trí từ nhiều năm. Nếu  để mẹ ở nhà có thể ảnh ...
08/08/2026

Nhớ lại dạo tôi chuẩn bị gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Mẹ tôi mắc chứng đãng trí từ nhiều năm. Nếu để mẹ ở nhà có thể ảnh hưởng đến an toàn của bà và cả nhà, vì đã có lần bà bật bếp ga rồi quên không đóng.

Mẹ tôi thường ngồi một mình trong phòng khách, ôm chiếc hộp sắt và lẩm bẩm điều gì đó một mình. Nhìn thấy tôi hoặc con dâu, bà chỉ khẽ cười. Đôi khi tôi hỏi mẹ đang nói gì vậy thì bà trả lời: “Mẹ có nói gì đâu!”
Vợ tôi thường phàn nàn: “Em sợ cái cảnh này quá”!
Thậm chí có những đêm, vợ tôi thức dậy đi vệ sinh, bất chợt nhìn thấy một cái bóng đen đen lù lù trong phòng khách, thì sợ đến nỗi hồn bay phách lạc. May đúng lúc đó, tôi cũng tỉnh dậy, ra bật điện, thấy mẹ đang ngồi đó không nói năng gì. Tôi hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại ngồi đây thế?” Bà đứng dậy, lắc đầu, đến bản thân bà cũng không biết vì sao mình lại ngồi đây.

Quay về phòng, vợ tôi vẫn thao thức. Cô giận dỗi: “Ngày nào cũng như thế này thì làm sao mà sống nổi đây”. Nói xong, cô đề nghị: “Hay chúng ta gửi mẹ vào viện dưỡng lão đi, trong đó có nhiều người già, mẹ cũng có thêm bạn. Còn vợ chồng mình một tuần vào thăm mẹ một lần, như vậy cũng không thể coi là bất hiếu”.

Tôi suy nghĩ mãi rồi vẫn phải lắc đầu, thở dài, quyết định thế nào cũng không xong.

Từ nhỏ tôi đã mồ côi cha, chỉ có mẹ tôi một mình tần tảo nuôi tôi nên người. Tôi nhớ khi ấy có rất nhiều người đến mai mối, khuyên mẹ nên đi bước nữa, và đó đều là những đàn ông tương xứng với mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi nhất quyết cự tuyệt, mẹ tôi sợ rằng lấy người khác rồi thì tôi sẽ chịu ấm ức.

Mẹ tôi hàng ngày bán rau kiếm cơm nuôi tôi, một đời ngậm đắng nuốt cay, chặng đường vô vàn gian nan khó bước. Rồi mẹ tôi cũng nuôi tôi học đến đại học, dạy tôi thành trang nam tử, cho tôi kĩ năng phấn đấu trong sự nghiệp. Đến nay mẹ tôi vẫn chưa được hưởng ngày vui nào trọn vẹn, vậy mà chẳng lẽ tôi lại nhẫn tâm đưa mẹ vào viện dưỡng lão sao? Vợ tôi thấy chồng nói vậy thì thôi không nói gì, nhưng trong tâm thì không hài lòng, thường quay mặt tránh nhìn tôi.
Hôm sau khi nấu cơm, bà lại để xảy ra chuyện. Cơm đã chín, nhưng bà lại ấn nút nấu thêm một lần nữa, kết quả cả nồi cơm cháy đen thui. Vợ tôi vừa nhìn nồi cơm vừa trách: “Mẹ, sao mẹ lại ấn nút hai lần?”
Bà nín nhịn hồi lâu, cuối cùng nói một câu: “Mẹ quên”.
Lần khác, mẹ tôi ra ngoài, khi về thì vào nhầm nhà, may mà người ta đưa về.

Sự việc này sau khi xảy ra nhiều lần, trong tâm tôi cũng bắt đầu dao động. Tôi nghĩ: “Hay cứ để mẹ vào viện dưỡng lão xem sao, có khi sẽ tốt hơn cho mẹ, trong đó nhiều người già, mẹ sẽ không còn cô đơn nữa…” Hôm đó, nhân lúc tâm trạng của mẹ vui vẻ, tôi bèn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Mẹ tôi ngồi lặng thinh, không nói lời nào.
Vợ anh ngồi bên, được thể nói: “Mẹ, mẹ đến đó rồi, nếu thực sự không quen, thì chúng con lại đón mẹ về nhà mà”.

Bà thở dài gật đầu, tối đó bà thu dọn. Đồ đạc được chuẩn bị cũng rất đơn giản. Bà còn mang theo chiếc hộp sắt, trên đó có một chiếc khóa nho nhỏ. Mẹ tôi ôm chặt nó vào lòng. Vợ tôi nói: “Mẹ, để nó ở nhà đi”. Bà đáp trả: “Không, mẹ phải mang nó theo!”

Từ khi mắc bệnh thì cái gì mẹ tôi cũng quên. Chỉ có chiếc hộp sắt là không lúc nào bà quên mang theo bên mình. Đôi khi vợ lôi tôi ra, chỉ vào trán hỏi: “Anh có ngốc không? Có biết có cái gì trong hộp không”? Tôi lắc đầu, từ trước tới giờ tôi thấy mẹ tôi luôn coi chiếc hộp đó như một bảo vật, tôi chỉ biết có vậy thôi.

Vợ tôi nói: “Cả đời người, ai chả có một bảo vật, hay chút tiền vàng trong tay. Trong chiếc hộp của mẹ anh chắc chắn là những thứ đó”.

Tôi vừa nghe vậy, tự nhiên thấy động lòng. Tôi biết, nhà ngoại tôi trước kia là địa chủ giàu có. Nếu thực sự trong hộp có thứ gì đáng giá, đưa mẹ tôi mang theo rồi bị mất hay bị kẻ trộm lấy thì thật đáng tiếc.
Cho nên tôi vô tình đưa tay ra nói: “Mẹ, mẹ đưa hộp đây con xem được không?”

Bà lắc đầu, giữ khư khư bên mình và nhất quyết không đưa cho tôi. Vợ tôi nhìn thấy vậy thì lầm bầm vài câu. Hôm đó vợ chồng tôi chưa đưa mẹ tôi đến nhà dưỡng lão. Đến đêm khi mẹ tôi đã ngủ say, tôi và vợ mới nhẹ nhàng mở hộp ra, bất chợt tôi nhìn thấy những vật trong đó mà tuôn trào nước mắt. Hôm sau, vợ chồng tôi cũng không đưa mẹ tôi đến viện dưỡng lão, và kể từ đó về sau chúng tôi cũng không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa.
Trong chiếc hộp sắt không phải cất giữ tiền, cũng không phải vàng, mà là một nhúm tóc tơ và vài chiếc răng sữa. Bên trong còn có một tờ giấy ghi lại thời gian tôi thay răng và lần đầu tiên cắt tóc. Ở quê tôi có một phong tục, đó là răng sữa và tóc tơ của con cái thì không được phép vứt đi mất, nếu không giữ cẩn thận, đứa trẻ đó sẽ ốm yếu triền miên và chết yểu…

Mẹ có già, có lẫn, mẹ có thể quên đi hết mọi thứ trên đời, quên đi cả chính bản thân mình nhưng tình yêu dành cho con thì vẫn luôn hiện hữu trong trí nhớ của mẹ. Con chính là cả cuộc đời của mẹ.. !!

St

Câu gì cả nhà ơi ???
06/06/2026

Câu gì cả nhà ơi ???

Hôm nay, tôi vô tình nghe được một đoạn đối thoại giản dị, mà lòng chùng lại:– Tại sao trẻ con tè dầm thì mọi người thấy...
26/05/2026

Hôm nay, tôi vô tình nghe được một đoạn đối thoại giản dị, mà lòng chùng lại:

– Tại sao trẻ con tè dầm thì mọi người thấy bình thường, còn người già tè dầm lại bị coi là phiền phức?

Vì người già... không còn mẹ nữa.

Chỉ một câu thôi, mà như có ai bóp nhẹ tim mình.

Phải rồi...

Em bé thì có mẹ lau khô, vỗ về, dỗ ngọt: "Không sao đâu, có mẹ ở đây."

Còn người già dù cũng lấm lem, yếu ớt, run rẩy lại chẳng còn ai để dịu dàng nói với họ như thế.

Người ta thường nói: “Già như trẻ con."

Nhưng khác biệt lớn nhất là:

Trẻ con được sinh ra giữa vòng tay.

– Người già dần rời đi giữa khoảng lặng.

Trẻ con vụng về, ai cũng tha thứ.

Còn người già lẩm cẩm, vụng về... lại dễ bị coi là phiền.

Một cái thở dài cũng đủ khiến họ thu mình lại.

Một ánh mắt thiếu kiên nhẫn cũng có thể khiến họ tự thấy mình trở thành gánh nặng.

Bạn có từng nghĩ, cha mẹ mình những người từng gánh cả một đời mưa nắng sẽ thấy xấu hổ đến nhường nào, khi chẳng còn đủ sức tự mặc quần áo, tự cầm muỗng ăn, hay tự đi đứng như trước?

Có chứ.

Bởi họ từng mạnh mẽ.

Từng dành miếng ngon nhất cho con.

Từng là người đứng chắn gió sương cho ta.

Nhưng rồi thời gian cũng khiến những bàn tay ấy run rẩy, những bước chân chậm dần lại, và ánh mắt cũng không còn rõ như ngày xưa.

Ta yêu con trẻ bằng tất cả bao dung.

Vậy sao lại khó lòng mềm mỏng khi cha mẹ già yếu dần đi?

Có phải vì ta đã quá quen thấy họ kiên cường, nên khi họ yếu đi, ta lại bối rối, thiếu nhẫn nại, quên mất rằng họ cũng cần được chở che như họ từng che chở ta?

Không ai muốn trở thành gánh nặng.

Và càng không ai muốn thấy mình trở thành nỗi phiền trong chính ngôi nhà của mình.

Thế nên, nếu một ngày mẹ cha bạn trở nên lẩm cẩm, nói mãi một câu chuyện cũ, hay thậm chí tè dầm, xin đừng thở dài, đừng khó chịu.

Hãy nhớ lại:

Ngày bạn còn nhỏ, ai đã thay tã cho bạn? Ai đã lau từng giọt nước mắt không một lời than phiền?

Người già... cũng từng là đứa trẻ có mẹ. Nhưng giờ đây, họ chỉ còn bạn.

Làm thế nào để trở thành một người tử tế?”

Hãy bắt đầu bằng cách thương một người già, như thể bạn đang ôm lấy một đứa trẻ không còn ai dỗ dành.

Sưu tầm.

NHÀ NÀO CÓ CON TRAI THÌ ĐỌC NHÉNHÀ CÓ 2 THẰNG NÊN LƯU LẠIPhóng viên hỏi Bill Gates:" Quyết định thông minh nhất của ông ...
25/05/2026

NHÀ NÀO CÓ CON TRAI THÌ ĐỌC NHÉ

NHÀ CÓ 2 THẰNG NÊN LƯU LẠI

Phóng viên hỏi Bill Gates:" Quyết định thông minh nhất của ông là tạo ra các phần mềm, hay các công việc từ thiện?"

Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên từ Bill Gates:" Hoàn toàn không phải như vậy! Quyết định thông minh nhất là tìm được người phụ nữ phù hợp để kết hôn!

Người phụ nữ quyết định hạnh phúc của thế hệ trước, vui vẻ của thế hệ này và tương lai của thế hệ sau!

Nếu bố bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi thơ của bạn sẽ là một chuỗi ngày đau khổ.

Nếu bạn lấy nhầm vợ, thì cả cuộc đời của bạn sẽ sống trong khổ đau.

Nếu con trai bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi già của bạn không thể có được những tháng ngày vui vẻ.

Lấy được người phụ nữ tốt. Thịnh vượng ba đời.

Lấy phải người phụ nữ không tốt. Lụi bại tới sáu đời!

Người đàn ông trí tuệ nên để cho người phụ nữ trọn đời của mình được trau dồi, bồi dưỡng trí thức.

Người phụ nữ trí tuệ nên coi việc học tập, trưởng thành là bài tập cả cuộc đời mình!"

ST

Bài viết sưu tầm.Tôi viết những dòng này lúc 2 giờ sáng, trong một căn phòng thuê nhỏ. Không ngủ được không phải vì lạ c...
25/05/2026

Bài viết sưu tầm.

Tôi viết những dòng này lúc 2 giờ sáng, trong một căn phòng thuê nhỏ. Không ngủ được không phải vì lạ chỗ, mà vì nghĩ lại những gì đã qua.

Tôi cũng đã suy nghĩ rất lâu… có nên viết ra hay không. Vì chuyện gia đình… nói ra cũng khó. Nhưng nếu giữ trong lòng mãi… thì càng ngày càng nặng.

Tôi năm nay 71 tuổi, sống ở California hơn 30 năm. Căn nhà đó, tôi mua bằng mồ hôi nước mắt.

Ngày xưa đi làm hãng, tối về làm thêm nail, có hôm đứng cả ngày, chân sưng lên vẫn cố. Có những ngày đi làm về, chỉ ăn tạm miếng cơm nguội, rồi lại ngủ để mai đi tiếp. Chỉ để có một căn nhà cho con.

Mấy năm gần đây, con cái hay nói: Má bán nhà đi, giữ làm gì, cực lắm. Qua tiểu bang khác sống, tụi con lo cho

Tôi tin... vì đó là con của mình, và cũng vì tôi nghĩ… mình đã làm đủ rồi, giờ có thể dựa vào con.

Ngày bán nhà 1 triệu Dollar. Người ngoài nhìn vào chắc nghĩ. Cuộc đời này vậy là quá đủ rồi

Nhưng, đó cũng là ngày tôi mất đi chỗ dựa cuối cùng của mình

Ngày ký giấy xong,tôi còn quay lại nhìn căn nhà một lần… mà không nghĩ đó là lần cuối. Tôi chia tiền cho 3 đứa con. Không ai đòi. Nhưng tôi tự cho. Vì tôi nghĩ sau này tụi nó sẽ lo lại cho mình. Tôi cho không phải vì dư, mà vì thương.

Tôi qua ở với con trai. Một lần: Tôi đang ăn cơm trong bếp, thì nghe con dâu nói ngoài phòng khách: Má anh ở đây hoài, em không có riêng tư. Tôi đang cầm chén cơm, mà không nuốt nổi. Từ hôm đó… tôi bắt đầu ăn nhanh hơn, nói ít hơn.

Có hôm tôi bệnh, hơi sốt. Tôi nằm trong phòng, nghe tụi nó nói nhỏ: Chắc phải đưa má qua nhà chị vài bữa. Nghe mà lòng lạnh. Tôi nằm đó, mắt mở nhưng giả vờ ngủ. Tôi lặng lẽ dọn đồ, qua nhà con gái

Con gái tôi thương tôi. Nhưng một tối... Nó nói" Má ơi, con không phải không thương má, nhưng nhà con chật quá, má ở lâu con cũng khó. Nó nói xong quay mặt đi. Tôi biết, nó cũng khó xử. Tôi cũng không dám trách

Tôi lại qua đứa út. Một buổi tối, tôi đang nằm ngoài phòng khách

Nghe tụi nó nói chuyện trong bếp. Má chia tiền rồi, giờ mỗi đứa giữ một thời gian thôi... Chứ ở lâu cũng mệt

Tôi nằm đó, không dám thở mạnh. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình giống như một món đồ được chuyền từ nhà này qua nhà khác. Cảm giác đó…khó tả lắm.

Sáng hôm sau. Tôi nói" Má tính ra ngoài ở cho tiện"

Tụi nó nói "Dạ, má muốn sao cũng được"

Không ai giữ. Không ai hỏi... má có buồn không

Ngày tôi dọn ra. Tôi xách một cái vali nhỏ, trong đó chỉ có vài bộ đồ và ít giấy tờ. Không có nhà, không có chỗ nào để về

Giờ tôi ở trong một căn phòng thuê nhỏ. Ban đêm, tôi bật đèn ngồi nhìn tường. Có lúc tôi tự hỏi: nếu ngày xưa mình không bán nhà, thì cuộc sống giờ sẽ khác không

Tôi không trách con, thật lòng. Vì mỗi đứa đều có cuộc sống riêng có áp lực, có gia đình

Tôi cũng hiểu, không phải ai cũng giống ai. không phải gia đình nào cũng như vậy. Chỉ là, tôi đã nhầm một điều khi tôi nghĩ rằng: Con mình sẽ là chỗ dựa khi mình già. Nhưng tôi quên rằng: khi tụi nó lớn, nó có cuộc đời của nó

Tôi viết ra những dòng này, không phải để trách ai... mà để lòng mình nhẹ hơn một chút. Và cũng để nhắc chính mình: rằng có những điều, chỉ khi trải qua rồi mới hiểu

Tôi chỉ muốn nói với quý vị một câu. Đừng trao hết khi mình còn sống. Nhà không chỉ là tài sản, mà là nơi duy nhất bảo vệ mình khi không còn ai.

Nếu có thể quay lại. Tôi vẫn thương con như vậy, nhưng tôi sẽ giữ lại cho mình một chỗ để về

Vì đến cuối cùng, người ở lại với mình, không phải con cái..mà là chính mình

Nguồn: Hội Cao niên Texas

St.

Các bạn có hiểu câu ngạn ngữ này không: Khi cha tắm cho con, cả hai sẽ cười. Khi con tắm cho cha, cả hai sẽ khóc! Đó là ...
24/05/2026

Các bạn có hiểu câu ngạn ngữ này không: Khi cha tắm cho con, cả hai sẽ cười. Khi con tắm cho cha, cả hai sẽ khóc!

Đó là sự sung sướng và đau khổ của Sinh Lão Bệnh Tử mà con người chúng ta phải trải qua! Chúng ta sung sướng hạnh phúc khi được sinh ra, được sống, và rồi sẽ đau khổ khi chứng kiến những người thân của mình phải già đi, chia tay mình!

Cuộc sống này là vậy, Phật gọi đó là Vô Thường, có sinh ắt có diệt, có sướng ắt có khổ, có vui ắt có buồn, là điều hiển nhiên ai cũng phải chấp nhận không thể né tránh được!

Chăm sóc cha mẹ già, cùng họ đi qua tuổi già 1 cách nhẹ nhàng và bình an là công đức lớn nhất đời người. Đó là bởi vì, chính ta sẽ học được bài học đó, và đến lúc ta sẽ đi qua con đường ấy nhẹ nhàng bình an hơn!

Thật ra, đến tuổi già, tiền bạc vật chất, ăn ngon mặc đẹp cũng không mấy ý nghĩa, nhưng 1 hành động quan tâm chăm lo cho cha mẹ thì nó quý hơn ngàn thang thuốc bổ!

Tôi làm Gà Ác Tiềm cho cha mẹ mình ăn, và sẵn bán cho các bạn, Gà Ác Tiềm Sous Vide Bếp Xưa, nấu chậm chân không giữ nguyên được hương vị và dược tính, bài thuốc do chính Bs Tư Sang chọn lọc, cấp đông tiêu chuẩn dùng được trong 2 tháng, giao hàng khu vực Sài Gòn nhe. Bấm xem dưới comment để xem thông tin quà tặng nhé!

Hãy cùng chăm sóc cha mẹ mình khi còn có thể!

Năng Lượng Tích Cực

Câu thành ngữ nào anh chị ?
24/05/2026

Câu thành ngữ nào anh chị ?

ĐẾN MỘT TUỔI NÀO ĐÓ, NGƯỜI TA MỚI BIẾT THƯƠNG MÌNH.Khi tóc bắt đầu bạc, chân bước chậm hơn, mắt nhìn đời cũng lặng hơn, ...
23/05/2026

ĐẾN MỘT TUỔI NÀO ĐÓ, NGƯỜI TA MỚI BIẾT THƯƠNG MÌNH.

Khi tóc bắt đầu bạc, chân bước chậm hơn, mắt nhìn đời cũng lặng hơn, bạn sẽ hiểu ra một điều rất thật:
Con cái dù thương cha mẹ đến đâu, rồi cũng phải lo cho mái nhà riêng của nó.
Trong lòng nó, vợ chồng, con cái, cơm áo, tương lai… dần trở thành điều cần gánh trước tiên.
Cha mẹ khi ấy, đôi lúc không còn là nơi nó chạy về, mà là người nó phải thu xếp để chăm nom.
Nghe thì buồn, nhưng đời vốn vậy.

Đến khi cơ thể yếu đi, bạn mới thấm rằng:
Một ly nước nhờ người khác rót cũng khác xa ly nước mình còn tự cầm lên được.
Một bữa cơm có người dọn sẵn cũng không bằng ngày mình còn đủ sức nấu món mình thích.
Về già, thứ quý nhất không phải là nhà cao, tiền nhiều, hay con cái thành đạt để thiên hạ khen.
Mà là sáng dậy còn tự bước ra nắng.
Còn tự ăn một bữa cơm ngon.
Còn tự giữ được lòng mình bình thản.
Còn một ít tiền để không phải ngửa tay trong tủi phận.

Vì vậy, khi còn khỏe, hãy biết thương thân mình sớm một chút.
Đừng sống cả đời chỉ để dành hết cho người khác, rồi cuối cùng lại quên mất bản thân cũng cần được chăm sóc.
Con cái là duyên.
Vợ chồng là nghĩa.
Bạn bè là đoạn đường.
Còn chính mình mới là người ở lại với mình đến tận hơi thở cuối cùng.
Sau cùng, ai rồi cũng rời khỏi đời này với hai bàn tay nhẹ tênh.

Điều đáng tiếc nhất không phải là chưa gom đủ tiền, mà là từng có một đời để sống, lại chẳng mấy khi sống tử tế với lòng mình.

St

SÒNG PHẲNG Bây giờ lên mạng thấy rất nhiều người đi dạy người khác phải sống thế này thế kia. Phải sòng phẳng với đời và...
23/05/2026

SÒNG PHẲNG
Bây giờ lên mạng thấy rất nhiều người đi dạy người khác phải sống thế này thế kia. Phải sòng phẳng với đời và người đời. Nhưng mà theo ý kiến hạn hẹp của cá nhân tôi thôi nhé !
Cuộc đời vận hành không giống như cuốn sổ cái kế toán ! Nó không thể có đối chiếu công nợ hay hạch toán lỗ lãi hay các khoản thu chi hay thuế .Nó không có những con số khô khốc hay những định lượng vô hồn để người ta tính toán.
Cuộc đời vận hành bằng các mối quan hệ ràng buộc đan xen dù người ta có muốn hay không nó vẫn luôn tồn tại . Nó có tính logic và biện chứng không hề ngẫu nhiên nếu ta soi xét kỹ. Khi ta vay mượn hoặc cậy nhờ người lúc khó khăn thì không nhất thiết ta phải trả đúng người đó bằng đúng con số hay định lượng đã vay mượn, đúng khoảng thời gian dự kiến và trong một khoảng không gian mong muốn. Ta vay mượn người này để rồi nhiều khi đem trả cho người khác. Con số có thể lớn hơn hay nhỏ hơn trong một hoàn cảnh và một không gian thích hợp.
Ta nhận ân tình của thế gian và trả lại thế gian những ân tình ấy. Ta nhận khi khó khăn và ta tặng lại khi có những bàn tay chìa ra cần ta giúp. Nó giống như nước bốc hơi từ sông dài bể rộng mà lại mưa tận đầu non hay sa mạc héo khô. Ân tình ấy không nhất thiết phải là những niềm vui hay sự trợ giúp về sức lực hay tiền bạc. Nó nhiều khi là cái tát là nhát dao đau đớn cho ta tỉnh ngộ để nhìn nhận lại những sai lầm. Nó là vòng tuần hoàn của kiếp nhân sinh. Nếu có lãi thì chính là ta đang còn đang sống đang được nhìn cuộc đời và con người mỗi ngày khi ta bước chân đi....
Người ta vẽ một đời bao bánh ngọt
Mang trên mình quần áo chẳng vừa thân
Những muối mặn miếng gừng cay khế xót
Nặng nghĩa yêu thương để liền sẹo sai lầm!
Theo ý kiến cá nhân tôi nếu không biết thì đừng nên nói bừa!
Luật Nhân Quả của vũ trụ khác với những định chế xã hội ta đang sống. Nó không có cơ quan điều tra. Không có cơ quan tố tụng. Nó chỉ có thi hành án. Mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ hay hành động của con người đều được ghi lại làm bằng chứng rất tỉ mỉ và cẩn thận không bao giờ nhầm lẫn của vũ trụ . Thử hỏi trong thế gian có con người nào là hoàn hảo để rồi luôn có những quyết định hay hành động hoàn hảo với cuộc đời, với người đời và vũ trụ ? Ta nếu không muốn chịu bản án khắc nghiệt từ những sai lầm của chính mình thì phải tự điều tra, tự làm công việc tố tụng với chính mình. Nhưng nó luôn có một giai đoạn hoãn thi hành án cho người ta tỉnh ngộ để khắc phục hậu quả hòng làm nhẹ những sai sót của mỗi cá nhân . Trời không triệt đường sống của người . Nhưng Trời cũng không cho con người trốn nợ !
Ơ hay! Hoá ra mình cũng đang đi bảo người khác hay sao nhỉ ?
Không phải ! Đây chỉ là việc chia sẻ ý kiến cá nhân trước những cái muốn lặng im mà vẫn đành phải nói cho dù bản thân luôn tôn trọng sự khác biệt nên mọi người thông cảm và lượng thứ !
T Đ

Address

Ho Chi Minh City
81000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Tuổi Trung Niên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share