07/03/2026
🔥Làm thế nào để trở nên sẵn sàng đón nhận Ân điển?
Người hỏi: Thưa thầy, ý nghĩa thực sự của Ân điển (Grace) là gì và cách nó vận hành như thế nào?
Sadhguru: Năng lượng vận hành dưới nhiều biểu hiện khác nhau trong sự tồn tại. Nó vận hành như là ánh sáng mặt trời, làn gió, lực hấp dẫn, và nó cũng vận hành như là Ân điển.
Lực hấp dẫn đang cố kéo bạn xuống; làn gió đang cố thổi bạn đi; Mặt Trời đang cố thiêu đốt bạn; còn Ân điển thì đang cố nhấc bạn ra khỏi hành tinh này. Đây là cách diễn đạt bằng những thuật ngữ mang tính tiêu cực.
Nếu muốn diễn đạt điều tương tự bằng những thuật ngữ tích cực, thì Trái Đất đang cố ôm lấy bạn; làn gió đang cố làm mát bạn; Mặt Trời đang cố sưởi ấm bạn; còn Ân điển đang cố làm cho bạn trưởng thành.
Nhưng hãy dùng cách diễn đạt tiêu cực, bởi vì bạn sẽ không bị dính mắc vào nó. Ân điển đang cố nhấc bạn ra khỏi những giới hạn mà hiện tại bạn đang mắc kẹt trong đó.
Những gì chúng ta có thể làm bằng sức mạnh, trí thông minh và kiến thức của mình là rất hạn chế. Nếu bạn mở ra cánh cửa của Ân điển, thì cuộc sống sẽ diễn ra theo những cách mà bạn chưa từng tưởng tượng là có thể.
“Làm sao để tôi làm được điều đó?” – đó luôn là câu hỏi. Nhưng nó không phải là điều bạn làm; nó là điều gì đó mà bạn không làm.
Nếu bạn để lại một khoảng không bên trong mình, nơi mà những suy nghĩ, cảm xúc, ý tưởng, triết lý, hệ tư tưởng và những định kiến của bạn không bước vào, thì Ân điển sẽ trở thành một dòng thác mãnh liệt tuôn chảy trong cuộc đời bạn.
Nếu bạn đầy ắp những thứ của riêng mình, thì Ân điển chỉ lơ lửng xung quanh bạn. Đây là bi kịch của hầu hết cuộc đời con người: một khả năng to lớn luôn hiện diện quanh họ mọi lúc, nhưng họ chưa bao giờ cho phép nó xảy ra.
Ý tưởng, trọng tâm và phương pháp luận của mọi quá trình tâm linh chỉ đơn giản là để phá bỏ tính cách (nhân cách, cái tôi, cá tính, bản ngã) của bạn, để bên trong bạn có một sự hiện diện trống rỗng---sự trống rỗng đó sẽ trở thành cánh cửa cho Ân điển và cho những khả năng mà chính bạn cũng chưa từng tưởng tượng là có thể.
Câu hỏi không phải là liệu bạn có ở trong Ân điển hay không. Bạn luôn ở trong nó; nếu không, bạn đã không thể tồn tại. Câu hỏi chỉ là: bạn có đang tỏa ra Ân điển, hay bạn đang biến nó thành điều gì đó xấu xa rồi trút nó lên mọi người xung quanh?
Có một vị hiền triết mù sống trong rừng. Hiếm khi có người đi ngang qua nơi ông ở. Khi có người đi qua, họ cho ông chút gì đó và ông sống nhờ vào đó.
Một ngày nọ, nhà vua cùng đoàn tùy tùng gồm binh lính và các vị đại thần đi săn. Trong lúc săn bắn, họ mải đuổi theo một con nai đốm và bị lạc đường, và nhà vua bị tách khỏi đoàn. Vì nhà vua cưỡi con ngựa nhanh nhất nên ông đi trước họ khá xa và rồi bị lạc. Những người còn lại tản ra tìm kiếm, và cuối cùng ai cũng bị lạc.
Sau đó, một người lính đến hỏi vị hiền triết: “Ông có thấy nhà vua đi qua đây không?”
Ông đáp: “Không.”
Rồi một viên chỉ huy đến hỏi: “Ông có thấy nhà vua không?”
Ông cũng đáp: “Không.”
Sau đó, vị tể tướng đến hỏi: “Ông có thấy nhà vua không?”
Ông lại nói: “Không.”
Sau đó chính nhà vua cũng đến đó, và vị hiền triết mù lập tức nhận ra ông là nhà vua:
“Ồ, người của ngài đang tìm ngài. Đầu tiên một người lính của ngài đến, rồi một viên chỉ huy đến, sau đó là vị tể tướng.”
Nhà vua nhận thấy ông là người mù nên hỏi: “Thưa Đấng thiêng liêng, làm sao ngài biết người đầu tiên là lính, rồi đến chỉ huy, rồi đến tể tướng?”
Vị hiền triết nói: “Người đầu tiên đến nói: ‘Này, lão mù! Ông có thấy nhà vua của chúng ta đi qua đây không?’ Vì vậy tôi biết chắc anh ta là lính của ngài. Người thứ hai nói chuyện với giọng đầy quyền uy nhưng không có sự tôn trọng, nên tôi biết anh ta hẳn là một sĩ quan của ngài. Người thứ ba nói với sự kính trọng lớn, nên tôi nghĩ anh ta hẳn là tể tướng của ngài. Còn bây giờ ngài đến, chạm vào chân ta và gọi ta là ‘đấng thiêng liêng’, nên ngài chắc chắn là nhà vua.”
Dù bạn ăn thức ăn, hít thở hay uống nước, tất cả đều là Ân điển. Hai phần hydro và một phần oxy kết hợp thành nước – thứ mang lại sự sống – đó chính là Ân điển. Bạn có thể đưa ra lời giải thích, nhưng bạn không thực sự biết tại sao điều này lại xảy ra. Tất cả những gì đang diễn ra đều là Ân điển.
Vậy nếu bạn uống thứ này, ăn thứ này hay hít thở thứ này, thì bạn cũng nên tỏa ra Ân điển, phải không?
Nhưng thật không may, con người thường tiếp nhận những điều tuyệt vời rồi biến chúng thành những điều xấu xa vô nghĩa và thải chúng ra ngoài. Hãy nhìn cái cây – bạn cho nó thứ dơ bẩn, nhưng nó lại tỏa ra hương thơm. Nếu bạn học được cách sống như cái cây, bạn sẽ tỏa ra Ân điển. Một khi bạn đã tỏa ra Ân điển, mọi người đều muốn nuôi dưỡng nó, nâng đỡ nó và trở thành một phần của nó.
Người hỏi: Làm sao chúng ta biết được khi nào Ân điển của Guru ở trên chúng ta?
Sadhguru: Bạn có để ý khi ở trong sảnh khách sạn, thường có nhạc nền phát nhẹ không? Sau một lúc, bạn thậm chí không còn nhận ra nó nữa. Chỉ khi bạn muốn nói chuyện với ai đó, bạn mới thấy âm nhạc đó hơi gây cản trở – còn bình thường thì nhạc vẫn luôn ở đó, nhưng bạn không để ý. Hoặc trong nhà bạn, có thể có một chiếc máy nào đó luôn phát ra tiếng ù nhẹ. Nhưng bạn chỉ nhận ra nó khi vừa bước vào nhà.
Bạn thậm chí không biết mình đang thở; chỉ khi nào nó ngừng lại một phút, bạn mới biết chắc chắn.Cũng chính vì lý do đó mà bạn không nhận ra rằng bàn tay của Thượng Đế là luôn đặt trên bạn.
Vấn đề của việc không biết một điều gì đó luôn luôn hiện diện là gì? Cuộc sống vẫn cứ diễn ra, nhưng niềm hân hoan của việc sống trong Ân điển sẽ hoàn toàn bị đánh mất.
Ân điển không phải là thứ lúc có lúc không. Nó không phải là thứ mà mỗi cuối tuần bạn lại tự hỏi: “Nó còn ở đó không?” Ân điển đơn giản là luôn luôn hiện diện. Bạn chỉ cần trở nên ý thức về nó, để có thể biết được niềm hân hoan của việc sống trong Ân điển.
Tôi đã nói điều này theo nhiều cách khác nhau, nhưng tôi chắc rằng phần lớn các bạn đã chọn cách phớt lờ nó. Một khi bạn đã ngồi với tôi, dù chỉ trong một khoảnh khắc, thì trong cuộc đời bạn không còn cái gọi là riêng tư nữa. Khoảnh khắc bạn ngồi với tôi — đặc biệt là được điểm đạo bởi tôi — thì không còn chuyện Ân điển có đang hiện diện hay không. Nó luôn luôn ở đó.
Ân điển có nghĩa là bạn không còn tìm kiếm một nguồn ánh sáng từ bên ngoài nữa; bạn đã trở thành nguồn ánh sáng. Có thể bạn không đang trải nghiệm điều đó mọi lúc, nhưng nếu chỉ trong một khoảnh khắc bạn thấy mình tràn đầy ánh sáng, điều đó có nghĩa là Ân điển đã chạm tới bạn. Chúng tôi đang làm rất nhiều điều tại Isha để bằng cách nào đó giúp bạn trải nghiệm điều này ít nhất là trong một khoảnh khắc. Ngay cả khi nó đã chạm tới bạn một lần và không bao giờ quay lại nữa, cuộc đời bạn vẫn sẽ không bao giờ giống như trước. Bạn có thể giữ lấy một khoảnh khắc đó và sống cuộc đời rất khác với bất kỳ ai xung quanh. Nếu Ân điển ở cùng bạn mọi lúc, thế thì điều đó không thể diễn tả bằng lời.
Chỉ là bạn đang mong Ân điển thực hiện các kế hoạch của mình. Đây là thói quen cũ – đi đến đền thờ hay nhà thờ rồi nói cho Thượng Đế biết những gì ông ấy phải làm. Nếu ông ấy không làm điều đó, bạn sẽ đổi sang một vị Thượng Đế khác.
Ân điển không phải để thực hiện những kế hoạch nhỏ nhặt của bạn. Dù sao thì các kế hoạch của bạn cũng luôn thay đổi. Ở những giai đoạn khác nhau trong cuộc đời, bạn từng nghĩ “đây chính là nó”, rồi ngay khoảnh khắc sau bạn lại thay đổi quyết định. Bạn muốn đi nghỉ mát, nên bạn hỏi: “Thưa Sadhguru, tại sao ngài không giúp tôi?” Đừng cứ tự hỏi mình như vậy mỗi ngày, “Ân điển có ở bên mình không? Nó có ở cùng mình không?”
Ân điển của Guru không được tạo ra để thực hiện những kế hoạch của bạn; Ân điển của Guru được tạo ra để thực hiện kế hoạch của sự sống. Để khiến bạn – một mảnh của sự sống – đạt đến sự trọn vẹn của nó.
Người hỏi: Tôi là một bác sĩ. Đôi khi trong phòng khám của mình, khi tôi điều trị cho bệnh nhân, tôi cảm thấy có một dạng Ân điển nào đó vượt ngoài sự kiểm soát của tôi đang giúp chữa trị cho bệnh nhân. Tôi phải giải thích điều đó như thế nào?
Sadhguru: Việc nắm giữ sinh mạng của một người khác trong tay mình không phải là chuyện nhỏ, bởi vì nó đè lên bạn theo một cách nhất định. Với chính cuộc đời của mình, bạn có thể đôi khi hành xử khá tùy tiện. Nhưng khi sinh mạng của người khác được đặt trong tay bạn, bạn không thể tùy tiện như vậy.
Dù bạn là bác sĩ hay là tài xế, bạn đều đang nắm giữ sinh mạng của người khác trong tay mình. Còn tệ hơn nếu bạn là một Guru! Việc nắm giữ quá nhiều sinh mạng của người khác trong tay là một điều rất lớn để mang trên đầu, đặc biệt khi họ đang ngồi trước mặt bạn theo một cách nào đó, hoặc khi họ đang nằm trên bàn phẫu thuật trong trạng thái hoàn toàn bất lực.
Nếu bạn đã khám phá đủ sâu bất kỳ hệ thống y học nào – Ayurveda, Siddha, Allopathy hay bất cứ hệ thống nào khác – bạn sẽ biết rằng vai trò của mình thậm chí còn không đến 50%. Nếu bạn chỉ đọc sách giáo khoa, bạn có thể nghĩ mình là bậc thầy của nó, nhưng nếu không thì, bất kỳ con người nhạy bén nào khi xử lý những tình huống như vậy đều biết rất rõ rằng vai trò của mình thậm chí còn không đến 50%. Đây luôn là trải nghiệm của những bác sĩ vĩ đại nhất trên thế giới – những người đã làm nên những điều kỳ diệu cho con người. Việc họ nói theo cách này là điều rất bình thường.
Nếu bạn là người tin vào Thượng Đế thì rất dễ. Bạn ngước lên và nói: “Shiva, Rama.” Ngay cả khi bệnh nhân qua đời, thì dù sao họ cũng đang đi vào vòng tay của Thượng Đế, nên cũng không sao! Những người có niềm tin thường không thực sự trải nghiệm Ân điển, họ chỉ đơn giản là tin. Điều đó rất tiện lợi. Nhưng khi bạn không thể tán thành những hệ thống niềm tin như vậy mà vẫn thấy rằng vai trò của mình quá nhỏ bé trong việc khiến mọi thứ xảy ra, đó là lúc bạn nhận ra sự hiện diện của Ân điển.
Câu hỏi và sự đấu tranh thực sự bắt đầu đối với một người không biết mình nên tin hay không – một người mà trí tuệ đang vật lộn giữa hai điều đó. Với một người lúc thì tin, lúc thì không tin; một người đang vật lộn với những giới hạn của chính logic và khả năng của mình, đồng thời cũng vật lộn với một chiều kích khác dường như không thể nắm bắt được – đối với người như vậy, sự hiện diện của Ân điển trở nên hoàn toàn rõ ràng trong cuộc sống của họ.
Họ hiểu rất rõ rằng khi họ thực sự muốn băng qua một cây cầu hẹp, sẽ không điều gì có thể xảy ra nếu thiếu sự trợ giúp của chiều kích khác. Câu hỏi là: làm thế nào để mời gọi sự hiện diện này? Liệu đó chỉ là sự tình cờ hay là có một cách nào đó?
💥7 Phương pháp để trở nên sẵn sàng đón nhận Ân điển
☘️ #1 Shambhavi Mahamudra Kriya – Lời mời gọi đến với Đấng Thiêng liêng
Chúng tôi từng làm các chiếc áo thun với dòng chữ: “Lời mời gọi đến với Đấng Thiêng liêng.” Khi chúng ta nói rằng mình đang thực hành sadhana, điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ đang cố gắng trở thành một vật chứa và một lời mời gọi dành cho Đấng Thiêng liêng.
Ví dụ, Shambhavi Mahamudra Kriya thực ra không trực tiếp làm điều gì cả. Chỉ là toàn bộ quá trình này được thiết kế theo cách để bạn trở thành một lời mời gọi dành cho Đấng Thiêng liêng. Một điều gì đó vượt ngoài bản thân bạn bắt đầu vận hành.
Việc có được cảm giác để làm những gì mình có thể làm, và để đứng vững với những gì mình không thể làm, đồng thời vẫn tỉnh táo và hiện diện trọn vẹn – đó chính là bản chất cốt lõi của Yoga. Đó là cách bạn trở thành một vật chứa hay một cánh cửa cho Ân điển.
🍀 #2 Chuyển từ Cá tính sang Sự hiện diện
Trọng lực luôn tác động lên bạn mọi lúc, không chỉ khi bạn tỉnh táo. Nhưng Ân điển thì rất tinh tế. Nếu bạn không tỉnh tảo, bạn sẽ không nhận ra nó. Ân điển rất nhạy cảm với sự hiện diện của bạn. Nếu bạn không hiện diện, sự hiện diện của nó cũng sẽ không có. Đó là bản chất của Đấng Thiêng liêng.
Đó là lý do tại sao hầu hết mọi người đều bỏ lỡ nó, bởi vì phần lớn thời gian họ vắng mặt. Những suy nghĩ, cảm xúc hay hoạt động của bạn đang chi phối bạn; Sự hiện diện của bạn thì không đang chi phối bạn. Đây chính là sự chuyển hóa mà bạn đang cố gắng mang lại thông qua thực hành tâm linh. Thân thể, tâm trí và cảm xúc của bạn có thể đi theo bạn, nhưng bạn muốn sự hiện diện của mình là thứ thống trị. Chỉ vì bạn tồn tại nên bạn mới có thân thể, suy nghĩ và cảm xúc. Nhưng ngay lúc này, bạn đã khiến suy nghĩ, cảm xúc và thân thể của mình trở nên quan trọng hơn chính bản thân mình. Trong trạng thái đảo ngược như vậy, bạn không thể cảm nhận được Ân điển.
Nếu bạn đảo ngược tình trạng này bên trong mình, đột nhiên điều bình thường sẽ trở nên phi thường. Mọi khía cạnh của cuộc sống sẽ được chuyển hóa sang một trải nghiệm hoàn toàn khác về sự sống. Điều này không xảy ra vì bạn tin vào điều gì đó. Với các hệ thống niềm tin, bạn có thể tưởng tượng; đó chính là vấn đề của những người mang theo các niềm tin. Nếu bạn không thiết lập vững chắc nền tảng logic của mình, bạn rất dễ bay vào trí tưởng tượng và nghĩ rằng đó là Ân điển.
Để có một nền tảng logic vững chắc nhưng vẫn mở lòng với Ân điển là điều mà mỗi người phải thực hiện. Chiều kích thần bí và chiều kích logic – cả hai bình diện đều quan trọng như nhau. Nếu bình diện logic của bạn được thiết lập vững chắc, những khía cạnh đời thường trong cuộc sống của bạn sẽ được vận hành tốt. Nếu chiều kích thần bí của cuộc sống mở ra với bạn, trải nghiệm sống của bạn sẽ trở nên vô cùng tuyệt vời.
Ngược lại, nếu bạn chỉ xử lý phần logic, thì các sự sắp xếp trong cuộc sống sẽ ổn nhưng trải nghiệm của bạn sẽ không được tốt. Nếu bạn bỏ qua logic, trải nghiệm của bạn có thể rất mạnh mẽ nhưng mọi sự sắp xếp trong cuộc sống sẽ trở nên hỗn loạn.
Quá trình vừa thiết lập được logic vững chắc vừa mở ra với chiều kích thần bí là điều mà các xã hội trên thế giới chưa thực hiện tốt. Chúng ta thường bỏ lỡ cái này hoặc cái kia. Nếu không có cả hai, cuộc sống của bạn sẽ không thể tươi đẹp.
Một khi bạn đã sắp xếp tốt những khía cạnh đời thường của mình, đã đến lúc mở ra với chiều kích thần bí (huyền nhiệm). Ở đây, logic của bạn sẽ không có tác dụng; nó sẽ chỉ giới hạn bạn.
“Tôi chiến đấu với logic của mình bằng cách nào?” Bạn chỉ cần xa lánh sản phẩm, chứ không phải nhà máy sản xuất logic. Bạn không thể tiêu diệt tâm trí, dù có cố gắng trong mười kiếp, nhưng bạn có thể phớt lờ những gì nó tạo ra. Nó tạo ra suy nghĩ – bạn phớt lờ. Nó tạo ra cảm xúc – bạn phớt lờ. Nó tạo ra quan điểm – bạn phớt lờ. Nó khuấy lên cả một hệ tư tưởng – hãy phớt lờ.
Nếu bạn làm được như vậy, bạn sẽ ở trong trạng thái sùng kính tự nhiên. Sự sùng kính (Devotion) không có nghĩa là tôn sùng hay ca tụng ai đó. Sự sùng kính (sùng đạo) là trạng thái không có bản thân bạn trong đó.
Điều mà hiện giờ bạn gọi là “bản thân mình” chỉ là một bó gồm suy nghĩ, cảm xúc và quan điểm. Nếu bạn đặt ba điều này xuống, tính cách (nhân cách) của bạn sẽ vắng mặt. Khi đó, sự sống bên trong bạn sẽ hiện diện. Nếu điều này hiện diện, bạn không thể bỏ lỡ Ân điển.
🍀 #3 Karma Yoga
Nếu bạn bớt đi chính mình, đó là cách tốt nhất để trở nên tiếp nhận. Sadhana luôn được cấu trúc để cuốn bạn vào hoạt động theo cách mà trong quá trình sống hằng ngày, bạn quên mất mình là ai. Bạn quên mất cuộc đời mình là gì. Bạn chỉ đơn giản hòa mình vào những gì đang xảy ra.
Có một câu chuyện rất đẹp trong hệ thống Zen về việc giúp ý thức con người phát triển. Một đệ tử đến gặp một bậc thầy Zen và hỏi:
“Tôi nên làm gì để phát triển tâm linh?”
“Quét sàn, chẻ củi, nấu ăn. Chỉ vậy thôi.”
“Như vậy thì tại sao tôi phải đến đây? Tôi có thể làm những việc đó ở nhà mà!”
“Nhưng nếu bạn quét sàn ở nhà, đó là sàn nhà của riêng bạn. Bạn sẽ không quét sàn của hàng xóm nếu nó bẩn. Chẻ củi và nấu ăn cũng là cho việc sử dụng của riêng bạn và những người mà bạn xem là của mình. Bạn đang dùng mọi hoạt động để củng cố con người mình, thay vì dùng mọi hoạt động để giải thể con người mình.”
Đây chính là toàn bộ sự khác biệt giữa việc biến hoạt động hay karma của chúng ta thành sự trói buộc, hay thành một quá trình giải thoát. Bạn đang thực hiện hoạt động của mình để củng cố bản thân, hay để giải thể bản thân. Hoặc bạn đang tích lũy karma, hoặc karma của bạn đang trở thành Yoga. Chỉ có vậy thôi.
Chỉ cần quét sàn, nấu ăn, hay trồng một cái cây – không phải trên mảnh đất của bạn, không phải để bạn và con cái bạn ngồi dưới bóng mát của nó – mà đơn giản trồng nó để bất kỳ ai, ngay cả kẻ thù của bạn, cũng có thể ngồi dưới bóng mát của nó và tận hưởng. Khi đó, hoạt động này trở thành một quá trình giải thể (tan biến).
Bạn càng ít làm những điều mà bạn xem là “mình và của mình”, thì bạn càng trở nên sẵn sàng hơn để đón nhận Ân điển.
🍀 #4 Dấn thân thả cương (Dấn thân hết mình)
Hầu hết mọi người chỉ làm điều mà họ nghĩ là bổn phận của mình. Chỉ khi bạn có một cảm giác yêu thương hay sùng kính rất sâu sắc đối với điều gì đó, bạn mới làm mọi thứ mà mình có thể làm.
Nếu bạn đang không làm mọi thứ mà mình có thể làm trong từng khoảnh khắc của cuộc đời, thì bạn đang giữ mình lại để làm gì? Chẳng phải điều quan trọng là trong mỗi khoảnh khắc của cuộc đời, bạn đang làm tất cả những gì mình có thể làm sao?
Sự dấn thân sâu sắc này được gọi là sự sùng kính (sự tận hiến). Sự sùng kính không phải là một sự trao đổi. “Sadhguru, con đã rất sùng kính với Ngài; Ngài chẳng làm gì cho con cả.” Tôi đâu có nghĩa vụ phải làm điều gì cho bạn chứ! Những người làm việc theo kiểu trao đổi là một kiểu người khác. Người sùng kính là một kiểu người khác.
“Không cần điều gì phải xảy ra cho tôi. Tôi sẽ dốc toàn bộ bản thân mình vào điều này.” Đó chính là sự sùng kính.
Nếu bạn chỉ trở nên tự do khỏi một điều này – “Tôi sẽ nhận được gì?” – thì cuộc sống của bạn sẽ là một cuộc sống vô cùng phúc lành. Sự sùng kính chỉ đơn giản có nghĩa như vậy: bạn được giải thoát khỏi nỗi đau của sự mong đợi.
Một khi bạn không còn là một lợi ích cá nhân dưới bất kỳ hình thức nào, bạn sẽ làm hết khả năng của mình, và đó là tất cả những gì một con người có thể làm. Nếu bạn thể hiện sự dấn thân đó – rằng bạn là một phần của mọi thứ đang tồn tại ở đây – bạn sẽ trở nên sẵn sàng để đón nhận Ân điển.
Sự sùng kính có nghĩa là sự dấn thân trọn vẹn, thả cương, không kìm giữ bất cứ điều gì. Nếu bạn có kiểu dấn thân như vậy, Ân điển sẽ đến như thác đổ, chứ không phải từng giọt.
Một khi bạn được Ân điển chạm đến theo cách đó, cuộc sống của bạn sẽ được viên mãn. Nếu bạn có một thân thể, tâm trí và năng lượng mà nó không còn là sự cản trở, và bạn trở nên sẵn sàng với Ân điển, thì bạn không cần phải bận tâm điều gì sẽ xảy ra với cuộc đời này. Dù điều gì xảy ra, điều tuyệt vời nhất cũng sẽ xảy ra.
🍀 #5 Ngừng giả vờ mình vĩ đại
Hãy bước đi trong cuộc sống với việc nhận ra về sự nhỏ bé của mình – nhỏ bé không phải là không có gì, nhưng cũng gần như vậy. Bạn không cần phải giả vờ rằng mình nhỏ bé, bởi vì thực ra bạn chỉ là một yếu tố vô cùng nhỏ bé. Bạn chỉ đang giả vờ mình vĩ đại mà thôi.
Nếu bạn ngừng mọi sự giả vờ đó, bạn sẽ trở nên sẵn sàng để đón nhận Ân điển.
🍀 #6 Thấy mọi thứ là một
Jesus đã nói: “Nếu con mắt của ngươi là một, toàn thân ngươi sẽ tràn đầy ánh sáng.” Hai con mắt vật lý là những công cụ phân biệt. Chúng cho bạn biết cái gì cao, cái gì thấp, ai là đàn ông, ai là phụ nữ, cái này là gì, cái kia là gì. Hai con mắt này là những công cụ để sinh tồn.
“Con mắt của ngươi là một” không có nghĩa là bạn nhắm một mắt lại. Điều đó có nghĩa là bạn không còn phân biệt nữa. Bạn nhìn mọi thứ như là một, như nhau.
Nếu bạn trở nên như vậy, toàn thân bạn sẽ tràn đầy ánh sáng – và đó chính là Ân điển.
🍀 #7 Cúi mình trước mọi thứ
Bạn không biết một cái cây thực sự vận hành như thế nào. Bạn không biết làm sao một ngọn cỏ này lại có thể tồn tại. Bạn không biết bất cứ điều gì ở đây đang vận hành ra sao. Mọi thứ dường như đều thông minh hơn bạn một chút.
Khi bạn còn ngốc nghếch như vậy, tốt hơn hết là hãy cúi mình. Khi bạn thấy một cái cây, hãy cúi mình. Nếu bạn thấy một ngọn núi, hãy cúi mình. Nếu bạn thấy một ngọn cỏ, hãy cúi mình. Ngay cả một hạt cát cũng biết về sự sống nhiều hơn bạn. Bạn chỉ là người đến sau ở đây; tất cả chúng đã ở đây từ rất lâu trước bạn và biết về sự sống nhiều hơn bạn rất nhiều.
Tôi muốn bạn bước đi với một cảm giác kinh ngạc và sùng kính đối với mọi thứ. Hãy thử điều này trong hai mươi bốn giờ tới. Chỉ vậy thôi là đủ để mở ra cánh cửa của sự sống: bạn không nghĩ quá nhiều về bản thân mình, bạn không nghĩ điều gì đó về mình -- những điều mà không thật. Bất cứ điều gì bạn nghĩ về bản thân đều rất sai lầm, bởi vì khi nói đến sự sống căn bản, bạn thậm chí còn không biết những gì mà đất này biết. Bộ não của bạn không thể làm những gì mà đất này đang làm. Vì vậy, khi có những “bậc tiền bối” như vậy xung quanh bạn, hãy bước đi thật nhẹ nhàng.
Nếu bạn chỉ bước đi với sự sùng kính, dần dần bạn sẽ rơi vào vòng tay của Ân điển.
🍂 Isha.sadhguru.org