Chân Như

Chân Như Hành trình trở về🌿
Đồng hành cùng bạn trên hành trình hiểu mình, thương mình và sống cuộc đời của chính mình. Tâm lý - Mối quan hệ - Hạnh phúc tự thân

10/09/2026

“Tôi không biết mình muốn gì.”

Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã từng có lúc trả lời như vậy.

Ta biết mình không muốn tiếp tục như hiện tại, nhưng con đường nào mới thật sự dành cho mình thì vẫn chưa rõ. Và đôi khi, câu trả lời không xuất hiện trong một lần suy nghĩ thật lâu. Nó dần rõ hơn qua những điều ta để ý, những trải nghiệm ta cho phép mình thử, và cả những mong muốn đã nhiều lần xuất hiện nhưng ta vẫn gạt sang một bên.

Còn bạn, ở thời điểm này, bạn đã thật sự biết mình muốn gì chưa?

Có một thời gian, mình luôn nghĩ mọi thứ xảy đến trong cuộc đời chỉ là may mắn hoặc xui rủi.Cho đến khi nhìn lại…Mình nh...
09/09/2026

Có một thời gian, mình luôn nghĩ mọi thứ xảy đến trong cuộc đời chỉ là may mắn hoặc xui rủi.

Cho đến khi nhìn lại…

Mình nhận ra, rất nhiều điều mình đang có hôm nay đã được gieo từ rất lâu rồi.

Một lời tử tế mình từng nói.
Một sự bao dung mình từng trao.
Một lần mình chọn không làm tổn thương ai.
Hay đơn giản là một hạt giống của sự kiên trì, được âm thầm nuôi dưỡng mỗi ngày.

Có những hạt giống nảy mầm rất nhanh.
Nhưng cũng có những hạt giống phải đi qua nhiều mùa mới đủ lớn để quay trở về.

Vì thế, nếu hôm nay bạn đang gieo đi một điều tốt đẹp mà vẫn chưa thấy kết quả…

Đừng vội thất vọng.

Có lẽ hạt giống ấy vẫn đang lớn lên ở một nơi mà bạn chưa nhìn thấy.

Và khi đủ duyên, nó sẽ trở về.

Có thể không theo cách bạn mong đợi.
Nhưng thường sẽ theo cách đẹp đẽ hơn rất nhiều. 🤍

“Trong vòng tròn số phận, mỗi hạt giống bạn gieo hôm nay đều sẽ đâm chồi ở một tầng sống nào đó… và quay trở lại với chính bạn theo cách đẹp đẽ nhất.”

08/09/2026

Có một cảm giác rất khó nói khi phải bắt đầu lại ở tuổi sau 30 đó là cảm giác như mình đang đi lùi.
Nhìn quanh, người khác dường như đã biết mình muốn gì, đã có chỗ đứng, đã đi khá xa. Còn ta lại đang đứng trước một ngã rẽ và tự hỏi liệu mình có phải bắt đầu lại từ đầu.
Có lẽ vì thế mà đôi khi ta không chỉ sợ thất bại. Ta còn sợ cảm giác mình đang “chậm hơn” so với một tiến độ mà chính mình đã vô thức đặt ra cho cuộc đời.
Nhưng cuộc đời đâu phải ai cũng phải đến cùng một nơi vào cùng một thời điểm.
🌿 Có điều gì ta từng muốn bắt đầu lại, nhưng đã chần chừ chỉ vì cảm giác “ở tuổi này rồi, mình phải chấp nhận thôi"?

07/09/2026

MỌI LỰA CHỌN ĐỀU CÓ MỘT CÁI GIÁ PHẢI TRẢ

Có lẽ điều khó nhất khi đứng trước một lựa chọn không phải là ta không biết mình muốn gì.
Mà là ta muốn điều đó, nhưng vẫn chưa sẵn lòng với những gì có thể phải đánh đổi để có được nó.
Ta muốn tự do nhưng lại sợ bất định. Muốn bước sang một con đường khác nhưng lại không nỡ rời sự an toàn mình đang có.
Và đôi khi, ta còn muốn người khác quyết định giúp mình. Bởi nếu lựa chọn ấy không như mong đợi, ít nhất ta vẫn còn một người để trách.
Nhưng có lẽ quyền được lựa chọn cuộc đời mình luôn đi cùng một phần trách nhiệm: hiểu mình đang chọn điều gì, chấp nhận phần được - mất của nó, và nếu một ngày nhận ra mình đã chọn chưa đúng, chính ta cũng là người có thể lựa chọn lại.

06/09/2026

Ta không chọn được nơi mình sinh ra, gia đình mình thuộc về, cách mình được nuôi dưỡng hay những điều đã xảy đến với ta trong thời thơ ấu.

Những ký ức tuổi thơ có thể để lại trong ta những dấu vết rất sâu. Điều ấy tạo nên cách phản ứng và những vòng lặp mà đôi khi chính ta cũng không nhận ra: luôn im lặng trước điều khiến mình tổn thương, cố gắng làm hài lòng người khác để được yêu thương, hay hết lần này đến lần khác bước vào những mối quan hệ độc hại giống nhau.

Không phải vì ta muốn tiếp tục làm mình đau. Có thể chỉ vì đó là cách duy nhất ta từng biết để thích nghi và tự bảo vệ mình khi ấy.

Nhưng từ khoảnh khắc nhận ra, ta hoàn toàn có quyền lựa chọn: điều gì ta muốn tiếp tục mang theo, điều gì cần được ôm ấp và buông xuống, cùng con đường nào ta thật sự muốn tự bước đi trong những ngày tháng phía trước.

NGÀY MAI ĐẾN TRƯỚC HAY KIẾP SAU ĐẾN TRƯỚC??? Có một điều thật nghịch lý: Ta biết đời người là hữu hạn, nhưng phần lớn th...
05/09/2026

NGÀY MAI ĐẾN TRƯỚC HAY KIẾP SAU ĐẾN TRƯỚC???

Có một điều thật nghịch lý: Ta biết đời người là hữu hạn, nhưng phần lớn thời gian lại sống như thể mình còn vô hạn ngày mai. Ta trì hoãn những điều muốn làm, giữ lại những lời muốn nói và tự hẹn rằng rồi sẽ có một lúc nào đó thích hợp hơn để sống cuộc đời mình thật sự mong muốn.

Tối qua, sau khi kết thúc buổi học đầu tiên cùng K12 Người Gieo Hạnh Phúc, tôi thực hành bài thiền quán về cái chết của cô Tuệ An. Bài thiền bắt đầu bằng một câu khiến tôi bỗng khựng lại:

“Chúng ta không thể biết ngày mai đến trước, hay kiếp sau sẽ đến trước.”

Tất nhiên, ai cũng biết rồi một ngày mình sẽ chết. Đó thường là điều ta biết rất rõ bằng lý trí, nhưng đôi khi lại xa xôi và mơ hồ đến mức gần như không liên quan đến mình của hiện tại. Chỉ khi thật sự ngồi xuống và hình dung về sự kết thúc của chính mình, tôi mới nhận ra rằng biết mình sẽ chết và cảm nhận rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào là hai điều rất khác nhau.

Rồi một câu khác trong bài thiền lại vang lên:

“Điều đáng sợ hơn cả cái chết là ta chưa từng sống một cuộc đời đáng sống.”

Tôi lại lặng im.

Điều chạm đến tôi không phải là nỗi sợ một ngày mình không còn hiện diện trên cuộc đời này. Tôi sợ khoảnh khắc ngày ấy đến, tôi nhìn lại và nhận ra mình đã dành quá nhiều năm tháng để chuẩn bị sống, nhưng chưa bao giờ thật sự sống trọn vẹn đời mình.

Cho đến hiện tại, tôi không nghĩ mình đã sống một cuộc đời vô nghĩa. Tôi đã yêu thương, đã cố gắng, đã đi qua những vui buồn và làm hết sức trong những vai trò của mình. Nhưng khi ngồi thật yên trước câu hỏi ấy, tôi nhận ra có những phần trong mình vẫn đang sống rất dè dặt.

Có những điều tôi muốn trải nghiệm, nhưng vẫn ngại bước ra khỏi những gì quen thuộc. Có những ước mơ đã ở trong lòng từ lâu, tôi vẫn chờ một ngày mình đủ giỏi, đủ vững vàng mới dám đi theo. Và có những lúc trong tình yêu, vì sợ tổn thương, tôi đã không dám mở lòng bằng tất cả những gì mình có.

Khi ấy tôi mới hiểu, ta không chỉ bỏ lỡ cuộc đời bằng cách không làm gì cả. Đôi khi ta vẫn sống rất chăm chỉ, rất trách nhiệm, nhưng lại đi qua đời mình bằng sự dè chừng và trì hoãn. Ta chọn điều an toàn hơn điều mình khao khát, đứng ngoài những trải nghiệm chưa biết trước và giữ lại một phần trái tim để nếu có đau, mình sẽ không đau quá nhiều.

Cứ như thế, ta có thể bảo vệ mình khỏi không ít rủi ro. Nhưng cùng với những điều xấu có thể không bao giờ xảy ra, ta cũng bỏ lỡ cả những điều đẹp đẽ rất có thể sẽ đến. Bởi an toàn không chỉ giúp ta tránh khỏi tổn thương. Đôi khi, nó còn âm thầm giữ ta ở bên ngoài chính cuộc đời mình.

Nhưng bài thiền không chỉ khiến tôi nghĩ đến những điều mình chưa làm. Nó còn khiến tôi nhìn lại những gì mình đang có.

Những người ta yêu thương vẫn còn ở bên. Một mái nhà để trở về. Những bữa cơm, những cuộc trò chuyện và những khoảnh khắc rất đỗi bình thường mà ta vẫn đi qua mỗi ngày với suy nghĩ rằng ngày mai chúng sẽ vẫn còn nguyên như thế.

Ta thường chỉ nhận ra một điều quý giá đến nhường nào khi nó đã trở thành ký ức. Khi một người không còn ở đó, ta mới ước giá như mình đã ngồi cạnh họ lâu hơn một chút. Khi một quãng đời khép lại, ta mới hiểu những ngày tưởng như bình thường ấy hóa ra đã từng là những ngày rất đẹp.

Có lẽ vì tin rằng mình còn nhiều thời gian, ta không chỉ trì hoãn ước mơ. Ta còn trì hoãn cả sự hiện diện của mình với những điều đang có. Ta mải nghĩ về nơi mình muốn đến mà quên nhìn người đang đi bên cạnh. Mải chờ một cuộc đời tốt đẹp hơn mà chưa kịp nhận ra có những điều tốt đẹp đã ở đây từ lâu.

Trong thời thiền đó, một chữ bỗng xuất hiện trong đầu tôi và ở lại rất lâu: " Dấn thân"

Chữ ấy đến như một lời nhắc nhớ rằng có lẽ đã đến lúc tôi cần sống can trường hơn một chút.

Dám bước ra khỏi vùng an toàn để nhìn thấy thế giới còn rộng lớn đến đâu. Dám đi theo ước mơ, dù con đường ấy chưa hiện ra trọn vẹn. Có những con đường không thể nhìn thấy hết từ nơi ta đang đứng. Phải bước đi, cảnh vật mới dần mở ra. Phải chấp nhận có thể đi chậm, đi vòng, thậm chí có lúc đi sai, ta mới biết điều gì thật sự thuộc về mình.

Dấn thân còn là cho phép bản thân trải nghiệm nhiều hơn. Không phải để lấp đầy đời mình bằng thật nhiều chuyến đi hay những điều mới lạ, mà để được va chạm, được đổi thay và khám phá những phần trong mình chưa từng có cơ hội xuất hiện.

Và dấn thân cũng là đặt mình trọn vẹn vào cuộc đời đang diễn ra. Là sống sâu hơn với những ngày mình đang có, yêu thương khi người mình thương vẫn còn ở bên và đừng để những điều quý giá nhất trở thành quen thuộc đến mức ta không còn cảm nhận được.

Là can đảm mở lòng mà yêu thương, không còn để nỗi sợ cầm tay mình dẫn lối. Không phải vì từ nay ta sẽ không bao giờ bị tổn thương, mà vì một trái tim luôn khép lại để được an toàn cũng là một trái tim không thể chạm đến hết vẻ đẹp của tình yêu.

Tôi nhận ra dấn thân không nhất thiết là phải làm điều gì thật lớn lao. Có khi, nó chỉ là thôi đứng từ xa nhìn về cuộc đời mình khao khát. Là bước vào đó với cả háo hức lẫn bất an, với những gì đã sẵn sàng và cả những gì vẫn còn chút lo sợ.

Can đảm không phải là một ngày nào đó ta bỗng không còn sợ nữa. Can đảm là khi nỗi sợ vẫn ở đó, nhưng ta không tiếp tục trao cho nó quyền lựa chọn cuộc đời thay mình.

Bởi một cuộc đời đáng sống có lẽ không phải là cuộc đời chưa từng sai, chưa từng đau hay chưa từng mất mát. Mà là sau tất cả, ta đã không vì sợ những điều ấy mà từ chối cuộc đời đang muốn mở ra trước mắt mình.

Nghĩ về cái chết, hóa ra không khiến tôi muốn sống vội hơn. Nó chỉ khiến tôi muốn sống sâu hơn, thật hơn và can trường hơn. Biết trân trọng những gì đang có, yêu thương những người vẫn còn bên cạnh, đồng thời không tiếp tục trì hoãn những điều mà trái tim mình thật sự muốn sống.

Bởi “ngày mai” vẫn luôn là nơi ta gửi gắm những điều chưa kịp làm, nhưng chưa bao giờ là một lời hứa chắc chắn sẽ thành sự thật.

Ta không biết ngày mai đến trước, hay kiếp sau đến trước. Ta chỉ biết hôm nay mình vẫn còn ở đây.

Và nếu thời gian của ta không nhiều như ta vẫn nghĩ, điều gì xứng đáng để ta dấn thân ngay từ hôm nay?

P.S. Tôi để lại bài thiền quán về cái chết của cô Tuệ An dành cho những ai muốn tự mình trải nghiệm và lắng nghe điều xuất hiện bên trong mình:

👉🏻👉🏻👉🏻 Link bài thiền]: https://youtu.be/6lViGtmVpYA?si=P3zpDxdbH1xXadxs

03/09/2026

THA THỨ – MÓN QUÀ TA DÀNH CHO CHÍNH MÌNH

Giữ mãi nỗi oán hận, rốt cuộc là đang trừng phạt người đã làm tổn thương ta, hay là tự uống thuốc độc rồi mong người khác gục ngã?

Nhiều người nghĩ buông xuống là chịu thua. Tha thứ là chấp nhận những gì người kia đã làm. Nhưng người làm ta đau có thể đã tiếp tục cuộc sống của họ từ lâu, trong khi ta vẫn tự giam mình trong câu chuyện cũ và sống lại nỗi đau ấy hết lần này đến lần khác.

Tha thứ chưa bao giờ nhất thiết là vì họ xứng đáng. Mà bởi ta xứng đáng được tự do và bình an.

Và đôi khi, điều khó nhất không phải là tha thứ cho người khác, mà là thôi dằn vặt và ngừng trừng phạt chính mình vì những lựa chọn của ngày ấy.

Có người chọn “không tha thứ để không quên bài học.”
Có người chọn “buông xuống để giải thoát cho chính mình.”

Còn bạn thì sao: nhất quyết không tha thứ, hay buông xuống để nhẹ lòng?

02/09/2026

CÓ NHỮNG ĐIỀU CÀNG GIỮ CHẶT, TA CÀNG MẤT BÌNH YÊN

Ta thường nghĩ yêu là phải giữ. Nhưng có lúc, thứ ta đang cố giữ không hẳn là một người, mà là cảm giác an toàn mà ta mong người ấy mang lại.

Vì sợ mất, ta muốn người kia hiểu mình hơn, thay đổi nhiều hơn, yêu mình đúng theo cách mình cần. Và rồi tình yêu dần trở thành nơi cả hai đều thấy nặng nề.

Buông không có nghĩa là buông một người.

Mà là buông bớt nhu cầu phải kiểm soát một người để mình được bình yên.

Ta vẫn yêu, vẫn cần nhau, vẫn có những mong muốn và ranh giới. Chỉ là ta học cách không đặt toàn bộ cảm giác về giá trị và hạnh phúc của mình vào tay một người khác.

Để yêu một người rất nhiều, mà vẫn không đánh mất chính mình. 🌿

01/09/2026

CÓ NHỮNG CẢM XÚC, CÀNG MUỐN THOÁT RA LẠI CÀNG MẮC KẸT

Ta thường muốn những cảm xúc khó chịu qua thật nhanh.

Muốn hết buồn. Hết giận. Hết lo. Thậm chí còn tự trách mình vì sao mãi vẫn chưa thoát ra được.

Nhưng càng cố bắt mình phải ổn, ta lại càng khó thoát ra. Bởi cảm xúc đâu phải thứ cứ muốn là có thể tắt đi. Có những điều cần được nhìn thấy và lắng nghe trước khi nó có thể đi qua.

Và nếu hôm nay bạn vẫn còn buồn, còn giận hay còn sợ, đừng vội ép mình phải khác đi.

Thử ở lại với cảm xúc ấy một chút và hỏi:

“Cảm xúc này đang muốn nói với ta điều gì?”

Biết đâu điều ta cần không phải là thoát khỏi nó thật nhanh, mà là lắng nghe điều nó đang cố gắng nói với mình. 🌿

Address

Ho Chi Minh City
700000

Telephone

0907105353

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chân Như posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Chân Như:

Shortcuts

Share