30/04/2026
REIKI BÌNH AN KHI PRANA RÚT DẦN RA
Có lẽ phân cảnh ấy quá đẹp trong mắt Haru, không có một zũ khí tối tân nào có thể sánh bằng sức mạnh của ý chí con người!
🎶🌷
Chị vợ và 2 bạn khác dìu anh vào phòng chữa lành vì chân anh yếu đi đứng không nổi. Lúc vào cửa, Haru nói: anh đi được không cần ai dìu, đầu tiên anh hãy nghĩ chân tôi bước đi được, tiếp đến hãy đặt chân xuống đất đẩy cơ thể đi tới. Nào, anh hãy cho phép mình tự bước đi.
Bạn biết không, khoảnh khắc ấy đẹp làm sao, vì ý chí của anh đã điều khiển cơ thể, anh đặt chân xuống và tự bước đi 2 bước đến cái giường trị liệu.
Phân cảnh ấy quá đẹp trong mắt Haru, không có một vũ khí tối tân nào có thể sánh bằng sức mạnh của ý chí con người!
------
Anh bị K, căn bệnh đến với anh thật nhanh ở tuổi trung niên. Chị vợ đến gặp Haru và nói: em ơi anh chồng chị sợ chếch, sợ ma, em có cách nào chữa trị giúp ảnh…
Rồi chị bắt đầu kể những sự kiện dẫn đến các biểu hiện trên.
----
REIKI CHO ANH LẦN THỨ NHẤT
Lúc vào anh không đứng nổi nhưng lúc xong phiên bước ra ngoài, anh đứng chống nạnh và nói với vợ: em ơi đi về! Chị bà xã anh ngạc nhiên: chời ơi chời đứng chống nạnh luôn kìa.
Trong phiên anh ngủ rất sâu, tối về bớt ho, bớt lo…
----
REIKI LẦN THỨ HAI
Sau đó khoảng hai tuần, chị đưa anh tới, lần này mình thấy prana (sinh lực sống) trong anh đã rút dần ra gần hết. Lẽ dĩ nhiên mình không chia sẻ điều này cho chị biết được.
Trong 2 tuần đó, có lẽ tâm trí anh đã phá huỷ sự sống với đủ nỗi sợ hãi do tưởng tượng về cái chếch. Anh có thể suy diễn mọi thứ xung quanh về những sự phán xét của người khác với anh.
——
Ngay lúc này, mình được Guru hướng dẫn làm một nghi thức “mượn nguồn lực” cho anh ấy.
Mình giúp anh kết nối lại với những gì đã luôn ở đó, kết nối lại với nguồn lực sẵn có xung quanh anh.
Mình để anh ngồi và bắt đầu hỏi anh:
- Bây giờ anh nhắm mắt lại hít thở sâu, và nói cho em nghe, trong cuộc đời này anh thương ai nhất?
- Mẹ! anh trả lời ngay.
- Mẹ anh, tuyệt vời quá. Vậy anh có biết vì sao anh thương mẹ nhất không?
- Mẹ không bao giờ bỏ con, cho dù con đã lớn. Anh nói và bắt đầu khóc.
- Thật tuyệt vời, tình yêu của mẹ rất bao la vô điều kiện. Vậy anh hãy quán tưởng mẹ anh đang đứng trước mặt anh và anh ôm mẹ anh thật chặt, anh hãy nói con thương mẹ đi, hãy thể hiện tình cảm và những gì anh còn chưa làm được cho mẹ để mẹ biết đi nào. Haru tiếp.
Anh ôm cái gối và bắt đầu hít hà trong không trung. Anh cảm nhận được năng lượng tình thương của mẹ lúc này và anh bắt đầu nói:
- Con thương mẹ! vẫn ôm cái gối thật chặt như đang ôm mẹ và anh khóc tiếp.
Khi năng lượng anh bắt đầu nhẹ hơn với mẹ và với cha, anh bắt đầu buông ra những bám chấp trong tâm trí về nghĩa vụ của mình với cha mẹ.
——-
- Nào, bây giờ anh hãy kể cho em nghe, anh thương ai nhất tiếp theo nữa nào?
- Con! Anh ko chần chừ
- …
Anh bắt đầu trút hết những điều muốn làm mà chưa làm được cho hai đứa con anh qua lời nói. Anh hôn hít trong không trung như đang hôn hít chính người con mình. Anh cảm nhận năng lượng tình thương của hai đứa con mình. Con gái lớn 22 tuổi và con trai nhỏ 8 tuổi.
—-
Lần này tiếp đến là Vợ anh. Chị ấy đang trong phòng chữa lành cùng anh.
Haru mời chị ấy ra để hai người nắm tay nhau. Anh nói anh thương vợ lắm vì vợ anh là người khôn ngoan và luôn hết lòng hết dạ chăm sóc chồng con.
Chị khóc nức nở, và anh cũng vậy. Chưa có khoảnh khắc nào mà sống động hơn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của tình thương.
Haru nói anh chị hãy ôm nhau và để cho hai lồng ngực chạm vào nhau, hãy cảm nhận nguồn năng lượng dồi dào từ người mình thương được tràn ngập trong lồng ngực mình đi.
25 năm cưới nhau, anh chị có 2 người con và một cuộc sống bình an. Hai mươi lăm năm là một phần tư đời người 100 năm. Cùng chung sống với quãng tuổi trẻ và cả thời trung niên.
Hỷ, nộ, ái, ố có đủ cùng nhau với cuộc đời.
Khoảnh khắc này như dừng lại,
Một quá trình tâm lý – nội tâm rất sâu sắc, nơi con người đối diện với chính cuộc đời mình, cả người bệnh lẫn người khoẻ mạnh.
Thế là, anh bắt đầu giải phóng những mắc kẹt còn bên trong anh. Năng lượng anh mềm hơn, hơi thở nhẹ hơn và tâm trí được thả lỏng khi cảm xúc được giải phóng.
---
Người cận tử thường ở trong một mâu thuẫn sâu sắc:
- Một phần của họ biết phải buông
- Một phần khác không thể buông
-
Sự giằng co này tạo ra:
- Lo âu, bất an, và đôi khi là đau khổ lớn hơn cả đau thể xác.
---
Điều mà con người cần lúc này là
- Được lắng nghe
- Được nói ra những vướng mắc
- Được kết nối lại với tình thương
- Được cảm thấy không một mình
Khi những điều này xảy ra, sự bám chấp tự nhiên giảm xuống, mà không cần ép buộc gì cả.
🎶🌸
Và có lẽ, điều quan trọng nhất không nằm ở khoảnh khắc cuối cùng, mà nằm ở cách chúng ta sống trước đó.
Học cách sống sao để giây phút rời đi… mình không cần phải giữ lại gì cả.
Kết thúc chính là Tái sinh.💚