03/04/2026
Hôm nay là thứ 6 tuần Thánh, vậy nên xin được mời gọi mọi người cùng nhau hồi tưởng lại về cuộc thương khó, sự hy sinh và cái chết của Chúa Giêsu trên Thập Giá để cứu chuộc nhân loại, đồng thời cùng nhau chúng ta suy niệm sâu hơn đến vấn đề thường được quan tâm: Tại sao nhân loại tội lỗi như vậy nhưng Chúa lại chịu chết cho họ, và tại sao nói Chúa là đấng giàu lòng thương xót nhưng Chúa Cha lại để cho chính con mình chịu khổ nạn và chết đau đớn như vậy.
Đầu tiên phải kể đến nguồn cơn trực tiếp dẫn đến việc Đức Giêsu bị bắt và bị đóng đinh cho đến chết là do Giuđa Iscariô, một trong các môn đệ của Đức Giêsu, đã phản bội lại Người và giao nộp Người cho các thượng tế và kỳ lão. “Tôi hôn ai thì chính là người đó. Các anh bắt lấy !”(*). Không phải ai xa lạ, mà là chính người thân cận của mình đã bán mình, mà còn bán với giá chỉ ba mươi đồng bạc, thì còn nỗi niềm nào chua xót hơn. Thông thường, người ta có quý nhau thì mới hôn nhau, nhưng đây, ông Giuđa lại lấy nụ hôn, một biểu tượng tốt đẹp biết bao để ra dấu cho người ta đến bắt thầy của mình. Tội lỗi thay, khốn đốn thay. Nhưng quan trọng là, Đức Giêsu biết hết mọi sự, Ngài đã sớm biết được việc ông Giuđa sẽ bán mình, và không chỉ như thế, Ngài còn biết được mình sẽ phải chịu khổ nạn như thế nào. Nếu đặt hoàn cảnh mình là Đức Giêsu lúc đó, biết được rằng mình sắp phải chết và sẽ chết như thế nào, thử hỏi có ai trong chúng ta còn đủ minh mẫn, chịu đựng được cú sốc đó và chấp nhận để đi chết? Vậy mà Đức Giêsu, một Đức Chúa quyền năng, cao trọng hơn hết thảy lại đồng ý xuống trần gian, mặc lấy số kiếp của một con người bé nhỏ, con người ấy không hề nhiễm một tội trạng nào, ma quỷ cám dỗ bao nhiêu cũng không hề lung lay, trái lại còn sống hết mình vì muôn dân, vậy mà Người lại phải chết vì tội lỗi của nhân loại? Nếu có ai trong chúng ta vô tội trong một vấn đề nào đó, người kia thì lại mắc tội, chúng ta có sẵn sàng chết thay cho người đó không? Vậy mà lại có một Thiên Chúa đã chấp nhận chết để đền thay cho tội lỗi của toàn nhân loại, mà lại còn là một cái chết đau đớn tột cùng.
Mở đầu cho hành trình thương khó của Đức Giêsu Kitô là “Bấy giờ các môn đệ bỏ Người mà chạy trốn hết”(*). Những tưởng chỉ có một mình ông Giuđa, nhưng hỡi ôi, hết thảy những người đã từng đồng hành, đồng cam cộng khổ cùng Người, những người tưởng như thân tín nhất, đều bỏ mặc Người. Không chỉ các môn đệ ruồng bỏ Người, nhưng còn là đám đông dân chúng: “Ðóng đinh nó vào thập giá!”(*); “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi”(*). Ôi, thật chua xót biết là bao nhiêu khi những con người đã và đang được Đức Giêsu cứu, giờ đây họ lại đồng lòng la hét đòi giết Chúa với những câu từ không thể nào ghê rợn hơn, và chính vì sự quyết liệt của những con người ấy đã dẫn đến việc Chúa bị đánh đập dã man và liên tiếp trong hàng giờ đồng hồ sau đó. Mỗi lần nghĩ đến cảnh đó, lồng ngực tôi thật sự cảm thấy như bị thắt lại. Thiết nghĩ nếu như là tôi, chắc tôi đã không trụ nổi ngay từ những đòn roi đầu tiên. Ví như cái bàn cái ghế vô tri, quật kiểu đó nó còn bị b**g bét, huống chi là da thịt con người...
Không dừng lại ở đó, chúng còn hành hạ, giày vò thể xác và tinh thần Người bằng cách đội mão g*i cho Người, chế nhạo Người, rồi để chính Người tự vác lấy thập giá mình mà đi. Đỉnh điểm là chúng đóng đinh Người vào cây thập giá, và quan trọng nhất là lúc đó, Người còn sống! Thật kinh khủng, ác độc, và man rợ. Nhiều lúc tưởng tượng đến cảnh đó, thử đặt mình vào Chúa, cảm nhận nỗi đau đớn tận cùng về tâm hồn và thể xác mà Chúa phải chịu, tôi đã bật khóc như một đứa trẻ. Tôi tự hỏi rằng sao Chúa lại phải chịu đựng những thứ quá là kinh thiên động địa, tại sao Chúa lại chết để đền tội thay cho những con người mất hết nhân tính như vậy. Nhưng rồi tôi chợt nhớ đến một câu nói của một vị Linh mục mà tôi đã từng nghe qua trong bài giảng Thánh lễ: “Lòng thương xót của Chúa lớn hơn muôn vàn tội lỗi của nhân loại”. Lúc đó, tôi như bừng tỉnh và nhận ra rằng, ồ, mình đúng thật là... “con người”. Thường thì con người sẽ chỉ tốt đối với ai tốt với mình, còn đối với những ai xấu xa, tội lỗi, và đặc biệt là những ai làm lỗi với mình, thì con người sẽ rất là ghét, và thậm chí là mang lòng hận thù. Còn “Con Người” thì khác. “Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương” (Mt 5,45). Thiên Chúa của chúng ta, luôn có một lòng thương xót và lòng vị tha vô bờ bến dành cho chúng ta. Cho dù ta có phạm tội nặng đến đâu, thì Chúa vẫn luôn kiên nhẫn, tha thứ hết lần này đến lần khác. Đối với con người, có thể nhiều lúc, họ nghĩ rằng họ không thể nào tha thứ được cho một ai đó, nhưng đối với Chúa, không có gì là không thể. Chúa đã rất sẵn lòng tha thứ, và Ngài đã chịu chết để mỗi một con người chúng ta được sống. Đường lối của Thiên Chúa, con người không thể nào dò thấu và hiểu hết được. Vì vậy, có những chuyện ta không nên áp đặt suy nghĩ của con người vào quyết định của Chúa, chẳng hạn như việc không chấp nhận và không tin rằng thật sự có một Thiên Chúa đã chết cho những con người tội lỗi. Thay vào đó, ta nên cảm thấy thật hạnh phúc khi có một người cha đầy lòng thương xót, đầy lòng nhân ái, luôn bao dung và độ lượng, một người cha luôn dõi theo từng bước chân ta đi và hằng đồng hành cùng ta qua bao thăng trầm trong cuộc sống này.
Còn về câu hỏi “Tại sao Chúa Giêsu là con của Đức Chúa Trời, mà Đức Chúa Trời lại cho chính con của mình chết? Vậy thì sao lại nói Thiên Chúa là đấng giàu lòng thương xót được?”, mãi đến sau này, khi tìm hiểu về Chúa nhiều hơn, đọc lời Chúa nhiều hơn, với ánh sáng mà Chúa Thánh Thần soi rọi thì tôi mới ngộ ra. Kể từ khi ông Adam và bà Eve phạm tội, thì con cháu của ông bà là loài người sau này cũng sống vô cùng tội lỗi, nên Chúa Cha phải cho Chúa Con xuống chịu nạn chịu chết để chuộc tội cho thiên hạ. Cái này thì ai cũng biết, nhưng cái mà mọi người thắc mắc là TẠI SAO PHẢI CHẾT MỚI ĐƯỢC, Chúa không chết cũng được mà, chứ cha mà cho con mình chết thì có phải quá là tàn nhẫn không, vậy thì còn gì gọi là thương với xót. Thật ra thì câu trả lời cũng đơn giản thôi, đó là vì nhân loại mình tội lỗi nhưng lại quá chai lì, giả sử Chúa Cha cho con mình xuống trần gian và sống giàu sang, sung sướng như một ông hoàng, không phải chịu khổ, chịu chết, thì liệu có để lại một dấu ấn nào cho nhân loại, liệu có ai nhớ đến Người, liệu có ai tin rằng Đức Giêsu là Chúa, và liệu có ai biết được lòng thương xót của Chúa lớn dường nào không. Con người là loài tội lỗi yếu đuối, không thể nào có một ai sẵn sàng chịu chết cho một người tội lỗi khác được, can chi là cho toàn thể nhân loại, nên một khi việc đó xảy ra, thì chỉ có thể là Thiên Chúa - Đấng tạo dựng nên con người, vì quá yêu thương những người con của mình nên mới sẵn lòng hy sinh vì con mình. Chính vì vậy mà mới có biến cố chịu nạn chịu chết của Đức Giêsu để mọi người nhận biết được rõ ràng đâu là Thiên Chúa, đâu là con người. Và thêm một lời lý giải nữa cho việc vì sao Chúa Cha lại để cho con của mình chịu chết, tôi xin được phép trích lại một đoạn Kinh Thánh như một lời kết nhằm giải đáp sâu hơn cho câu hỏi được đề ra như sau: “Anh em thân mến, nếu Đức Kitô được rao giảng rằng Người đã từ cõi chết sống lại, thì làm sao có người trong anh em cho rằng không có sự sống lại từ cõi chết? Vì nếu kẻ chết không sống lại, Ðức Kitô cũng đã không sống lại. Nếu Ðức Kitô đã không sống lại, thì lòng tin của anh em cũng là hão huyền, và hiện anh em vẫn còn ở trong tội lỗi của anh em. Như thế ai đã chết trong Ðức Kitô, cũng bị tiêu huỷ cả. Nếu chúng ta chỉ hy vọng vào Ðức Kitô trong cuộc đời này mà thôi, thì chúng ta là những người vô phúc nhất trong thiên hạ. Nhưng không, Ðức Kitô đã từ cõi chết sống lại, là hoa quả đầu mùa của những người đã yên giấc.” (1 Cr 15, 12. 16-20).
Chú thích: (*): trích Cuộc thương khó của Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu