04/07/2026
Chỉ khi thôi oán hận những câu chuyện của tháng năm, con người mới có thể chạm đến một cuộc đời an yên, tự tại.
Phật dạy rằng, hận thù giống như một chén thuốc độc. Người ôm giữ nó tưởng rằng sẽ làm tổn thương người khác, nhưng trước hết chính mình là người phải nếm vị đắng ấy. Vậy hà cớ gì cứ mãi ôm lấy bình độc dược trong lòng? Chẳng phải đó là điều quá dại khờ sao?
Cuộc đời còn biết bao điều tốt đẹp để làm, biết bao việc ý nghĩa để nghĩ đến. Đôi tay muốn cầm được một đóa hoa tươi, trước hết phải biết buông xuống những thứ rác rưởi đã chất đầy. Tâm cũng vậy, muốn đón nhận bình an thì phải học cách buông bỏ oán hờn.
Giống như một ly nước đã nhuốm đầy mực đen. Chỉ khi nghiêng mình đổ bỏ hết phần nước cũ, mới có thể đón nhận dòng nước trong lành của hiện tại. Quá khứ đã qua, níu giữ mãi cũng chẳng thể đổi thay được điều gì, chỉ khiến lòng thêm nặng nề.
Nếu cứ khăng khăng ôm chặt những chuyện cũ của năm nào, bạn chỉ đang tự giam mình trong mệt mỏi và khổ đau. Buông không phải là quên, càng không phải là chấp nhận điều sai trái. Buông là trả quá khứ về với quá khứ, để hiện tại được nhẹ nhàng và tương lai có cơ hội nở hoa.
Người biết buông oán hận không phải là người yếu đuối, mà là người đủ trí tuệ để hiểu rằng bình an của chính mình quý giá hơn mọi hơn thua ở thế gian 🪷🪷
Luyến 86