02/06/2026
“Có một giai đoạn em đã viết sẵn di thư vì nghĩ mình sẽ không còn đủ sức để tiếp tục điều trị. Nhưng hôm nay, sau gần 7 năm kể từ ngày phát hiện ung thư phổi giai đoạn tiến triển, em vẫn còn ngồi đây để kể lại hành trình mình đã đi qua.”
7 năm trước, em 32 tuổi. Con trai em còn rất nhỏ. Cuộc sống của em khi đó giống như bao người khác.
Đi làm.
Chăm con.
Cuối tuần đưa gia đình đi chơi.
Em chưa từng nghĩ ung thư phổi sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình.
Cho đến khi những cơn ho kéo dài bắt đầu xuất hiện.
Ban đầu em nghĩ chỉ là cảm cúm.
Rồi những cơn ho ngày một nhiều hơn.
Ngực đau.
Người mệt.
Leo vài bậc cầu thang cũng thấy hụt hơi.
Ngày cầm tờ kết quả trên tay, em vẫn nhớ cảm giác chân mình mềm nhũn.
Ung thư phổi giai đoạn tiến triển.
Bác sĩ lên phác đồ hóa trị ngay sau đó.
Em đã chuẩn bị tinh thần cho việc đau.
Nhưng em không chuẩn bị cho việc mình sẽ kiệt sức nhanh đến vậy.
Sau đợt hóa trị đầu tiên, cơ thể em như bị rút cạn.
Miệng lúc nào cũng đắng.
Ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn.
Có những ngày em nôn đến mức bụng co rút lại vẫn không dừng được.
Những cơn ho kéo dài đến nghẹt thở.
Ho xong lại nôn.
Ngực đau.
Lưng đau.
Đêm xuống là khoảng thời gian đáng sợ nhất.
Em không ngủ nổi.
Không phải vì suy nghĩ.
Mà vì đau đến mức không thể nằm yên.
Cân nặng tụt rất nhanh.
7kg chỉ trong một thời gian ngắn.
Tóc rụng đầy trên gối mỗi sáng.
Có lần em đứng trước gương rồi bật khóc.
Em không nhận ra người phụ nữ trong đó nữa.
Nhưng điều khiến em sợ nhất không phải là ung thư.
Mà là cảm giác mình đang yếu đi từng ngày mà không có cách nào giữ lại.
Ăn không nổi.
Ngủ không nổi.
Đi vài bước cũng phải ngồi nghỉ.
Có những hôm em chỉ nằm nhìn trần nhà.
Không muốn ăn.
Không muốn nói chuyện.
Không muốn làm gì cả.
Sau một lần tái khám, bác sĩ nói rất thẳng với gia đình em:
“Thể trạng của bệnh nhân đang quá kém. Nếu không cải thiện được dinh dưỡng thì rất khó theo tiếp phác đồ.”
Em nằm đó.
Nghe rất rõ.
Nhưng lúc ấy em thậm chí không còn sức để khóc nữa.
Đêm hôm đó em gần như thức trắng.
Chồng em nằm ngủ trên chiếc ghế gấp cạnh giường bệnh.
Con trai em ngủ gục trên vai bố.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều trong đêm.
Em nhìn hai bố con rất lâu.
Rồi lần đầu tiên trong đời, em lấy giấy và bút ra.
Em bắt đầu viết di thư.
Em xin lỗi bố mẹ vì chưa kịp báo hiếu.
Xin lỗi chồng vì đã kéo anh vào một cuộc chiến mà anh không lựa chọn.
Xin lỗi con vì có thể sẽ không ở lại đủ lâu để nhìn con lớn lên.
Chữ cứ nhòe đi.
Có lúc em phải dừng lại vì buồn nôn.
Có lúc em ngồi ôm ngực chờ cơn đau đi qua rồi mới viết tiếp.
Em gấp tờ giấy lại.
Đặt vào ngăn kéo cạnh giường.
Và chuẩn bị sẵn trong đầu cho điều tồi tệ nhất.
Không phải vì em muốn từ bỏ.
Mà vì lúc đó em thật sự nghĩ cơ thể mình đã không còn đủ sức để đi tiếp nữa.
Sáng hôm sau, em thức dậy.
Con trai em vẫn đang ngủ cạnh mẹ.
Một tay vẫn đặt lên ngực em như thói quen.
Nhìn con rất lâu, em chợt nhận ra:
Mình vẫn chưa muốn bỏ cuộc.
Mình vẫn còn muốn ở lại.
Mình vẫn còn muốn nhìn con lớn lên.
Khoảng thời gian đó, em bắt đầu tìm hiểu lại mọi thứ.
Tìm hiểu về dinh dưỡng.
Tìm hiểu về cách chăm sóc bệnh nhân ung thư.
Sáng hôm sau, trong lúc nằm mệt, em cầm điện thoại lên lướt vô định. Và em dừng lại ở một bài viết của Nguyễn Chí Tuấn. Bài viết nói về một bệnh nhân ung thư suy kiệt không phải vì bệnh nặng lên, mà vì ăn sai. Em đọc từng dòng. Rồi dừng lại ở phần cuối. Nơi bác sĩ nhắc đến cuốn Liệu pháp sức khỏe ung thư do chính bác sĩ viết dựa vào kinh nghiệm điều trị cho bệnh nhân ung thư nhiều năm.
Em đặt mua ngay. Không phải vì em tin sẽ có phép màu. Mà vì em không còn đủ sức để sai thêm lần nữa. Khi cầm cuốn sách trên tay, em không tìm phép màu. Em chỉ muốn biết mình phải ăn thế nào để còn sống tiếp. Và lần đầu tiên em thấy mọi thứ được giải thích rõ ràng đến vậy.
- Vì sao hóa trị khiến cơ thể kiệt sức nhanh.
- Vì sao ăn sai lại làm tình trạng nặng hơn.
- Và vì sao nếu không giữ được sức mình sẽ thua không phải vì ung thư, mà vì cơ thể sụp xuống trước.
Cuốn sách không thay thế bác sĩ.
Không thay thế thuốc.
Không thay thế hóa trị.
Nhưng nó giúp em hiểu một điều rất quan trọng:
Có những người chưa thua ung thư trước.
Nhưng lại gục xuống vì cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.
Em bắt đầu thay đổi từng chút một.
- Không kiêng khem cực đoan nữa.
- Không ép mình ăn thật nhiều nữa.
- Chỉ ăn từng chút một nhưng đúng hơn.
- Chia nhỏ bữa.
- Ưu tiên những món dễ tiêu hóa hơn.
Những ngày đầu không có phép màu nào cả.
Em vẫn mệt.
Vẫn buồn nôn.
Vẫn đau.
Nhưng có một điều thay đổi.
Em không còn tụt dốc nữa.
Rồi một ngày em ăn hết được một bát cháo.
Một ngày khác em ngủ sâu hơn.
Một buổi sáng em tự ngồi dậy mà không cần ai đỡ.
Những điều rất nhỏ.
Nhưng với em lúc đó giống như một tia sáng.
Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, em cảm thấy cơ thể mình chưa bỏ cuộc.
Và em cũng không được phép bỏ cuộc.
Em cứ đi tiếp như vậy.
Từng bữa cơm.
Từng ngày.
Từng đợt điều trị.
Có những ngày em vẫn khóc.
Vẫn sợ.
Vẫn nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
Nhưng rồi em lại cố thêm một chút.
Ăn thêm một chút.
Đi thêm một ngày.
Và rồi một ngày em nhận ra mình đã đi xa hơn những gì bản thân từng nghĩ.
Đến hôm nay đã gần 7 năm trôi qua.
Ung thư chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng.
Nhưng em vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được ăn cơm cùng gia đình.
Vẫn còn được nghe tiếng con gọi mẹ.
Vẫn còn được thức dậy mỗi sáng.
Và nếu có điều gì em muốn gửi đến những người đang ở giữa hành trình này thì đó là:
Đừng coi thường những bữa ăn hằng ngày.
Bởi có những lúc chính những điều nhỏ bé ấy lại là thứ giúp người bệnh giữ được sức để tiếp tục điều trị.
Em không vượt qua hành trình này bằng phép màu.
Em đi qua nó bằng từng bữa cơm, từng ngày cố gắng và bằng quyết tâm không bỏ cuộc của chính mình.
📘 Cuốn sách đã đi cùng em trong giai đoạn em gần như gục xuống, em để ở đây cho ai cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom76
Nếu gia đình bạn đang có người thân mắc ung thư, hoặc đang loay hoay không biết chăm sóc người bệnh thế nào cho đúng, em thật lòng mong mọi người hãy trang bị kiến thức sớm hơn em ngày trước.
Vì đôi khi, chỉ cần người mình thương còn đủ sức để tiếp tục điều trị thôi... cũng đã là thêm một cơ hội để ở lại rồi.