Hoài thu

Hoài thu Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hoài thu, Medical and health, Nam Định.

02/06/2026

“Có một giai đoạn em đã viết sẵn di thư vì nghĩ mình sẽ không còn đủ sức để tiếp tục điều trị. Nhưng hôm nay, sau gần 7 năm kể từ ngày phát hiện ung thư phổi giai đoạn tiến triển, em vẫn còn ngồi đây để kể lại hành trình mình đã đi qua.”

7 năm trước, em 32 tuổi. Con trai em còn rất nhỏ. Cuộc sống của em khi đó giống như bao người khác.
Đi làm.
Chăm con.
Cuối tuần đưa gia đình đi chơi.
Em chưa từng nghĩ ung thư phổi sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình.

Cho đến khi những cơn ho kéo dài bắt đầu xuất hiện.
Ban đầu em nghĩ chỉ là cảm cúm.
Rồi những cơn ho ngày một nhiều hơn.
Ngực đau.
Người mệt.
Leo vài bậc cầu thang cũng thấy hụt hơi.

Ngày cầm tờ kết quả trên tay, em vẫn nhớ cảm giác chân mình mềm nhũn.
Ung thư phổi giai đoạn tiến triển.
Bác sĩ lên phác đồ hóa trị ngay sau đó.

Em đã chuẩn bị tinh thần cho việc đau.
Nhưng em không chuẩn bị cho việc mình sẽ kiệt sức nhanh đến vậy.
Sau đợt hóa trị đầu tiên, cơ thể em như bị rút cạn.
Miệng lúc nào cũng đắng.
Ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn.
Có những ngày em nôn đến mức bụng co rút lại vẫn không dừng được.
Những cơn ho kéo dài đến nghẹt thở.
Ho xong lại nôn.
Ngực đau.
Lưng đau.

Đêm xuống là khoảng thời gian đáng sợ nhất.
Em không ngủ nổi.
Không phải vì suy nghĩ.
Mà vì đau đến mức không thể nằm yên.
Cân nặng tụt rất nhanh.
7kg chỉ trong một thời gian ngắn.
Tóc rụng đầy trên gối mỗi sáng.
Có lần em đứng trước gương rồi bật khóc.
Em không nhận ra người phụ nữ trong đó nữa.

Nhưng điều khiến em sợ nhất không phải là ung thư.
Mà là cảm giác mình đang yếu đi từng ngày mà không có cách nào giữ lại.
Ăn không nổi.
Ngủ không nổi.
Đi vài bước cũng phải ngồi nghỉ.
Có những hôm em chỉ nằm nhìn trần nhà.
Không muốn ăn.
Không muốn nói chuyện.
Không muốn làm gì cả.

Sau một lần tái khám, bác sĩ nói rất thẳng với gia đình em:
“Thể trạng của bệnh nhân đang quá kém. Nếu không cải thiện được dinh dưỡng thì rất khó theo tiếp phác đồ.”
Em nằm đó.
Nghe rất rõ.

Nhưng lúc ấy em thậm chí không còn sức để khóc nữa.
Đêm hôm đó em gần như thức trắng.
Chồng em nằm ngủ trên chiếc ghế gấp cạnh giường bệnh.
Con trai em ngủ gục trên vai bố.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều trong đêm.
Em nhìn hai bố con rất lâu.

Rồi lần đầu tiên trong đời, em lấy giấy và bút ra.
Em bắt đầu viết di thư.
Em xin lỗi bố mẹ vì chưa kịp báo hiếu.
Xin lỗi chồng vì đã kéo anh vào một cuộc chiến mà anh không lựa chọn.
Xin lỗi con vì có thể sẽ không ở lại đủ lâu để nhìn con lớn lên.
Chữ cứ nhòe đi.
Có lúc em phải dừng lại vì buồn nôn.
Có lúc em ngồi ôm ngực chờ cơn đau đi qua rồi mới viết tiếp.
Em gấp tờ giấy lại.
Đặt vào ngăn kéo cạnh giường.
Và chuẩn bị sẵn trong đầu cho điều tồi tệ nhất.
Không phải vì em muốn từ bỏ.
Mà vì lúc đó em thật sự nghĩ cơ thể mình đã không còn đủ sức để đi tiếp nữa.

Sáng hôm sau, em thức dậy.
Con trai em vẫn đang ngủ cạnh mẹ.
Một tay vẫn đặt lên ngực em như thói quen.
Nhìn con rất lâu, em chợt nhận ra:
Mình vẫn chưa muốn bỏ cuộc.
Mình vẫn còn muốn ở lại.
Mình vẫn còn muốn nhìn con lớn lên.

Khoảng thời gian đó, em bắt đầu tìm hiểu lại mọi thứ.
Tìm hiểu về dinh dưỡng.
Tìm hiểu về cách chăm sóc bệnh nhân ung thư.

Sáng hôm sau, trong lúc nằm mệt, em cầm điện thoại lên lướt vô định. Và em dừng lại ở một bài viết của Nguyễn Chí Tuấn. Bài viết nói về một bệnh nhân ung thư suy kiệt không phải vì bệnh nặng lên, mà vì ăn sai. Em đọc từng dòng. Rồi dừng lại ở phần cuối. Nơi bác sĩ nhắc đến cuốn Liệu pháp sức khỏe ung thư do chính bác sĩ viết dựa vào kinh nghiệm điều trị cho bệnh nhân ung thư nhiều năm.

Em đặt mua ngay. Không phải vì em tin sẽ có phép màu. Mà vì em không còn đủ sức để sai thêm lần nữa. Khi cầm cuốn sách trên tay, em không tìm phép màu. Em chỉ muốn biết mình phải ăn thế nào để còn sống tiếp. Và lần đầu tiên em thấy mọi thứ được giải thích rõ ràng đến vậy.
- Vì sao hóa trị khiến cơ thể kiệt sức nhanh.
- Vì sao ăn sai lại làm tình trạng nặng hơn.
- Và vì sao nếu không giữ được sức mình sẽ thua không phải vì ung thư, mà vì cơ thể sụp xuống trước.
Cuốn sách không thay thế bác sĩ.
Không thay thế thuốc.
Không thay thế hóa trị.
Nhưng nó giúp em hiểu một điều rất quan trọng:
Có những người chưa thua ung thư trước.
Nhưng lại gục xuống vì cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.

Em bắt đầu thay đổi từng chút một.
- Không kiêng khem cực đoan nữa.
- Không ép mình ăn thật nhiều nữa.
- Chỉ ăn từng chút một nhưng đúng hơn.
- Chia nhỏ bữa.
- Ưu tiên những món dễ tiêu hóa hơn.

Những ngày đầu không có phép màu nào cả.
Em vẫn mệt.
Vẫn buồn nôn.
Vẫn đau.
Nhưng có một điều thay đổi.
Em không còn tụt dốc nữa.
Rồi một ngày em ăn hết được một bát cháo.
Một ngày khác em ngủ sâu hơn.
Một buổi sáng em tự ngồi dậy mà không cần ai đỡ.
Những điều rất nhỏ.
Nhưng với em lúc đó giống như một tia sáng.
Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, em cảm thấy cơ thể mình chưa bỏ cuộc.

Và em cũng không được phép bỏ cuộc.
Em cứ đi tiếp như vậy.
Từng bữa cơm.
Từng ngày.
Từng đợt điều trị.
Có những ngày em vẫn khóc.
Vẫn sợ.
Vẫn nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
Nhưng rồi em lại cố thêm một chút.
Ăn thêm một chút.
Đi thêm một ngày.
Và rồi một ngày em nhận ra mình đã đi xa hơn những gì bản thân từng nghĩ.

Đến hôm nay đã gần 7 năm trôi qua.
Ung thư chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng.
Nhưng em vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được ăn cơm cùng gia đình.
Vẫn còn được nghe tiếng con gọi mẹ.
Vẫn còn được thức dậy mỗi sáng.
Và nếu có điều gì em muốn gửi đến những người đang ở giữa hành trình này thì đó là:
Đừng coi thường những bữa ăn hằng ngày.
Bởi có những lúc chính những điều nhỏ bé ấy lại là thứ giúp người bệnh giữ được sức để tiếp tục điều trị.

Em không vượt qua hành trình này bằng phép màu.
Em đi qua nó bằng từng bữa cơm, từng ngày cố gắng và bằng quyết tâm không bỏ cuộc của chính mình.
📘 Cuốn sách đã đi cùng em trong giai đoạn em gần như gục xuống, em để ở đây cho ai cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom76
Nếu gia đình bạn đang có người thân mắc ung thư, hoặc đang loay hoay không biết chăm sóc người bệnh thế nào cho đúng, em thật lòng mong mọi người hãy trang bị kiến thức sớm hơn em ngày trước.
Vì đôi khi, chỉ cần người mình thương còn đủ sức để tiếp tục điều trị thôi... cũng đã là thêm một cơ hội để ở lại rồi.

28/05/2026

Đã gần 7 năm kể từ ngày em phát hiện ung thư phổi giai đoạn tiến triển… và hôm nay em muốn chia sẻ lại hành trình mình đã đi qua cho những ai đang tuyệt vọng giống em ngày trước.
7 năm trước, em 31 tuổi.
Một cô gái văn phòng bình thường như bao người khác.
Đi làm, về nhà, cuối tuần cà phê với bạn bè.
Em chưa từng nghĩ ung thư phổi sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình.
Cho đến khi cơ thể bắt đầu lên tiếng.
Ban đầu chỉ là những cơn ho kéo dài.
Ho dai dẳng về đêm.
Rồi dần dần em bắt đầu hụt hơi.
Leo vài bậc cầu thang cũng thấy mệt.
Có những lúc đang nói chuyện em phải dừng lại giữa chừng chỉ để thở.

Ngày đi khám, bác sĩ nhìn kết quả CT rất lâu rồi nói:
“Khối u ở phổi là ác tính.”
Em vẫn nhớ cảm giác hôm đó.
Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.
Trong đầu em chỉ còn một câu hỏi:
“Mình còn sống được bao lâu nữa?”
Những đợt điều trị bắt đầu sau đó.

Và khoảng thời gian ấy là quãng thời gian khắc nghiệt nhất cuộc đời em.
Miệng lúc nào cũng đắng như kim loại.
Ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn.
Có những ngày em nôn đến mức bụng co rút lại vẫn không dừng được.
Những cơn ho kéo dài đến nghẹt thở.
Ngực đau.
Lưng đau.
Đêm xuống gần như không ngủ được.
Cân nặng tụt rất nhanh.
Tóc rụng đầy trên gối mỗi sáng.
Có lần em đứng trước gương rồi bật khóc.
Em không còn nhận ra người phụ nữ xanh xao trong đó nữa.

Nhưng điều khiến em tuyệt vọng nhất… không phải là ung thư.
Mà là cảm giác cơ thể mình đang yếu đi từng ngày.
Ăn không nổi.
Ngủ không nổi.
Đi vài bước cũng mệt.
Có lúc em nhận ra một điều rất đáng sợ:
Có thể em chưa gục vì bệnh trước… nhưng cơ thể em thì đang gục xuống trước rồi.

Khoảng thời gian đó, em nghe rất nhiều lời khuyên.
- Người bảo phải bỏ hết thịt cá.
- Người bắt uống thật nhiều nước ép.
-nNgười nói phải kiêng đường tuyệt đối.
Em càng cố làm theo… cơ thể càng tụt dốc.
Cho đến một hôm em ngất ngay trong nhà vệ sinh bệnh viện vì quá yếu.

Hôm đó bác sĩ nói rất thẳng với gia đình em:
“Nếu thể trạng cứ tiếp tục như thế này, bệnh nhân sẽ rất khó theo tiếp điều trị.”
Em nằm trên giường bệnh.
Nghe rất rõ.
Nhưng lúc đó em thậm chí không còn sức để khóc nữa.
Trong khoảng thời gian gần như tuyệt vọng nhất, em tình cờ đọc được bài chia sẻ của bác sĩ Nguyễn Chí Tuấn về những bệnh nhân ung thư bị suy kiệt vì ăn uống sai cách trong quá trình điều trị.
Ở cuối bài viết, bác sĩ nhắc đến cuốn “Liệu pháp sức khỏe ung thư”.
Em đặt mua gần như ngay lúc đó.
Không phải vì em tin vào phép màu.
Mà vì em không còn đủ sức để thử sai thêm lần nào nữa.

Khi đọc cuốn sách, em mới hiểu:
Có những người chưa thua ung thư trước.
Nhưng lại gục xuống vì cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.
Cuốn sách không bảo người bệnh bỏ thuốc.
Không thay thế bác sĩ hay phác đồ điều trị.
Nhưng nó giúp em hiểu:
– nên ăn gì trong từng giai đoạn điều trị
– cách chia nhỏ bữa khi buồn nôn
– làm sao để cơ thể đỡ suy kiệt hơn
– và quan trọng nhất là giữ lại thể trạng

Em bắt đầu thay đổi từng chút một.
Không ép mình ăn quá nhiều nữa.
Mỗi bữa nhỏ lại.
Mềm hơn.
Dễ nuốt hơn.
Những ngày đầu vẫn rất khó.
Em vẫn mệt.
Vẫn buồn nôn.
Nhưng rồi cơ thể bắt đầu thay đổi.
Rồi một ngày em ăn hết được một bát cháo.
Một sáng khác em tự ngồi dậy mà không cần ai đỡ.
Những điều rất nhỏ thôi.
Nhưng với người đang điều trị ung thư… đôi khi chỉ cần vậy cũng đã là hy vọng rồi.

Em nghĩ điều thay đổi lớn nhất không phải là hết bệnh ngay.
Mà là em bắt đầu có sức để tiếp tục chiến đấu.
Có sức để bước tiếp qua những đợt điều trị tưởng như không chịu nổi nữa.
Rồi một ngày em được về quê.
Mẹ em đang quét sân phía sau.
Ngoài sân phơi đầy thóc mới.
Em đứng đó, hít một hơi thật sâu.
Một hơi thở rất bình thường thôi… nhưng em đã mất rất nhiều năm mới có thể thở lại nhẹ như vậy.
Lúc đó em mới hiểu:
Chỉ cần còn được sống, được thở, được trở về nhà… đã là một món quà rất lớn rồi.

Đến hôm nay đã gần 7 năm trôi qua.
Em chưa từng dám nói mình chiến thắng ung thư.
Vì em biết hành trình này chưa bao giờ dễ dàng.
Nhưng ít nhất… em vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được đi làm.
Vẫn còn được ăn cơm cùng gia đình.
Vẫn còn được sống như một người bình thường.
Và sau tất cả, em nhận ra:
Dinh dưỡng đúng không thay thế việc điều trị ung thư.
Nhưng nó có thể giúp người bệnh giữ lại sức để còn đủ khả năng đi tiếp hành trình điều trị đó.

📘 Cuốn sách đã đi cùng em trong những năm tháng khó khăn nhất, em để lại ở đây cho ai cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom72
Nếu gia đình bạn cũng đang có người thân mắc ung thư, hoặc đang loay hoay không biết chăm sóc người bệnh thế nào cho đúng, em thật lòng nghĩ có thể thử đọc một lần.
Vì đôi khi… chỉ cần người mình thương còn đủ sức để tiếp tục điều trị thôi, cũng đã là thêm một cơ hội để ở lại rồi.

26/05/2026

“Chỉ một cốc nước rau má đậu xanh mỗi sáng… đã biến em thành bệnh nhân chạy thận suốt đời.”

Nếu có ai nói điều này với em cách đây 1 năm, em sẽ cười. Vì lúc đó em 30 tuổi, khỏe mạnh, đi làm đều, ăn uống có ý thức, thậm chí còn nghĩ mình sống lành mạnh hơn rất nhiều người.
Cho đến một lần khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ nhìn kết quả rồi hỏi em rất nhẹ:
“Em có hay ăn uống thất thường không?” Em gật đầu.
Và câu sau đó khiến em khựng lại:
“Em đang suy thận độ 2 rồi.”
Em không thấy mình bệnh. Không đau, không mệt, không có dấu hiệu gì rõ ràng. Nhưng bác sĩ nói rất rõ:
“Giai đoạn này còn cứu được.
Nhưng em phải thay đổi ngay. Ăn uống đúng, không theo trào lưu, uống thuốc đều.”

Em nghe, rất nghiêm túc. Nhưng sai lầm của em bắt đầu ngay khi em về đến nhà.
Em mở điện thoại.
Gõ: “Ăn gì tốt cho thận?”
Và rồi em bước vào một mê cung.
- Người nói rau má đậu xanh giúp “mát gan giải độc
- Người bảo salad rau xanh càng nhiều càng tốt
- Có video còn khuyên cắt thịt cá để thận “đỡ phải làm việc”
- Người khác lại nói cứ eat clean vài tháng là cơ thể sẽ tự hồi phục
Nghe rất hợp lý. Và em tin gần hết.
Vì em chỉ muốn khỏe lại thật nhanh.

Từ hôm đó cuộc sống của em thay đổi hoàn toàn.
- Sáng nào em cũng uống một ly rau má đậu xanh rất lớn.
- Trưa chỉ ăn salad rau với ít hạt.
- Tối ăn rau luộc hoặc khoai.
- Em cắt gần như toàn bộ thịt, không ăn cơm, không gia vị.

Có hôm em còn đăng story:
“Bắt đầu sống healthy để cứu sức khỏe.”
Bạn bè vào khen:
“Nhìn healthy quá.”
“Da đẹp hơn thật đó.”
“Ăn kiểu này bảo sao chẳng nhẹ người.”
Và em từng rất vui vì điều đó.

Những ngày đầu cơ thể em nhẹ đi thật.
Ít đầy bụng hơn.
Người gọn hơn.
Da nhìn sáng hơn.
Em càng chắc rằng mình đang làm đúng.
Nhưng có một điều em không nhìn thấy.
Thận của em đang yếu đi từng ngày.
Cơ thể em bắt đầu phản ứng.
Ban đầu chỉ là mệt nhẹ. Rồi chóng mặt. Rồi có những lúc tim đập nhanh bất thường. Có hôm đang đứng, em phải vịn vào tường.
Nhưng em vẫn nghĩ: “Chắc cơ thể đang thanh lọc.”
Em tiếp tục. Ngày qua ngày.

Cho đến sáng hôm đó.
Em vừa uống gần hết ly rau má đậu xanh thì người đột nhiên choáng váng.
Tai ù đi.
Tim đập loạn xạ.
Hai tay run lên như không còn sức.
Em đứng dậy không nổi nữa.
Mẹ em chạy lại đỡ.
Vừa gọi tên em vừa khóc.

Khi tỉnh lại em đã nằm trong bệnh viện.
Bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm rất lâu rồi mới nói:
“Chức năng thận của em đang xấu đi rất nhanh.”
Creatinin tăng vọt.
Các chỉ số điện giải rối loạn rõ.
Độ lọc cầu thận tụt xuống mức báo động.
Sau đó bác sĩ xem kết quả rồi nói:
“Suy thận giai đoạn cuối.”
Rồi ông hỏi em:
“Thời gian qua em ăn uống thế nào?”
Em kể hết.
- Từng ly rau má đậu xanh.
- Từng hộp salad.
- Từng lần cắt thịt cá vì nghĩ mình đang giúp thận “đỡ làm việc”.

Nghe xong, bác sĩ thở dài.
Rồi ông nói:
“Healthy không có nghĩa là phù hợp với người đang có bệnh.”
Ông giải thích rất chậm:
- Khi chức năng thận đã suy giảm, việc duy trì một chế độ ăn quá cực đoan và thiếu cân bằng trong thời gian dài có thể khiến cơ thể rối loạn điện giải và suy kiệt nhanh hơn.
- Rau má và đậu xanh thường được nhiều người nghĩ là “mát” và giúp giải độc cơ thể. Nhưng với người đang có chức năng thận suy giảm, việc dùng kéo dài thay nước uống mỗi ngày trong khi chế độ ăn thiếu cân bằng có thể khiến cơ thể dễ rối loạn điện giải và suy kiệt hơn.
- Ăn quá nhiều rau, uống nước ép liên tục không phải là ‘nhẹ nhàng’ với thận. Ngược lại, nó làm tăng lượng chất mà thận phải lọc mỗi ngày.
- Việc em cắt gần như toàn bộ đạm khiến cơ thể mất cân bằng, suy kiệt nhanh hơn. Khi cơ thể yếu đi, các cơ quan cũng suy theo, trong đó có thận.

Rồi bác sĩ nhìn em rất lâu.
Ông nói một câu mà đến giờ em vẫn nhớ:
“Cái đáng sợ nhất không phải là em ăn bẩn. Mà là em đang ăn sai nhưng luôn tin rằng mình sống rất healthy.”

Căn phòng im lặng.
Em quay mặt đi.
Lần đầu tiên em thấy sợ chính những thứ mình từng rất tự hào.
Ngày đầu tiên chạy thận em nằm im nhìn máu mình chảy qua những ống dây lạnh ngắt.
Kim cắm vào tay đau hơn em tưởng.
Mẹ em đứng ngoài cửa phòng.
Không dám bước vào.
Chỉ hỏi bác sĩ một câu rất nhỏ:
“Nó mới 30 tuổi thôi… sao lại phải sống thế này hả bác sĩ?”

Em quay mặt đi rất nhanh.
Lần đầu tiên em không dám nhìn mẹ.
Em nhớ lại từng ly rau má đậu xanh mình từng uống.
Từng hộp salad mình từng ăn.
Từng bài đăng healthy mình từng tự hào.
Rồi thấy xót xa cho chính sự thiếu hiểu biết của mình.
Hóa ra không phải thứ gì nhìn lành mạnh… cũng phù hợp với một cơ thể đang bệnh.

Một buổi chạy thận em ngồi im nhìn dòng máu của mình.
Bên cạnh em là một chị khoảng hơn 40 tuổi.
Chị lặng lẽ đọc sách.Rất chăm.
Em hỏi nhỏ:
“Chị đọc gì vậy ạ?”
Chị đưa cuốn sách sang: “Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh” của bác sĩ Vũ Trọng Hùng
Chị cười nhẹ: “Giá như chị biết cuốn này sớm hơn chắc chị đã không phải ngồi ở đây.”
Em sững lại. Chị lật vài trang:
“Trong này không nói chung chung đâu em.
Nó ghi rất rõ:
- Người bệnh thận nên ăn gì, tránh gì
- Vì sao phải ăn như vậy
- Và ăn thế nào để không làm thận quá tải”

Chị chỉ vào một đoạn:
“Những thứ em nghĩ là tốt đôi khi lại là thứ hại em nhanh nhất.”
Em nghe mà lạnh người.
“Chị trước đây cũng giống em.
- Cũng ăn healthy.
- Cũng tin trên mạng.
- Cho đến khi phải vào đây.”
Chị nhìn xuống tay mình.
“Giờ chị không mong khỏi. Chỉ mong đừng tệ thêm.”

Hôm đó về nhà em tìm mua cuốn sách ngay.
Không phải vì tin tuyệt đối. Mà vì em không muốn sai thêm nữa.
Khi đọc em mới hiểu:
- Cơ thể không cần “healthy” theo trào lưu
- Mà cần đúng theo tình trạng bệnh
- Không ăn cực đoan.
- Không kiêng mù quáng.
- Chỉ là ăn đúng.
Kể từ hôm đó, em bắt đầu thay đổi theo sách.

Sau vài tháng…
Em ăn uống ổn định hơn.
Cơ thể đỡ mệt hơn trước.
Em thậm chí tăng lại vài ký sau một thời gian dài sụt cân.
Mỗi lần đi chạy thận, bác sĩ nói các chỉ số của em ổn định hơn nhiều.
Em biết cuốn sách này không thể khiến thận em hồi phục.
Nhưng nó giúp em giữ cơ thể mình khỏe hơn trong hoàn cảnh hiện tại.
Nhiều lúc nằm chạy thận em nghĩ, giá như em biết sớm hơn có lẽ kết quả của em đã khác
Nếu bạn đang nghĩ cứ “healthy” là tốt xin hãy dừng lại một chút. Vì có những thứ nghe rất đúng nhưng lại không dành cho bạn. Không chỉ riêng bệnh thận. Trong sách còn có hướng dẫn ăn uống cho nhiều bệnh mạn tính khác như gan, dạ dày, tim mạch, tiểu đường, huyết áp…

Giờ đây, em chọn một cách đơn giản: không nghe theo trào lưu, không đoán mò. Chỉ dựa vào một tài liệu đúng để chăm sóc cơ thể mỗi ngày.
Cuốn sách mà em ước em biết được sớm hơn, em để đây cho mọi người tham khảo:
👉https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom120
Có những sai lầm không có cơ hội sửa lại.
Em mong anh chị nào đang có bệnh nền hay cũng đang kiêng khem, ăn uống chưa hiểu rõ về dinh dưỡng hãy dựa vào 1 tài liệu chuẩn y khoa để không nhận hậu quả như em.

25/05/2026

“7 năm trước, em từng nghĩ mình sẽ không sống nổi 1 năm sau ngày phát hiện ung thư phổi giai đoạn tiến triển.
Nhưng hôm nay, em vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được thức dậy mỗi sáng.
Vẫn còn được nghe tiếng mẹ gọi ăn cơm.
Và em muốn kể lại hành trình mình đã đi qua… để những ai đang ở giữa quãng ngày tuyệt vọng đó biết rằng: đôi khi vẫn còn cơ hội, nếu mình chưa bỏ cuộc.”

7 năm trước, em 31 tuổi. Một cô gái công sở bình thường như bao người khác. Đi làm. Tan ca. Cuối tuần cà phê với bạn bè.
Em chưa từng nghĩ ung thư phổi sẽ liên quan gì đến cuộc đời mình.
Cho đến khi cơ thể bắt đầu lên tiếng.

Ban đầu chỉ là những cơn ho kéo dài.
Ho dai dẳng về đêm.
Rồi ngực bắt đầu tức âm ỉ.
Leo vài bậc cầu thang cũng thấy hụt hơi.
Có những lúc đang nói chuyện em phải dừng lại giữa chừng để thở.
Ngày đi khám, bác sĩ nhìn kết quả CT rất lâu rồi nói:
“Khối u ở phổi là ác tính.”
Em vẫn nhớ cảm giác lúc đó.
Mọi thứ xung quanh như im bặt.
Trong đầu em chỉ còn một suy nghĩ:
“Mình còn sống được bao lâu nữa?”

Những đợt điều trị bắt đầu sau đó.
Và khoảng thời gian ấy là quãng thời gian khắc nghiệt nhất cuộc đời em.
Miệng lúc nào cũng đắng như kim loại.
Ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn.
Có những ngày em nôn đến mức bụng co rút lại vẫn không dừng được.
Cơ thể sụt cân rất nhanh.
Vai gầy nhô lên.
Quần áo rộng ra từng ngày.
Tóc rụng đầy trên gối mỗi sáng.

Có những đêm em nằm nhìn trần nhà bệnh viện rồi nghĩ:
“Có lẽ mình không qua nổi thật…”
Nhưng điều khiến em tuyệt vọng nhất… không phải ung thư.
Mà là cảm giác cơ thể mình cứ yếu dần đi từng ngày.
Ăn không nổi.
Ngủ không nổi.
Đi vài bước cũng mệt.
Có lúc em nhận ra một điều rất đáng sợ:
Có thể em chưa gục vì bệnh trước… nhưng cơ thể em thì đang gục xuống trước rồi.

Khoảng thời gian đó, em nghe rất nhiều lời khuyên.
- Người bảo phải bỏ hết thịt cá.
- Người bắt uống thật nhiều nước ép.
- Người nói phải kiêng đường tuyệt đối.
- Càng cố làm theo… em càng suy kiệt.

Cho đến một lần em ngất trong nhà vệ sinh bệnh viện vì quá yếu.
Hôm đó bác sĩ nói rất thẳng với gia đình em:
“Nếu thể trạng cứ tiếp tục như thế này, bệnh nhân sẽ rất khó theo tiếp điều trị.”
Em nằm trên giường bệnh.
Nghe rất rõ.
Nhưng lúc đó em thậm chí không còn sức để khóc nữa.

Trong phòng điều trị, bên cạnh giường em là một chị cũng bị ung thư phổi. Chị nặng hơn em. Nhưng chị vẫn nói chuyện rất bình tĩnh.
Một buổi chiều, chị hỏi em:
“Em ăn được gì chưa?”
Em lắc đầu.
Chị nhìn em một lúc rồi nói:
“Ung thư giờ không phải cứ bị là chết luôn được đâu em… Nhưng em để bản thân suy dinh dưỡng như thế dài thì chắc chắn là chết em ạ.”

Câu nói đó em nhớ suốt đến tận bây giờ.
Chị không nói về thuốc.
Chị nói về ăn uống.
Chị kể rằng trước đây chị cũng từng kiêng khem lung tung.
Cho đến khi cơ thể gần như không còn sức để điều trị.
Chị nói chị từng tuyệt vọng cho đến khi đọc được cuốn “Liệu Pháp Sức Khỏe Ung Thư”. Chị không còn kiêng khem mù quáng nữa và sức khỏe cải thiện đáng kể.
Ngày sách về, em thử mở đúng chương Ung thư phổi do bác sĩ viết ra… và thật sự bất ngờ.

Cuốn sách do bác sĩ điều trị biên soạn, nói rất rõ cách chăm sóc cơ thể cho bệnh nhân ung thư. Khi đọc cuốn sách, em mới hiểu:
Có những người chưa thua ung thư trước.
Nhưng lại gục xuống vì cơ thể không còn đủ sức để tiếp tục điều trị.
Cuốn sách không bảo người bệnh bỏ thuốc.
Không thay thế bác sĩ hay phác đồ điều trị.
Nhưng nó giúp em hiểu:
– nên ăn gì trong từng giai đoạn điều trị
– cách chia nhỏ bữa khi buồn nôn
– làm sao để cơ thể đỡ suy kiệt hơn
– và quan trọng nhất là giữ lại thể trạng

Em bắt đầu thay đổi từng chút một.
Không ép mình ăn quá nhiều nữa.
Mỗi bữa nhỏ lại.
Mềm hơn.
Dễ nuốt hơn.
Những ngày đầu vẫn rất khó.
Em vẫn nôn.
Vẫn mệt.
Nhưng rồi cơ thể bắt đầu thay đổi.
Rồi một ngày em ăn hết được một bát cháo.
Một buổi sáng khác em tự ngồi dậy mà không cần ai đỡ.
Những điều rất nhỏ thôi.
Nhưng với người đang điều trị ung thư đôi khi chỉ cần vậy cũng đã là hy vọng rồi.

Em nghĩ điều thay đổi lớn nhất không phải là hết bệnh ngay.
Mà là em bắt đầu có sức để tiếp tục chiến đấu.
Có sức để bước tiếp qua những đợt điều trị tưởng như không chịu nổi nữa.
Rồi một ngày em được về quê.
Mẹ em đang quét sân phía sau.
Ngoài sân phơi đầy thóc mới.
Em đứng đó, hít một hơi thật sâu.
Một hơi thở rất bình thường thôi… nhưng em đã mất rất nhiều năm mới có thể thở lại nhẹ như vậy.

Lúc đó em mới hiểu:
Chỉ cần còn được sống, được thở, được trở về nhà… đã là một món quà rất lớn rồi.
Đến hôm nay đã gần 7 năm trôi qua.
Ung thư chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng.
Em vẫn tái khám định kỳ.
Vẫn có những ngày mệt.
Nhưng ít nhất… em vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được sống như một người bình thường.

Và sau tất cả, em nhận ra:
Dinh dưỡng đúng không thay thế việc điều trị ung thư.
Nhưng nó có thể giúp người bệnh giữ lại sức để còn đủ khả năng đi tiếp hành trình điều trị đó.

📘 Cuốn sách đã đi cùng em trong những năm tháng khó khăn nhất, em để lại ở đây cho ai cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom71
Em mong những gia đình đang có người thân mắc ung thư, hoặc đang loay hoay không biết chăm sóc người bệnh thế nào cho đúng, hãy thử đọc một lần.
Vì đôi khi… chỉ cần người mình thương còn đủ sức để tiếp tục điều trị thôi, cũng đã là thêm một cơ hội để ở lại rồi.

22/05/2026

"Ngày nằm trong phòng chạy thận nhìn mẹ khóc... em mới hiểu 1 cốc nước cam và 1 đĩa salad có thể khiến em phải chạy thận nhân tạo cả đời"

Em năm nay 29 tuổi.
Và bây giờ mỗi tuần ba lần, em phải nằm hàng giờ bên cạnh một chiếc máy lọc máu.
Máu từ tay em chảy ra ngoài.
Đi qua những ống dây lạnh ngắt.
Rồi quay ngược trở lại cơ thể.

Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh đó em đã quay mặt đi.
Không phải vì đau.
Mà vì em biết: cuộc sống của mình từ nay sẽ không còn giống trước nữa.

Nếu nhìn ảnh cũ của em cách đây hơn một năm chắc không ai nghĩ em là bệnh nhân suy thận.
Em từng là kiểu con gái rất chăm giữ sức khỏe.
Không trà sữa.
Không đồ ăn nhanh.
Không thức khuya nhiều.

Thậm chí em còn tự hào vì mình sống healthy hơn rất nhiều người khác.
Mọi chuyện bắt đầu sau một lần khám sức khỏe.
Bác sĩ nói:
“Em bị suy thận mạn giai đoạn 2.”
Nhưng ông cũng nói thêm:
“Vẫn còn sớm. Nếu thay đổi đúng cách thì vẫn kiểm soát được. Nhớ về ăn uống giảm muối và dùng thuốc đúng giờ nhé.”
Lúc đó em sợ lắm.
Vì em mới 28 tuổi.

Em về nhà.
Và giống rất nhiều người khác em lên mạng tìm:
“Ăn gì để thận khỏe lại?”
Rồi em bắt đầu bước vào thứ mà em từng nghĩ là hành trình cứu cơ thể mình.
- Người nói uống nước cam giúp “thanh lọc”
- Người bảo salad và nước ép sẽ giúp cơ thể tự hồi phục
- Có video còn nói cắt đạm để thận “đỡ phải làm việc”
- Người khác lại khuyên càng eat clean càng khỏe
Nghe rất hợp lý.
Và em tin hết.
Vì em chỉ muốn khỏe lại thật nhanh.

Từ hôm đó cuộc sống của em thay đổi hoàn toàn.
- Mỗi sáng: một cốc nước cam rất lớn cùng yến mạch.
- Trưa: rau luộc hoặc salad.
- Tối: gạo lứt và rau xanh.
- Không thịt.
- Không cá.
- Không dầu mỡ.

Có hôm em còn đăng story:
“Bắt đầu sống healthy để cứu sức khỏe.”
Bạn bè vào khen:
“Ăn kiểu này bảo sao chẳng đẹp.”
“Nhìn nhẹ người hẳn.”
“Da đẹp lên thật đó.”
Và em từng rất vui vì điều đó.

Những ngày đầu cơ thể em nhẹ đi thật.
Không còn đầy bụng.
Không còn cảm giác nặng người.
Em càng chắc rằng mình đang làm đúng.
Nhưng có một điều em không nhìn thấy.
Thận của em đang yếu đi từng ngày.
Âm thầm.
Không đau.
Không báo trước.

Chỉ là:
Em mệt hơn một chút
Chóng mặt nhiều hơn một chút
Tim đập nhanh hơn một chút
Tay chân yếu hơn một chút
Em bỏ qua tất cả.

Cho đến sáng hôm đó.
Em vừa uống xong cốc nước cam thì người đột nhiên choáng váng.
Tai ù đi.
Tim đập loạn xạ.
Hai tay run lên như không còn sức.
Em đứng dậy không nổi nữa.
Mẹ em chạy lại đỡ.
Vừa gọi tên em vừa khóc.

Khi tỉnh lại em đã nằm trong bệnh viện.
Bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm rất lâu rồi mới nói:
“Kali máu tăng rất cao.”
Creatinin tăng vọt.
Độ lọc cầu thận tụt xuống mức báo động.

Rồi ông nói tiếp:
“Thận của em đã bước sang giai đoạn cuối rồi.”
Em nằm đó nhìn trần nhà.
Không khóc nổi.
Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại đúng một suy nghĩ:
“Một năm trước mình vẫn còn cơ hội.”

Bác sĩ hỏi em:
“Thời gian qua em ăn uống thế nào?”
Em kể hết.
Từng cốc nước cam.
Từng bữa salad.
Từng lần cắt thịt cá vì nghĩ mình đang giúp thận “đỡ làm việc”.

Nghe xong, bác sĩ thở dài.
Rồi ông nói:
“Thận không cần healthy kiểu đó.”

Ông giải thích rất chậm:
- Nước cam chứa nhiều kali đối với người khỏe mạnh có thể đào thải được nhưng khi thận đã yếu, kali sẽ tích lại trong máu và có thể gây rối loạn nhịp tim nguy hiểm.
- Ăn quá nhiều rau, uống nước ép liên tục không phải “thanh lọc” mà có thể làm cơ thể mất cân bằng điện giải.
- Việc cắt đạm cực đoan khiến cơ thể mất cơ, mất sức và kiệt sức đi rất nhanh.
- Yến mạch, gạo lứt chứa nhiều phospho và khoáng chất, với người khỏe mạnh thì tốt nhưng với người suy thận, nếu dùng kéo dài không phù hợp sẽ khiến thận càng quá tải hơn.

Rồi bác sĩ nhìn em rất lâu.
Ông nói một câu mà đến giờ em vẫn nhớ:
“Điều nguy hiểm nhất là em đang làm sai nhưng lại nghĩ mình đang cứu cơ thể.”

Căn phòng im lặng.
Em quay mặt đi.
Lần đầu tiên em thấy sợ chính những thứ mình từng rất tự hào.
Ngày đầu tiên chạy thận em nằm im nhìn máu mình chảy qua những ống dây lạnh ngắt.
Kim cắm vào tay đau hơn em tưởng.
Mẹ em đứng ngoài cửa phòng.
Không dám bước vào.
Chỉ hỏi bác sĩ một câu rất nhỏ:
“Nó mới 29 tuổi thôi sao lại phải sống thế này hả bác sĩ?”

Em quay mặt đi.
Lần đầu tiên em không dám nhìn mẹ.
Em nhớ lại từng cốc nước cam mình từng uống.
Từng bài đăng healthy mình từng đăng.
Rồi thấy xót xa cho chính sự thiếu hiểu biết của mình.
Hóa ra không phải thứ gì “tốt” cũng phù hợp với một cơ thể đang bệnh.

Hôm ấy, em đang chạy thận, em ngồi im nhìn dòng máu của mình.
Bên cạnh em là một chị khoảng hơn 40 tuổi.
Chị lặng lẽ đọc sách. Rất chăm.
Em hỏi nhỏ:
“Chị đọc gì vậy ạ?”
Chị đưa cuốn sách sang: “Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh” – bác sĩ Vũ Trọng Hùng
Chị cười nhẹ: “Giá như chị biết cuốn này sớm hơn chắc chị đã không phải ngồi ở đây.”

Em sững lại. Chị lật vài trang:
“Trong này không nói chung chung đâu em.
Nó ghi rất rõ:
- Người bệnh thận nên ăn gì, tránh gì
- Vì sao phải ăn như vậy
- Và ăn thế nào để không làm thận quá tải”

Chị chỉ vào một đoạn:
“Những thứ em nghĩ là tốt đôi khi lại là thứ hại em nhanh nhất.”
Em nghe mà lạnh người.
“Chị trước đây cũng giống em.
- Cũng ăn healthy.
- Cũng tin trên mạng.
- Cho đến khi phải vào đây.”
Chị nhìn xuống tay mình.
“Giờ chị không mong khỏi. Chỉ mong đừng tệ thêm.”

Hôm đó về nhà em tìm mua cuốn sách ngay.
Không phải vì tin tuyệt đối. Mà vì em không muốn sai thêm nữa.
Khi đọc em mới hiểu:
- Cơ thể không cần “healthy” theo trào lưu
- Mà cần đúng theo tình trạng bệnh
- Không ăn cực đoan.
- Không kiêng mù quáng.
- Chỉ là ăn đúng.

Kể từ hôm đó, em bắt đầu thay đổi theo sách.
Sau vài tháng
Em ăn uống ổn định hơn.
Cơ thể đỡ mệt hơn trước.
Em thậm chí tăng lại vài ký sau một thời gian dài sụt cân.
Mỗi lần đi chạy thận, bác sĩ nói các chỉ số của em ổn định hơn nhiều.
Em biết cuốn sách này không thể khiến thận em hồi phục.
Nhưng nó giúp em giữ cơ thể mình khỏe hơn trong hoàn cảnh hiện tại.
Nhiều lúc nằm chạy thận em nghĩ, giá như em biết sớm hơn có lẽ cuộc sống của em đã khác.

Nếu anh chị đang:
ăn healthy theo mạng
detox kéo dài
hoặc tự cắt bỏ quá nhiều nhóm chất
xin hãy dừng lại một chút.
Vì cơ thể đang bệnh không cần ăn theo trào lưu.
Nó cần ăn đúng với tình trạng của chính nó.

📘 Đây là cuốn sách em ước mình biết sớm hơn em để đây cho mọi người cùng tham khảo:
👉https://www.nowlife.vn/lieu-phap-dinh-duong/?utm_source=Tom117
Có những sai lầm không có cơ hội sửa lại.
Em mong anh chị nào đang có bệnh nền hay cũng đang kiêng khem, ăn uống chưa hiểu rõ về dinh dưỡng hãy dựa vào 1 tài liệu chuẩn y khoa để không nhận hậu quả như em

21/05/2026

Ngày kỷ niệm cưới 25 năm của chúng tôi từng kết thúc bằng tiếng còi xe cấp cứu.
Còn hôm nay, sau gần 4 năm đi cùng vợ qua hành trình ung thư phổi… tôi chỉ thấy biết ơn vì mỗi sáng vẫn còn được nghe cô ấy gọi:
“Anh nhớ mua rau về đấy nhé.”
Có những chuyện trước đây từng rất bình thường.
Bây giờ lại trở thành hạnh phúc lớn nhất đời tôi.\

4 năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ mất vợ.
Mọi thứ bắt đầu ngay trong bữa tiệc kỷ niệm 25 năm ngày cưới.
Hôm đó vợ tôi mặc chiếc váy màu be mà cô ấy rất thích.
Cô ấy còn cười:
“25 năm rồi mà ông vẫn chịu nổi tôi à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời hết câu đùa thì vài tiếng sau vợ tôi ngã gục ngay giữa buổi tiệc.
Rồi CT.
Rồi xét nghiệm.
Rồi sinh thiết.
Và cuối cùng là hai chữ mà tôi sợ nhất:
“Ung thư phổi"
Bác sĩ nói bệnh đã ở giai đoạn tiến triển và vợ tôi phải bước vào hóa trị.

Tôi vẫn nhớ cảm giác ngày đầu tiên đưa vợ vào phòng truyền thuốc.
Cô ấy quay lại nhìn tôi rồi cười:
“Em ổn mà.”
Nhưng chỉ vài tuần sau, tôi gần như không còn nhận ra người phụ nữ ấy nữa.
Vợ tôi bắt đầu nôn liên tục.
Miệng lúc nào cũng đắng.
Ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn.
Có hôm chỉ nuốt vài muỗng cháo cũng không giữ lại nổi.
Những cơn ho kéo dài đến nghẹt thở.
Đêm xuống gần như không ngủ được.
Người gầy đi rất nhanh.
Rồi tóc bắt đầu rụng.
Có hôm tôi thấy cô ấy ngồi rất lâu trước gương.
Tay cầm từng lọn tóc vừa rụng xuống.

Cô ấy quay sang hỏi tôi:
“Em nhìn đáng sợ lắm đúng không anh?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Hôm sau tôi đưa vợ đi cạo tóc.
Cạo xong cho cô ấy, tôi cũng ngồi xuống ghế rồi nói với chú thợ:
“Cạo luôn cho tôi.”
Vợ tôi bật khóc:
“Anh làm gì vậy…”
Tôi chỉ nắm tay cô ấy:
“Anh không muốn em phải đi một mình trong hành trình này.”

Nhưng thứ khiến tôi bất lực nhất… lại là chuyện ăn uống.
Ai cũng thương.
Ai cũng muốn giúp.
Và ai cũng nói một kiểu.
- Người bảo phải bỏ hết thịt cá.
- Người nói uống thật nhiều nước ép để “diệt tế bào xấu”.
- Người bắt kiêng đường tuyệt đối.
- Người lại ép ăn thật nhiều cho có sức.
Càng nghe, vợ chồng tôi càng hoảng.

Có thời gian vợ tôi sụt cân rất nhanh vì vừa hóa trị vừa ăn uống sai cách.
Một hôm bác sĩ kéo tôi ra ngoài hành lang rồi nói rất thẳng:
“Nếu cứ suy dinh dưỡng thế này… bệnh nhân sẽ không đủ sức theo tiếp phác đồ đâu anh.”

Tôi đứng lặng người.
Đêm hôm đó, khi vợ ngủ rồi, tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện lên mạng và đọc gần như tất cả những gì mình tìm được về dinh dưỡng cho bệnh nhân ung thư.
Và rồi tôi biết đến cuốn “Liệu pháp sức khỏe ung thư” do bác sĩ điều trị ung thư biên soạn.
Ban đầu tôi mua chỉ với hy vọng: biết đâu còn cách nào giúp vợ đỡ hơn một chút.

Nhưng càng đọc tôi càng nhận ra trước đó mình chăm vợ bằng sự hoang mang nhiều hơn là hiểu đúng.
- Cuốn sách không hứa chữa khỏi ung thư.
- Không bảo bỏ thuốc.
- Không thay thế bác sĩ hay hóa trị.
Nhưng nó giúp tôi hiểu một điều rất quan trọng:
Người bệnh muốn đi tiếp được hành trình điều trị… thì cơ thể phải còn sức.

Trong sách bác sĩ viết rất rõ:
– nên ăn gì khi hóa trị
– lúc buồn nôn thì chia bữa ra sao
– khi sụt cân phải bổ sung thế nào
– cách ăn để cơ thể đỡ suy kiệt hơn

Tôi bắt đầu thay đổi từng chút cho vợ.
Không ép cô ấy ăn thật nhiều nữa.
Mỗi bữa chỉ một ít thôi nhưng chia nhỏ ra.
Đồ ăn mềm hơn.
Ấm hơn.
Dễ nuốt hơn.
Có những ngày vẫn rất mệt.
Vẫn nôn.
Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy những thay đổi nhỏ xuất hiện.
Vợ tôi ngủ được hơn.
Đỡ nôn hơn.

Có hôm cô ấy tự nói:
“Hôm nay em thấy người còn sức hơn hôm trước…”
Chỉ một câu thôi mà tôi phải quay đi chỗ khác vì sợ cô ấy thấy mình khóc.
Rồi một buổi sáng, tôi thức dậy và thấy vợ đang đứng ngoài ban công tưới cây.
Mấy chậu hoa trước đó đã héo gần hết vì nhiều tháng không ai chăm.
Ánh nắng chiếu lên mái đầu mới mọc lún phún của cô ấy.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng… tôi mới dám nghĩ:
Có thể vợ mình sẽ còn ở lại với cha con tôi lâu hơn.
Đến hôm nay đã gần 4 năm kể từ ngày định mệnh đó.
Ung thư vẫn là một hành trình dài.
Vợ tôi vẫn tái khám đều.
Vẫn có những ngày mệt.
Nhưng ít nhất… cô ấy vẫn còn ở đây.
Vẫn còn được ngồi ăn cơm cùng tôi.
Vẫn còn cằn nhằn tôi về muộn.
Vẫn còn những buổi sáng đứng tưới cây ngoài ban công.

Và sau tất cả, tôi mới hiểu:
Đôi khi điều quý giá nhất không phải là một phép màu chữa khỏi bệnh.
Mà là giữ được sức để người mình thương còn có thể đi tiếp điều trị và ở lại với gia đình lâu hơn một chút.
📘 Cuốn sách đã đồng hành cùng vợ chồng tôi trong những ngày khó khăn nhất, tôi để lại ở đây cho ai đang cần tham khảo:
👉 https://www.nowlife.vn/lieu-phap-suc-khoe-ung-thu/?utm_source=Tom70
Hy vọng cuốn sách nhỏ này có thể giúp thêm một gia đình nào đó bớt hoang mang hơn trên hành trình này.

Address

Nam Định

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoài thu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share