Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang

Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang, Health & Wellness Website, Nha Trang.

☀️ Hạnh phúc không ở đâu xa: Người công nhân tu luyện giữa đời thườngCuộc sống của hai vợ chồng công nhân nhiều vất vả. ...
16/06/2026

☀️ Hạnh phúc không ở đâu xa: Người công nhân tu luyện giữa đời thường

Cuộc sống của hai vợ chồng công nhân nhiều vất vả. Làm tăng ca, mải miết kiếm tiền lo cho hai con khiến vợ chồng dần xa cách và thường xuyên cãi nhau. Lại thêm bệnh mất ngủ hành hạ suốt thời gian dài, người phụ nữ tưởng như cuộc đời đi vào bế tắc. May thay, chị đã lựa chọn một con đường giúp cải thiện sức khỏe và tâm tính. Tu luyện mở ra những trang mới tươi sáng trong cuộc đời của chị.
_________________

Tôi là một người phụ nữ không xinh đẹp, ít nói, có phần tự ti. Nhà nghèo nên tôi chọn con đường đi làm từ sớm, chủ yếu làm công nhân. Rồi tôi có gia đình, con cái nhưng cái tâm chẳng bao giờ thanh thản. Tôi ích kỷ, nhỏ nhen, oán hận, bất bình… Khi mâu thuẫn gia đình lên đến đỉnh điểm, tôi chao đảo, khụy ngã và không có cách giải quyết. May mắn có người khuyên tôi “hãy tìm và đọc một cuốn sách”. Tôi như bừng tỉnh. Và cuốn sách vô giá đó đã đưa tôi đến ánh sáng Phật Pháp. Từ đó tôi chân chính bước trên con đường tu luyện giữa đời thường, cuộc đời tôi sang một trang mới tươi sáng.

1. Cuộc sống vất vả của người công nhân

Tôi là Phạm Thị An, sinh năm 1989, quê tại Ninh Giang. Bố tôi mất sớm, mẹ tôi lam lũ nuôi chị em chúng tôi khôn lớn. Không muốn làm gánh nặng cho mẹ, tôi không thi đại học mà chọn đi làm công nhân. Tôi chuyển nhiều công ty, từ công ty may sang làm các công ty điện tử khác. Năm 22 tuổi, tôi lấy người chồng mà tôi yêu. Chúng tôi có một gia đình êm ấm với một bé gái đầu lòng và bé trai kháu khỉnh.

Chồng tôi cũng là công nhân. Để tăng thu nhập, hai vợ chồng thay nhau làm tăng ca. Cuộc sống với chúng tôi mỗi ngày qua đi là đầu tắt mặt tối, đi làm miết kiếm tiền. Sáng vội đưa con cái đi học, chúng tôi có mặt tại công ty trước 8h và làm việc đến trưa. Nghỉ ngơi được một tiếng, lại bắt tay vào làm đến 7h30 tối (nếu tăng ca) mới về đến nhà. Thời gian còn lại tiếp tục những công việc trong gia đình.

Công việc của công nhân rất vất vả, phải làm theo sản lượng nên chân tay hoạt động liên tục. Tôi làm đến tầm 3h chiều là người mệt mỏi, rã rời, hai bả vai đau như kim châm. Tôi mắc bệnh mất ngủ từ hồi thanh niên, khi sinh con lại càng mất ngủ nhiều hơn và phải dùng thuốc ngủ. Công việc thì khổ nhọc, thêm mâu thuẫn gia đình,… càng làm tình trạng bệnh mất ngủ của tôi thêm tồi tệ.

2. Con người tôi có đủ những thứ xấu

Ngoại hình không xinh đẹp, cũng không có điều kiện trau chuốt, tôi sống giản dị. Bản tính thì ít nói, luôn trầm tư nhưng dịu dàng, có lẽ tôi sống nội tâm. Đi làm bất kỳ đâu, câu đầu tiên ai cũng nhận xét “sao em ít nói thế”. Có anh chị trong công ty ngạc nhiên bảo: “nếu bạn này không tạo cơ hội cho bạn ấy nói chuyện, khéo bạn ấy tự kỷ mất”. Tôi cũng muốn thay đổi nhưng không làm được.

Chồng tôi là người hiền lành, chiều vợ con nhưng dường như chưa đủ với tôi. Tôi chỉ nhìn vào điểm xấu của anh ấy, tôi luôn trách cứ anh ấy sao không tốt hơn. Cái tôi của tôi quá lớn, tôi tham lam và ích kỷ, không chịu lắng nghe anh nhưng lại bắt anh phải nghe tôi. Không hài lòng điều gì là tôi giận và chiến tranh lạnh với chồng hàng tuần, hàng tháng. Càng ngày cái tôi ích kỷ của tôi càng lớn, vậy nên vợ chồng thường xuyên cãi nhau…

Cái giận ấy tôi đem cả vào giấc ngủ, dày vò bản thân, oán hận với chồng mà chẳng có được giấc ngủ ngon. Cơn giận nhiều khi lây sang cả con nhỏ, giận cá chém thớt, quát mắng con. Không khí gia đình phần nhiều khó chịu. Tôi biết mình xấu nhưng vẫn cho cái quyền trách cứ người khác.

3. “Khi bạn đau khổ hãy tìm đến một cuốn sách”

Khi mâu thuẫn vợ chồng lên đến đỉnh điểm, tôi không dễ dàng tha thứ cho anh ấy, cuộc sống như rơi vào đường cụt. Trong một lần đi làm về, tôi không đủ sức lê thân về nhà, ngồi vạ vật ngoài đường.

Chợt có người lại gần, hỏi han, trò chuyện với tôi. Chị nói: “Dù em có đang buồn chuyện gì thì em nên tìm một cuốn sách và đọc nó, em sẽ quên đi tất cả”.

“Ồ, một cuốn sách ư?”. Tôi như bừng tỉnh. “Chẳng phải mình có một cuốn sách Chuyển Pháp Luân dạy mình tu Phật mà”. Tôi đứng dậy, cảm ơn chị và về nhà ngay. Tôi làm các việc cho xong sớm, rồi tìm lại cuốn sách, tôi bắt đầu ngồi đọc.

Càng đọc tôi càng hiểu hơn về thế giới nhân sinh quan, tôi hiểu tại sao tôi lại khổ và bị mất ngủ như vậy. Cách đây hai năm tôi đã đọc cuốn Chuyển Pháp Luân này, nhưng lúc đó không đặt tâm, sau khi sinh con tôi cũng quên mất. Giờ đây, khi đau khổ, va vấp với cuộc đời tôi ngộ Đạo. Những gì thắc mắc trước kia nay có lời giải, tôi nhìn lại mình và hiểu rằng chính mình cần thay đổi tích cực. Tôi cần buông xuôi, coi nhẹ, không tự trách mình mà học cách tha thứ, học cách biết nghĩ cho người khác…Lúc này tôi hiểu Đại Pháp và Sư Phụ đã cứu vớt cuộc đời tôi…

4. Tu luyện đã thay đổi cuộc đời đau khổ, bế tắc của tôi
Đọc Pháp của Sư Phụ tôi mới hiểu mình chưa làm tròn bổn phận của người vợ. Chuyện bé luôn xé ra to, không hài lòng với chồng điều gì là tôi luôn đòi bỏ chồng. Chồng tôi nói một tôi phải cãi vài câu, cuộc sống vợ chồng luôn cãi vã nhau thật mệt mỏi… Tôi không muốn tiếp tục sống như thế nữa, tôi tu luyện để cải biến từ chính tôi. Tôi phải học chữ Nhẫn, Nhẫn chẳng có thì Thiện cũng đâu còn.

Chỉ khi tu luyện tôi mới hiểu nếu có lòng khoan dung, nhẫn nại, thiện lương, biết nghĩ cho người khác sẽ làm tan biến mọi mâu thuẫn và đau khổ. Tôi từng ngày, từng bước thay đổi chính mình, thực hành đúng theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn giữa đời thường, mọi điều theo đó ngày trở lên tốt đẹp hơn. Tôi thấy mình thật may mắn vì biết đến Đại Pháp. Đại Pháp đã cứu gia đình tôi, cho chúng tôi cơ hội được quay trở lại những tháng ngày hạnh phúc.

Tôi tu sửa từ lỗi nhỏ, trở thành người vợ hiền và là người mẹ tốt
Tôi vui vẻ trở lại. Mọi công việc trong gia đình tôi gọn gàng, thu vén, chăm nom cho các con chu đáo. Thay vì quát con, tôi luôn nhẹ nhàng, dùng lời lẽ, đạo lý giúp con hiểu. Tôi cũng cho con gái lớn đọc Pháp, cùng con chia sẻ, cùng thực hành Chân Thiện Nhẫn trong cuộc sống hàng ngày. Con gái tôi cũng thay đổi nhiều: cháu ngoan, hiểu chuyện hơn…

Với chồng, tôi học cách tha thứ và quên đi tất cả, chỉ nhìn điểm tốt của chồng, sửa lỗi sai bản thân. Mỗi ngày tôi thay đổi một chút. Ban đầu tôi thường tranh cãi đôi câu, dần dần tôi chỉ cười và lắng nghe anh nói. Cũng có lần không kìm chế được, tôi nói đôi câu, sau nghĩ lại thấy mình sai. Tôi nói: “Anh ơi, vừa nãy em cãi mấy câu là em sai đấy, em đã không nhẫn, lúc đó không nói được xin lỗi, giờ em xin lỗi nhé”…

Ban đầu chồng tôi không hiểu điều gì xảy ra, tự nhiên thấy vợ đọc sách, tập luyện và thái độ lại thay đổi. Anh không cấm nhưng cũng không cho tu luyện, mặt lúc nào cũng khó chịu và dùng nhiều cách ngăn cản. Anh cố tình đưa con lên phá rối mỗi khi tôi ngồi đọc sách, hoặc sai tôi làm các việc không còn thời gian tập luyện…

Dần dần thấy tôi thật sự thay đổi nhờ tu luyện, anh đã có cái nhìn tích cực về Đại Pháp. Thấy vợ thay đổi tốt lên, anh cũng tu chí và buông bỏ điều xấu kia. Hạnh phúc thực sự đã quay trở lại với gia đình tôi.

Tu bản thân thành con dâu thảo, con gái hiểu đạo lý

Ở với bố mẹ chồng không tránh khỏi va chạm. Mỗi lần mẹ nói những câu khó chịu, tuy tôi không cãi lại nhưng trong tâm khó chịu. Giờ là người tu luyện tôi không khó chịu nữa, tôi nghĩ lại thấy mẹ nói đúng, mình sai và tôi sửa. Mẹ tôi nghĩ lại cũng thấy mình sai và có những lời nói lại với tôi, hai mẹ con vui vẻ. Tôi thấy đúng là khi mình nhẫn được, dùng thiện tâm để đối đãi thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Với mẹ đẻ tôi thường có nhiều bất đồng trong giao tiếp cũng như các vấn đề thường ngày trong cuộc sống. Mẹ cũng buồn tôi nhiều chuyện. Khi bước vào tu luyện mẹ tôi không thích và nói nhiều câu khó nghe, tôi rất khó chịu. Nhưng tôi nghĩ: “sao mình lại thế nhỉ, là người tu luyện sao mình không nhẫn được”. Từ lần sau về quê, mẹ nói gì tôi đều lắng nghe, những việc mẹ làm chưa đúng tôi từ tốn giải thích. Tôi dùng tâm thiện để chia sẻ với mẹ, mẹ cũng trầm tĩnh lắng nghe. Khoảng cách giữa hai mẹ con rút ngắn lại và giờ mẹ tôi cũng bước vào tu luyện.

Tu tốt tại công ty

Tôi thường hay khó chịu khi người khác làm việc nhẹ hơn tôi. Công nhân làm theo dây chuyền, khi phối hợp không tốt, nhiều người phản ứng khá thô lỗ. Thay vì chịu ấm ức như trước thì nay tôi vui vẻ, luôn mỉm cười với mọi người.

Nhiều người chứng kiến có trêu tôi: “sao em này hiền thế”, tôi chỉ cười nói: “nhịn một tí có sao đâu ạ”. Khi biết tôi là người tu luyện, họ nói: “ừ, em này tu được chữ nhẫn hay nhỉ”. Có những người vừa buông lời chửi, nhưng tôi thiện tâm đối đãi, vẫn chào hỏi vui vẻ. Họ cũng ngạc nhiên nhưng dần có cái nhìn thiện cảm với tôi.

Công việc của người công nhân vất vả nhưng nhờ hàng ngày chăm chỉ luyện công nên thân thể tôi luôn tràn đầy năng lượng. Tôi chủ động và hoàn thành tốt mọi công việc được giao mà không phàn nàn như trước. Tôi làm việc với một tinh thần hăng say, không biết mệt mỏi.

Có em nói: “chị An tu luyện Pháp Luân Công hình như là rất khỏe đúng không? Em rất ít khi thấy chị ốm vặt “. Tôi đã nói cho em ấy, cũng như nhiều người biết thêm về sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, những lợi ích có được khi thực hành tu luyện. Mọi người đều vui vẻ tiếp nhận và có cái nhìn thiện cảm với tôi.

5. Thu xếp thời gian hợp lý để tu luyện

Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cần phải đọc sách và luyện công. Năm bài tập luyện công mất 2 tiếng. Còn đọc sách không có giới hạn thời gian, rảnh lúc nào đọc lúc ấy. Để luyện đủ năm bài, cũng giống như bao đệ tử Đại Pháp khác phải đi làm chúng tôi chọn tập sáng sớm. Chúng tôi dậy sớm hơn, 4h sáng luyện đến 6h là xong. Ban đầu dậy sớm khá ngại nhưng dần thành quen.

Luyện xong 5 bài công pháp thì cả ngày tràn đầy năng lượng, làm việc không biết mệt mỏi. Có em trong công ty nhận ra: “chị An từ ngày tu luyện khỏe ra thì phải, chẳng thấy chị mệt ốm bao giờ”. Đó là lợi ích lớn nhất của tu luyện. Các bệnh của tôi đều đã khỏi, giờ tôi luôn tràn đầy năng lượng làm việc.

Đọc sách thì tùy theo thời gian mỗi người. Cái chính là tĩnh tâm đọc, đọc nhiều hay ít đều có hiệu quả. Cuốn Chuyển Pháp Luân là cuốn thiên thư, mọi kiến thức nhân loại, vũ trụ đều ở trong đó. Việc đọc sách giúp tôi hiểu ra đạo lý, biết cách tu tâm dưỡng tính nên tôi mới thay đổi được bản thân. Còn việc tu tâm thì không cần thời gian, tu giữa đời thường, thời thời khắc khắc đều tu…

Tôi thấy rằng việc tu luyện là tùy duyên. Mỗi chúng ta biết đến Pháp Luân Công, biết môn này tu Phật thì cũng là cái duyên rồi. Cuộc đời tôi thật sự may mắn khi tu luyện Đại Pháp. Tôi trân quý cơ duyên này và cố gắng tu cho tốt. Các bạn đọc câu chuyện của tôi cũng là cái duyên và mong rằng bạn trân quý.

Tôi sẵn lòng kết nối, chia sẻ với những ai quan tâm. Số điện thoại của tôi 098 8658231.

Xem bài viết tại: https://nguyenuoc.com/hanh-phuc-khong-o-dau-xa-nguoi-cong-nhan-tu-luyen-giua-doi-thuong-4696.html?t=wk8796ec

Bỏ qua nghi kỵ “môn của Trung Quốc”, đắc được nhiều lợi ích từ Đại PhápTôi tên là Trần Thanh Loan, năm nay 55 tuổi, hiện...
14/06/2026

Bỏ qua nghi kỵ “môn của Trung Quốc”, đắc được nhiều lợi ích từ Đại Pháp

Tôi tên là Trần Thanh Loan, năm nay 55 tuổi, hiện đang sinh sống tại thành phố Cà Mau. Trước khi nghỉ hưu, tôi làm việc trong lĩnh vực ngân hàng.

Trước đây, do cuộc sống vất vả, nên dần dần cơ thể tôi sản sinh ra rất nhiều bệnh tật. Lúc thời tiết thay đổi, trái gió trở trời là tôi hay bị ho, sổ mũi hoặc hắt hơi. Ngoài ra, tôi còn bị đau bao tử, đau ruột, bệnh gan thận… Sau khi sinh con tôi bị tăng cân nhiều, rồi khoảng thời gian nuôi con tôi lại mắc thêm bệnh huyết áp cao, tim mạch.

Tôi thường xuyên phải đi khám bệnh viện trong tỉnh, rồi sau phải lên tiếp các bệnh viện ở Sài Gòn như: bệnh viện Quân y 7A, bệnh viện Thống Nhất, bệnh viện Chợ Rẫy, bệnh viện Y Học Dân tộc. Mỗi lần khám bệnh xong, tôi được kê rất nhiều thuốc, phải uống thuốc nhiều đến mức thấy ngán và sợ. Hết uống thuốc Tây tôi chuyển sang uống thuốc Nam, thuốc Bắc. Tuy thuốc có thể giúp tôi giảm được các triệu chứng bệnh nhưng cũng phát sinh tác dụng phụ rất nhiều.

Vừa đi làm, vừa phải nuôi con, lại ốm đau bệnh tật nhiều, một năm tôi phải vào bệnh viện cấp cứu mấy lần, có lúc tôi cảm thấy cuộc sống này thật quá mệt mỏi!

Năm 2014, lúc ấy tôi vẫn còn đang làm việc tại ngân hàng, thì có một người bạn từ Đồng Nai đến chơi và đã giới thiệu cho tôi môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công), một môn tu luyện xuất xứ từ Trung Quốc, rồi bạn tặng cho tôi một cuốn sách Pháp Luân Công.

Nhận được sách nhưng tôi chưa có đọc ngay, bởi lẽ tôi vốn có thành kiến với Trung Quốc, họ với đất nước chúng ta đã phát sinh nhiều xung đột trong quá khứ, và ngay cả ở hiện tại thì vẫn còn có những tranh chấp ở Biển Đông.

Phải hơn một tháng sau, đến cuối tháng 4 năm 2014, qua thời gian tìm hiểu thông tin trên internet, tôi mới suy nghĩ lại. Tôi thấy rằng, Pháp Luân Đại Pháp mặc dù xuất xứ từ Trung Quốc nhưng không phải là Pháp môn xấu. Dù là ở đất nước nào thì cũng có tồn tại điều tốt và điều xấu, mà điều tốt của họ thì mình cũng nên học hỏi. Vậy nên tôi quyết định đọc cuốn sách Pháp Luân Công mà người bạn kia đã tặng.

Tôi đọc một mạch hết quyển Pháp Luân Công trong vài giờ đồng hồ, thế giới quan của tôi theo đó cũng thay đổi theo. Cùng với việc đọc sách Pháp Luân Công, tôi lại tìm hiểu 5 bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi có thể tập được một lúc 5 bài công pháp ngay trong lần đầu, cảm nhận được thân thể ấm nóng lên, cơ thể ra mồ hôi và thấy rất khỏe. Tôi biết tôi đã tìm được rồi, Pháp Luân Đại Pháp là môn học mà tôi cần. Tôi chú tâm vào đọc sách và luyện công hằng ngày.

Tôi đọc sách Pháp Luân Công xong thì mới đọc tiếp sách Chuyển Pháp Luân (quyển sách chính của Đại Pháp). Đọc xong sách và luyện công tôi thấy mình được thanh lọc thân thể rất nhiều. Trên bụng tôi nổi các mụn độc dày đặc làm tôi ngứa rất nhiều. Tôi vốn định lấy thuốc uống nhưng được người bạn tặng sách chia sẻ là chỉ cần đọc sách và luyện công nhiều thì sẽ hết. Tôi nghe theo lời khuyên đó, sau ít ngày tu luyện thì các mụn độc đã biến mất. Tôi thấy thật tốt quá, Đại Pháp thực sự rất kỳ diệu!

Huyết áp của tôi cũng ổn định trở lại, tim cũng không còn đập nhanh như trước nữa. Bệnh viêm gan B giờ không cần phải sử dụng thuốc mà tôi thấy vẫn bình thường. Kể từ đó tôi cũng không phải uống thuốc hay đi bệnh viện khám thêm lần nào nữa.

Tu luyện Đại Pháp, tâm tính tôi thay đổi rất nhiều. Lúc chưa tu luyện, tôi có tâm oán trách rất mạnh, nếu có ai nói xấu tôi thì tôi sẽ phản ứng lại ngay, nói ra những lời rất khó nghe. Sau khi tu luyện, tôi trở nên bao dung hơn, ai nói điều xấu về mình thì tôi vẫn có thể nhẫn được, chứ không tỏ thái độ gì thái quá; có khi tôi còn cảm ơn họ vì đã giúp tôi đề cao tâm tính của mình.

Chồng tôi (chú Nguyễn Hữu Phiêu, 58 tuổi – pv) thấy tôi tu luyện Đại Pháp có hiệu quả rất tốt nên cũng tu luyện cùng với tôi. Chồng tôi khi ấy cũng bị rất nhiều bệnh, như huyết áp cao, gan nhiễm mỡ, thoái hóa đốt sống, bệnh thận, vẩn đục dịch kính ở mắt… cũng phải uống nhiều loại thuốc khác nhau, nhưng cứ hết thuốc là bệnh lại tái phát.

Vậy mà sau một thời gian tu luyện thì bệnh của chồng tôi cũng hết lúc nào không hay, sức khỏe trở nên tốt hơn. Chồng tôi có thể chạy xe máy từ Cà Mau lên tới Cần Thơ (khoảng 150km) mà không thấy mệt mỏi; hoặc như lúc sửa nhà, chồng tôi có thể cầm búa nặng 4kg để làm việc mà vẫn thấy bình thường.

Trước đây chồng tôi nóng tính, ăn nói cộc cằn, điều gì không vừa ý thì lớn tiếng ngay, nhưng giờ thì nhẫn nại và trầm tĩnh hơn rất nhiều. Anh ấy cũng bỏ được thói rượu chè, bài bạc, giờ anh không đụng vào một giọt rượu nào nữa. Hai vợ chồng tôi giờ cũng biết nhường nhịn nhau hơn, không khí gia đình nhờ vậy mà cũng đầm ấm hơn.

Thấy Đại Pháp tốt nên bố chồng, em chồng rồi chị chồng của tôi cũng bước vào tu luyện Đại Pháp, và mọi người cũng có rất nhiều cải biến về thân và tâm.

Tôi chia sẻ câu chuyện của mình để mong ngày càng có nhiều người hơn nữa cũng có thể thu được lợi ích từ Đại Pháp như gia đình tôi. Những ai muốn giao lưu, chia sẻ về Pháp Luân Đại Pháp thì vui lòng liên lạc với tôi qua số điện thoại 0918 468 611, hoặc chồng tôi qua số điện thoại 0918 052 841.

✍️ Bài viết từ Nguyenuoc.com

Kỹ sư bình tĩnh đối mặt với mọi chuyệnYến Nguyễn đến từ Việt Nam, làm kỹ sư giao thông cho Sở Giao thông Vận tải Texas, ...
03/06/2026

Kỹ sư bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện

Yến Nguyễn đến từ Việt Nam, làm kỹ sư giao thông cho Sở Giao thông Vận tải Texas, phụ trách mảng xây dựng đường cao tốc, cầu và đường. Dù gặp hoàn cảnh nào, cô vẫn giữ thái độ tích cực, lạc quan và khiêm tốn.

Từ nhỏ, cô Yến đã tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, nhưng không tìm được câu trả lời. Cô chia sẻ: “Khi còn nhỏ, tôi nhìn bầu trời đêm và có cảm giác như mình là một vì sao trên đó. Tôi tin rằng tôi đến trái đất để học điều gì đó rồi trở về thiên thượng. Khi làm điều gì sai, tôi có cảm giác như bị Thần nhìn thấy và cảm thấy hổ thẹn. Lớn lên, tôi không hài lòng với những gì diễn ra trong xã hội và liên tục đăng những nhận xét tiêu cực trên mạng xã hội. Tôi không thể ăn ngon, ngủ yên, sức khỏe ngày càng sa sút.”

Đầu năm 2016, một người bạn đã chia sẻ với cô về Pháp Luân Đại Pháp. Cô bắt đầu nghe băng ghi âm các bài giảng của Sư phụ Lý. Càng nghe, đầu óc cô càng thanh tỉnh hơn. Sau khi nghe chín bài giảng, cô đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. Những câu hỏi thời thơ ấu của cô cuối cùng đã được giải đáp và cô cảm thấy mình như một con người mới.

Sau khi bắt đầu tu luyện, cơ thể cô Yến đã có những thay đổi về căn bản. Bệnh viêm xoang mãn tính và bệnh dạ dày của cô đã biến mất. Cô nói: “Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi nhiều lần. Một lần, tôi cảm thấy có một bàn tay ấn vào bụng mình, và một cơn đau nhói xuyên qua người tôi. Sáng hôm sau, tôi liên tục thải ra chất màu đen và tôi biết Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi.”

Ở mỗi giai đoạn tu luyện, cô đều có thể cảm nhận được sự chăm sóc từ bi của Sư phụ, nhờ đó mà cô buông bỏ được những chấp trước, cảm xúc, tâm tranh đấu và tâm vị tư của mình. Cô nói: “Khi tôi vượt khảo nghiệm, Sư phụ khích lệ tôi; khi tôi làm không tốt, Sư phụ điểm hóa những thiếu sót cho tôi. Đôi khi, tôi có cảm giác như mình đang đi trong mưa bão với hàng ngàn mũi tên và đầy khó khăn. Sau đó, tôi mở Chuyển Pháp Luân và nhìn thấy nụ cười từ bi của Sư phụ, tôi đã có thể vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác, và ngày càng trưởng thành hơn.”

Chứng kiến ​​những thay đổi lớn của cô, mười mấy người nhà cô, từ mẹ, các chị gái, anh trai, anh rể đến dì của cô, cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cô Yến cho biết: “Mẹ tôi đã hơn 80 tuổi, ngày nào cũng luyện năm bài công pháp Pháp Luân Đại Pháp. Mẹ tôi có thể ngồi song bàn trong một giờ và đọc Chuyển Pháp Luân và các kinh văn của Sư phụ trong bốn giờ mỗi buổi chiều. Trước khi bước vào tu luyện, bà có thị lực kém và bị thoát vị đĩa đệm trong 30 năm. Sau khi tu luyện Đại Pháp, mẹ tôi đã hoàn toàn bình phục và có thể chăm sóc cha tôi.”

Làm việc cho một cơ quan chính phủ Hoa Kỳ có những yêu cầu nghiêm ngặt về đạo đức và hành vi, điều gì cũng có thể thu hút sự chú ý của công chúng. Một số đồng nghiệp của cô cảm thấy căng thẳng. Nhưng Yến Nguyễn đối mặt với mọi việc bằng tâm thái ôn hòa, bình tĩnh xử lý những tình huống khó khăn, cũng như công việc và đồng nghiệp theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn. Trong giờ nghỉ trưa, cô cũng hướng dẫn các đồng nghiệp của mình các bài công pháp để giúp họ cải thiện sức khỏe.

Cô Yến cho biết: “Tôi đã chứng kiến ​​được sức mạnh kỳ diệu của Đại Pháp. Mỗi bước đi của tôi đều được Sư phụ bảo hộ. Tôi rất biết ơn Sư phụ!”

Nguồn: vi.minghui.org

Càng lớn mới nhận ra: Có những điều từng nghĩ là “thiếu thốn”, sau này lại thành điều xa xỉKhi còn nhỏ, rất nhiều người ...
22/05/2026

Càng lớn mới nhận ra: Có những điều từng nghĩ là “thiếu thốn”, sau này lại thành điều xa xỉ

Khi còn nhỏ, rất nhiều người trong chúng ta từng nghĩ rằng sống ở thành phố là một điều “có điều kiện” hơn. Thành phố có trường tốt, bệnh viện lớn, nhiều chỗ chơi, nhiều cơ hội phát triển. Còn quê thường gắn với sự giản dị, thiếu tiện nghi và chậm hơn nhịp sống hiện đại.

Nhưng càng trưởng thành, nhiều người lại bắt đầu nhìn mọi thứ theo một góc khác. Có những điều ngày bé mình từng xem là bình thường, thậm chí hơi “quê”, sau này lớn lên lại trở thành thứ mà người ta phải cố gắng rất nhiều mới có được.

1. Ngày nhỏ nghĩ thành phố đầy đủ hơn, lớn lên mới thấy thiên nhiên cũng là một loại “điều kiện”

Hồi bé, nhiều người từng thấy trẻ con ở quê có vẻ thiệt thòi. Không có trung tâm thương mại, không có nhiều trò chơi hiện đại, không có điều hòa hay thiết bị công nghệ như trẻ em thành phố.

Nhưng càng lớn mới nhận ra, việc được chạy ngoài trời, được phơi nắng, được hít thở không khí thoáng đãng mỗi ngày thật ra lại là một điều rất quý giá.

Nhiều trẻ em thành phố lớn lên chủ yếu trong nhà, trong lớp học hoặc trước màn hình điện thoại. Người lớn cũng vậy. Sáng đi làm trong văn phòng kín, tối trở về căn hộ, cả ngày gần như không tiếp xúc với thiên nhiên.

Trong khi đó, ở nhiều vùng quê, trẻ con được sống gần trời đất hơn. Chúng chạy nhảy ngoài đồng, chơi ngoài sân, quen với nắng gió và vận động tự nhiên mỗi ngày.

Có những điều ở quê là cuộc sống thường nhật. Nhưng ở thành phố, người ta lại phải đợi cuối tuần mới có cơ hội trải nghiệm.

2. Ngày nhỏ nghĩ ở quê buồn, lớn lên mới thấy nhiều người thành phố đang thiếu sự kết nối thật sự

Hồi còn bé, nhiều người thích sự đông vui và nhộn nhịp của thành phố. Thành phố có nhiều người, nhiều hàng quán, nhiều hoạt động giải trí hơn.

Nhưng càng trưởng thành lại càng nhận ra: đông đúc không đồng nghĩa với gần gũi.

Ở nhiều vùng quê, hàng xóm quen biết nhau, trẻ con lớn lên cùng nhau, mọi người có cảm giác thuộc về một cộng đồng. Một đứa trẻ ở quê thường có nhiều kết nối trực tiếp hơn với người xung quanh.

Trong khi đó, cuộc sống thành phố lại dễ khiến con người sống khép kín hơn. Có những người ở cạnh nhau nhiều năm nhưng chưa từng thật sự trò chuyện.

Con người hiện đại kết nối rất nhiều qua mạng xã hội, nhưng đôi khi lại thiếu những kết nối đời thực khiến tinh thần được nuôi dưỡng.

3. Ngày nhỏ nghĩ học nhiều là tốt, lớn lên mới thấy kỹ năng sống cũng rất quan trọng

Nhiều người từng cho rằng trẻ em thành phố có lợi thế hơn vì được học ở trường tốt, được học thêm nhiều và tiếp cận giáo dục hiện đại hơn.

Điều đó không sai. Nhưng mặt khác, nhiều đứa trẻ thành phố cũng lớn lên trong áp lực học hành quá lớn.

Lịch học kín từ sáng đến tối khiến nhiều em thiếu trải nghiệm thực tế, ít vận động và ít va chạm cuộc sống. Có những đứa trẻ học rất giỏi nhưng lại thiếu kỹ năng giao tiếp, kỹ năng tự lập hoặc khả năng thích nghi ngoài đời thực.

Trong khi đó, trẻ con ở quê thường sớm biết phụ giúp gia đình, biết quan sát cuộc sống và có nhiều trải nghiệm gần với thực tế hơn.

Không phải môi trường nào cũng hoàn hảo tuyệt đối. Nhưng càng lớn, con người càng hiểu rằng trưởng thành không chỉ cần kiến thức, mà còn cần khả năng sống và kết nối với cuộc đời.

4. Ngày nhỏ nghĩ hiện đại hơn là khỏe mạnh hơn, lớn lên mới thấy chưa chắc

Thành phố có bệnh viện lớn, có dịch vụ y tế hiện đại và điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt hơn. Nhưng điều thú vị là nhiều người lớn lên ở thành phố lại thường xuyên bị stress, mất ngủ, ít vận động và dễ mắc các bệnh vặt.

Trong khi đó, nhiều đứa trẻ ở quê ngày ngày chạy ngoài nắng, nghịch đất cát, sống “sương gió” hơn lại có thể chất rất tốt.

Không phải vì ở quê tốt hơn hoàn toàn, mà vì cơ thể con người vốn cần vận động, cần ánh nắng và cần được sống gần tự nhiên hơn những gì nhịp sống hiện đại đang cho phép.

5. Càng trưởng thành, con người càng thay đổi định nghĩa về hạnh phúc

Lúc còn trẻ, nhiều người nghĩ hạnh phúc là có nhiều hơn: nhiều tiền hơn, hiện đại hơn, tiện nghi hơn.

Nhưng càng đi qua nhiều áp lực và mệt mỏi, con người lại bắt đầu thèm những điều rất đơn giản. Một buổi chiều được đi bộ ngoài trời, một nơi yên tĩnh ít khói bụi, một bữa cơm sạch sẽ, đơn giản, một cuộc sống không quá vội vàng.

Có những thứ ngày bé mình từng muốn rời xa thật nhanh. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu, đôi khi chính những điều mộc mạc và tự nhiên ấy mới là thứ giúp con người cảm thấy bình yên lâu dài.

6. Mỗi nơi đều có mặt tốt riêng, nhưng cuộc đời rất công bằng. Bài học lớn nhất có lẽ là: Không có nơi nào hoàn hảo tuyệt đối.

Thành phố cho con người cơ hội phát triển, tiếp cận tri thức và cuộc sống hiện đại hơn. Nhưng đổi lại là áp lực, tốc độ sống nhanh và sự xa rời tự nhiên.

Nông thôn có thể thiếu nhiều tiện nghi, nhưng lại cho con người sự kết nối, không gian sống thoáng đãng và những điều rất tự nhiên mà sau này nhiều người phải bỏ rất nhiều tiền để tìm lại.

Càng lớn, con người càng hiểu rằng: Sự đủ đầy không chỉ nằm ở vật chất. Đôi khi, thứ thật sự quý giá lại là sức khỏe, sự bình yên, cảm giác được sống chậm lại và được ở gần những điều tự nhiên nhất của cuộc sống.

Nguồn: Vandieuhay.org

🩵✨ Thẩm phán Daniel Wong - Người đứng đầu Quận Fort Bend, Texas, chính thức tuyên bố ngày 13 tháng 5 năm 2026 là:NGÀY PH...
21/05/2026

🩵✨ Thẩm phán Daniel Wong - Người đứng đầu Quận Fort Bend, Texas, chính thức tuyên bố ngày 13 tháng 5 năm 2026 là:

NGÀY PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP THẾ GIỚI

Tại Quận Fort Bend, ông khuyến khích tất cả cư dân ghi nhận những tác động tích cực của pháp môn này đối với sức khỏe cộng đồng và sự phong phú văn hóa của địa phương.

Pháp Luân Đại Pháp hảo
Chân - Thiện - Nhẫn hảo 🙏

🍓 Khó khăn, áp lực… đều hiện hữu ở khắp mọi nơi và dường như không cách nào tránh khỏi. Có lẽ phương thức hữu hiệu nhất ...
19/05/2026

🍓 Khó khăn, áp lực… đều hiện hữu ở khắp mọi nơi và dường như không cách nào tránh khỏi. Có lẽ phương thức hữu hiệu nhất chính là biết cách buông xuống đúng lúc; không để áp lực kéo dài và càng ngày càng nặng, thậm chí vượt qua sức chịu đựng của chúng ta.

Như vậy, chúng ta sẽ biến áp lực thành động lực, và có thể “chung sống” hòa bình cùng với nó.

Hôm nay chúng tôi hân hạnh mời quý vị lắng nghe bài viết có nhan đề: “Đối mặt với áp lực”.

Chào mừng quý khán thính giả đến với chương trình radio Chánh Kiến! Khó khăn, áp lực… đều hiện hữu ở khắp mọi nơi và dường như không cách nào tránh khỏi. Có lẽ phương thức hữu hiệu nhất chính là biết cách buông xuống đú...

Tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp 6 năm trước. Kể từ đó, tôi trở nên bình tĩnh hơn, trung thực hơn và nhìn chung thái độ của...
19/05/2026

Tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp 6 năm trước. Kể từ đó, tôi trở nên bình tĩnh hơn, trung thực hơn và nhìn chung thái độ của tôi đối với mọi người đã thay đổi. Trước đó, tôi thường xuyên đánh giá ai đó thông qua trò chuyện và đổ lỗi cho họ. Nhưng tôi đã nhận ra rằng điều này là sai và trước tiên là tôi đang hại chính mình.

Trước khi tu luyện, tôi cũng gặp nhiều vấn đề về sức khỏe: dị ứng, mất ngủ, liên tục ốm yếu và nhiều bệnh khác nữa. Mặc dù tôi còn trẻ tuổi nhưng tôi thường cảm thấy mình giống như một ông già. Hiện tại mọi thứ đã khác hẳn, tôi có nhiều sức khỏe hơn và những vấn đề đã làm phiền tôi trong nhiều năm đã biến mất. Và quan trọng hơn hết tôi đã tìm được câu trả lời cho nhiều câu hỏi về cuộc sống mà bấy lâu nay luôn khiến tôi trăn trở. Cuối cùng tôi đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của chính mình.

Nhờ quá trình tu luyện, tôi đã học được cách nhìn vào bên trong chính mình, tìm kiếm tất cả câu trả lời từ bên trong. Trong bất kì tình huống nào, tôi luôn luôn bắt đầu với chính mình: tôi có thể làm gì khác, bằng cách nào tôi có thể làm tốt hơn cho lần sau.

Trên thế giới ngày nay, có rất nhiều điều sảy ra hàng ngày, thỉnh thoảng tốt, thỉnh thoảng không tốt. Và rất dễ lạc lối trong tất cả điều đó, để chìm đắm trong sự phấn khích. Tu Pháp Luân Đại Pháp luôn giúp ‘trở về với chính mình” và “tìm thấy sức mạnh từ bên trong”.

Bản gốc tiếng anh:

I started practicing Dafa six years ago. Since then, I have become calmer, more honest, and my attitude towards people has changed in general. Before, I could often judge someone in a conversation, blame them. But I realized that this was wrong and that I was harming myself first and foremost.

Before the practice, I also had health problems: allergies, insomnia, constant weakness, and many other things. Despite my young age, I often felt like an old man. Now everything is different, I have much more strength, the problems that had been bothering me for many years have disappeared. And most importantly, I have found answers to many questions about life that have always worried me. I have finally found the meaning of my life.

Thanks to cultivation, I have learned to look inside myself, to look for all the answers inside. In any situation, I always start with myself: what can I do differently, how can I do better next time.

In today's world, many things happen every day, sometimes good, sometimes not so good. And it's so easy to get lost in all this, to sink into excitement. Dafa meditation always helps to "return to yourself", to find support within yourself.

Nguồn: Facebook Dimitar Enchev.

🌸 Cảm ngộ của tôi sau khi tu Pháp Luân Đại Pháp được ba thángBài viết của một tân học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh V...
16/05/2026

🌸 Cảm ngộ của tôi sau khi tu Pháp Luân Đại Pháp được ba tháng

Bài viết của một tân học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
-----------------
Hôm nay là một ngày Chủ Nhật tươi sáng, làn gió nhẹ thổi qua cửa sổ buổi sáng. Ngồi trên bàn máy tính, tôi nhớ lại cảm giác của mình và những gì tôi học được trong vài tháng qua. Giờ phút này, tâm tôi bình yên và tràn ngập niềm vui.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn bình thường. Cha mẹ tôi thiện lương và hòa thuận, các anh chị em của tôi tốt bụng, nhiệt tình giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng chúng tôi nghèo và cuộc sống tương đối khó khăn. Bà và bố tôi sức khỏe không được tốt. Trong nhiều năm, họ phải dùng thuốc để bớt ốm đau và việc nằm viện cũng là chuyện thường. Khi lớn lên, vẻ mặt đau đớn của cha tôi khi ông phải chịu những căn bệnh khác nhau và sự vất vả của mẹ tôi khi chăm sóc cha tôi, các anh chị em và ông bà tôi, đã thiêu đốt tâm trí tôi. Cha mẹ tôi phải lo lắng về chi phí y tế cao cũng như chi phí học tập và sinh hoạt ngày càng tăng.

Tôi thường nghĩ, làm người tại sao phải chịu khổ nhiều như vậy? Tại sao những người tốt và tử tế không thể có một cuộc sống gia đình tốt đẹp? Tại sao họ không thể sống một cuộc sống bình yên mà không phải chịu đựng sự giày vò của bệnh tật và nghèo khó? Khi còn là một thiếu niên, tôi từng nghĩ rằng cuộc sống quá đau khổ nên việc sống như thế này thật vô nghĩa.

Trong thời gian dài, tôi không biết nhiều về Pháp Luân Đại Pháp. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là vụ “tự thiêu Thiên An Môn”. Sau vụ việc đó, các phương tiện truyền thông chính thống ở Trung Quốc đã lan truyền tin tức khắp cả nước. Vào thời điểm đó, tôi xem đây là một trong những sự kiện chính trị lớn. Lúc đó, tôi 13 tuổi và chỉ tiếp xúc với những chủ đề liên quan đến việc học ở trường. Kiến thức của tôi tương đối hạn hẹp. Tôi hiếm khi quan tâm đến các vấn đề chính trị và không thích tôn giáo. Vì vậy, tôi cảm thấy Pháp Luân Đại Pháp thật xa vời với những gì tôi biết.

🌱 Tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp

Năm 2011, tôi gặp chồng hiện tại của mình. Lúc đó, chúng tôi có cảm tình với nhau. Anh ấy nói với tôi rằng anh là một học viên Pháp Luân Đại Pháp; bà, bố và dì của anh cũng vậy. Phản ứng đầu tiên của tôi là lo lắng cho sự an toàn của họ, và sau đó lo lắng cho cuộc sống của họ sẽ bị ảnh hưởng ra sao. Thật lòng, lúc đó tôi cảm thấy rất lo lắng. Ngoài lo lắng, tôi cũng tò mò không biết Pháp Luân Đại Pháp là hình thức tu luyện gì mà nhiều người vẫn kiên trì tu luyện bất chấp an nguy của bản thân.

Vì vậy, kể từ đó, tôi bắt đầu chủ động tìm hiểu môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cố gắng hiểu các nguyên lý tu luyện và những gì mà các học viên thực hành. Tôi tự hỏi kiểu người như thế nào đang tu luyện, suy nghĩ và hành vi của họ thay đổi như thế nào.

Trong những lần nói chuyện sau đó của chúng tôi, tôi thường nghe về ba từ “Chân-Thiện-Nhẫn” và chứng kiến cách chồng tôi sử dụng chúng để ước thúc bản thân như thế nào. Anh ấy chia sẻ về những bài học mà anh đã học được và những nhận thức từ nhóm học Pháp. Anh giải thích cách anh thay đổi thế giới quan và cách xử lý những điều gặp phải trong cuộc sống. Nghe những gì anh nói, tôi dần nhận ra rằng Pháp Luân Đại Pháp không như truyền thông nhà nước của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tuyên truyền. Việc Đại Pháp dẫn dắt mọi người tự làm hại mình, tự sát hoặc làm tổn thương người khác là không thể nào. Ngược lại, tu luyện giúp người ta làm việc thiện, tích đức, hướng nội để đề cao tâm tính. Lúc đó tôi nghĩ nếu mọi người sống với tiêu chuẩn cao như vậy thì xã hội chắc chắn sẽ ổn định và hài hòa hơn. Điều đó đâu có gì sai?

Dần dần, những lo ngại của tôi biến mất. Mặc dù tôi vẫn lo lắng cho an toàn của chồng mình, đặc biệt khi tôi thấy anh giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho mọi người, tôi khuyên anh ấy hãy cẩn trọng. Tôi sợ rằng anh có thể bị người xấu báo cảnh sát. Nhưng tôi hiểu động lực tu luyện của anh. Tôi bắt đầu hỗ trợ anh trong tu luyện và thường xuyên tham gia hoạt động cùng các học viên.

Tháng Giêng năm nay, chồng tôi đột nhiên hỏi tôi có muốn cùng anh tham gia nhóm học Pháp không. Lúc đó, tôi không nghĩ quá nhiều về điều đó, vì vậy tôi đã đi cùng anh.

🌱 Tìm được lời giải cho những câu hỏi của bản thân

Nhóm học Pháp này gồm 7-8 người, tất cả ở các độ tuổi khác nhau; một số khoảng 40 đến 50 tuổi, và một số mới ngoài 20. Mọi người cùng nhau đọc Chuyển Pháp Luân, sau đó trao đổi kinh nghiệm và nhận thức. Thật ngạc nhiên, lần đầu tiên bước vào nhóm học Pháp, rất nhiều câu hỏi lâu nay của tôi về cuộc sống đã được giải đáp.

Tôi đã đọc bài giảng thứ tư trong cuốn Chuyển Pháp Luân vào ngày hôm đó. Nội dung nói về vấn đề được mất. Trên thực tế, vấn đề này thường gặp phải trong cuộc sống hàng ngày và giao tiếp cá nhân xã hội. Những gì được mô tả trong cuốn sách đã cho tôi một cái nhìn hoàn toàn khác về những gì tôi đã hiểu trước đây. Cách hiểu trước đây của tôi về được mất chỉ đơn thuần là không tham những thứ nhỏ nhặt về mặt lợi ích và vật chất, không tranh cãi thái quá với người khác. Khi có mâu thuẫn với mọi người, tôi sẽ không tranh cãi. Vấn đề được mất được giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân sâu sắc hơn. Nó nói rằng được mất về mặt vật chất chỉ là một phần trong đó, nhấn mạnh hơn vào vấn đề được mất trên phương diện tâm tính. Đây là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Điều này bao hàm việc từ bỏ các chấp trước khác nhau, bao gồm tâm khoe khoang, tâm đố kỵ, tâm tranh đấu, tâm hư vinh, v.v.. Nó bao gồm từ bỏ tất cả những ham muốn, chấp trước, và ràng buộc tư tưởng. Hành vi của người ta thường thay đổi khi tư tưởng cải biến. Khi những thứ này bị coi nhẹ hoặc thậm chí vứt bỏ, chúng ta sẽ đắc được gì?

Hóa ra những thứ xấu ở một người được gọi là nghiệp, và những thứ tốt tương ứng gọi là đức. Nghiệp và đức không chỉ tồn tại ở kiếp này mà được tích lũy đời đời kiếp kiếp. Trước đây, tôi không hiểu tại sao mình sinh ra làm người, tại sao tôi luôn phải chịu đựng quá nhiều đau khổ, bệnh tật, thiếu thốn vật chất, nợ nần, v.v.. Như vậy.

Sau khi đọc bài giảng này của cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi bắt đầu hiểu rằng, trên thực tế, tất cả các kiếp sống đều tích lũy rất nhiều nghiệp chướng. Nghiệp và đức đều là vật chất và sẽ không biến mất trong không trung, mà chúng sẽ chuyển hóa qua lại. Vũ trụ rộng lớn, sự phức tạp của thời không, và những sắp đặt khác nhau không phải ngẫu nhiên mà có. Chịu khổ chịu nạn chính là chúng ta đang tiêu trừ nghiệp. Chỉ khi nhẫn chịu thống khổ, nghiệp chướng đeo bám chúng ta trong nhiều kiếp sống mới có thể chuyển thành thứ tốt. Khi hiểu được những khái niệm này, tôi cảm thấy thế giới của mình đột nhiên mở ra, giống như bầu trời đầy mây đột nhiên trở nên sáng tỏ. Mây đen trong tâm tôi đang dần tan biến.

🌱 Hướng nội

Từ đó trở đi, tôi dành thời gian để đọc Chuyển Pháp Luân và học cùng chồng tôi mỗi ngày. Chúng tôi thảo luận về nhiều chủ đề chung. Thỉnh thoảng chúng tôi có thể tranh cãi, nhưng anh ấy luôn chủ động hướng nội. Đây chẳng phải là cơ hội để đề cao tâm tính mà Sư phụ Lý Hồng Chí (nhà sáng lập Pháp Luân Đại Pháp) đã giảng trong sách sao?

Trước đây, bất cứ khi nào tức giận, tôi thường phàn nàn rằng người kia không hiểu tôi và không nghĩ vấn đề từ quan điểm của tôi. Đó là lỗi của người kia. Kể từ khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, mỗi khi chúng tôi xảy ra mâu thuẫn, chồng tôi đều chủ động hướng nội tìm nguyên nhân, hành động của anh ấy cũng nhắc tôi đề cao tâm tính và hướng nội thay vì phàn nàn. Khi tôi thực hiện được việc hướng nội, tôi thấy xung đột giữa chúng tôi biến mất.

Trong tháng đầu tiên sau khi tham gia nhóm học Pháp và đọc Chuyển Pháp Luân, tôi xuất hiện các triệu chứng cảm lạnh và gặp vấn đề nghiêm trọng với giọng nói. Tôi không thể nói chuyện trong tháng đầu tiên. Đó là vấn đề nghiêm trọng nhất về dây thanh quản mà tôi từng nhớ. Một tháng sau, triệu chứng này đột nhiên biến mất và tôi có thể nói chuyện bình thường. Tôi cũng hết các triệu chứng cảm.

Trải nghiệm này lúc đầu khiến tôi bối rối. Sau đó, tôi nghe một số học viên lâu năm nói rằng tình huống này xảy ra là để tiêu nghiệp. Tôi đột nhiên hiểu chuyện gì đã xảy ra và rất biết ơn Sư phụ Lý Hồng Chí.

Học Chuyển Pháp Luân khiến tôi nhận ra rằng sau khi sinh ra con người ta sẽ phải trải qua đau đớn khổ sở. Nếu muốn thoát khỏi nỗi đau luân hồi, họ phải quyết tâm bước trên con đường tu luyện. Dưới sự dẫn dắt của Đại Pháp, chúng ta sẽ không ngừng nâng cao phẩm chất đạo đức và tầng thứ nhận thức đối với nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Đến cuối cùng, chúng ta sẽ trở về nhà, trở về nơi chúng ta thuộc về. Điều này khiến tôi quyết tâm tu luyện hơn.

Tôi biết ơn các học viên xung quanh tôi, những người vẫn đang giúp đỡ tôi. Tôi chia sẻ cảm ngộ đắc Pháp của mình với những người khác để ngày càng có nhiều người có cơ hội đọc cuốn sách này và biết về Đại Pháp. Chúng ta hãy cùng nhau tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, trợ Sư Chính Pháp, viên mãn và trở về với chân ngã của mình.

Theo Minh Huệ Net.
Hình ảnh minh hoạ.

Address

Nha Trang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Học Viên Pháp Luân Công Tại Nha Trang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share