Cam Cam family - Nuôi con đơn giản

Cam Cam family - Nuôi con đơn giản Làm mẹ thảnh thơi - Nuôi dạy con tôn trọng 🍊

17/08/2026

ĐẠO VỢ CHỒNG

Vợ chồng thì phải tương đồng
Ba điều hoà hợp sẽ không đối đầu
Nhân duyên dù có thâm sâu
Hai dòng tư tưởng đối đầu cũng tan
Một là cùng có đức tin
Chung dòng tín ngưỡng tâm linh đạo mầu
Cả hai có đức tin sâu
Đức tin gắn kết tâm đầu thuỷ chung
Hai là giới hạnh phải cùng
Chồng lành vợ dữ khó cùng dài lâu
Vợ lành chồng dữ càng sầu
Cả hai cùng dữ đối đầu chiến tranh
Cả hai giới đức thiện lành
An vui hoà hợp đồng hành thuỷ chung
Ba là học thức phải cùng
Tương đồng tri kiến mới cùng hiểu nhau
Hiểu rồi không luận thấp cao
Không ai ngã mạn người nào cũng vuu
Tương đồng ba cái ấy rồi
Vợ chồng hoà hợp hợp rồi cũng tan
Thế gian chẳng thể nghĩ bàn
Nhân duyên là lẽ hợp tan vô thường
Tu tâm thì mới cửu trường
Những ngày trai giới phải thường tịnh tu
Giữ gìn thời khoá công phu
Gieo nhân giải thoát cho dù tại gia
Hộ trì giao pháp Phật Đà
Mai này phước trí thật là an vui

---
Đồng Đức Tin
Đồng Giới Hạnh
Đồng Tri Kiến

CHO CON ĐI HỌC KHẮP NƠI… NHƯNG LẠI BỎ QUÊN “NGÔI TRƯỜNG” QUAN TRỌNG NHẤTCó một hình ảnh rất quen thuộc trong đời sống hi...
01/07/2026

CHO CON ĐI HỌC KHẮP NƠI… NHƯNG LẠI BỎ QUÊN “NGÔI TRƯỜNG” QUAN TRỌNG NHẤT

Có một hình ảnh rất quen thuộc trong đời sống hiện đại: cha mẹ đưa con đi học hết lớp này đến lớp khác, kỹ năng, ngoại ngữ, tư duy, nghệ thuật… rồi lại đăng ký thêm các khoá trải nghiệm, trại hè, thậm chí là những chương trình phát triển bản thân từ rất sớm. Mọi thứ đều xuất phát từ một mong muốn rất thật: con sẽ tốt hơn, giỏi hơn, có nhiều cơ hội hơn trong tương lai.

Nhưng có một câu hỏi ít khi được đặt ra: nếu đứa trẻ dành vài giờ mỗi ngày ở lớp học, vậy phần lớn thời gian còn lại – nơi nó thật sự sống – đang dạy nó điều gì?

Sự thật là: nền móng quan trọng nhất để hình thành nhân cách, tư duy và cảm xúc của một đứa trẻ không nằm ở số lượng khoá học, mà nằm ở môi trường gia đình – nơi nó quan sát, hấp thụ và “trở thành” mỗi ngày.

Một đứa trẻ không học bằng lời dạy nhiều như cách người lớn nghĩ. Nó học bằng cách nhìn. Cách cha mẹ nói chuyện với nhau, cách họ phản ứng khi có mâu thuẫn, cách họ đối diện với áp lực, cách họ đối xử với người khác… tất cả đều trở thành “bài học sống” được ghi lại rất sâu trong tâm trí trẻ.

Bạn có thể dạy con về sự bình tĩnh, nhưng nếu bạn thường xuyên cáu gắt, đứa trẻ sẽ học cách phản ứng đó.

Bạn có thể dạy con về sự tự tin, nhưng nếu bạn luôn lo lắng, sợ sai, đứa trẻ sẽ hấp thụ trạng thái đó.

Bạn có thể nói về giá trị của yêu thương, nhưng nếu trong gia đình thiếu sự lắng nghe và kết nối, đứa trẻ sẽ hiểu yêu thương theo một cách rất khác.

Dưới góc nhìn tỉnh thức, điều này không phải là lỗi của cha mẹ, mà là kết quả của một vòng lặp điều kiện hoá. Cha mẹ dạy con theo cách họ đã được nuôi dạy, phản ứng theo những mô thức họ đã tích luỹ. Nếu không có sự nhận ra, họ sẽ vô thức truyền tiếp những điều đó sang thế hệ sau – dù họ có ý định tốt đến đâu.

Đó là lý do vì sao nhiều gia đình đầu tư rất nhiều vào giáo dục bên ngoài, nhưng lại ít khi nhìn lại môi trường bên trong. Họ tìm cách “bổ sung” cho con từ bên ngoài, trong khi nền tảng cốt lõi – nơi định hình cách đứa trẻ nhìn thế giới và nhìn chính mình – lại chưa được chú ý đúng mức.

Một môi trường gia đình lành mạnh không phải là nơi không có vấn đề, mà là nơi có sự hiện diện và nhận thức. Nơi cha mẹ có thể lắng nghe mà không phán xét, có thể nhận lỗi khi sai, có thể điều chỉnh khi nhận ra mình đang phản ứng theo thói quen. Chính những điều đó dạy cho đứa trẻ một kỹ năng quan trọng hơn bất kỳ kiến thức nào: khả năng hiểu và làm việc với chính mình.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà cảm xúc được thừa nhận, suy nghĩ được tôn trọng, và hành vi được hướng dẫn bằng sự hiểu biết thay vì áp đặt, nó sẽ phát triển một nền tảng vững chắc từ bên trong. Khi đó, những lớp học bên ngoài trở thành công cụ hỗ trợ, chứ không phải là thứ “cứu vãn”.

Ngược lại, nếu môi trường gia đình thiếu sự kết nối, đầy căng thẳng hoặc mâu thuẫn, thì dù đứa trẻ có học bao nhiêu kỹ năng, bên trong nó vẫn dễ bất an. Bởi vì kiến thức có thể được dạy, nhưng cảm giác an toàn – thứ nền tảng cho mọi sự phát triển – lại được hình thành từ trải nghiệm sống hằng ngày.

Một điều quan trọng nữa là: đứa trẻ không chỉ học cách “làm gì”, mà còn học cách “là ai”. Nó hình thành niềm tin về bản thân dựa trên cách cha mẹ nhìn nhận và đối xử với nó.

Nếu nó thường xuyên bị so sánh, phán xét, hoặc chỉ được ghi nhận khi đạt thành tích, nó sẽ lớn lên với cảm giác giá trị của mình phụ thuộc vào điều kiện. Ngược lại, nếu nó được nhìn thấy và chấp nhận, nó sẽ phát triển một cảm giác giá trị nội tại.

Vì vậy, câu hỏi không phải là “nên cho con học thêm gì”, mà là “môi trường sống hằng ngày của con đang như thế nào”. Cha mẹ không cần trở nên hoàn hảo, nhưng cần đủ tỉnh thức để nhận ra rằng: cách mình sống chính là bài học mạnh mẽ nhất mà con đang nhận.

Giáo dục không bắt đầu từ trường học. Nó bắt đầu từ cách bạn nói chuyện vào buổi tối, cách bạn phản ứng khi con mắc lỗi, cách bạn đối diện với những khó khăn của chính mình. Mỗi khoảnh khắc trong gia đình đều đang “dạy” một điều gì đó – dù bạn có chủ ý hay không.

Và có lẽ, điều quan trọng nhất mà một đứa trẻ cần không phải là thêm một khoá học, mà là một môi trường nơi nó được là chính nó, được hiểu, được hướng dẫn bằng sự hiện diện thật sự.

Nếu bài viết này khiến bạn nhìn lại cách mình đang nuôi dạy con, hãy chia sẻ. Biết đâu, một sự thay đổi nhỏ trong gia đình hôm nay… lại tạo ra một khác biệt rất lớn trong tương lai của một đứa trẻ.

05/05/2026

"Ơ chậm thế. Bé vẫn chưa mọc răng, bé chưa biết nói/ đi sao? Bổ sung canxi đi, tập cho bé đi đi..."

Có những ngày, lòng chợt thắt lại khi vô tình con bị đặt lên bàn cân so sánh với "con nhà người ta". Thực tế ít ai hiểu rằng, mỗi cột mốc con đi qua đều là một món quà, không phải là một giải thưởng để tranh giành. Mỗi đứa trẻ đều có những dấu mốc trưởng thành khác nhau.

Biết đi sớm hay biết nói muộn, điều đó chẳng định nghĩa được con là ai. Những cột mốc phát triển ấy chưa bao giờ là thước đo để nói rằng đứa trẻ này giỏi hơn đứa trẻ khác. Bởi sự trưởng thành không nằm ở việc con làm được gì đầu tiên, mà ở chỗ con đã nỗ lực và hạnh phúc thế nào trong từng bước tiến nhỏ bé.

​Đừng để những lời so sánh làm lung lay niềm tin của mẹ. Con không hề chậm trễ, con cũng chẳng hề thua kém ai. Con chỉ đang bận rộn khám phá thế giới theo cách mà con cảm thấy tự tin nhất.

​Tuổi thơ vốn không phải để hối hả, mà là để được yêu thương và bao dung. Hãy tin vào con, và cũng hãy tin vào chính mình. Mẹ đã làm rất tốt rồi, và em bé của mẹ vẫn đang lớn lên thật tuyệt vời theo cách của riêng con. 🌱

28/03/2026

Bài viết đã rất chạm đến mình và mình đang cảm nhận rõ ràng điều đó với chính mình

“Bạn nghĩ mình đang nuôi dạy con… nhưng thực ra, con đang dạy lại bạn cách làm người.”

Đứa trẻ đến với thế giới này không phải là tài sản của bạn, cũng không phải là tác phẩm để bạn khoe khoang hay chiếm hữu. Thân phận thực sự của nó giống như một “công án thiền sống” - một “người thầy” được cuộc đời phái đến, để mài giũa bạn, thử thách bạn, rồi từ đó thành tựu bạn.

Việc sinh và nuôi con chính là một “cửa ải tu hành” dành cho người bình thường: ngưỡng cửa rất thấp - ai cũng có thể làm cha mẹ, nhưng độ khó lại cao nhất. Nó không phải để bạn thu về thêm điều gì, mà để bạn phá bỏ bớt những thứ vốn có trong mình: sự ích kỷ, thói quen lấy bản thân làm trung tâm, và ảo tưởng rằng mình đã đủ trưởng thành.

Khi đọc đến đây, tôi chợt bừng tỉnh.

Hóa ra, trong suốt quá trình sinh dưỡng con cái, những khoảnh khắc khiến tôi sụp đổ vì mệt mỏi, và những giây phút ấm áp khiến tim tôi mềm ra… tất cả đều là đang tu hành.

Nhưng không phải ai cũng nhận ra điều đó.

Nhiều người cả đời nghĩ mình là người tốt.

Chỉ đến khi có con… họ mới thấy mình đáng sợ đến mức nào.

🌿 Thứ nhất, con cái là tấm gương phản chiếu nội tâm bạn

Tâm lý học nói rằng thế giới bạn nhìn thấy thường là hình ảnh phản chiếu của thế giới bên trong bạn.

Trong quá trình nuôi con, đứa trẻ giống như một chiếc gương soi rõ dấu ấn của gia đình nguyên sinh và những điểm yếu trong bản tính của bạn.

“Cách bạn phản ứng với con… chính là cách bạn từng bị tổn thương mà chưa kịp chữa lành.”

Khi con mắc lỗi, bạn nổi giận quát mắng hay kiên nhẫn hướng dẫn? Khi con đứng trước lựa chọn, bạn buông mặc, áp đặt hay cùng con bàn bạc?

“Bạn không nuôi con theo cách bạn muốn.
Bạn nuôi con theo những gì bạn chưa từng vượt qua.”

Có thể ngoài xã hội bạn ôn hòa, lịch sự. Nhưng chính khi đối diện với con, bạn mới thấy rõ mình nóng nảy ra sao, cố chấp thế nào.
Và đau nhất là… bạn nhận ra mình đang lặp lại chính những điều đã từng làm mình tổn thương.

🌿 Thứ hai, sự xuất hiện của con phá vỡ trật tự cũ của bạn

Dù bạn tự giác và kỷ luật đến đâu, cuộc sống vẫn đổi khác khi đứa trẻ ra đời.

Bạn phải chăm sóc nó từng giờ. Nó không quan tâm bạn đang bận gì: đói là khóc, vui là cười. Chỉ một nụ cười cũng đủ khiến bạn ấm lòng, nhưng chỉ một cơn quấy khóc cũng đủ khiến bạn kiệt sức.

Bạn từ chỗ lấy mình làm trung tâm, chuyển sang phải tính đến cảm nhận và nhu cầu của một sinh mệnh khác.

Bạn không thể trốn tránh. Không thể trì hoãn. Chỉ có thể đối diện.
“Bạn không mất tự do khi có con.

Bạn chỉ mất quyền sống ích kỷ.”

Ranh giới của bạn dần mềm lại. Bạn học cách bao dung, học cách nhẫn nại.

Nhưng không phải ai cũng trưởng thành sau quá trình đó.

Có người… chỉ trở nên mệt mỏi hơn, cáu kỉnh hơn, và đánh mất chính mình.

Khác biệt nằm ở một điều: bạn có dám nhìn lại chính mình hay không.

🌿 Thứ ba, con khơi dậy sự tò mò và kéo bạn cùng học hỏi

Đứa trẻ hỏi không ngừng: “Vì sao?”, “Tại sao?”, “Như thế nào?”

Bạn trở thành “bách khoa toàn thư sống” của nó. Không biết, bạn phải tra cứu. Không hiểu, bạn phải học lại.

Bạn bắt đầu đọc lại, suy nghĩ lại, và đặt câu hỏi.
Không chỉ về thế giới…
Mà về chính mình.

Bạn tưởng mình đang dạy con về cuộc sống. Nhưng thực ra… bạn đang học lại cuộc đời từ đầu.

🌱 Vậy nên, nếu hỏi tôi sinh con có ý nghĩa gì?

Sinh con chưa chắc mang đến cho bạn nhiều lợi ích vật chất hơn. Nhưng nó buộc bạn phải thay đổi.

Không phải để trở nên hoàn hảo.

Mà là không thể tiếp tục sống hời hợt như trước.

Bạn sẽ mệt. Sẽ có lúc muốn bỏ cuộc. Sẽ có lúc thấy mình không đủ tốt.

Nhưng chính trong những khoảnh khắc đó… bạn bắt đầu trở thành một con người thật hơn.

Công việc mất rồi có thể tìm lại.

Tiền mất rồi có thể kiếm lại.

Còn con cái… vẫn cứ lớn lên từng ngày. Không chờ bạn. Không quay lại.

“Rồi một ngày, bạn sẽ hiểu… đứa trẻ không cần bạn hoàn hảo.
Nó chỉ cần bạn không lặp lại những gì đã từng làm bạn đau.”

Có những điều bạn có thể làm lại.

Nhưng tuổi thơ của con… thì không.”

Nguồn: Bỉ Ngạn Nhân Gian

| Câu chuyện suy ngẫm |Người phụ nữ mắc hội chứng Down dành mỗi buổi chiều ở bệnh viện để bế những em bé không có ai đến...
09/03/2026

| Câu chuyện suy ngẫm |

Người phụ nữ mắc hội chứng Down dành mỗi buổi chiều ở bệnh viện để bế những em bé không có ai đến thăm.
---

Tôi tên Laura, 32 tuổi. Buổi sáng tôi làm việc ở một tiệm sách nhỏ. Còn buổi chiều… buổi chiều thuộc về các em bé.
Thật ra cũng không hẳn là của tôi. Nó là của những đứa trẻ.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây ba năm, khi mẹ tôi phải nhập viện ở Bệnh viện Trung tâm. Ngày nào tôi cũng đến thăm mẹ. Lần nào cũng đi ngang qua tầng ba – khu chăm sóc trẻ sơ sinh.

Một hôm tôi thấy một tấm bảng treo ở cửa:
“Tìm tình nguyện viên cho chương trình da kề da với trẻ sơ sinh.”
Tôi bước vào và hỏi:
— Tôi có thể giúp không?
Cô y tá nhìn tôi từ đầu đến chân.
Tôi quen với ánh mắt đó.
Từ nhỏ đến giờ tôi gặp nó rất nhiều.
— Ừm… chờ một chút, tôi gọi người phụ trách.
Người phụ trách tên Marta.
Chị cao, gầy, đeo kính dày và nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Chị mời tôi ngồi xuống.
— Laura, công việc này cần trách nhiệm cao. Phải rửa tay đúng cách, làm theo quy trình, ngồi yên rất lâu…
— Tôi làm được, tôi cắt lời. Tôi biết đọc. Tôi biết làm theo hướng dẫn. Và tôi rất thích em bé.
Chị im lặng một lúc:
— Vì sao em muốn làm việc này?
Tôi trả lời:
— Ai cũng cần được ôm. Nếu có em bé nào không có ai ôm, thì em có thể làm người đó.
Có lẽ câu trả lời của tôi khiến chị xúc động. Chị đồng ý.

Từ đó, ngày nào tôi cũng đến bệnh viện từ 3 giờ chiều đến 6 giờ.
Tôi rửa tay thật kỹ trong hai phút, mặc áo blouse xanh, rồi bước vào phòng.
Trong phòng có tám lồng ấp.
Không phải em bé nào cũng cần được bế. Có bé đã có mẹ hoặc cha ở bên.
Nhưng lúc nào cũng có hai hoặc ba bé nằm một mình.
Có bé mẹ phải đi làm.
Có bé hoàn cảnh khó khăn.
Có bé đang chờ được nhận nuôi.
Em bé tôi thích nhất tên Tomás.
Thật ra tôi yêu tất cả các bé…
Nhưng Tomás đặc biệt hơn một chút.
Bé sinh non khi mới sáu tháng, nặng chưa tới một ký.
Bây giờ bé đã hai tháng rưỡi, gần hai ký.
Một chiến binh nhỏ.
— "Chào con" tôi thì thầm khi bế bé lên, "Cô lại đến rồi đây."
Tôi đặt bé lên ngực mình, da kề da, đúng như Marta dạy.
Ban đầu nhịp thở của bé không đều.
Một lúc sau… nhịp thở của bé hòa vào nhịp thở của tôi.
Tôi nhắm mắt và hát.
Những bài hát bà tôi từng hát cho tôi nghe.
Bài hát đơn giản, có thể không đúng nhịp, nhưng đầy yêu thương.

Các y tá bây giờ đều biết tôi. Lúc đầu có người còn nghi ngại. Sau đó họ thấy tôi làm đúng mọi thứ - đến đúng giờ, rửa tay sạch, tuân thủ quy định. Họ chào tôi rất thân thiện.
Một hôm y tá Patricia nói:
— Laura, hôm nay em ở thêm một tiếng được không? Có một bé mới, rất khó chịu.
— Dạ được.
Em bé mới tên Elián.
Bé khóc không ngừng, tiếng khóc yếu nhưng kéo dài.
Tôi bế bé lên và nói nhỏ:
— Không sao đâu. Con không một mình. Cô ở đây.
Nửa tiếng sau bé ngủ.

Nhưng ngày thay đổi mọi thứ là một buổi chiều thứ Ba của tháng bảy. Hôm đó bệnh viện rất yên tĩnh.
Tôi đang ôm Tomás và hát thì nghe tiếng ồn ngoài hành lang.
— Làm ơn cho tôi vào! Con tôi ở đây!
Marta bước ra. Một cô gái trẻ bước vào phòng. Chừng hai mươi lăm tuổi. Tóc rối, mắt đỏ vì khóc, tay run.
— Con tôi đâu? Felipe đâu?
Marta dẫn cô đến một lồng ấp ở góc phòng.
Tôi không nhìn rõ, nhưng nghe thấy cuộc nói chuyện.
— Bé Felipe ổn định… nhưng không phản ứng với kích thích.
— Nghĩa là sao?
— Bé giống như đang ngủ rất sâu. Nhịp tim ổn nhưng bé không mở mắt, không phản ứng khi chạm vào.
Cô gái ôm mặt.
— Tôi… tôi không đến sớm được. Tôi gặp tai nạn. Tôi nằm viện ở nơi khác. Con tôi sinh ra… mà tôi không ở đó.
Cô khóc nức nở.
— Nếu bé nghĩ mẹ bỏ bé thì sao? Nếu bé không muốn chờ nữa thì sao?
Nghe vậy tim tôi thắt lại. Tôi đặt Tomás xuống rồi tiến lại gần.
— Xin lỗi… tôi tên Laura.
Cô gái quay lại nhìn tôi.
— Cô làm ở đây à?
— Không. Tôi đến để bế các em bé.
Ánh mắt cô chợt sáng lên.
— Cô đã bế Felipe chưa?
— Chưa. Bé mới đến hai ngày. Nhưng tôi có thể bế… nếu cô muốn.
— Có ích gì đâu. Bé không phản ứng.
Tôi nói nhẹ:
— Ai cũng cần được ôm. Ngay cả khi họ không nói ra.
Marta bước tới.
— Cô muốn thử da kề da với con không? Nhiều khi em bé phản ứng với những điều máy móc không đo được.
Cô do dự.
— Nếu không có tác dụng thì sao?
— Ít nhất bé sẽ biết mẹ đã đến.
Marta chuẩn bị mọi thứ.
Chúng tôi đặt Felipe lên ngực mẹ.
Bé vẫn không cử động.
Cô gái khóc lặng lẽ.
Nước mắt rơi xuống đầu con.
— Mẹ xin lỗi… Mẹ đến muộn… nhưng mẹ ở đây rồi.
Tôi không biết làm gì.
Tôi chỉ nói:
— Hãy hát cho bé nghe.
— Hát gì?
— Bài gì cũng được. Bé biết giọng của mẹ.
— Tôi hát dở lắm.
— Em bé không quan tâm chuyện đó.
Cô nhắm mắt. Rồi hát. Một bài hát dịu dàng bằng tiếng Quechua – bài hát bà cô từng hát.
Năm phút.
Mười phút.
Bỗng nhiên…
Ngón tay nhỏ của Felipe khẽ nắm áo mẹ.
— Marta! Nhìn kìa!
Marta kiểm tra máy.
Và rồi… Felipe mở mắt. Hai đôi mắt đen to nhìn thẳng vào mẹ.
Cô gái run lên.
— Chào con… mẹ đây.
Felipe nhìn mẹ không rời.
Marta mỉm cười.
— Nhịp tim ổn định rồi.
Tôi thì thầm:
— Bé đang chờ cô.
Cô gái nhìn tôi, nước mắt đầy mắt.
— Cảm ơn.
Tôi cười.
— Tôi chỉ bế em bé thôi.
Cô mới là người làm điều khó nhất: quay lại tìm con.
Trước khi về, tôi nói với cô:
— Felipe may mắn lắm. Bé có một người mẹ hát những bài hát tuổi thơ cho mình.

Tối hôm đó trên xe buýt, tôi nhìn bầu trời và mỉm cười.
Mọi người nghĩ tôi ôm em bé vì tôi có nhiều tình yêu.
Điều đó đúng.
Nhưng tôi cũng nhận được rất nhiều.
Mỗi lần một em bé ngủ yên trong tay tôi…
Mỗi lần một người mẹ tìm lại con mình…
Tôi cũng được chữa lành một chút.
Cuối cùng, điều quan trọng không phải là chúng ta sinh ra thế nào.
Điều quan trọng là: có mặt khi ai đó cần mình. Ôm họ. Hát cho họ nghe. Ở lại bên họ.
Những điều đó… tôi làm rất tốt. 💫





Nếu mẹ cho con ăn dặm mà chưa nắm rõ bảng thứ tự này, hãy xem và tham khảo nha!!       ̆ndặmchobé
08/03/2026

Nếu mẹ cho con ăn dặm mà chưa nắm rõ bảng thứ tự này, hãy xem và tham khảo nha!!

̆ndặmchobé

Một bài viết khá hay về việc có nên cho con dùng các loại thiết bị điện tử hay không? Mẹ Cam chia sẻ lại để các bố mẹ/ n...
27/02/2026

Một bài viết khá hay về việc có nên cho con dùng các loại thiết bị điện tử hay không? Mẹ Cam chia sẻ lại để các bố mẹ/ người chăm sóc trẻ có thể đọc và suy ngẫm nhé!....

Với mình, không cho con xem tivi, điện thoại thực ra... rất dễ.
Lưu ý: Bài viết chỉ nói đến phạm vi trong gia đình.

Nhiều người hỏi vợ chồng mình: "Dạy con sao mà con không xem tivi/điện thoại hay vậy?". Thú thật là tụi mình không hề có bí kíp gì cao siêu cả.

"Bí kíp" duy nhất và quan trọng nhất chỉ là: Không đưa điện thoại cho con chơi, không bật tivi cho con xem (nhà mình không có chiếc tivi nào luôn). Nghe có vẻ huề vốn đúng không? Nhưng sự thật chỉ vỏn vẹn nhiêu đó.

Vậy tại sao một điều vốn hiển nhiên trong thời đại của 30-40 năm trước (khi chúng ta cũng là những đứa trẻn lên 3, lên 4) lại trở thành khó khăn với chúng ta và con cái chúng ta trong thời đại hiện nay tới vậy? Hãy cùng mình điểm qua vài điều mấu chốt.

1. Không có đứa trẻ nào sinh ra đã biết TỰ đòi chơi điện thoại hay xem tivi.
Bạn có nhớ lần đầu tiên đó không? Rõ ràng không phải là một ngày đẹp trời, con ngồi đó, bỗng dưng nảy ra ý định: "Ê hay là giờ mình thử xin ba mẹ cho xem điện thoại/tivi ta?" rồi hành trình xin xỏ, "mè nheo" bắt đầu... Không, luôn là người lớn chúng ta tự tay đưa cho con. Lần 1, lần 2, lần 3, và lần thứ... không đếm xuể. Và rất nhiều khi, chúng ta làm điều đó trước cả khi con... biết nói để xin (là khi thậm chí con chưa đủ 1 tuổi).

Khi việc giải trí ngày càng trở thành một sự phụ thuộc thì thời gian chúng ta đưa chiếc điện thoại/tivi cho con yên, bắt đầu tăng dần, từ khi chỉ có các bữa ăn, tiến lên thành những lúc người lớn bận việc... rồi có khi là gần cả ngày. Và khi con giãy giụa khi không được cung cấp, ta trách mắng: Hư! Đòi miết đòi miết hà!

Nhưng từ đâu và từ bao giờ mà con biết đòi và buộc phải đòi? Là do chính người lớn chúng ta đã trao cho con, phải không ạ? Chừng nào chúng ta còn không tự nhận lãnh trách nhiệm chính thì rất khó để thay đổi. Bởi vì một lần nữa, không một đứa trẻ nào đang say mê thiết bị điện tử mà lại có khả năng tự rời bỏ: Thôi, từ nay con không thèm nữa. Mọi chuyện chỉ bắt đầu khi người lớn quyết định mà thôi.

2. Vậy cái khó của chúng ta là gì?
Nhiều người nói với mình rằng: Cuộc đời mình rối bời kể lúc sinh con ra. Sinh một đứa trẻ thì không vất vả nhưng để nuôi được thì sao vất vả dữ vậy?!

Vất vả vì trẻ con thì không phải là người lớn. Trẻ con có... cái lý của trẻ con. Và khi chúng ta mãi không hiểu cái lý đó của trẻ, mà lại gò ép con theo cách mà chúng ta kỳ vọng thì khi đó, những mệt mỏi và sai lầm cứ thế nối tiếp nhau.

Trẻ con ở lứa tuổi 0-7 tuổi (tức là suốt 7 năm đầu tiên của cuộc đời) vốn đang học thông qua VẬN ĐỘNG VÀ LÀM. Không phải thông qua việc ngồi yên, thụ động tiếp thu. Đây chính là điểm mấu chốt khiến cho việc nuôi dạy một đứa trẻ ngày càng thách thức trong thời đại hiện nay. Khi mà...

- Các thành phố lớn ngày càng thiếu không gian tự nhiên cho trẻ vận động và sáng tạo (chỉ có không gian tự nhiên mới khơi dậy được sáng tạo, và khi có sáng tạo thì mới không có chuyện trẻ liên tục than chán)

- Các công việc chân tay để trẻ có cơ hội được quan sát và tham gia cùng dần biến mất trong nhiều gia đình hiện đại (vì đã có máy làm hết)

- Người lớn vì vừa muốn nhanh được việc, vừa sợ dơ nên thường làm giúp trẻ: nên trẻ dù có muốn cũng không thể học thông qua làm.

- Quá THỪA công cụ giải trí (điện thoại, tivi, đồ chơi tinh xảo...), trong khi đó, quá THIẾU hoạt động và môi trường để trẻ thực sự học hỏi từ chính đời sống thực...

Những khó khăn này không còn là chuyện ở trong phạm vi gia đình mà dần trở thành một vấn đề mang tính vĩ mô.

Bây giờ, còn bao nhiêu trẻ còn được chơi tự do sáng tạo trong những khoảnh đất tự nhiên ở nhà và trường học nữa?!

Khi mình về quê, không gian có thể gọi là lý tưởng cho tụi nhỏ. Nhưng tiếc thay, những đứa trẻ vẫn được cung cấp cho cái điện thoại, thay vì cả khu vườn và đồng cỏ đang gọi mời khám phá.
Vậy vấn đề ở đây không còn nằm ở câu chuyện đất đai nữa. Mà nằm ở tư duy của chúng ta trong việc nuôi dạy thế hệ trẻ: biết đâu là cơ hội, đâu là nguy cơ trong việc nuôi dạy một đứa trẻ. Nếu không thì, điều may mắn đôi khi cũng trở thành một thứ bị bỏ lơ.

3. Một vòng luẩn quẩn
Mình tốt nghiệp Tâm Lý Trị Liệu để theo đuổi Giáo Dục vì nghĩ rằng: Nếu giáo dục đúng, chúng ta sẽ phòng ngừa sớm nhiều khó khăn về tâm lý ở tuổi trưởng thành. Nhưng mình ngày càng nhận ra, hình như mình đã lầm, không ít.

Bởi vì đi qua hành trình 10 năm trong ngành giáo dục, mình nhận ra rất nhiều khi, chúng ta chỉ sợ hệ quả một khi nó đã thực sự xảy ra với mình, với con mình. Thay vì quan sát cách mọi thứ vận hành và từ đó có những sự phòng ngừa sớm cho chính mình, con mình, gia đình mình.

Giá mà mình có thể nói hết được những hệ quả mà mình đã trực tiếp chứng kiến ở những người lớn và trẻ em, và từ đó thuyết phục người lớn rằng: Chỉ cần đừng làm thế này thôi, sẽ cứu cả tương lai đứa trẻ. Nghe có vẻ to tát, hệ trọng, nhưng đó là sự thật. Nhưng sự thật đó, nhiều khi lại được xem là... đánh vào nỗi sợ?!

Và tiếc thay, sự thật đối với giáo dục thì không thể thấy trong ngày 1, ngày 2, mà có khi cả chục năm, vài chục năm sau mới thấy.

Xin hãy để ý một chút, vì những biểu hiện hôm nay của con chính là một lời kêu cứu đằng sau. Không có điều gì con thể hiện ra mà không có ý nghĩa.

Nhưng rồi mình lại kịp nhận ra: Điều mà một người cha người mẹ lo sợ nhất hóa ra không phải là những biểu hiện sớm đó ở con. Mà chính là khoảnh khắc nhận ra:
- Hình như không phải do con, mà là do... mình. Do chính mình đã lựa chọn điều đó cho con. Và những gì mình chứng kiến bây giờ, chỉ là hệ quả từ đó.

Điều đó đau lòng biết mấy. Khi mà chúng ta đi một quãng đường rất xa, để thấy hóa ra mình đã sai từ những năm tháng đầu tiên nuôi con. Chỉ vì:
Con người ta cũng vậy.
Cả xã hội vậy mà, lo gì? Nhiều trẻ cũng vậy, có bị gì đâu?
Khó lắm, sao mà làm được?

Những lần nghe vậy, mình cũng chỉ biết lặng thinh. Biết nói gì bây giờ? Vì câu trả lời chỉ được chào đón bởi một người đang thực sự tìm kiếm câu trả lời mà thôi.

Hoặc cũng có khi, chúng ta nghĩ rằng những lời cảnh báo đó, chắc... chừa mình ra.

Nói về giải pháp để nuôi con mà không cần phải đưa tivi/điện thoại (kể cả khi chỉ có ba/mẹ ở nhà với con và ba/mẹ phải vệ sinh cá nhân), thì thực sự là không có gì ngoài những điều sau:
1. Không đưa điện thoại/không bật tivi (điều kiện tiên quyết)
2. Tạo góc chơi an toàn cho con (nhà to nhà nhỏ gì cũng làm được): Những lần mình ở nhà một mình với con và cần đi tắm, chưa lần nào mình cần phải đưa điện thoại cho con mà con luôn có thể tự chơi trong không gian an toàn.
3. Bảo vệ khả năng sáng tạo của con (chính xác là từ bảo vệ vì trẻ nào sinh ra cũng vốn có khả năng này nhưng ngày càng bị bào mòn) bằng việc: đừng can thiệp quá nhiều vào cách con chơi, cũng đừng giải thích/giảng giải quá nhiều (vì đây chính là cách nhanh nhất và hiệu quả nhất để triệt tiêu sự sáng tạo của một đứa trẻ)
4. Cho con tham gia vào các hoạt động thực tế (như nấu ăn, dọn dẹp...)
5. Nếu có đi cà phê/gặp gỡ người khác, luôn ưu tiên không gian thân thiện với trẻ nhỏ (nghĩa là có khuôn viên để vận động, sáng tạo như đất, cát, nước, cỏ cây hoa lá), thay vì những nơi chỉ có 4 bức tường, bê tông, bê tông và bê tông vì đây là những nơi không cung cấp chất liệu cho sự sáng tạo.

Chúng ta đừng quên rằng, cách đây mấy chục năm thôi, trẻ con không chơi (và không mê) điện thoại, tivi như bây giờ. Đấy vốn là một điều rất hiển nhiên. Nhưng theo thời gian, điều hiển nhiên đó đã dần trở thành một điều hiếm có. Điều hiếm có, dần trở thành một điều lạ lùng. Điều lạ lùng, khiến chúng ta dễ nghĩ rằng: Không thể làm được...

Không phải đâu ạ. Chúng ta đừng dễ dàng mắc bẫy. Điều đó, hoàn toàn có thể làm được, bất kể hoàn cảnh ra sao, ở thời đại nào. Và để biến nó trở thành điều khả thi, chỉ cần một niềm tin và một sự quyết đoán của người lớn mà thôi. Ngay cả khi, chúng ta sẽ bị xem là... một phụ huynh lạ lùng và khó hiểu (hoặc kèm cả: khó tính ^^).



Ảnh: st từ lúc nào đó mà mẹ Cam không nhớ

VÌ SAO CẢ THẾ GIỚI LẠI XÚC ĐỘNG TRƯỚC CHÚ KHỈ NHỎ PUNCH? ❤️Có một sự thật mà nhiều người trưởng thành không nhận ra…Chún...
26/02/2026

VÌ SAO CẢ THẾ GIỚI LẠI XÚC ĐỘNG TRƯỚC CHÚ KHỈ NHỎ PUNCH? ❤️

Có một sự thật mà nhiều người trưởng thành không nhận ra…Chúng ta lớn lên về cơ thể. Nhưng bên trong, luôn có một "đứa trẻ" chưa từng rời đi.

✍ Câu chuyện của Punch - chú khỉ nhỏ sinh vào tháng 7/2025 tại Ichikawa Zoo, gần Tokyo - chạm đến trái tim hàng triệu người cũng vì điều đó.

Ngay khi chào đời, Punch đã bị mẹ từ chối. Không vòng tay, không hơi ấm, không cảm giác an toàn nguyên thủy mà mọi sinh vật đều cần để bắt đầu cuộc sống.

Người ta đưa cho cậu một con thú bông đười ươi. Chỉ là đồ vật thôi. Nhưng với Punch… đó là MẸ. Cậu ôm nó khi ngủ. Ôm nó khi sợ. Ôm nó khi bước vào thế giới xa lạ của đàn khỉ thật.

Hình ảnh một sinh linh bé xíu bám chặt món đồ mềm như bám vào sự sống khiến chúng ta nghẹn lại - không phải vì thương hại… mà vì quen thuộc. Bởi vì rất nhiều người trong chúng ta cũng từng như thế.

🌱 Ai đó trong chúng ta có thể đã lớn lên trong những gia đình thiếu vắng sự quan tâm. Có thể từng bị từ chối. Từng cảm thấy mình không đủ tốt. Từng phải tự học cách mạnh mẽ quá sớm. Và rồi khi trưởng thành, chúng ta mang theo “những con thú bông vô hình”:

Một nhu cầu được công nhận,
Một nỗi sợ bị bỏ rơi,
Một sự phòng vệ khi được yêu thương,
Một khoảng trống chưa được lấp đầy.

Đó chính là đứa trẻ bên trong - phần tâm hồn từng bị tổn thương nhưng vẫn đang cố gắng sống tiếp. Điều đẹp nhất trong câu chuyện của Punch không phải là cậu ôm thú bông. Mà là… cậu vẫn dám bước ra thế giới trong khi đang ôm nó.

Cậu không đợi mình hoàn hảo mới hòa nhập. Không đợi hết sợ mới kết nối. Không đợi mạnh mẽ mới trưởng thành. Cậu vừa run rẩy… vừa tiến lên. Và rồi điều kỳ diệu xảy ra.

Cậu có bạn. Cậu được chải lông. Cậu được chấp nhận. Cậu có một nơi để thuộc về.

Punch nhắc chúng ta một bài học chữa lành rất sâu sắc:
✨ Bạn không cần phải hết tổn thương mới xứng đáng được yêu thương.
✨ Bạn không cần phải hoàn hảo mới xứng đáng thuộc về.
✨ Bạn có thể mang theo những phần mong manh của mình… và vẫn trưởng thành.

Đứa trẻ bên trong bạn không cần bị bỏ lại phía sau. Nó chỉ cần được bạn ôm lấy - giống như cách Punch ôm con thú bông của mình.

Và có lẽ, trưởng thành thật sự không phải là ép mình phải cứng rắn hơn mỗi ngày ... Mà là biết quay về ôm lấy những phần trong mình từng bị tổn thương - bằng sự dịu dàng và thấu hiểu.

Bởi vì sâu thẳm bên trong, điều con người cần nhất chưa bao giờ là phải gồng lên để mạnh mẽ. Mà là được yêu thương đủ đầy… Để rồi từ tình yêu đó, sự mạnh mẽ tự nhiên lớn lên. ❤️

Address

Ninh Bình

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cam Cam family - Nuôi con đơn giản posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share