24/08/2026
"Bố mẹ cũng mới chỉ làm bố mẹ lần đầu thôi mà con." - Bác nghe câu này rất nhiều lần, từ cả phía cha mẹ lẫn phía các cháu 💭
Câu ấy nghe qua thì đúng, nhưng nếu dùng nó như một tấm khiên để né tránh mọi lỗi lầm, thì nó lại trở thành cái cớ. Bởi cha mẹ có thể làm cha mẹ lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, còn đứa con thì chỉ có duy nhất một tuổi thơ mà thôi.
Có những tổn thương không đến từ ác ý. Nó đến từ sự chênh lệch trong cách thể hiện tình yêu. Không đòn roi, không vết bầm nào trên người đứa trẻ. Nhưng là những lời so sánh cay nghiệt, là sự áp đặt được bọc dưới cái mác "vì tốt cho con". Và đáng sợ nhất, là đứa trẻ bị tước luôn cả quyền được buồn, khi con khóc, thay vì được ngồi xuống dỗ dành, con lại bị quát tháo, bị coi những giọt nước mắt của mình như một thứ phiền phức.
Ngồi trong phòng khám này, bác gặp không biết bao nhiêu cháu mới mười mấy, hai mươi tuổi mà tâm hồn đã vụn vỡ. Đêm thức trắng, ra ngoài thì sợ đám đông, đi đâu cũng tìm cái góc khuất nhất mà ngồi, luôn tin rằng mình xấu xí, mình tồi tệ 💔
Nếu cháu đọc được những dòng này và thấy bóng dáng mình trong đó thì sự ấm ức của cháu là hoàn toàn chính đáng. Cháu không làm gì sai cả. Cháu không hề bị lỗi.
Tổn thương chưa bao giờ là hậu quả của một lần đau nhất. Nó tích tụ từ hàng trăm sự thờ ơ, độc đoán, những sai lầm nhỏ đến mức không ai để ý.
Nhưng bác cũng muốn nói rằng: tổn thương có thể đã xảy ra, mà cánh cửa chữa lành thì luôn rộng mở cho cả hai phía 💝 Thay vì bảo thủ và trách móc, mong chúng ta thử một lần chậm lại, cất cái tôi đi để thực sự lắng nghe nhau. Cha mẹ mở lòng học cách hiểu cảm xúc của con; con cái cũng dần cảm thông cho những áp lực và giới hạn của thế hệ đi trước.
Gia đình xứng đáng được trở lại làm nơi chốn bình yên nhất - nơi tình yêu được trao đi đúng cách 💙