13/04/2020
Khi dịch bệnh xảy ra mới thấy nước nào có sản xuất thì nước đó ổn định. Sản xuất công nghiệp và nông nghiệp sẽ giúp một quốc gia phồn vinh nhanh chóng. Trong 34 nước OECD (nước phát triển nhất thế giới), người ta còn gọi là nước công nghiệp phát triển, châu Á hiện chỉ góp mặt có 3 anh tài là Nhật Bản (gia nhập năm 1964), Hàn Quốc (năm 1996), Israel (gia nhập năm 2010), còn nước châu Á nào tiếp theo thì vẫn là 1 ẩn số.
Đặc trưng của 3 nước châu Á vô được OECD là họ đều có cảng biển, phát triển các khu công nghiệp duyên hải để sản xuất và xuất khẩu. Tuy nhiên, sản xuất nông nghiệp của họ vẫn rất mạnh. Hàn Quốc, Nhật Bản và Israel vẫn tự chủ về lương thực (họ vẫn trồng lúa mì, lúa mạch, lúa gạo) và thực phẩm (rau củ quả thịt cá), để ổn định xã hội, xuất khẩu nông nghiệp vẫn xuất sắc.
Các tập đoàn của họ đều đa ngành, đầu tư rất khủng vào sản xuất công nghiệp, tự chủ mọi thứ. Hầu như mọi đất ven biển, trừ khu có bãi cát đẹp là du lịch, họ đều đầu tư thành các cảng biển để xuất hàng, và bán kính khoảng 200km gần cảng biển đó, họ quy hoạch thành nhiều khu công nghiệp, khu chế xuất, mục đích xuất khẩu để dòng chảy ngoại tệ về nước họ.
Các bạn trẻ khởi nghiệp sản xuất ở 3 nước này rất được coi trọng, và các quỹ đầu tư (từ các doanh nhân lớn) thường đi săn tìm các bạn khởi nghiệp với các mô hình sản xuất để rót vốn đầu tư, cho mượn vốn không lấy lãi, góp vốn, mở rộng quy mô....
Các tập đoàn bất động sản, ngành mạnh nhất của họ là bất động sản công nghiệp, chủ yếu là khu công nghiệp và nhà xưởng cho thuê.
Nước mình đi sau, nếu muốn thịnh vượng 50 năm, 100 năm sau cho con cháu nở mặt nở mày với năm châu thì không thể khác. Thế hệ trẻ bây giờ phải đầu tư vô học công nghệ và sản xuất. Chịu cực chịu khổ để thế hệ sau phồn vinh, vì sản xuất rất rất cực, nhưng tương lai thì vô cùng rạng rỡ. Khác hẳn với thương mại hay dịch vụ, phập phù lên xuống, lâu lâu dịch bệnh vậy thì các bạn sẽ thấy rõ.
Phi nông bất ổn.
Phi công bất phú.
Phi trí bất hưng.
Phi thương bất hoạt.