30/05/2026
Ai ăn bánh cam hôn?
Hồi nhỏ, hễ nghe tiếng má đi chợ về là tụi nhỏ đã túa ra mừng.
Đứa từ dưới gốc cây chạy ra.
Đứa trong bếp ló đầu ra.
Đứa đang chơi nhà chòi cũng bỏ ngang.
Má còn chưa kịp đặt cái giỏ xuống nền, mấy con mắt đã dòm vô trong giỏ.
Có khi má cười, hỏi:
“Ai ăn bánh cam hôn?”
Chỉ một câu vậy thôi mà làm cả đám mừng hết lớn.
Trong giỏ của má có rau, có cá, có mấy thứ cho bữa cơm.
Nhưng tụi nhỏ chỉ chờ cái gói lá nằm nép một bên.
Mở ra là mùi bánh cam, bánh còng.
Mùi mè rang.
Mùi lá thoang thoảng sau một buổi chợ.
Có bữa nhiều thì mỗi đứa một cái.
Có bữa ít, mấy cái bánh còng bẻ ra cho ba bốn anh em.
Mỗi đứa cầm một miếng nhỏ xíu mà ăn chậm rãi, như sợ hết mất.
Hồi đó mình chỉ biết má đi chợ về là có quà.
Lớn lên mới hiểu, trong cái gói lá nhỏ đó là cả sự chắt chiu của má.
Mua sao cho đủ bữa cơm, rồi vẫn để dành lại chút gì cho tụi nhỏ nó mừng.
Cái gói bánh quê ngày đó đâu có gì nhiều.
Một miếng lá.
Mấy cái bánh còn thơm mùi chợ.
Và cái thương của má, giấu rất khéo trong một góc giỏ đi chợ về.