15/04/2025
Thư gửi Thái Bình – tên gọi yêu thương của tôi…
Thái Bình ơi,
Có lẽ đây là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng… tôi viết cho cậu – một bức thư chia tay.
Người ta bảo, cậu sắp “không còn tên trên bản đồ hành chính nữa”.
Cái tên “Thái Bình” – gọn gàng, đẹp đẽ như chính cánh đồng quê mình – sắp chỉ còn là một kỷ niệm trong lòng người ở lại.
Người ta bảo đây là điều đúng đắn, là đổi mới, là phát triển. Tôi không phản đối. Nhưng cho tôi được buồn một chút, có được không?
Tôi đã sinh ra ở đây, lớn lên bằng cơm gạo cậu trồng, thở bầu không khí mặn mòi biển Đồng Châu, và đi học qua những cánh đồng lúa bát ngát như tranh.
Tôi từng nghĩ, Thái Bình là tên gọi sẽ còn mãi, như sông Trà Lý không ngừng chảy, như câu hát “ lúa vượt lên xanh tốt, dù trong bom trong đạn…” vang lên mỗi sáng.
Vậy mà giờ đây, cậu sắp hóa thành một miền ký ức.
Sẽ không còn những lần khai hồ sơ viết “quê quán: Thái Bình”, không còn những dòng tin tức “tỉnh Thái Bình kêu gọi đầu tư”, không còn cái tên quen thuộc trong trang vở.
Tôi biết, đất vẫn ở đó, người vẫn ở đó. Chỉ là tên gọi mất đi.
Nhưng Thái Bình ơi – cái tên ấy không chỉ là hai chữ.
Nó là chứng tích của tổ tiên tôi, là giọng mẹ ru tôi ngủ, là ngọn gió mùa đông bắc thổi qua mái nhà tranh năm nào.
Là bát canh cáy chan với cà muối, là câu chào hai tiếng đồng hương.
Tôi không biết khi cái tên ấy rời đi, lòng mình sẽ nhẹ hơn hay nặng thêm.
Chỉ biết rằng, từ mai, mỗi khi có ai hỏi tôi đến từ đâu – tôi vẫn sẽ nói:
“Tôi – người Thái Bình.”
Một Thái Bình xưa cũ, không còn hiện hữu trên giấy tờ, nhưng mãi mãi tồn tại trong trái tim tôi.
Tạm biệt nhé, Thái Bình – tên gọi của một đời người.
Cảm ơn cậu, vì đã cho tôi một quê hương để nhớ, để thương, để tự hào.
Và dẫu mai này người đời có gọi tôi là người tỉnh gì đi nữa, thì trong lòng tôi – tôi vẫn là một người con của Thái Bình.
Cre: Thành Vũ