Y Tế Việt Nam

Y Tế Việt Nam Trang cập Nhật thông tin về y tế tại Việt Nam và thế giới

08/02/2026

Tài xế Grab đánh nhau, 1 người đi viện 1 người chắc là đi tù

21/12/2025

Trong đời sống chính trị, quân sự, có những người lãnh đạo tạo niềm tin không bằng lời hoa mỹ, mà bằng cách họ giữ kỷ luật, giữ nhịp ổn định và luôn đặt lợi ích chung lên trước. Đại tướng Phan Văn Giang là một hình mẫu như vậy: trưởng thành từ môi trường quân đội, đi lên qua nhiều cương vị chỉ huy tham mưu, để rồi đảm nhiệm trọng trách Bộ trưởng Bộ Quốc phòng từ năm 2021 và là Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương. 

Điểm đáng chú ý ở ông, theo cách nhìn của một người làm chính trị lâu năm, là sự “chắc tay” trong quản trị: coi trọng kỷ cương, đề cao tính hệ thống, và hành động thận trọng nhưng dứt khoát khi cần. Những phẩm chất ấy giúp tổ chức giữ được sức mạnh nội tại, đồng thời tạo nền tảng cho đối ngoại quốc phòng bình tĩnh, kiên định, không cực đoan. Việc được thăng quân hàm Đại tướng năm 2021 cũng phản ánh sự ghi nhận đối với quá trình cống hiến và năng lực gánh vác.

Bông Hồng thép của chấn thương chỉnh hình phía Nam
06/12/2023

Bông Hồng thép của chấn thương chỉnh hình phía Nam

Hãy xem video của Ma bư bụng béo.

Bức ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội cùng dòng status: "Cô ấy muốn được nhìn bình minh lần cu...
10/09/2021

Bức ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội cùng dòng status: "Cô ấy muốn được nhìn bình minh lần cuối..." 🥺
Cứ nghĩ nó chỉ xuất hiện trên phim ảnh, một thước phim đẹp, xem đó xúc động đó, nhưng nó đã xảy ra giữa cuộc đời thực này.
Có một đoạn chia sẻ như thế này trên mạng:
"Bạn thích gì thì cứ làm đi, bởi vì đâu ai sống hai lần trong một cuộc đời.
Yêu đi, yêu sai thì yêu lại, có ai yêu một lần là sống với tình yêu đó một đời đâu, cũng không ai dạy mình cách yêu được cả, chỉ có bản thân mới biết mình cần gì muốn gì.
Nếu công việc không yêu thích thì cứ nghỉ, đã không thể có một tình yêu trọn vẹn mà đến công việc cũng chán nản thì còn gì là cuộc sống.
Nếu thích màu tóc này thì cứ nhuộm, kiểu tóc nọ thì cứ cắt, nếu thích hình xăm thì cứ xăm, nếu bức xúc thì cứ nói, nếu mệt mỏi thì buông thôi, chẳng ai sống hai lần để chọn đi chọn lại. Cũng không ai sống thay mình mà cứ sợ những dèm pha, chỉ trích.
Vì cuộc đời đơn giản là của mỗi người, hãy trân trọng từng khoảnh khắc, bạn nhé ❤️
Cre: Hoàng Phương Lâm

CHUYỆN Ở PHÚ LƯƠNG HÀ ĐÔNG . NGÔI MỘ OAN KHUẤT ĐỔ BÊ TÔNG GIỮA NHÀ 17 năm trònHơn chục năm đã trôi qua nhưng mỗi lần đi ...
30/08/2021

CHUYỆN Ở PHÚ LƯƠNG HÀ ĐÔNG . NGÔI MỘ OAN KHUẤT ĐỔ BÊ TÔNG GIỮA NHÀ 17 năm tròn

Hơn chục năm đã trôi qua nhưng mỗi lần đi ngang nấm mồ xi măng của hai mẹ con thiếu phụ, người dân Phú Lương (Hà Đông, Hà Nội) lại nhớ đến câu chuyện ai oán của người phụ nữ trẻ cùng hai con nhỏ uống thuốc chuột tự tử. Trước khi tìm đến cái chết, người phụ nữ ấy để lại hai bức thư, một bức cho mẹ ruột, kể về những tháng ngày đớn đau khi ở nhà chồng. Bức thư thứ hai được viết dang dở, như là sự phẫn nộ, căm thù đã dâng lên cực điểm khiến chị không thể cầm bút mà viết tiếp được nữa.
Nghe kể, người phụ nữ trong câu chuyện là Nguyễn Thị H, là cô gái rất xinh đẹp, tính tình nết na thùy mị nên được nhiều chàng trai trong làng để ý. Trong số những chàng trai ấy có X, cũng là người con trai được học hành đỗ đạt cao. Đôi trai tài gái sắc đem lòng yêu nhau nhưng ngặt nỗi thân thế hai bên gia đình lại quá chênh lệch. Bà Nguyễn Thị Hoa, người sống gần nhà của chị H nhớ lại: “Khổ, cái H khi yêu thằng này cũng nhiều gian nan lắm. Nhà H nghèo còn nhà thằng X thì giàu có. Nhưng mặc kệ gia đình phản đối, hai đứa nó vẫn đến với nhau và có một cậu con trai kháu khỉnh. Thương con, thương cháu, hai gia đình đành chấp nhận cho H và X đến với nhau. Lễ cưới tuy diễn ra đơn giản nhưng ấm cúng”.
Tiếc là hạnh phúc chẳng tày gang, khi H sinh thêm đứa con trai thứ hai thì tình cảm vợ chồng ngày càng đi xuống. Lý do là X đã thay lòng đổi dạ, có vợ con rồi vẫn còn bồ bịch bên ngoài. Những lần về nhà, X đều lạnh nhạt với vợ, đối xử còn không bằng người dưng. Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi X dẫn bồ về nhà đòi ly hôn với chị H. Thương con, chị H không chấp nhận rồi tìm cách níu kéo chồng. Nhưng càng níu kéo, H chỉ càng nhận thêm những thương tổn về tinh thần. Đến khi H xảy ra mâu thuẫn với người chị chồng, X cũng không làm gì chỉ đứng nhìn chị đánh vợ mình. Bố mẹ chồng bảo X can ngăn, X vẫn dửng dưng như không.
Giữa năm 2004, bi kịch lại đến với chị H khi gia đình chồng đòi đuổi cả ba mẹ con chị ra đường. Anh trai chồng tuyên bố: “Tối nay mày không chuyển đi thì tao thuê người chuyển đồ của mày ra trả tao nhà”. Bố mẹ chồng thì bảo: “Bao giờ chúng mày về sống hòa thuận với nhau thì tao mới cho về”. Còn chồng chị, anh X thì tìm mọi cách bắt chị ký vào đơn ly hôn.
Tối đến, ba mẹ con chị H đi chơi về, gia đình chồng khóa cổng không cho vào, mặc chị đứng gọi cả đêm. Thương mẹ con chị ngồi giữa trời đêm sương rơi giá lạnh, hàng xóm thương tình đưa cho mượn màn chiếu nằm tạm. Nửa đêm, con trai út mới lên 3 tuổi của chị sốt, chị lại gọi cửa bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng ra mở cửa, nhìn cháu đang uống thuốc vẫn lạnh lùng mặc kệ, họ đóng cửa quay vào. Nước mắt chị chảy trong đêm tối, đến người ngoài còn cảm nhận được nỗi đau của chị mà nỡ nào gia đình chồng không ai thương cảm. Nỗi đau, nỗi hận của chị đã lên đến tột cùng, khiến chị hành động một cách rồ dại và ích kỷ.
Không chịu đựng thêm được nữa, chị H lấy thuốc chuột bơm vào hộp sữa rồi đưa cho các con uống. Vừa dứt ngụm sữa, các con chị hét lên trong đau đớn. Nghe tiếng hét, mọi người chạy đến thì đã muộn. Chị H và đứa con trai nhỏ 3 tuổi uống hết sữa pha thuốc chuột, quằn quại trong đau đớn một lúc rồi chết. Còn đứa con trai lớn 5 tuổi ngậm sữa thấy đắng nhổ ra nên còn sống sót.
Chứng kiến cảnh con và cháu chết trong đau đớn, tủi hờn, gia đình, họ hàng chị H phẫn nộ tột cùng. Đợi khi công an khám nghiệm tử thi xong, họ hò nhau đào hố ngay giữa căn nhà mà mẹ con chị H sinh sống. Họ gọi người chở xi măng, cát đá đến rồi đổ xuống hố tạo thành lớp bê tông kiên cố. Quan tài hai mẹ con chị H được đưa xuống, đầu hướng về gia đình nhà chồng đang ở phía trong.
Tiếp đến, họ lại đổ thêm hai, ba lớp bê tông dày bọc chặt quan tài của hai mẹ con. Họ hàng, gia đình nhà chị H muốn cả nhà chồng chị phải ngày ngày sống với tội lỗi của họ mỗi khi nhìn thấy nấm mồ của mẹ con chị. Họ cũng nghĩ rằng, với cách này, mẹ con chị H sẽ không bao giờ bị đuổi ra khỏi nhà nữa. Đây chính là căn nhà đời đời kiếp kiếp mà mẹ con chị được ở.
Chính quyền địa phương lúc ấy tuy có mặt và chứng kiến tất cả nhưng cũng đành bất lực. Bởi sự hận thù có thể khiến hàng trăm con người đang hì hục đào bới huyệt mộ kia trở nên điên cuồng và có những hành động thiếu kiểm soát. Gia đình nhà chồng chị H thì sợ tím mặt, trốn khỏi địa phương vì sợ bị trả thù. Mãi vài năm sau họ mới trở về địa phương, nhưng cũng chỉ dám sinh sống ở căn nhà phía trong ngõ.
Nấm mồ vẫn được bao bọc kiên cố giữa những lớp bê tông cốt thép. Trước nấm mồ ấy, nhà chồng chị H đã xây một bức tường cao ngăn cách với con đường làng. Nhưng dù có xây cao đến mấy, thì câu chuyện đau lòng về cuộc đời đầy bi kịch của người phụ nữ trẻ vẫn in đậm trong tâm trí người dân Phú Lương. Đó là hậu quả của việc người chồng bội bạc, ngoại tình không chăm lo đến gia đình. Đó là sự thờ ơ, lạnh lùng của gia đình nhà chồng trước mâu thuẫn của con cháu. Hậu quả là chị H phải tìm đến cái chết trong sự bế tắc tuyệt vọng. Hậu quả là đứa con nhỏ vô tội chưa biết gì cũng bị tước đoạt mạng sống. Nhắc chuyện này, một người hàng xóm chia sẻ: “Cái gì cũng phải xét hai mặt. Cái H. là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng cách chọn kết cục như thế là không phải. Trên đời này thiếu gì đàn ông ngoại tình, hắt hủi vợ con, nhưng chọn lối thoát bằng cách giết con, rồi tự tử là sai lầm hoàn toàn”.
Rồi đây, chồng chị H và những người đã đẩy chị H đến bi kịch sẽ phải chịu sự phán quyết của tòa án lương tâm, sống xấu hổ với linh hồn chị H và con trai, xấu hổ với gia đình chị H, với bà con lối xóm suốt phần đời còn lại.

Gần đây, tin đồn linh hồn chị nhập vào một người đàn bà xa lạ,có cả vedeo rồi về làng kêu khóc, đòi được cải táng, bởi nằm trong khối bê tông nóng quá, lại khiến vụ tự tử đau lòng khi xưa ầm ĩ khắp làng trên xóm dưới. nên mình đăng lại cho bạn nào chưa được đọc

30/08/2021

Update:

F1 cởi đồ cố thủ trong nhà, không chịu đi cách ly tập trung

Khi được yêu cầu đi cách ly tập trung, F1 đã chống đối, đòi được cách ly tại nhà, thậm chí người phụ nữ còn cởi quần áo, đóng cửa cố thủ.

Ngày 24/8, thông tin từ lãnh đạo xã Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu, Nghệ An cho biết ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 địa phương vừa phải cưỡng chế đưa một trường hợp thuộc diện F1 đi cách ly tập trung.

Trường hợp trên là bà H.T.H (trú tại xã Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu). Chiều ngày 23/8, ngay sau khi xác định vợ chồng bà H có tiếp xúc với F0, Ban Chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 xã Diễn Kỷ đã thông báo, yêu cầu 2 vợ chồng đi cách ly tập trung theo quy định.

Tuy nhiên hai vợ chồng xin được cách ly tại nhà, không đến điểm cách ly tập trung. Sau khi được giải thích, người chồng đã đồng ý đi cách ly, tuy nhiên bà H. không chấp hành. Người phụ nữ này đã chống đối, có những lời lẽ khiếm nhã chửi bới lực lượng chức năng.

Thậm chí, F1 còn đóng cửa nhà, cởi quần áo cố thủ phía trong. Mặc cho lực lượng làm nhiệm vụ thuyết phục, giải thích, vận động nhưng người phụ nữ vẫn không chấp hành. Sau gần 3 giờ, lực lượng chức năng buộc phải cưỡng chế đưa F1 này đi cách ly tập trung theo quy định.

Theo lãnh đạo xã Diễn Kỷ, sau khi hoàn thành cách ly phòng chống dịch Covid-19 theo quy định, hành vi của bà H.T.H sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật./.

(c) VOV

Đến hôm nay không thể gắng nữa rồi !Bởi ta biết sức người có hạn Tiền trong túi hôm nay đã cạn Rời Sài Gòn họ quyết định...
17/08/2021

Đến hôm nay không thể gắng nữa rồi !
Bởi ta biết sức người có hạn
Tiền trong túi hôm nay đã cạn
Rời Sài Gòn họ quyết định hồi hương

Mảnh đất hứa phương Nam dịch bệnh đau thương
Cả Dân tộc đang chung tay chống đỡ
Lòng thơm thảo từ mọi miền cứu trợ
Cùng ghé vai chia lửa với Miền Nam .

Đừng trách ai ! Đừng oán thán , hoang mang !
Đừng đòi hỏi ! Đừng cực đoan , nguỵ biện !
Bộ đội , công an lao vào trận tuyến
Cùng ngành y trong cuộc chiến cam go .

Đừng kêu ca khi mình chẳng được no !
Trong lúc ấy họ run tay đói lả
Đừng bí bách khi thấy mình thong thả !
Họ ngược xuôi vất vả chẳng nghỉ ngơi

Đừng ngứa ngáy tay chân khi mình quá thảnh thơi !
Họ vật lộn hồi hoàn từng sinh mệnh
Khi mình lướt phây ngồi trong phòng mát lạnh
Họ đốt mình dưới cái nắng chang chang

Lúc mình an toàn như nằm gọn trong hang
Họ kề cận nơi hành lang phơi nhiễm
Ngàn con người ngày đêm đang mạo hiểm
Thử hỏi rằng: Họ chiến đấu vì ai ?

Đoàn người hồi hương chạy suốt chặng đường dài
Là mong Sài Gòn bớt đi gánh nặng
Họ bồng bế khi con tròn tuổi tháng
Mong về quê được che chở cưu mang .

Mấy ngày đêm vượt núi băng ngàn
Chiếc xe cà tàng chở lo toan vất vả
Bất chấp rủi ro suốt chặng đường mệt lả
Bởi họ nghĩ rằng : Nơi đó có quê hương

Ôm trước, mang sau ..nhìn đến là thương !
Nước mắt trẻ bết bụi đường cay đỏ
Quyết định sống còn để trở về thật khó
Nên cũng đừng cố hỏi họ : Tại sao ...?

Trở về quê như thể được tắm ao
Mát mẻ lắm ! Nước dù trong , dù đục
Nên hãy dang tay chở che đùm bọc
Đừng lánh xa , đừng kỳ thị , quay lưng
Bởi lúc này 2 chữ “ hồi hương “
Đối với họ là con đường duy nhất !
(Thơ: Yên Thành)

17/08/2021

Bài của bạn Anh Hong Pham! Dài nhưng cần đọc:

—— ——- ——

KÝ SỰ (KHÔNG HỀ) NGẮN NƠI TUYẾN ĐẦU: NGÀY ĐẦU TRIỂN KHAI TIÊM SINOPHARM CHO QUẬN TÂN BÌNH - 3 LẦN ÉM LỆ. LƯU Ý: BÀI VIẾT NÀY KHÔNG ĐỀ CẬP ĐẾN VẤN ĐỀ CHỌN HAY KHÔNG CHỌN LOẠI VẮC XIN NÀO, NÃO NẰM TRONG ĐẦU BẠN, ĐỪNG DÙNG TAY MÓC NÓ RA VÀ ĐẶT VÀO MỒM NGƯỜI KHÁC.

Sáng nay trước khi vào buổi đầu tiên tiêm Sinopharm cho bà con, team mình đã mường tượng rằng thể nào cũng rất vắng hoặc thậm chí không có ai thèm đến, rồi có đứa còn tưởng tượng sẽ bị chửi bới như trong cái clip được share bữa giờ, thế là mình phải lấy giấy viết thông báo dán ngoài cổng để bà con đỡ mất thời gian chờ đợi. Nhưng khi vừa mở cổng bắt đầu làm việc, việc xảy ra ngoài sức dự liệu, số lượng người dân đến tiêm rất đông, có thể nói là đông nhất từ đầu chiến dịch tới giờ và điều ngạc nhiên nhất đó là hôm nay cũng chính là ngày mọi người xếp hành ngay ngắn nhất, không tranh giành xin xỏ, không la hét, và không nói chuyện ồn ào như các buổi tiêm loại khác, cả sân trường mấy trăm con người im phăng phắc không tiếng động đến đáng sợ. Sao lại như vậy?

Để trả lời cho câu hỏi này, mình đã dành thời gian chú tâm vào khoảng 200 suất tiêm đầu tiên để xem phản ứng và cách mọi người tiếp nhận như thế nào. Và khi bắt đầu find out ra được, mình buồn đến ém lệ cả ngày trời. Do tính chất yêu cầu từ nhân viên nhập liệu, mình cần phải ghi rõ nghề nghiệp để cung cấp thông tin thì các bạn có biết không, 90% nghề nghiệp được ghi trong tờ khai tiêm của hơn 500 con người đến tiêm hôm nay đa phần là: làm hồ, giúp việc, sinh viên, shipper, nội trợ, buôn bán, ve chai, và khoảng 50% trong con số 90% ở trên ghi là THẤT NGHIỆP, những "nghề nghiệp" chưa từng xuất hiện trong các ngày tiêm trước đây.

- Lần mém khóc thứ nhất: khi mình ngước nhìn lên chủ nhân của những bộ hồ sơ "thất nghiệp" ấy, hỡi ôi các bạn còn quá trẻ, đa phần đều nhỏ tuổi hơn mình, ăn mặc và ứng xử cực kỳ trí thức. Và do thấy sự khựng lại ngạc nhiên của mình, các bạn chủ động giải thích "dạ chị ơi, em mất việc 2 tháng nay rồi nên em ghi thất nghiệp" , "dạ chị ơi, em hiện đang không có việc làm do dịch nên em ghi thất nghiệp"..."dạ chị ơi....", rồi khi mình ký giấy cho các bạn được vào tiêm, các bạn cúi gập người gần như 90 độ để cảm ơn, điều chưa từng có ở các ngày tiêm Astra và Moderna khác. Tim mình thắt lại, phải chăng mình đã quá may mắn để thời điểm này vẫn còn kiếm được ra tiền mà vô tâm quên đi xung quanh các em ấy mất việc đang chạy vạy lo từng miếng ăn qua bữa, từng cắc bạc trả tiền thuê nhà và một suất được tiêm vắc xin bất kể nó là loại gì? Và phải chăng do các bạn hiện đang nằm ở tầng lớp "thấp nhất" của xã hội nên quyền lựa chọn không nằm nơi cửa các bạn?

- Lần mém khóc thứ hai: phần nhiều độ tuổi hôm nay đến tiêm từ 1990 - 2003, rất trẻ nhưng có một vài những cô chú lớn tuổi như ba mẹ mình, và khi mình ngước lên nhìn một cô lớn tuổi và hỏi nghề nghiệp để ghi cô bảo cô làm ve chai, rồi cũng vài cô khác nói cô làm giúp việc hoặc làm thuê làm mướn, mình hỏi các cô để xác nhận xem các cô có biết hôm nay được tiêm loại gì không, cô bảo" cô biết, tiêm gì cũng được cháu ạ" . Nhìn đôi bàn tay chai sần và bộ quần áo bạc màu rồi sau khi mình ký giấy cho các cô được vào tiêm, các cô cúi gập người gần như 90 độ để cảm ơn, điều cũng chưa từng có ở các ngày tiêm Astra và Moderna khác, mình đã phải cắn môi tập 2. Phải chăng do các cô các chú là người nhập cư tỉnh lẻ, không có địa vị, không có công việc ổn định, sống chui rúc trong những dãy nhà trọ lao động chật hẹp chứ không phải vợ hay chồng của một công chức bình thường nên chỉ cần được tiêm bất kể loại gì đối với cô chú đã là cả một sự ân huệ?

- Lần mém khóc thứ 3: chiều nay mình nhận một bộ hồ sơ từ một bạn nữ sinh năm 1997 ghi "Có" vào ô "đã từng tiếp xúc với người nhiễm Covid", mình sợ em ấy đọc nhầm nên mình hỏi lại em tiếp xúc với ai? Em trả lời "dạ không, em chính là F0". Thề, H giật mình không hề nhẹ vì em ấy đứng sát tầm 1m, nhưng mình vẫn bình tĩnh hỏi lại là có phải em đã hết bệnh rồi không, em bảo mình em đã chữa khỏi bệnh được 3 tuần rồi và giờ em xin được tiêm. Cả khu nháo nhào, nhưng mình sợ mọi người làm quá lên mà kỳ thị em ấy giữa đông người nên mình bảo em ngồi chờ, đích thân mình sẽ mang hồ sơ em đi hỏi bác sĩ mà không để các bạn trẻ TNV khác đi vì mình sợ các bạn TNV còn nhỏ tuổi, không control được ứng xử và cảm xúc, sẽ la làng lên hoặc làm lố lên gây ảnh hưởng tâm lý cô bé ấy và mọi người xung quanh. Sau khi hội ý bác sĩ thì người có tiền sử Covid trong vòng 6 tháng không được tiêm, mình quay lại nói nhỏ với em ấy điều này và khuyên em ấy về nhà, 6 tháng sau có đợt thì quay lại tiêm và không quên dặn em ấy giữ sức khỏe em nhé. Cô bé lúc ấy ngồi co rúm vì sợ mọi người kỳ thị cộng với sợ không được tiêm, nhìn em nhỏ bé giữa một rừng con người chỉ chờ nhìn thấy F0 là sẽ như hổ đói lao vào miếng thịt kỳ thị là mình lại muốn ứa nước mắt, nếu không đang làm nhiệm vụ và không mặc đồ bảo hộ là mình đã lao đến ôm em vào lòng rồi, tự dưng thương em, thương một F0 đến lạ. Phải chăng con người ta luôn có xu hướng cho dù mình ở tầng cao nhất hay thấp nhất cũng đều muốn nhìn một cá nhân khác yếu kém hơn mình hoặc bất hạnh hơn mình để mà hả hê và thêu dệt những câu chuyện buôn bạn bán phường? Để mà thỏa mãn cái bản ngã luôn muốn được công nhận "tiến hóa" hơn các cá thể khác? Rồi nếu một ngày nào đó "vòng quay may mắn" đó rơi vào mình thì bạn muốn mọi người sống sao? Đừng có cười những người đang ngã vì lúc mình ngã chẳng lẽ họ khóc?

Có một bộ phim tuyệt đỉnh của Tây Ban Nha – Platform. Khi mà những người ở tầng trên ăn uống thịnh soạn bừa phứa không quan tâm người ở tầng dưới có đói không, rồi khi chiếc bàn thức ăn đưa xuống những tầng sâu nhất thì chỉ còn xương xẩu nhưng lạ là các “tù nhân” tầng dưới ăn rất ngon lành những gì còn xót lại với một thái độ rất mãn nguyện. H liên tưởng đến việc phải chăng sự chia sẻ và biết ơn những gì mình đang có chỉ xuất hiện với những người “không có gì”, “không sở hữu gì”, còn chúng ta, trong khi từng cá thể còn bận đồn đoán bình luận xem nên tiêm loại gì, chọn loại này, đừng chọn loại kia hoặc sẽ bài trừ những người tiêm “hàng Tàu” thì căn nhà kế bên chúng ta đang chờ từng bọc rau phân phát cứu trợ, hoặc họ chỉ cần được chọn đi tiêm thì có cả tiêm nước muối chắc họ cũng vẫn cúi gập 90 độ như thế . Bạn xấu xí quá nhỉ, Hồng xấu xí quá nhỉ và chúng ta xấu xí quá nhỉ. Thảm họa này không làm cho chúng ta tồi tệ đâu bạn ạ, nó chỉ làm cho những phần tồi tệ có sẵn của chúng ta thể hiện ra ngoài thôi.

Cũng có thể mình là người đa sầu đa cảm quá mà đi feel giùm họ nhưng đã từng không ít lần cách đây vài năm tự cho mình “thượng đẳng” hơn những cá thể khác (mình dám thừa nhận, còn bạn thì sao?), mình hoàn toàn xấu hổ với background của người dân đi tiêm ngày hôm nay vì mình vẫn chưa thực tập đủ để biết mình may mắn đến dường nào so với họ khi vẫn có tiền để sống, vẫn có bạn bè và các mối quan hệ xung quanh đủ để nâng đỡ H trong những lúc loạn lạc, trong khi họ hoàn toàn không có một bàn tay nào đủ mạnh giữa đất Sài Thành này mà nương tựa vào. Và hơn hết, mình đau lòng không phải vì vắc xin hôm nay là Sino mà vì cái cách mà xã hội này vận hành lên những số phận khác nhau dù cùng chung một dòng máu một màu da nó cay đắng quá, ánh mắt họ nhìn bọn áo xanh của mình hôm nay như những người “thượng đẳng”, những “đấng cứu thế” càng làm mình nghẹt thở và câu hỏi “chúng ta đã làm gì thế này” cứ lặp đi lặp lại trong đầu nguyên một ngày hôm nay. Mình tâm sự với một người chị rằng hôm nay mình buồn, nhưng mình không biết buồn vì cái gì và trách ai vì nó không phải là câu chuyện của một tập thể cụ thể nào đó, nó hình thành từ mỗi lời nói vô tình góp gió thành bão, những hành xử vô thưởng vô phạt của chúng ta hàng ngày để từ đó định hình nên cái xã hội nhiễu nhương ngày nay, trách ai bây giờ, trách người bạn đang nhìn thấy trong gương nhà bạn đấy.

15/08/2021: Cảm ơn đời đã cho Hồng máu liều mà bước đi để rồi mình học được bài học lớn ngày hôm nay mà chắc mấy trăm con người kể cả team mình và bác sĩ, nhân viên, bảo vệ hôm nay cũng không ai đủ "rảnh" mà quan sát và học được như mình. Chỉ khi bạn rủ bỏ lớp áo "thượng đẳng" để nhận ra bạn và họ và chúng ta như nhau, bạn mới biết mình không "sạch" hơn họ là bao.

CÒN GÌ ĐAU ĐỚN HƠN...Hôm nay đáng lẽ là ngày nhà nhận hũ cốt của Ngoại nhưng họ lại bảo rằng “Có đến 2 hũ cốt lận!”.Cả n...
14/08/2021

CÒN GÌ ĐAU ĐỚN HƠN...

Hôm nay đáng lẽ là ngày nhà nhận hũ cốt của Ngoại nhưng họ lại bảo rằng “Có đến 2 hũ cốt lận!”.

Cả nhà tôi sững người không tin vào những điều mình nghe thấy cho đến khi họ đem vào nhà một hũ của Ngoại và một hũ của mẹ...

Trong khi ngày nào gọi điện lên bệnh viện hỏi thăm về mẹ lần nào họ cũng bảo “Hiện tại bệnh viện quá tải nên chưa tra thông tin của bệnh nhân được, khi nào có chuyện gì cần bệnh viện sẽ gọi điện báo gia đình” nên anh chị em tôi ngày nào cũng cầu nguyện và hy vọng...

Để bây giờ gọi điện bệnh viện nói về việc hũ cốt thì họ mới tra ra và báo là mẹ tôi mất ngay trong đêm nhập viện ngày 7/8 lúc 22h 😢

Thật sự còn gì đau đớn hơn khi mẹ tôi mất đã 5 ngày rồi mà bây giờ đến khi hũ cốt của mẹ về đến tận nhà cùng với Ngoại thì anh em tôi mới biết mẹ đã mất... CON ĐAU ĐỚN QUÁ...MẸ ƠI :(((

Nguồn: Nguyễn Thị Thanh Tuyền

14/08/2021

VÙNG XANH

Theo dự báo thì con số F0 trong cộng đồng có thể nhiều hơn con số được phát hiện và thống kê. Có những vùng xanh hôm trước, hôm sau đã có người kêu khó thở và test nhanh dương tính. Những gì nên làm là chờ PCR tái khẳng định, gỡ bảng xanh để thay bằng bảng đỏ; và tiếp tục ở nhà. Không nguy quá, đừng đến bệnh viện. Bởi y bác sĩ đã quá tải rồi. Sự hốt hoảng và đến viện sẽ khiến ùn trên ùn dưới.

Dù vẫn nhìn những chốt bảo vệ vùng xanh, khi xung quanh nó là những vùng giăng dây, và nghĩ chắc gì xanh. Nhưng, những tấm bảng ấy vẫn khiến tôi dễ chịu, như bóng cây giữa nắng, như niềm hy vọng về một ngày mai an toàn hơn, khi vùng xanh mở rộng dần.

Câu chuyện quá tải bệnh viện, cũng giống giao thông, quá tải là do kẹt xe và càng kẹt xe thì càng quá tải. Nó có một phần nguyên nhân do bí "đầu ra". Một số BV không có chức năng điều trị covid nhưng không thể không tiếp nhận BN cấp cứu. Khi khám sàng lọc phát hiện dương tính thì liên hệ với các BV trong "tháp 5 tầng" nhưng không được nhận, đành giữ BN lại điều trị. Và dĩ nhiên là giữ lại ở vùng đệm.

Có thể các khoa khác của BV đang rất trống, nhưng nếu đưa BN covid vào thì cả BV sẽ tràn lan virus và không còn "vùng xanh" nào trong BV cả. Vì thế khoa cấp cứu thì nghẹt người còn các khoa phòng khác thì vẫn trống, trống hơn cả ngày thường. Nhưng nếu mở rộng số giường tiếp nhận BN Covid , BV có thể phải chuyển sang hẳn chức năng điều trị Covid vì mất "vùng xanh" để điều trị các bệnh khác.

Sự quá tải cũng đe doạ hiệu quả của mô hình "tháp năm tầng". Khi BN nặng không chuyển được lên trên, thì phòng hồi sức của tuyến dưới bị biến thành tầng điều trị với chức năng như tuyến trên, dù nó không được trang bị đủ thiết bị và nguồn lực xử lý các ca nặng.

Quá tải là có, nhưng xin đừng tiếp tục khủng bố nhau bằng những clip gói tử thi và BN nằm ghế bố với bình oxy cũ bên cạnh như đang tràn lan trên mạng. Không đưa, không phải để né thực trạng, mà những cái đó có thể dành đến khi cơn dịch qua, như một thứ tư liệu.

Người nhà của BN covid không vào được khu điều trị để chăm sóc, tất cả đổ lên đầu nhân viên y tế. Những hình ảnh ấy khiến người ngoài lo lắng bức xúc còn nhân viên y tế cảm thấy mình như bị chê trách. Dù, họ đã làm gấp nhiều lần sức mình.

Thành phố đang vận động những F0 lành bệnh làm tình nguyện viên chống dịch. Tôi nghĩ những F0 không triệu chứng cũng có thể vào viện chăm sóc người nhà để đỡ đần nhân viên y tế.

Chúng ta, cả người bệnh nặng, F0 không triệu chứng, cả người đã lành và người may mắn chưa nhiễm và cả xã hội này, chính quyền này và nhiều nước nữa đều là nạn nhân của đại dịch. Chức trách mỗi người là khác nhau nhưng trách nhiệm xã hội thì ai cũng có. Những ngày này, làm gì cho nhau bớt buồn thì nên làm.

Thay vì nhìn vào những vùng giăng dây như ngày nào với sự hồi hộp, lo lắng. Giữa những ngày này tôi thích nhìn vào những tấm bảng bảo vệ vùng xanh như một cách xoa dịu tâm hồn mình!

07/08/2021

HƯƠNG KHÓI CHO DÂN

Trong ảnh là bàn thờ dân, do Bộ đội lập ở nơi lưu tạm tro cốt đồng bào TP mất trong đại dịch, vừa được lập hôm nay ở Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh.

Chiều nay, Gia đình một nạn nhân mất hôm qua vì covid cảm động gọi cho tôi: Em tôi mất nhưng được chính quyền bộ đội lo chu đáo. Gia đình được an ủi nhiều

Sáng nay các cán bộ Công an TP nói với tôi, lãnh đạo và anh em đều phẫn nộ chuyện gia đình người mất do Covid bị ép giá hòm. Khi thiêu thì gia đình uỷ quyền cho nơi mai táng lo trọn gói và nhận cốt vì cả nhà đang cách ly. Khi gia đình cách ly về họ nói muốn chu đáo nên dùng hòm tốt, tới 40-50 triệu. Nói mãi thì họ bớt cho 5 triệu, nếu không sẽ không giao hài cốt.

"Anh Nam, Giám đốc công an TP rất phẫn nộ. Chỉ đạo lực lượng phải làm rõ chiêu trò này, không để cho tồn tại"- Một cán bộ Phòng PA 03 kể

Anh Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo chiều qua cũng nói nên giao cho các DN chế biến gỗ đóng quan tài cho những đồng bào mất do dịch bệnh.

****
Không có một lực lượng chủ đạo làm đối trọng, thì không dẹp được. Nếu không chấp nhận yêu sách, họ cứ để đồng bào nằm đấy thì sao?

Cách đây mấy hôm tôi có cuộc nói chuyện khá lâu với chị Phan Thị Thắng, Phó Chủ tịch UBND thành phố. Chị nói không thể để đồng bào đã qua đời mà không được chu toàn. Thành phố nói chuyện với bên quân đội. Mấy anh Bộ Tư lệnh Thành nói ngay chuyện gì dân cần, bộ đội làm được hết. Dân như cha mẹ, như đồng đội. Quân đội sẵn sàng.

Lãnh đạo UBND TP nói ý này, quân đội đáp ứng ngay. Không phải chỉ đến khi dư luận nêu, một tuần qua quân đội đã tập huấn lực lượng này cả về vấn đề dịch tễ, nghi thức tâm linh. Cán bộ chiến sĩ tham gia chăm sóc hậu sự cho đồng bào coi đó là vinh dự, được tiễn đưa đồng bào không may trong bước cuối. Nếu gia đình chưa có điều kiện nhận ngay, các anh sẽ hương khói mỗi ngày. Đơm quả, thắp hương, mong những người dân thành phố mất trong đại dịch hãy yên lòng an nghỉ.

Chuyện khó nhất, có bộ đội. Chiều nay chuyến xe đầu tiên của lực lượng đặc biệt này đã đến nhà tang lễ nhận tro cốt. Họ nâng niu từng phần xương thịt đồng bào. Họ cung kính đưa về thắp hương và chia ca canh thức. Chiến đấu cùng dịch bệnh trong bệnh viện có các chiến sĩ áo trắng, còn nơi đây, những người lính sẽ nâng giấc linh hồn đồng bào.

Với những gia đình muốn gửi tạm ở chùa, quân đội sẽ gửi vào chùa. Giáo hội Phật giáo cho biết đã dành chỗ cho những gia đình nào có nguyện vọng để ở chùa.

B*H Quân Sự của quận, huyện, và TP Thủ Đức sẽ liên hệ người thân chuyển về nhà. Ai chưa nhận được thì anh em thắp hương. Có trường hợp ở tỉnh, thì các Anh sẽ tổ chức đưa hài cốt về tỉnh...

Cơn đại dịch gây cho chúng ta nhiều tổn thất, nhưng nó cũng là khi những tình cảm của người dân, trách nhiệm chính quyền được bộc lộ. Nó hiển hiện tình quân dân bên cạnh nghĩa đồng bào.

Xin cảm ơn những người lính, không chỉ chiến đấu và bảo vệ dân, những chiến sĩ Bộ Tư lệnh Thành phố giờ là người góp phần xoa dịu nỗi đau của thành phố trong những ngày gian khó này.

Chiều nay, nhận những hình ảnh đầu tiên này, không ít người đã khóc!

Cre: NB Nguyễn Đức Hiển

Address

Thành Phố Hồ Chí Minh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Y Tế Việt Nam posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Y Tế Việt Nam:

Share