16/12/2025
[CHUYỆN KINH DỊ CHUYỂN THỂ TỪ CÂU CHUYỆN CÓ THẬT- ĐẠI HỌC X HÀ NỘI]
(Tiếp theo)
Mối quan hệ ấy bắt đầu sâu hơn khi tôi bước vào giai đoạn làm luận văn tốt nghiệp. Không còn đơn thuần là thầy – trò trên giảng đường, tôi dần tham gia hỗ trợ thầy trong nhiều công việc cá nhân và chuyên môn.
Tôi giúp thầy xử lý hồ sơ, giấy tờ, quản lý tài liệu cho Khoa Điều dưỡng, nơi thầy đang giữ vai trò Trưởng khoa. Tôi làm cả những việc liên quan đến kế toán, quản lý tài chính, tổng hợp chứng từ cho các dự án. Khi đó, tôi nghĩ mình chỉ đang giúp đỡ một người thầy mà mình tin tưởng.
Nhưng chính trong quá trình làm việc ấy, tôi bắt đầu nhận ra những điều không ổn.
Có những khoản chi không rõ ràng. Có những nguyên tắc tài chính bị làm mờ. Có những hồ sơ mà người ngoài nếu nhìn vào sẽ khó hiểu được tính minh bạch của nó. Tôi đã nhiều lần thẳng thắn hỏi thầy. Thầy có giải thích. Nhưng thú thật, tôi không hoàn toàn tin.
Tôi đã từng tự trấn an mình:
“Có thể mình còn non kinh nghiệm.”
“Có thể đó là cách làm nội bộ.”
“Có thể mình đang suy nghĩ quá nhiều.”
Nhưng sự bất an thì không biến mất.
Sau khi tôi ra trường, thầy tạo điều kiện để tôi tiếp tục làm việc tại Khoa Điều dưỡng, với mức lương 5 triệu đồng mỗi tháng. Với một sinh viên mới tốt nghiệp, đó là cơ hội đáng quý. Tôi nhận lời, phần vì cần công việc, phần vì tôi vẫn tin rằng thầy sẽ giữ lời hứa bảo vệ và nâng đỡ tôi.
Thế nhưng, niềm tin ấy tiếp tục bị bào mòn.
Sau này, tôi phát hiện thầy không chỉ có mối quan hệ tình cảm với mình. Có những người khác. Trong đó, có cả sinh viên. Một cái tên cụ thể mà tôi biết là Nguyễn Thị Phương.
Tôi đã đối diện và chất vấn thầy. Không vòng vo. Không né tránh.
Và thầy đã thừa nhận.
Khoảnh khắc ấy, tôi không còn cảm thấy ghen tuông hay đau đớn theo nghĩa của một mối quan hệ tình cảm. Điều khiến tôi choáng váng hơn cả là sự sụp đổ hoàn toàn của hình ảnh một người thầy – người quản lý – người làm giáo dục mà tôi từng tôn trọng.
Tôi nhận ra rằng:
👉 Khi quyền lực nghề nghiệp không đi cùng đạo đức,
👉 Khi sự nâng đỡ bị trộn lẫn với lợi ích cá nhân,
👉 Khi ranh giới thầy – trò – đồng nghiệp bị xóa nhòa, thì tổn thương không chỉ dừng lại ở một cá nhân, mà còn làm hoen ố môi trường giáo dục.
Tôi đã im lặng rời đi sau đó. Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì tôi hiểu:
Có những nơi, càng ở lại càng mất mình.
Tôi kể lại câu chuyện này, một lần nữa, không phải để kết tội, mà để nhắc những ai đang làm nghề dạy học, làm gia sư, làm quản lý giáo dục:
– Đừng dùng quyền lực để đổi lấy sự phục tùng.
– Đừng biến sự tin tưởng của người trẻ thành công cụ.
– Và đừng quên: đạo đức nghề giáo không chỉ nằm trên văn bản, mà nằm trong từng lựa chọn rất nhỏ mỗi ngày.