15/02/2026
Nam mô A Di Đà Phật 🙏❤️🙏❤️🙏❤️
Biết ơn và biết ơn 🥰 🥰 🥰
"𝐂ậ𝐮 𝐛é 𝐧𝐠𝐡è𝐨 𝐜ứ𝐮 𝐧ữ 𝐜ả𝐧𝐡 𝐬á𝐭 𝐦𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐡;𝐚𝐢 𝐛ị 𝐠𝐢𝐚𝐧𝐠 𝐡ồ đ/á/𝐧/𝐡, 𝐤𝐡ô𝐧𝐠 𝐧𝐠ờ 𝐦ở 𝐫𝐚 𝐯ụ á𝐧 𝐜𝐡ấ𝐧 độ𝐧𝐠 𝐜ả 𝐧ướ𝐜 ....
Đêm Sài Gòn đổ mưa như thể bầu trời vừa vỡ tung. Nước mưa xối xả dội xuống mái tôn, tràn thành dòng chảy đục ngầu trong những con hẻm chằng chịt của quận 8. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống mặt đường loang loáng như m/á/u.
Giữa cơn mưa ấy, một tiếng kêu cứu vang lên — ngắn, gấp, rồi tắt lịm.
Cả khu hẻm im phăng phắc. Cửa sổ đóng kín. Không ai dám ló đầu ra. Ở nơi này, người ta đã quen với việc “không nghe, không thấy, không biết”.
Ngoại trừ một thằng bé.
Tên nó là Tuấn, mười ba tuổi. Gầy nhẳng, tóc ướt bết vì mưa, lưng đeo chiếc túi vải chứa đầy vé số còn ế. Tuấn sống cùng bà ngoại trong căn nhà lụp xụp cuối hẻm. Mẹ mất vì bệnh khi nó tám tuổi. Ba bỏ đi không lời từ biệt. Từ đó, Tuấn vừa đi học vừa bán vé số để nuôi hai bà cháu.
Đêm đó, nó đang đạp xe về nhà, đầu cúi gằm vì chưa bán hết vé. Cơn mưa khiến bánh xe trượt lết trên mặt đường.
Rồi nó nghe thấy tiếng rên.
Yếu ớt. Tuyệt vọng.
Tuấn dừng xe. T/i/m nó đập nhanh bất thường.
Từ bãi đất hoang gần bờ kè, ánh đèn đường chập chờn chiếu xuống ba cái bóng đàn ông đang cúi xuống một người phụ nữ nằm bất động.
Tiếng đấm đá nặng nề vang lên.
– Con khốn! Dám theo dõi ông chủ hả?!
– Đáng lẽ tao nên giết mày từ tuần trước!
Tuấn run bắn. Nó nên bỏ đi. Ai cũng sẽ bỏ đi.
Nhưng rồi nó thấy bàn tay người phụ nữ đặt lên b/ụ//ng… đang mang th/a/i.
Một luồng nóng rực chạy dọc sống lưng.
Tuấn không kịp nghĩ. Nó cúi xuống, vớ lấy một cục gạch.
Phóng.
“BỐP!”
Viên gạch n/ệ/n trúng trán gã đứng gần nhất. M/á/u b/ắ/n ra hòa vào nước mưa.
– Thằng nhãi nào?!
Tuấn đã l/a/o tới, kéo người phụ nữ dậy bằng tất cả sức lực của một đứa trẻ 13 tuổi. Cô nặng như cả thế giới đang đ/è lên vai nó. Phía sau, tiếng ch/ử/i r/ủ/a vang lên như b/ầ/y ch/ó s/ă/n.
Nó chạy.
Chạy qua những con hẻm ngoằn ngoèo chỉ nó mới thuộc. Mưa quất rát mặt. T/i/m muốn v/ỡ t/u/ng.
Khi cánh cửa nhà bật mở, bà ngoại nó gần như ngất xỉu khi thấy vũng m/á/u kéo dài trên nền xi măng.
Người phụ nữ mở mắt. Môi t/á/i nh/ợ/t.
– Tôi… trung úy Hà My… c/ả/nh s/á/t hì//n/h s/ự…
Căn phòng im bặt.
Đọc tiếp P2 của câu chuyện ở bình luận 👇👇👇"