Quay Về Nương Tựa

Quay Về Nương Tựa Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Quay Về Nương Tựa, Health spa, Houston, TX.

🌱Kính lạy Phật từ bi, gặp được Phật pháp là may mắn lớn nhất của cuộc đời con.Nguyện cho con trong kiếp nào, dù sinh về ...
05/30/2026

🌱Kính lạy Phật từ bi, gặp được Phật pháp là may mắn lớn nhất của cuộc đời con.
Nguyện cho con trong kiếp nào, dù sinh về nơi đâu, cũng đều gặp Phật Pháp nhiệm màu để nương theo tu tập.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 🙏🍀

Sen hồng nở giữa trời xuân🌱Chuông chùa ngân nhẹ bước chân an hòaMừng ngày Phật hiện Ta BàTừ bi soi sáng gần xa muôn loài...
05/24/2026

Sen hồng nở giữa trời xuân🌱
Chuông chùa ngân nhẹ bước chân an hòa
Mừng ngày Phật hiện Ta Bà
Từ bi soi sáng gần xa muôn loài 💫

🙏🏻KÍNH MỪNG ĐỨC THẾ TÔN ĐẢN SANH 🪷
🙏🏻KÍNH MỪNG NGÀY LỄ PHẬT ĐẢN 🪷
🙏🏻KÍNH MỪNG TUẦN LỄ PHẬT ĐẢN 🪷

🙏🏻NAM MÔ LÂM TỲ NI VIÊN THỌ HẠ ĐẢN SANH BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT 🪷

08.04 ÂL

🪷🌿🤍
05/08/2026

🪷🌿🤍

🔔NHỮNG CHƯỚNG NGẠI TRÊN CON ĐƯỜNG TU TẬP🔴NĂM TRIỀN CÁI là nhóm chướng ngại trực tiếp ngăn cản định lực và tuệ quán phát ...
05/02/2026

🔔NHỮNG CHƯỚNG NGẠI TRÊN CON ĐƯỜNG TU TẬP

🔴NĂM TRIỀN CÁI là nhóm chướng ngại trực tiếp ngăn cản định lực và tuệ quán phát sinh, Đức Phật ví chúng như năm thứ làm nước không thể trong sáng được.

Tham dục, tâm bị kéo về phía các đối tượng dễ chịu của năm giác quan, ngồi thiền mà tâm cứ chạy đến những thứ mình thích.

Sân hận, tâm nóng nảy bực bội khó chịu với người với việc, như nước sôi không thể phản chiếu được hình ảnh rõ ràng.

Hôn trầm thụy miên, tâm nặng nề buồn ngủ uể oải, ngồi thiền mà tâm chìm xuống mờ mịt không hay biết gì.

Trạo cử hối quá, tâm bồn chồn xao động lo lắng hối hận, không thể an trú vào bất kỳ đối tượng nào.

Hoài nghi, không tin vào Phật Pháp Tăng, không tin vào con đường tu tập, cứ lưỡng lự không dám thực hành dứt khoát.

🔴NĂM THỦ UẨN chính là đối tượng mà người tu hay chấp thủ vào, tưởng đó là tôi là của tôi mà không buông được.

Chấp thân này là tôi, đau là tôi đau, già là tôi già, không chịu thấy đây chỉ là sắc pháp đang vận hành.

Chấp thọ là tôi, vui thì nghĩ tôi đang vui, khổ thì nghĩ tôi đang khổ, không thấy đây chỉ là cảm giác sinh diệt.

Chấp tưởng là tôi, tưởng tượng ra đủ thứ rồi tin đó là thật, không phân biệt được tưởng tri và trí tuệ.

Chấp hành là tôi, tham sân si khởi lên tưởng đó là bản chất của mình, không thấy đây chỉ là tâm sở đang vận hành.

Chấp thức là tôi, tưởng có một cái biết bất biến đứng sau tất cả, không thấy thức chỉ là cái biết sinh diệt từng khoảnh khắc.

🔴MƯỜI KIẾT SỬ trói buộc chúng sinh trong vòng luân hồi, chia làm hai nhóm hạ phần và thượng phần.

✅Năm kiết sử hạ phần trói buộc vào cõi dục:

Thân kiến, tin rằng có một cái tôi thật sự tồn tại trong năm uẩn này.

Hoài nghi, nghi ngờ Phật Pháp Tăng và con đường tu tập.

Giới cấm thủ, tin rằng chỉ cần làm đúng hình thức nghi lễ bên ngoài là được giải thoát.

Tham dục, bám víu vào các đối tượng của năm giác quan.

Sân hận, phản ứng thù địch với những gì không vừa ý.

✅Năm kiết sử thượng phần trói buộc vào các cõi cao hơn:

Tham sắc giới, bám víu vào các tầng thiền định và cõi sắc giới.

Tham vô sắc giới, bám víu vào các tầng định vô sắc và cõi vô sắc giới.

Mạn, so sánh mình với người, hơn kém hay bằng đều là mạn.

Trạo cử, tâm vi tế vẫn còn dao động chưa hoàn toàn tịch tĩnh.

Vô minh, không thấy rõ bản chất thật của các pháp, gốc rễ sâu xa nhất của toàn bộ khổ đau.

🔴NHỮNG CHƯỚNG NGẠI TRONG CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY mà người tu tại gia hay gặp:

Thần tượng hóa vị thầy là cái bẫy của bản ngã. Khi một người xem trọng cá nhân đạo sư hơn Chánh Pháp và khước từ việc đối chiếu với Kinh - Luật, họ đã biến tu hành thành sự sùng bái cá nhân. Đạo Phật là đạo của trí tuệ; hãy để Chánh Pháp là ngọn đèn, còn vị thầy là người giữ lửa, đừng biến người giữ lửa thành mục đích cuối cùng của chuyến hành hương.

Thân cận ác tri thức, gần gũi người không có chánh kiến, dần dần bị kéo lệch mà không hay.

Không thân cận thiện tri thức, không có người chỉ dạy đúng hướng, tu tập mù quáng không biết mình đang đi đâu.

Phóng dật, sống buông thả không có chánh niệm, để ngày tháng trôi qua trong vô nghĩa.

Không như lý tác ý, không biết suy xét đúng đắn, thấy gì tin đó nghe gì theo đó.

Thiếu giới hạnh, nền móng lung lay thì định tuệ không thể xây lên được.

Ngủ nhiều, ăn không biết tiết độ, thân thể nặng nề tâm trí uể oải không thể tu tập tinh tấn.

Dính mắc vào mạng xã hội và các trò giải trí vô bổ, tâm bị kéo ra ngoài liên tục không có thời gian lắng xuống.

Nói nhiều, tâm theo lời nói mà trôi ra ngoài, không giữ được sự tĩnh lặng bên trong.

Buôn chuyện thế sự, tâm lăng xăng trong những việc không liên quan đến giải thoát.

Làm việc quá nhiều không có thời gian cho tu tập, hoặc lười biếng không chịu tinh tấn, cả hai đều là chướng ngại.

🔴CHƯỚNG NGẠI TINH VI NHẤT mà người tu lâu năm hay mắc phải và khó nhận ra nhất:

Ngã mạn trong tu tập, thấy mình tu lâu hơn biết nhiều hơn rồi khinh thường người khác.

Tham trạng thái thiền, ngồi thiền không phải để thấy rõ vô thường vô ngã mà để tìm lại cảm giác hỷ lạc dễ chịu.

Chấp vào kiến thức giáo lý, học nhiều hiểu rộng rồi chấp vào kiến thức đó như tài sản của cái tôi.

Thực hành hình thức, tụng kinh đủ giờ ngồi thiền đủ thời gian nhưng tâm không thật sự thay đổi.

Trốn tránh cuộc sống dưới danh nghĩa tu tập, dùng Pháp như cái cớ để không đối diện với trách nhiệm thực tế.

Chờ đợi điều kiện hoàn hảo, nghĩ rằng phải có thầy tốt chùa đẹp hoàn cảnh thuận lợi rồi mới tu được.

Nhận ra chướng ngại không phải để nản lòng mà để thấy rõ mình đang ở đâu. Thấy rõ rồi mới có thể vượt qua. Không thấy thì không thể vượt.

Sādhu! Sādhu! Sādhu!

Nguồn: Khải Tuệ Quang
Hình sưu tầm

🙏🏻NGUYỆN – NGUYỆN RIẾT SẼ CÓ NGUYỆN LỰC.Trong bộ A-tỳ-đàm số 4 của 7 bộ A-tỳ-đàm có tên là Pug...
04/18/2026

🙏🏻NGUYỆN – NGUYỆN RIẾT SẼ CÓ NGUYỆN LỰC.

Trong bộ A-tỳ-đàm số 4 của 7 bộ A-tỳ-đàm có tên là Puggalapannatti.
Phật dạy có bốn thứ xoài chín:

- Ngoài sống trong chín, ngoài chín trong sống, trong ngoài đều sống, trong ngoài đều chín.

Cũng vậy, có bốn hạng người tương tự:

- Đạo phong cốt cách trang nghiêm mà mù tịt về 4 Đế.

- Vẻ ngoài không có gì xuất sắc nhưng lại am tường 4 Đế.

- Vẻ ngoài tầm thường mà nội hàm cũng không ra gì.

- Đạo phong ngon lành, Trí tuệ về 4 Đế xuất sắc.

Chúng ta phải Nguyện, Nguyện đời đời xin được gặp Minh sư Thiện hữu, đừng bị dối lừa bởi vẻ ngoài ngon lành hấp dẫn mà bên trong chua loét.

Nếu có người hỏi tôi thời này là thời mạt pháp mình nên tu Pháp môn gì, người thì kêu tu Pháp môn niệm Phật, người thì kêu tu rải Tâm từ, Tâm bi, Tu niệm hơi thở, nhưng riêng tôi - Người đang hầu chuyện cùng quý vị - Nếu tôi thấy các vị không có thời giờ nhiều và cái đầu nhớ dở, hiểu chậm tôi sẽ đề nghị pháp môn: “Tu Nguyện”.

Quí vị có thể nghi ngờ sao chưa từng nghe Pháp môn này, nhưng nếu có một chút tin tôi thì nhớ rằng không phải tôi chế ra mà là sau bao nhiêu năm làm Thầy chùa và đọc kinh điển tôi đã đúc kết.

Thay vì nguyện Tam Bảo, chư Thiên, Long Thần Hộ Pháp, Thiên Long Bát Bộ…, thay vì đọc 500 hồng danh, quí vị viết ra và đọc chừng 50 câu nguyện.

Thí dụ:

- Đời đời kiếp kiếp hễ có Hiền Thánh thì con xin được gặp.

- Đời đời kiếp kiếp khi con muốn làm Thiện, thì nghèo cách mấy, dốt cách mấy, cũng có điều kiện.

- Đời đời kiếp kiếp khi con có lòng làm ác, thì đừng cho có điều kiện.

- Đời đời kiếp kiếp mong cho con được gặp Minh sư Thiện hữu.

- Đời đời kiếp kiếp xin cho con đừng bị dối lừa bởi cái vẻ bề ngoài ngon lành hấp dẫn dầu về tình cảm hay là về đạo học.

- Đời đời kiếp kiếp con xin được sớm nhận ra cái gì là cốt lõi, cái gì là cành lá


Phải là đọc tới đâu hiểu tới đó. Ngày ngày trước khi đi làm tắm rửa sạch sẽ, chải tóc gội đầu, đánh phấn thoa son xong quỳ trước bàn Phật, đọc suốt hai ba chục câu như vậy và lúc nào cũng phải có câu này:

“Con sống bao lâu không quan trọng chỉ xin được chết sạch, chết yên và chết tỉnh.”

▪︎ Chết sạch là đừng hôi hám, tanh tưởi, khổ mình phiền người.

▪︎ Chết yên là đừng giãy giụa đau đớn vì nhức mỏi.

▪︎ Chết tỉnh là đừng hôn mê sờ soạng, mê sảng nói bậy nói bạ.

Viết xuống đàng hoàng những câu nguyện đó.

Theo A-Tỳ-Đàm, mỗi một câu Nguyện như vậy là một lần Tác ý (cetana), quan trọng lắm.

Cetana này được lặp đi lặp lại nhiều lần với lòng thiết tha, da diết lâu ngày thì từ chỗ cố ý sẽ trở thành Tâm Nguyện (adhitthana – Nguyện Lực).

Sau vài tháng vài năm sẽ có sức mạnh kinh khủng.

Các vị phải tin chuyện đó. Tôi xin chịu trách nhiệm về Pháp môn ‘Tu Nguyện’ này.

Quý vị có thời giờ tu Tứ Niệm Xứ (Thân, Thọ, Tâm, Pháp) thì tôi không bàn tới, đó là bắt buộc rồi, nhưng ngoài Tứ Niệm Xứ mà quí vị còn muốn hành trì thứ gì khác nữa thì mỗi ngày cứ làm một bài Nguyện như vậy sáng trưa chiều tối.

Tôi bảo đảm với quí vị - Không phải bảo đảm theo kiểu Sơn Đông mãi võ bán thuốc dỏm rồi bảo đảm, mà quí vị hãy tự hỏi lòng mình có đúng vậy không - Cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần thì tự nhiên sẽ có một sức mạnh rất lớn.

Sư Giác Nguyên.

Gấp quá thân mệt. Thân mệt thì trí tuệ lu mờ, trí tuệ mờ thì phiền não sanh, phiền não sanh thì ý thói lui.Cứ vừa tầm là...
04/18/2026

Gấp quá thân mệt. Thân mệt thì trí tuệ lu mờ, trí tuệ mờ thì phiền não sanh, phiền não sanh thì ý thói lui.
Cứ vừa tầm là đủ tu, cũng không trì trệ. Trì trệ thì dễ buông lung, gấp rút thì không bền.
Nên dọn cỏ nhà chớ nên nhìn ngó nhà người, chúng ta hằng ngày lo nhìn ngó tốt xấu rồi để cỏ dại mọc đầy sân.
Mỗi ngày nên dọn dẹp lại tâm ý cho thanh tịnh. Có một phiền não khởi lên, nên quán xét : Phiền não này do người mang tới hay do ý ta khởi nghĩ. Mọi thứ phiền não điều do tâm ta chấp ngã mà ra. Có ta thì có phân biệt đúng sai. Ý không khởi thì phiền não không sanh, tâm được an lạc, tâm an lạc thì dễ tiến tu...

( Lời giáo huấn của Sư Ông Trúc Lâm Tôn Sư )

🍃NGƯỜI KHÔNG THẤY MÌNH SAI RẤT KHÓ LÒNG TU TIẾN !  Ở đời, có những người làm sai nhưng còn biết cúi đầu.Cũng có những ng...
04/03/2026

🍃NGƯỜI KHÔNG THẤY MÌNH SAI RẤT KHÓ LÒNG TU TIẾN !

Ở đời, có những người làm sai nhưng còn biết cúi đầu.
Cũng có những người làm tổn thương người khác, rồi im lặng sửa mình. Những người ấy chưa hẳn hoàn hảo, nhưng còn đường để cứu.

Chỉ có một hạng người rất khó thay đổi:
Người không bao giờ thấy mình sai. Họ luôn có lý do. Sai là vì hoàn cảnh. Lệch là vì người khác ép. Đổ vỡ là vì thiên hạ không hiểu họ.
Trong câu chuyện nào, họ cũng đứng ở vị trí nạn nhân.
Trong mâu thuẫn nào, họ cũng là người “bị oan”.

🍀 Cái đáng sợ của người không thấy mình sai không nằm ở lỗi họ gây ra, mà ở chỗ họ không hề có ý định sửa.
Người xưa dạy:
"Quân tử cầu ở mình".
Bởi người biết soi mình, dù chậm, vẫn tiến.
Người chỉ nhìn lỗi thiên hạ, cả đời đứng yên một chỗ.

Một người nếu không tự vấn: "Ta đã sai ở đâu?”
thì sớm muộn cũng lặp lại đúng một lỗi, trong những mối quan hệ khác, với những con người khác, và cái giá ngày một lớn hơn.

🍀 Sửa mình không làm ta thấp đi.
Trái lại, đó là khởi đầu của trưởng thành. Người biết nhận sai, là người còn giữ được cánh cửa quay đầu. Người không bao giờ sai, thường là người đã tự khóa mình trong chính cái tôi của họ.

❤️ Đức Phật dạy: ''Có 2 hạng người đáng quý trong đời, đó là người không gây lầm lỗi và có lỗi mà biết sửa sai.''
Thế nên, đời sống này, không sợ người phạm lỗi.
Chỉ sợ người không còn khả năng thấy lỗi của chính mình.

'' Người ngu nghĩ mình ngu
Nhờ vậy thành có trí
Người ngu tưởng có trí
Thật xứng gọi chí ngu ''
( Kinh Pháp Cú câu 63 )

Tỉnh Thức
Namo Buddhaya
__(())__

🟡 THẾ NÀO LÀ SIÊU ? THẾ NÀO LÀ ĐỌA ?Một người không có tu học gì nội tâm rất nặng nề, có tu học thì nội tâm nhẹ nhàng. T...
03/29/2026

🟡 THẾ NÀO LÀ SIÊU ? THẾ NÀO LÀ ĐỌA ?

Một người không có tu học gì nội tâm rất nặng nề, có tu học thì nội tâm nhẹ nhàng.

Trên một ngàn lần tôi nói chuyện này, nước có ba dạng :

- Dạng hơi, dạng lỏng, và dạng đặc.

● Dạng hơi có dịp là liền bốc lên cao, thí dụ mình thấy nước trong nồi khi sôi bốc lên cao, nước ở ao hồ khi nhiệt độ cao là bốc lên cao.

● Nước ở thể lỏng là có khuynh hướng tìm chỗ thấp mà chui xuống.

● Người có khuynh hướng nhẹ nhàng, khi bốc hơi thì có khuynh hướng đi lên cao, một người có khuynh hướng nặng nề, phiền não, thì hễ chết kiếm chỗ thấp mà chui xuống.

Mặc dù không ai muốn đọa.

Nhưng kiểu sống của mình là kiểu sống của loài sa đọa, thì lúc chết tự nhiên tâm nó kiếm chỗ đoạ nó chui xuống.

Thế nào các vị cũng hỏi tôi, nó chui kiểu nào ? Nghe tôi nói, nó chui kiểu này :

- Lúc đó các vị sẽ thấy những hình ảnh, những âm thanh mà người ngồi kế bên họ không có thấy, không có nghe.

Thí dụ lúc đó mình thấy muốn ăn ngon, thấy nguyên mâm đồ ăn mình thích, mình thấy gái đẹp, trai đẹp, mình thấy vàng bạc, châu báu, mình thấy cây cỏ, trăng sao, hoa lá, mà mình thấy bằng (sự thích thú) Tâm Tham, có nghĩa là mình đang sửa soạn để đi xuống.

Trong khi một người có tu học, họ thấy trần cảnh đẹp, thấy thức ăn, chuyện đầu tiên họ biết, đây là cảnh giả, hoặc là người có tu họ thường thấy cái gì, chuyện đầu tiên họ nghĩ tới Phật trước.

Cái này tôi xin hứa một ngàn phần trăm người tu đúng, gặp cái gì đi nữa, gặp cảnh đắng, hay cảnh ngọt chuyện đầu tiên là họ nghĩ tới Phật trước, nghĩ tới Phật trước rồi mới tính gì thì tính. Còn người không tu, khi gặp cái đắng họ bị hút (dị ứng) vào cái đắng đó, gặp cái ngọt thì họ hút (mê mẩn) vào đó để tham đắm.

Còn người có tu thì lúc tỉnh thức hay lúc mê, dù thấy cái gì, chuyện đầu tiên là họ nghĩ tới Phật.

Các vị không tin tôi nói các vị nghe.

Thí dụ giờ mình thương Mẹ mình đi, đi đâu thấy cái gì, đầu tiên là mình nghĩ tới Mẹ, còn Mẹ vì quá thương con, khi thấy gì, được gì, liền nghĩ tới con trước.

Bữa nay tôi tiết lộ luôn, tôi cũng giống như quý vị, tôi cũng có tình thân máu mủ, nhưng tôi thương người dưng hơn người thân.

Thương người dưng là sao ?

Tôi đi đâu gặp cái gì ngon, cái gì đẹp, cái gì hay là thường tôi nghĩ đến một vài người dưng, chứ tôi không nghĩ tới người thân.

Bởi vì từ nhỏ tôi sống gần toàn người dưng, tôi có sống gần người thân đâu.

Cho nên, thí dụ, đặt chân xuống cái hồ Thụy Sỹ, hồ đẹp quá, chuyện đầu tiên là tôi nghĩ đến một vài người quen của tôi. Nó lạ vậy.

Hoặc tôi đi bất cứ nơi nào, ở phi trường, ở rừng núi, ở đâu, thấy cái gì ngộ ngộ hay hay là tôi nghĩ đến một vài người quen.

Thì người tu cũng vây.

Khi họ thấy cái gì, chuyện đầu tiên họ nghĩ tới Phật trước.

Các vị không tin, nói sao mà dễ vậy.

Đúng.

Có thương Mẹ nên gặp chuyện gì cũng nghĩ tới Mẹ, có thương con nên chuyện gì cũng nghĩ tới con, thương vợ thương chồng, tình nhân bồ bịch thì chuyện gì cũng nghĩ đến vợ, chồng, tình nhân, bồ bịch trước.

Thì ở đây cũng vậy.

Người thờ Phật, tin Phật, kính Phật, tu Phật, học Phật ngay lúc mê hay lúc tỉnh, lúc bình sinh hay cận tử, thấy cái gì liền nghĩ Phật trước cái đã. Hễ người không tu, dầu Tăng Ni, lúc cận tử, thấy lửa cháy, thấy tiên nữ, thấy lâu đài, thấy hoa viên, đầu tiên phải mê hoặc là sợ hãi, hoặc là bất mãn, tức tối, như vậy là chuẩn bị đọa rồi.

Còn người có tu, lúc đó họ thấy cái gì đi nữa, thí dụ họ thấy cảnh đẹp là họ nhớ tới Phật liền.

● Nhớ Phật có hai cách :

Nhớ Chân Đế & Nhớ Tục đế.

- Nhớ Chân Đế là Phật dạy cái gì cũng là giả.

- Nhớ Tục Đế là nhớ cái ngọt nào cũng do quả lành, không phải tự nhiên mà có.

Là hiểu vậy đó.

Tức là vừa gặp nhớ đến Phật (lời phật dạy) là nhớ theo kiểu đó.

Còn người không tu là thấy cảnh khổ thì sợ hãi, bất mãn, thấy cảnh sướng, đẹp, thì đam mê đắm đuối.

Nhớ nha.

Cho nên, đọa là đọa như vậy.

Sẵn, tôi giải thích nặng nhẹ là sao ?

Tại sao đức Phật nói tâm lành như dầu, mà tại sao Ngài nói tâm ác như đá là sao vậy ?

Là bởi vì, nghe cho kỹ, tâm lành nó có càng nhiều thì mình càng nhẹ nhàng.

Nó lạ như vậy đó.

Tâm lành có càng nhiều thì người càng nhẹ, còn tâm ác có càng nhiều mình nghe nặng nề lắm.

Đây là lý do tại sao trong tiếng Việt Nam có chữ “áp lực tâm lý” đó là sức nén, sức đè, sức đẩy, sức tống của tâm lý.

Khi Tham nhiều, Sân nhiều, sợ hãi, ghen tuông, tiếc nuối nhiều, thì chỉ cần thêm một miếng nữa trong đó thôi, hễ nó có thêm miếng thì nặng thêm miếng, chứ chưa bao giờ có chuyện, người có tâm lành nhiều quá, do tâm lành nhiều quá mà tôi bị nặng. No.

Tâm lành càng nhiều người đó càng cảm thấy nhẹ nhàng.

Từ bi nhiều, Thiền định nhiều, Trí tuệ nhiều, Chánh niệm nhiều, Kham nhẫn nhiều, là càng nhiều càng nhẹ.

Còn Tâm Bất Thiện có càng nhiều nó càng nặng lòng.

Các vị có nghe tiếng Việt Nam có chữ “nặng lòng” không ?

Khi mình nghe chữ nặng lòng là mình biết ý nghĩa tiêu cực rồi.

Rồi mình nghe “áp lực tâm lý” có ai vì cái thiện mà áp lực tâm lý không ? No.

Áp lực tâm lý luôn luôn là Tâm Bất Thiện.

Các vị có nghe chữ “đè nặng” không ?

Đè nặng, nặng lòng, áp lực tâm lý ... mấy chữ này toàn dùng trong trường hợp tâm xấu không hà.

Chứ không bao giờ những chữ : đè nặng, áp lực, nặng lòng, mà người ta chỉ cho Tâm Thiện hết. Ngoài đời còn như vậy, nói gì trong Phật Pháp.

Tôi nhắc lại lần nữa, tâm càng tịnh, càng sạch, thì đương sự càng cảm thấy nhẹ nhàng.

Thí dụ, như ở cõi Dục, người xài Tâm Đại Thiện nhiều, người đó thấy nhẹ nhàng.

Lên một chút nữa, người chứng Sơ Thiền, không còn năm Triền, càng nhẹ nhàng hơn nữa.

Người chứng Nhị Thiền, càng nhẹ nhàng hơn nữa, vì sao ?

Vì chi Thiền giảm đi.

- Trước hết, Tâm Dục Giới, Tâm Đại Thiện nhẹ vì không có Tham, Sân, Si.

- Lên tới Sơ Thiền nhẹ vì không bị năm Triền Cái

- Lên tới Nhị Thiền nhẹ vì chi Thiền giảm

- Tam Thiền nhẹ vì chi Thiền giảm

- Tứ Thiền nhẹ vì chi Thiền nó giảm

- Ngũ Thiền nhẹ vì chi Thiền nó giảm.

Lúc đó không còn Triền, chỉ có chi Thiền giảm.

- Lên tới Sơ Quả nhẹ vì không còn Thân kiến, Hoài nghi, Giới cấm thủ.

- Nhị Quả nhẹ vì giảm nhẹ Dục ái và Sân.

- Tam Quả nhẹ vì không còn Dục Ái và Sân.

- Tứ Quả nhẹ vì không còn Phiền não nữa.

Nghĩa là càng tịnh chừng nào, càng sạch chừng nào càng nhẹ chừng đó.

Còn phiền não, hễ còn phiền não là còn nặng.

Bữa nay tôi nói hết lời cho bà con thấy nặng là sao, nhẹ là sao, đọa là sao, siêu là sao.

Chúng ta thường sống bằng tâm lý nào, khi chết sẽ đi về với cảnh giới tương ứng với tâm đó, ở đây rất khoa học, ở đây không hề có tôn giáo, ở đây không hề có niềm tin, tín ngưỡng.

Ở đây rất là khoa học.

Tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, có những loại cây chỉ mọc ở vùng nước mặn thôi.

Như cây đước, cây mắm. Có những loại cây chỉ sống trong nước, như cây dừa nước, cây da, nó sống trong nước được, cây bần.

Có những loại cây nó sống trong sa mạc thôi, có những loại cây nó chỉ sống trong đá thôi, có những loại cây phải sống trong bùn, có những loại cây sống trong đất tơi xốp, không thể đem nó gắn vào môi trường khác được.

Thì chúng sanh cũng vậy.

Chủng loại Tâm Thức của mình là cái gì, thì mình sẽ đi về sống với môi trường, cộng sinh, cộng hưởng, cộng trú, cộng tác ở môi trường tương ứng.

Chuyện này rất khoa học.

Các vị nghe kịp không ?

Cây mắm, cây đước, cây bần, dừa nước thì nó phải sống ở môi trường. Mà nước gì, nước mặn, nước lợ

hay nước ngọt.

Rồi cây nào, xương rồng phải đem về sa mạc, xương rồng mà đem chốn sình là nó chết.

Tâm thức chúng sanh cũng vậy.

Có những loài Sân nhiều sẽ đi về tương ứng cảnh giới với Sân.

Tham nhiều nó đi về cảnh giới tương ứng với Tham.

Sơ Thiền phải về cảnh giới Sơ Thiền.

Tứ Thiền phải về cảnh giới Tứ Thiền.

Một vị chứng Tam Quả dầu chưa chứng Thiền nhưng không còn Dục Ái và Sân, thì bắt buộc không thể nào trở lại cõi Dục nên có tên gọi là Bất Lai.

Ít nhất phải về cõi Sơ thiền.

Còn không nữa, nếu Tam Quả chứng Ngũ Thiền phải về thẳng luôn Ngũ Tịnh Cư.

Còn nếu Tam Quả có trường hợp vị Tam Quả đi từng bước, đắc từng bước, họ không đắc Ngũ Thiền, họ cũng phải đi rải rác các cõi.

Nhưng bắt buộc phải là cõi Phạm Thiên chứ họ không thể nào trở về cõi Dục.

Nhớ cái đó.

Cái đó rất quan trọng.

Bởi vì sao ?

Vì tâm tư của vị thánh Tam Quả không còn chỗ đứng trong cõi Dục Giới nữa.

Nhớ cái đó.

Giống như tâm tư vị thánh Nhị Quả họ chỉ có thể trở lại cõi Dục một lần thôi. Vì sao ?

Vì Dục ái và Sân của họ nó quá yếu, không đủ quay lại lần thứ hai.

Cho nên chữ Sakada - Một lần, Nhất Lai, Trở lại một

lần nữa thôi.

Vị Tu Đà Hườn tâm họ không đủ cho họ tái sanh lần thứ tám, cho nên họ được gọi là Thất Lai là vậy đó.

Họ chỉ trở lại bảy lần nữa thôi.

Là bởi vì họ nhẹ quá, họ như miếng bông gòn chờ gió cuốn đi, chứ không thể nào cục bông gòn mà nó rớt cái bịch xuống đất như trái sung được.

Trong khi phàm tâm mình như một cục đá, chỗ nào thấp có thể rơi được là nó rơi vào chỗ thấp nhất.

Phàm tâm giống như nước thể lỏng, chỗ nào thấp nhất thì tìm về.

Bài Kinh này không đơn giản trên mặt giấy mà mình đọc, mà mình phải nhớ thế này, tự mình phải định nghĩa thế này :

- Thế nào là tâm nặng ?

- Thế nào là tâm nhẹ ?

- Thế nào là siêu ?

Siêu có nghĩa là mình sẽ về với cảnh giới nào tương ứng với cái nhẹ nhàng của mình.

- Thế nào là đọa ?

Đọa là mình phải đi về cảnh giới nào tương ứng với cái nặng nề của mình.

Các vị thấy nãy giờ tôi giải thích các loại cây, các loại động vật, thực vật.

Cũng trùng hợp là một vị thân hữu của Kālāma sắp ra đi vào đúng thời điểm chúng ta gần khánh thành,

hôm nay chúng tôi tranh thủ không nói nhiều về bài giảng, bài giảng đơn giản.

Nó trùng hợp nhiều cái lạ

lắm.

Bài giảng này không cần nói nhiều.

🌾 Sư Giác Nguyên🙏🏻❤️

Address

Houston, TX

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quay Về Nương Tựa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category