Ghét những cơn mưa

Ghét những cơn mưa Ở đây chia sẻ những câu chuyện có thể là buồn cũng có thể là vui, chỉ cần là câu chuyện của bạn

Chào các cậu, gần đây mọi thứ ổn chứ?Còn tớ thì đôi khi cảm thấy vui, đôi khi lại cảm thấy trống trải!Tớ có thời gian nê...
08/05/2026

Chào các cậu, gần đây mọi thứ ổn chứ?
Còn tớ thì đôi khi cảm thấy vui, đôi khi lại cảm thấy trống trải!
Tớ có thời gian nên đã tự nhìn lại bản thân của những năm về trước, tớ thay đổi nhiều thật.
Ngày trước tớ chỉ nghĩ đơn giản là tớ chọn sống tiếp thì cứ sống thôi, không làm hại người không làm hại mình, có cơm để ăn có việc để làm, có nơi muốn đến có chốn muốn về đã là quá tốt rồi.
Nhưng hiện tại tớ lại không còn nghĩ thế nữa. Tớ tự hỏi, tớ sinh ra lớn lên liệu có phải để góp một phần nhỏ gì đó cho cuộc đời không?
Thật ra, tớ chưa tìm thấy câu trả lời.
Tớ thấy người khác có một công việc mà họ thuần thục, họ hiểu, họ kiên trì, họ vui vẻ và tận hưởng, tớ ngưỡng mộ.
Thích nhỉ? Cảm giác đấy sẽ như thế nào?
Cuộc đời tớ mọi thứ đều dang dở, tớ có 1 em bé đang cần toàn bộ tình yêu thương của mẹ để lớn lên nhưng tớ cũng cần lớn lên...
Nếu tớ muốn lớn lên, tớ sẽ cần dựa vào người khác, thứ mà tớ hay gọi là "Gánh nặng". Đáng tiếc nhỉ...

Cậu ạ, vì sự cảm tính của bản thân, vì lúc nào cũng nghĩ về những vết xe đổ trong quá khứ, tớ bây giờ thật tệ, ngày ngày...
09/04/2026

Cậu ạ, vì sự cảm tính của bản thân, vì lúc nào cũng nghĩ về những vết xe đổ trong quá khứ, tớ bây giờ thật tệ, ngày ngày chẳng muốn làm gì, chẳng muốn đi đâu, chẳng muốn gặp ai. Tớ tự mệt với chính mình, chỉ là nhìn đứa trẻ bên cạnh mà cảm thấy mình quá tồi tệ. Sống như thế nào mới đúng hả cậu? Sống như thế nào mới không cảm thấy hối tiếc đây? Sống cho riêng tớ hay sống cho mọi người? Sống thế nào bây giờ đây???? Dạo này tớ lại muốn chết quá cậu ạ. Tớ đã đánh con tớ mấy lần, tớ đánh đau lắm, rồi tớ lại nghĩ nó sẽ hận tớ như tớ đã từng. Tớ cũng chả khác gì mẹ tớ cả. Lớn lên tớ giống y hệt bà. Thậm chí tớ còn tồi hơn cả bà nữa! Có lẽ sau tất cả, đây chính là vấn đề của riêng tớ. Chẳng ai sai với tớ cả, là tớ tự làm đau chính mình.

16/05/2025

Vào một giây phút nào đó, cậu nhận ra đứa trẻ với nhiều vết xước trong tim sẽ khó mà có thể trở nên vị tha và yêu đời. Nay tớ đã cảm nhận được điều đó, có thể vì tớ có một cuộc đời nhiều tổn thương tâm lý khiến tớ của hiện tại khó mà khác đi được. Dù luôn cố gắng yêu đời, nhưng nội tại vẫn nhắc tớ rằng: "Mày không hạnh phúc như mày nghĩ đâu".
Tim tớ đau thắt lại, nước mắt tớ rơi, chẳng biết làm thế nào mới đúng, chẳng biết phải đối xử ra sao, chỉ biết cảm giác hiện tại thật đau mà chẳng ai hiểu được.
Đêm nay mưa rất to như muốn khóc giúp tớ vậy, cuộc sống hiện tại thực sự là quá tốt, quá là êm đềm nhưng bản thân tớ lại chẳng thấy vui. Tớ cô đơn thật!
Lúc nào cũng nhen nhóm suy nghĩ đi đâu đó thật xa, nơi chẳng ai biết mình, sống một cuộc đời chẳng phải lo lắng, chẳng sợ gì?
Khi nào nhỉ?
Tớ sẽ đau lòng đến khi nào nhỉ?
Những tổn thương đó tưởng chừng nhỏ, hóa ra lại cứ đi theo tớ mãi, tớ chẳng sống lạc quan được, chỉ là hèn nhát không dám chết chứ đôi lúc đau quá tớ muốn từ bỏ.
Hóa ra những thứ êm đềm tốt đẹp không thật sự là thứ tớ muốn.
Liệu sau này có người nào hiểu được tớ không? Hay chỉ đơn giản là cả tớ và cậu liệu có thể khác đi không?

Khi bản thân nghỉ việc, thông thường lý do sẽ là gì?Vì lương thấp? Vì sếp hãm? Vì đi làm mà không phát triển được bản th...
25/11/2024

Khi bản thân nghỉ việc, thông thường lý do sẽ là gì?
Vì lương thấp? Vì sếp hãm? Vì đi làm mà không phát triển được bản thân? Vì có định hướng mới?
Tớ thì nghĩ, trong tất cả những lý do nghỉ việc từ trước đến nay thì lý do cho công việc hiện tại là lý do tệ nhất😔
Tớ muốn nghỉ vì không thể tiếp tục được nữa, thấy bản thân mình quá kém cỏi, thấy thương chính mình, thấy tệ hại, mệt mỏi, lo âu, ngủ cũng k ngon, chỉ nghĩ đến tiêu tiền làm thú vui nhưng dù có tiêu bao nhiêu tiền cũng không khoả lấp được cảm giác hiện tại.
Sau 5 năm đi làm, ngay lúc này tớ cảm thấy bất lực nhất, chưa có công việc nào khiến tớ khóc nhiều như thế, tớ không phải người hèn nhát nhưng hiện tại tớ có nhiều thứ để mất, vì thế mà tớ sợ, vừa sợ nghỉ việc cũng vừa sợ đi làm.
Sau những chuyện đã xảy ra tớ nghĩ rằng đã đến lúc rồi, đã đến lúc buông tha cho bản thân mình rồi. Không sợ thất nghiệp chỉ sợ bản thân lười biếng không chịu làm gì!
Ngày mai tớ sẽ xin nghỉ, không biết có suôn sẻ không nữa. Tớ sẽ cập nhật tình hình sau nha😔

06/07/2024

Hôm nay nắng rất đẹp, người người đi chơi, đi làm, đi hẹn hò, về quê, đi du lịch, tớ cũng như mọi người, tớ đi làm, mặc dù trong lòng không vui, nhưng tớ đi làm với sự vui vẻ hào hứng, vì sợ người khác biết mình buồn. Khi bước ra khỏi công ty tớ trở về với tâm trạng lúc trước khi đi làm, tớ biết về nhà sẽ chẳng vui chút nào, lâu rồi mới lại thấy không muốn về nhà đến vậy, vì tớ biết người đang ở nhà không chờ mình😔
Tớ ngày ngày đi làm, từ lúc có con, tinh thần tớ không ổn, tâm trạng thất thường, cảm thấy bản thân xấu thật xấu, có lẽ là do tớ xấu thật. Khó quá cậu ạ, tớ chẳng thoát ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực được, tớ thấy tớ mệt, người bên cạnh cũng mệt.
Cuộc sống khó khăn thật, đấy là tớ còn chưa phải đến nỗi lao đao vì cơm áo gạo tiền, thế mà không biết bao nhiêu lần tớ muốn từ bỏ, hôm nay tớ bế con tớ, tớ cảm giác như nó ghét bỏ tớ, tớ chẳng còn ai hết, chỉ còn mk tớ.
Tớ đau…

Lần đầu tiên tôi nói rằng tôi hối hận khi lấy chồng, anh ấy đã đau lòng, tôi cũng vậy, khoảng cách giữa chúng tôi lại tă...
30/04/2024

Lần đầu tiên tôi nói rằng tôi hối hận khi lấy chồng, anh ấy đã đau lòng, tôi cũng vậy, khoảng cách giữa chúng tôi lại tăng lên. Tôi dùng sự đau lòng của mk đặt lên anh ấy. Chưa bao giờ anh ấy buồn vì tôi, hoặc có thể là trước giờ anh ý chưa từng đề cập đến, tôi nói về nỗi buồn của mk cho anh nghe rất nhiều, nay anh đã nói về sự tổn thương cho tôi nghe. Tôi biết anh rất đau nhưng còn nỗi đau của tôi thì ai giải quyết, tôi k nói ra thì tôi dằn vặt mk, tôi nói ra rồi thì anh tổn thương. Tôi thương anh, thương tôi, thương cả đứa trẻ nằm cạnh mk. Chúng tôi yêu nhau, kết hôn, sinh con rồi xung đột, mọi rắc rối đều xuất phát từ tôi.
Cảm giác bây giờ thật giống năm đó, năm tôi 18 tuổi vào đúng ngày sinh nhật tôi đã định tự tử, day dứt với người ở lại và thương cho chính mình.
Nhớ lại thì ngày còn đi học tôi đã từng nghĩ ra rất nhiều cách để kết liễu đời mình: ”Uống thuốc ngủ, thắt cổ, hay cắt cổ tay,…” Tự hứa vào sn 18t sẽ sang thế giới bên kia nhưng cuối cùng vẫn k làm đc, hèn thật.
Bây giờ thì dù trời có sập xuống cũng k thể chết vì có con rồi, k thể bỏ lại nó, ký vào tớ giấy đăng ký kết hôn rồi không thể tuỳ tiện để chồng lại 1 mk. Sau hôm nay chồng có thể sẽ lạnh nhạt với mk, k thương mk nữa thì tôi có thể làm được gì chứ, chỉ có thể tiếp tục thương chính mk, thương con mk.
Tôi đã nói ra điều mà chồng tôi k muốn nghe nhất, vậy còn những điều tôi đã nghe từ anh thì sao?

13/03/2024

Có thể sống vui vẻ tại nhà chồng khó thật, chắc do mình nghĩ nhiều hoặc do mình quá trẻ, vào lúc đẻ đứa con ra mới biết mình kém cỏi tới mức nào. Tệ thật, tệ cho cả em bé và mình, mình không chê mẹ mình ít học nhưng liệu nó lớn nó có chê mình ít học không. Đứa trẻ nằm cạnh ngày ngày vui vẻ, ăn rồi chơi, mệt thì ngủ mà người mẹ bên cạnh cứ sống tiêu cực nghĩ lung tung. Mẹ cứ nghĩ đến việc đem con đi trốn, đi khỏi nơi này, chúng ta đến chỗ mà không ai biết mình, nhưng mẹ chẳng dám đâu vì mẹ thương em, mẹ cũng thương mẹ. Mẹ không hối hận vì sinh ra con, chỉ trách mẹ còn quá trẻ, tâm lý yếu lại không dám làm phật ý nhà chồng.
Ngày nhỏ mẹ ghét bà ngoại của con vì mắng mẹ rất nhiều, mẹ có 1 tuổi thơ vỡ vụn, giờ lớn lại thấy thương bà ngoại, có gia đình có con rồi chỉ sợ bà lại lo lắng, dù nhiều lúc mẹ cũng bực lắm nhưng dù thế nào đấy cũng là mẹ của mẹ, bà của con dạy mẹ nhiều thứ, mẹ lớn lên chưa báo hiếu đã đi làm dâu. Bà dù có thế nào cũng là bà của con, ở nhà với bà dù có thể cãi vã nhưng vẫn là nơi bình yên nhất, bà ngoại con có nói gì mẹ cũng k buồn, mấy ngày nữa mẹ con mình về, ông bà ngoại sẽ buồn chút chút😞

13/03/2024

Tưởng lấy chồng là thử thách lớn rồi nhưng thực ra đẻ đứa con ra mà không được nuôi nó theo cách của mình còn là thử thách lớn hơn. Làm gì cho con cũng phải hỏi ý kiến người khác, được sự đồng ý mới có thể làm, lạ lùng thật. Nếu vậy chẳng thà đưa luôn con cho người ta nuôi luôn, mình chăm sóc làm gì nữa. Chăm em bé không mệt, chăm trái ý người trong nhà mới mệt.
Giá mà mình đủ sức để nghỉ 2 năm ở nhà chăm con mà không cần nhờ tới ai thì dù là ai cũng không thể can thiệp được nhưng tiếc là sức mình hèn mọn, lấy chồng rồi phải theo nhà chồng nên đành chịu, nhiều lúc tinh thần không ổn chỉ nghĩ đến việc đem con về nhà mẹ đẻ nuôi, lớn rồi mới đưa nó về, đến bước đường cùng thì đưa nó sang thế giới bên kia cùng mình, chẳng ai còn có thể nói gì nữa.
Mới chăm em bé 2 tháng đã cảm thấy khủng hoảng, lúc nào cũng muốn chạy trốn, lúc nào cũng mang trong mình nỗi sợ làm phật lòng gia đình nhà chồng. Đẻ xong đứa con mới biết mình còn quá non nớt😔

05/02/2024

Tớ cứ nghĩ là bản thân đang rất ổn, người khác cũng nghĩ vậy nhưng thực ra thì tớ cứ sống qua được 1 ngày lại cảm thấy nhẹ nhõm vì chắc chắn ngày hôm sau sẽ có vấn đề phát sinh. Ai cũng muốn tớ phải làm tốt nhưng chưa ai dạy tớ cách làm. Tớ nằm đây nhìn đứa nhỏ ngủ, tớ chỉ mong con được bình an, tớ chọn thì tớ chịu nhưng tớ cũng có lúc muốn sụp đổ với lựa chọn của mình. Tâm lý tớ cứ yếu dần qua từng ngày, liệu hành trình thiêng liêng này tớ có thể làm tốt được không?

Có những lúc bạn sẽ cảm thấy rất mệt, muốn làm những điều dại dột, rất muốn khóc nhưng lại không dám khóc, sợ người khác...
17/01/2024

Có những lúc bạn sẽ cảm thấy rất mệt, muốn làm những điều dại dột, rất muốn khóc nhưng lại không dám khóc, sợ người khác hỏi: “Em có ổn không?”
Những lúc như thế thật chẳng biết nên làm gì?

Address

Ã?Ai Do

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ghét những cơn mưa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share