10/05/2026
❤️ THƯ GỬI MẸ THƯƠNG YÊU
“Mẹ ơi, con đã già rồi…
Con ngồi nhớ mẹ, khóc như trẻ thơ…”
Câu hát ấy ngân lên, làm lòng con nhói đau như có ai khẽ cứa vào một miền ký ức .
Chủ nhật này là “Ngày của Mẹ.”
Cả Thế giới sẽ rộn ràng với hoa, quà cùng những lời yêu thương ngọt ngào gửi đến những Người Mẹ .
Còn con, con ngồi cô quạnh giữa đêm khuya Đà Lạt , nhớ Mẹ quay quắt cùng những giọt nước mắt chẳng thể nào ngăn được.
Nếu lúc này Bụt hiện ra và cho một điều ước - Con chỉ xin được một lần nữa nắm lấy bàn tay gầy guộc, chai sần của Mẹ…Được tựa đầu vào lòng Mẹ, nghe mùi dầu quen thuộc ngày xưa… Và nói thật khẽ:
“Mẹ ơi… con yêu Mẹ nhiều lắm.
Mẹ tha lỗi cho con nhé…”
Ngày Mẹ còn bên cạnh, con cứ ngỡ tình yêu và sự hy sinh của Mẹ là điều hiển nhiên như hơi thở. Và có gì đâu mà cứ phải thể hiện tình cảm, tình yêu.
Con vô tư nghĩ rằng Mẹ sẽ còn mãi
Để rồi khi mất đi rồi, con mới hiểu: trên đời này không có nỗi đau nào lặng lẽ và sâu đến vậy.
Con nợ Mẹ nhiều lắm…
Con nợ Mẹ sự thấu hiểu cho tình yêu nghề mà Mẹ đã dành trọn cả thanh xuân.
Nợ những ngày con nhân danh tình thương để ngăn Mẹ ra cửa hàng vì sợ Mẹ cực, sợ Mẹ mệt.
Con cứ nghĩ như vậy là tốt cho Mẹ.
Nhưng con đâu hiểu…
Một người đã sống cả đời trong tiếng chào hỏi khách quen, trong những cuốn sổ ghi chép, trong niềm vui được làm việc… thì sự cô đơn lớn nhất chính là cảm giác mình không còn được thuộc về cuộc đời ngoài kia nữa.
Con nhớ những đêm Mẹ lặng lẽ mang sổ sách cũ ra cộng đi cộng lại.
Mẹ không phải đang tính toán điều gì…
Mẹ chỉ đang nhớ nghề thôi.
Vậy mà con lại gắt gỏng:
“Mẹ ngủ đi, khuya rồi!”
Lúc đó, con cứ nghĩ mình đúng.
Con nghĩ chỉ cần luôn đủ đầy , bác sĩ giỏi, chăm sóc chu đáo là đủ để Mẹ khỏe mạnh và hạnh phúc và thể hiện lòng hiếu thảo của con .
Nhưng không phải…
Điều Mẹ cần nhất chính là sự hiện diện của các con.
Là tiếng cười của các cháu.
Là những cuộc điện thoại hỏi han ..
Là được trò chuyện, được lắng nghe, được thấy mình vẫn còn cần thiết giữa cuộc đời này.
Mẹ của con…
Một người phụ nữ có tâm hồn đẹp đến trong veo như suối nguồn, như cái tên của Mẹ : Hà Thanh Thuỷ
Con vẫn nhớ hình ảnh Mẹ ôm chồng sách — những tác phẩm của Ba và Mẹ — để mang đi tặng trong ngày giỗ Ba.
Mẹ vấp ngã, môi bật máu…
Nhưng vừa đứng dậy, Mẹ lại ôm sách đi tiếp vì Mẹ yêu Ba thật nhiều .
Có những con người cả đời chỉ biết sống để cho đi như thế.
Con nhớ ngày kỷ niệm 35 năm Nhân Hoà -“ Hành trình viết tiếp những ước mơ”
Mẹ yếu lắm rồi.
Nhưng khi bước lên sân khấu trong chiếc áo em Luan Thanh Vo tặng, Mẹ bỗng rạng rỡ lạ thường.
Ánh mắt Mẹ sáng lên.
Thần thái Mẹ đẹp đến nao lòng.
Khoảnh khắc ấy, con hiểu rằng: Khi được sống giữa yêu thương, được là chính mình, con người ta có thể quên cả mỏi mệt và tuổi tác.
Bây giờ, mỗi khi mong ngóng một cuộc gọi từ con mình… Con mới hiểu cảm giác chờ đợi của Mẹ ngày ấy đau đến thế nào.
Mẹ ơi! Giá như thời gian quay trở lại…
Con sẽ bớt đi công việc.
Bớt vài cuộc hẹn.
Bớt những bận rộn tưởng chừng rất quan trọng… để ngồi cạnh Mẹ nhiều hơn.
Bạn ơi…
Nếu còn Mẹ, xin đừng chờ đến Ngày của Mẹ mới yêu thương.
Hãy ôm Mẹ
Hãy ngồi ăn với Mẹ một bữa cơm.
Hãy gọi cho Mẹ một cuộc điện thoại thật dài.
Hãy kiên nhẫn nghe Mẹ kể những câu chuyện đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần.
Bởi sẽ có một ngày…
Cuộc gọi đi không còn ai nhấc máy nữa.
Tin nhắn “Mẹ ơi…” sẽ mãi mãi không có hồi âm.
Và lúc đó, chúng ta mới hiểu:
Mất Mẹ… là mất cả bầu trời.
Hãy trân quý từng khoảnh khắc bên Mẹ mình Bạn nhé.