20/07/2026
Đừng Khóc, Chị Sẽ Đưa Em Về Nhà
Chương 1: Hai đóa hoa nơi núi nghèo
Mùa xuân năm ấy đến rất muộn. Những dãy núi trùng điệp phía tây tỉnh Hà Bắc vẫn còn phủ một lớp sương trắng mỏng. Trong ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa núi rừng, nơi chỉ có hơn trăm hộ dân sinh sống, căn nhà lợp ngói cũ của gia đình họ Lâm vẫn sáng ánh đèn dầu từ lúc trời còn chưa hửng. Ông Lâm Kiến Quốc gánh đôi thùng nước từ con suối cách nhà gần một cây số. Đôi vai người đàn ông ngoài bốn mươi đã chai sần vì bao năm làm nương rẫy. Theo sau ông là người vợ – bà Trương Tú Lan – đang ôm một rổ ngô vừa mới phơi khô. Tiếng cười trẻ con vang lên từ sân trước.
"Cha về rồi!"
Hai cô bé giống nhau như đúc chạy ào tới. Một bé mặc chiếc áo len màu xanh đã sờn vai, một bé mặc chiếc áo màu vàng nhạt được vá đến mấy miếng ở khuỷu tay.
"Đừng chạy nhanh quá, ngã bây giờ." Bà Tú Lan cười hiền.
Hai cô bé là chị em sinh đôi. Chị tên Lâm Nhược Hy. Em tên Lâm Nhược Đồng. Từ khi sinh ra, cả làng đều nói hai đứa giống nhau đến mức nếu không nhìn kỹ thì ngay cả cha mẹ cũng có lúc nhận nhầm. Chỉ có điều... Nhược Hy thích yên tĩnh, Nhược Đồng lại hoạt bát như chú chim nhỏ. Nếu Hy là ánh trăng dịu dàng thì Đồng giống như ánh mặt trời buổi sớm. Dù vậy, hai chị em chưa từng cãi nhau quá một ngày. Trong ngôi nhà nghèo ấy, thứ quý giá nhất không phải tiền bạc, mà là tình yêu thương. Mỗi sáng, trước khi đến trường, hai chị em đều giúp cha mẹ làm việc. Hy quét sân, Đồng cho đàn gà ăn. Sau đó cả hai lại cùng nhau cõng chiếc cặp sách đã cũ, đi bộ hơn năm cây số men theo con đường núi để tới trường tiểu học. Mùa hè còn đỡ, đến mùa đông, tuyết phủ kín lối đi, đôi giày vải mỏng nhanh chóng ướt sũng. Có hôm lạnh đến nỗi bàn chân tê cứng, nhưng chưa bao giờ hai chị em xin nghỉ học. Bởi cha vẫn thường nói:
"Nhà mình nghèo vì cha mẹ không có điều kiện học hành. Nhưng các con thì khác. Chỉ có tri thức mới giúp các con bước ra khỏi núi."
Câu nói ấy theo họ suốt cả tuổi thơ. Một buổi chiều cuối thu, sau giờ học, Nhược Đồng nhìn thấy một cậu bé trong lớp đang bị mấy đứa lớn hơn bắt nạt, không suy nghĩ nhiều, cô bé lao vào kéo cậu bé ra. Kết quả... Cả người đầy bùn đất, khi về đến nhà, Hy vừa nhìn thấy em liền bật cười.
"Lại đánh nhau?"
"Em đâu có đánh."
"Thế sao bẩn thế?"
"Em cứu người."
Hy lấy khăn lau mặt cho em.
"Mai nhớ cẩn thận."
Đồng cười toe.
"Có chị ở đây, em chẳng sợ."
Đêm ấy, hai chị em nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ.Bên ngoài gió núi rít từng cơn, trong chăn chỉ có một chiếc túi chườm nước nóng. Hy nhẹ nhàng đẩy sang phía em, Đồng lại đẩy về.
"Chị dùng đi."
"Em nhỏ hơn."
"Nhưng chị học nhiều hơn."
Cuối cùng cả hai ôm nhau ngủ, chiếc túi nước nóng nằm giữa, ấm cả một mùa đông.
Cuộc sống nơi miền núi chưa bao giờ dễ dàng.Năm Nhược Hy và Nhược Đồng lên mười hai tuổi, trận mưa lũ lớn nhất trong nhiều năm quét qua cả vùng, ruộng ngô mất trắng, con đường vào làng bị sạt lở.Gia đình họ Lâm gần như không còn đồng nào.Đêm ấy, cha mẹ tưởng hai con đã ngủ.
Ông Kiến Quốc khẽ nói:
"Hay là cho một đứa nghỉ học..."
Bà Tú Lan im lặng rất lâu.
"Nghỉ đứa nào?"
Ông không trả lời, bởi cả hai đều học rất giỏi.Bà lau nước mắt. "Cho dù bán căn nhà này cũng không được để con nghỉ học."Ngoài cửa, hai chị em đứng lặng. Họ nghe thấy tất cả, sáng hôm sau không ai nhắc đến chuyện ấy, chỉ là từ hôm đó, Hy và Đồng xin nhà trường cho mượn sách cũ.Các em không mua vở mới nữa, những quyển vở đã viết kín một mặt sẽ được lật sang mặt sau. Ngay cả chiếc bút chì cũng được gọt đến tận khi không thể cầm nổi.
Năm học cấp hai, Nhược Hy luôn đứng nhất trường, Nhược Đồng đứng ngay sau chị. Hai chị em gần như thay phiên nhau giữ vị trí đầu bảng. Thầy hiệu trưởng thường cười:
"Hai chị em nhà họ Lâm làm các bạn khác chẳng còn cơ hội."
Có người hỏi Hy:
"Sao cậu học giỏi thế?"
Hy chỉ mỉm cười.
"Vì mình muốn cha mẹ đỡ vất vả."
Còn Đồng thì trả lời khác.
"Vì chị mình học giỏi."
"Liên quan gì?"
"Nếu mình học kém hơn nhiều thì chị sẽ buồn."
Cả lớp bật cười. Lên cấp ba, hai chị em phải xuống thị trấn học, mỗi tuần mới được về nhà một lần. Để tiết kiệm tiền thuê trọ, hai người thuê căn phòng chưa đầy mười mét vuông.Mùa hè nóng như lò than, mùa đông gió lùa qua khe cửa.Bữa sáng chỉ là bánh bao, bữa tối nhiều hôm chỉ có mì gói chia đôi. Thế nhưng... Hai chị em vẫn coi đó là khoảng thời gian hạnh phúc. Đêm nào cũng học đến quá nửa đêm, ai buồn ngủ thì người kia pha trà, ai nản chí thì người còn lại động viên. Có lần Đồng sốt cao, Hy thức trắng cả đêm chườm khăn cho em. Sáng hôm sau, Hy vẫn đi thi, Đồng tỉnh dậy thì thấy chị gục ngủ trên mép giường, tay vẫn nắm chặt bàn tay mình. Đồng lặng lẽ khóc, từ nhỏ đến lớn. Chị luôn là người che chở cho cô. Ngày nhận giấy báo dự thi đại học, Cha đưa cho mỗi người một cây bút mới, đó là món quà duy nhất ông có thể mua.
"Cha không biết nói gì nhiều."
"Cha chỉ mong hai con cố gắng."
Nhược Hy ôm lấy cha.
"Nhất định con sẽ đỗ."
Nhược Đồng cười rạng rỡ.
"Con cũng vậy."
Mùa hè năm cuối cấp, không khí trong căn phòng trọ căng như dây đàn. Ngày nào cũng chỉ có sách vở, đề thi, công thức, tiếng lật giấy. Đêm trước kỳ thi đại học, hai chị em leo lên ngọn đồi phía sau trường. Nhìn về dãy núi xa xa, đó là quê nhà. Đồng khẽ hỏi:
"Chị."
"Hửm?"
"Nếu sau này giàu rồi, chị muốn làm gì?"
Hy suy nghĩ một lúc.
"Xây cho cha mẹ căn nhà mới."
"Còn em."
"Em muốn mua thật nhiều quần áo đẹp cho mẹ."
"Còn gì nữa?"
"Mua cho cha chiếc xe máy."
"Còn nữa?"
Đồng cười.
"Đưa cả nhà đi Bắc Kinh."
Hy bật cười.
"Xa thế."
"Nhưng sẽ có ngày."
Hai chị em cùng nhìn lên bầu trời đầy sao. Trong ánh mắt họ là cả một tương lai rộng lớn. Ngày công bố điểm thi, cả ngôi làng náo nhiệt. Thầy hiệu trưởng tự mình chạy xe máy vào tận làng. Ông vừa xuống xe đã hét lớn:
"Đỗ rồi!"
"Đỗ cả hai!"
"Đều đỗ Thanh Hoa!"
Cả làng vỡ òa, Ông Kiến Quốc đứng chết lặng, bàn tay run lên.
Bà Tú Lan ôm hai con gái mà nước mắt không ngừng rơi.
"Con làm được rồi..."
"Con thật sự làm được rồi..."
Chiều hôm ấy, hàng xóm mang trứng, gạo, rau và hoa quả sang chúc mừng. Có người còn lén nhét vào tay ông Kiến Quốc vài trăm nhân dân tệ để làm lộ phí cho hai đứa nhỏ. Ở nơi nghèo khó ấy, không ai giàu nhưng ai cũng muốn góp một phần nhỏ để hai cô gái bước ra khỏi núi.
Tối hôm đó, cả gia đình ngồi trước sân, ánh trăng phủ lên mái ngói cũ. Ông Kiến Quốc rót cho mình một chén rượu nhỏ, đóó là lần đầu tiên hai chị em thấy cha uống rượu. Ông nhìn lên bầu trời rồi chậm rãi nói:
"Cha mẹ không mong các con trở thành người giàu nhất."
"Chỉ mong các con trở thành người tử tế."
"Nếu sau này gặp khó khăn..."
"Hãy nhớ rằng phía sau các con luôn có một mái nhà."
Nhược Hy nắm lấy bàn tay chai sần của cha, Nhược Đồng ôm lấy mẹ. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có tiếng côn trùng vang vọng giữa núi rừng.Đêm ấy, dưới bầu trời đầy sao, hai chị em cùng hứa với nhau một điều, dù cuộc sống sau này có thay đổi ra sao, dù một người ở nơi nào, người còn lại cũng sẽ luôn là gia đình, là điểm tựa và là người quan trọng nhất trong cuộc đời đối phương. Không ai trong số họ biết rằng, lời hứa giản dị ấy rồi sẽ phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nơi chốn phồn hoa mang tên Bắc Kinh – nơi tình yêu, tham vọng và quyền lực có thể thay đổi số phận của bất kỳ ai.
Chương 2 – Bắc Kinh và hai ngã rẽ
Đầu tháng Chín, Bắc Kinh bước vào mùa thu. Chuyến tàu đêm từ Hà Bắc chậm rãi lăn bánh vào ga Bắc Kinh trong ánh bình minh còn lẫn chút sương mỏng. Giữa dòng người tấp nập, hai cô gái trẻ kéo theo hai chiếc va-li cũ kỹ, trên vai là những chiếc ba lô đã theo họ suốt những năm cấp ba. Lâm Nhược Hy và Lâm Nhược Đồng đứng lặng trước sân ga, lần đầu tiên trong đời, họ nhìn thấy một thành phố rộng lớn đến vậy. Những tòa nhà cao tầng vươn lên giữa bầu trời, những con đường nhiều làn xe nối tiếp nhau không dứt, tàu điện ngầm, xe buýt, dòng người hối hả... Tất cả đều khác xa ngôi làng nhỏ bình yên nơi họ lớn lên. Nhược Đồng nắm chặt tay chị.
"Chị... đây thật sự là Bắc Kinh sao?"
Nhược Hy mỉm cười.
"Ừ."
"Đẹp quá..."
"Nhưng cũng sẽ rất khắc nghiệt."
Hai chị em nhìn nhau rồi cùng bật cười, dẫu phía trước là điều gì, họ vẫn còn có nhau.Khuôn viên Đại học Thanh Hoa rộng lớn và ngập sắc xanh, nhìn cổng trường với dòng chữ uy nghi, cả hai đều đứng lặng hồi lâu. Đó không chỉ là một ngôi trường, đó là giấc mơ của cha mẹ, là thành quả của bao năm vượt núi băng rừng đến lớp, là những đêm học dưới ánh đèn dầu leo lét.
Nhược Đồng khẽ nói:
"Chị, chúng ta thật sự làm được rồi."
Hy gật đầu.
"Ừ... nhưng đây mới chỉ là bắt đầu."
Cuộc sống đại học không hề dễ dàng, tiền sinh hoạt mỗi tháng cha mẹ gửi lên chỉ vừa đủ cho tiền ký túc xá và vài bữa ăn đơn giản.Để giảm gánh nặng cho gia đình, hai chị em xin học bổng, làm trợ giảng cho giáo sư, nhận dịch tài liệu và dạy kèm vào mỗi cuối tuần.Có những ngày, lịch học kín từ sáng đến tối, đêm về, cả hai vẫn ngồi trong thư viện đến khi bảo vệ nhắc đóng cửa.Dù mệt mỏi, họ chưa từng than phiền, bởi họ biết, ở quê nhà, cha mẹ còn vất vả hơn rất nhiều. Thư viện trở thành nơi quen thuộc nhất.
Nhược Hy đặc biệt xuất sắc trong các môn quản trị và kinh tế. Cô có khả năng phân tích sắc bén, tư duy logic rõ ràng và đặc biệt thành thạo tiếng Anh chỉ sau hai năm. Một giáo sư từng nhận xét: "Em sinh ra để làm nghiên cứu và quản lý."
Trong khi đó, Nhược Đồng lại nổi bật bởi sự kiên trì và khả năng giao tiếp, cô luôn là người đầu tiên giúp đỡ bạn bè.Mỗi khi lớp có hoạt động tình nguyện, Đồng đều đăng ký. Nụ cười hiền lành của cô khiến ai gặp cũng có thiện cảm. Bạn cùng lớp thường đùa:
"Nếu Hy là bộ não của lớp thì Đồng chính là trái tim."
Hai chị em chỉ nhìn nhau cười.
Năm thứ ba đại học, một biến cố bất ngờ xảy ra.Ông Lâm Kiến Quốc bị ngã khi làm nương, chi phí điều trị vượt xa số tiền dành dụm của cả gia đình, không một lời than thở. Ngay tối hôm đó, hai chị em đem bán chiếc máy tính xách tay duy nhất của mình.Từ hôm ấy, họ thay phiên nhau dùng máy tính ở thư viện để làm bài, có hôm phải xếp hàng đến gần nửa đêm. Nhược Đồng nhìn chị đang ngủ gục trên bàn, cô lặng lẽ cởi chiếc áo khoác của mình đắp lên vai chị. Từ nhỏ đến lớn, người chị luôn là người bảo vệ em. Lần này, cô muốn bảo vệ chị. Bốn năm đại học trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, ngày tốt nghiệp hai chị em mặc lễ phục cử nhân đứng giữa sân trường.Ông bà Lâm từ quê lên dự lễ, đó là lần đầu tiên trong đời họ đi xa đến vậy. Ông Kiến Quốc cứ liên tục lau đôi giày cũ vì sợ làm bẩn khuôn viên trường, bà Tú Lan nhìn hai con gái trong bộ lễ phục mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi.
"Các con thật đẹp."
Hy ôm lấy mẹ.
"Đẹp vì có cha mẹ ở đây."
Nhiều sinh viên đi ngang qua đều ngoái nhìn gia đình nhỏ ấy, không phải vì họ ăn mặc sang trọng mà bởi nụ cười hạnh phúc quá đỗi chân thành. Sau lễ tốt nghiệp, cơ hội bắt đầu mở ra. Nhược Hy được một tập đoàn công nghệ quốc tế hợp tác với Đại học Thanh Hoa trao học bổng đào tạo sau đại học ở nước ngoài, đó là chương trình chỉ chọn vài sinh viên xuất sắc mỗi năm.Giáo sư hướng dẫn nói với cô:
"Hy, em có thể đi rất xa."
Nhược Hy không trả lời ngay, điều đầu tiên cô nghĩ đến là em gái. Đêm hôm ấy hai chị em ngồi trên bậc thềm ký túc xá. Gió thu thổi nhè nhẹ, Nhược Đồng cười.
"Chị nhận đi."
"Nhưng chị lo cho em."
"Em lớn rồi."
"Chúng ta chưa từng xa nhau."
Đồng im lặng một lúc rồi khẽ nắm tay chị.
"Chị còn nhớ lời cha không?"
"Hãy bước tiếp."
"Nếu chị từ bỏ cơ hội này vì em, sau này em sẽ không tha thứ cho mình."
Hy cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe.Hai chị em ôm nhau thật lâu. Đó là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, họ chuẩn bị phải đi trên hai con đường khác nhau. Trong khi Nhược Hy chuẩn bị lên đường du học, Nhược Đồng quyết định ở lại Bắc Kinh làm việc.
Với thành tích học tập tốt và thái độ nghiêm túc, cô nhanh chóng vượt qua nhiều vòng tuyển dụng để trở thành nhân viên quản lý dự án tại Tập đoàn Bạch Thịnh – một doanh nghiệp gia đình có tiếng trong lĩnh vực bất động sản và đầu tư. Ngày đầu đi làm, Đồng vẫn mặc bộ vest đơn giản mua trong đợt giảm giá. Cô đến công ty sớm gần một giờ, lau sạch bàn làm việc, chuẩn bị tài liệu, pha cà phê cho cả nhóm. Một đồng nghiệp lớn tuổi cười hỏi:
"Em mới vào mà chăm chỉ vậy sao?"
Đồng mỉm cười.
"Em chỉ muốn học hỏi nhiều hơn."
Chính sự chân thành ấy khiến mọi người nhanh chóng quý mến cô. Ở tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở Tập đoàn Bạch Thịnh, Tổng giám đốc trẻ tuổi Bạch Thiếu Phong đang xem báo cáo nhân sự. Anh là con trai duy nhất của Chủ tịch Bạch Chính Quốc và bà Lưu Mẫn. Được đào tạo ở nước ngoài, Thiếu Phong nổi tiếng quyết đoán, nghiêm khắc và rất coi trọng năng lực hơn xuất thân. Trong một cuộc họp nội bộ, anh tình cờ chú ý đến bản kế hoạch do một nhân viên mới đề xuất. Ý tưởng rõ ràng, phân tích mạch lạc, người trình bày lại khiêm tốn nhận mọi góp ý. Sau cuộc họp, anh hỏi trợ lý:
"Cô ấy là ai?"
"Thưa Tổng giám đốc, nhân viên mới của phòng chiến lược. Tên là Lâm Nhược Đồng."
Thiếu Phong khẽ gật đầu.
"Tiếp tục theo dõi năng lực của cô ấy."
Đó chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng cũng là lần đầu tiên cái tên Lâm Nhược Đồng xuất hiện trong ký ức của anh. Một tuần trước ngày lên đường sang nước ngoài, Nhược Hy và Nhược Đồng trở về quê, bữa cơm tối hôm ấy vẫn giản dị như bao năm, đĩa rau xào, bát canh trứng, một ít thịt kho mà mẹ đã dành dụm cả tuần mới mua.
Ông Kiến Quốc nâng chén trà.
"Cha không giữ các con ở lại."
"Chim non rồi cũng phải bay."
"Nhưng đừng quên đường về."
Hy và Đồng cùng gật đầu. Đêm ấy, hai chị em lại nằm chung trên chiếc giường gỗ năm xưa, không ai ngủ được. Đồng khẽ hỏi:
"Chị... nếu nhớ em thì làm sao?"
Hy cười.
"Gọi điện."
"Nếu không đủ?"
"Thì chị sẽ về."
"Nhất định nhé?"
"Nhất định."
Hai bàn tay đan vào nhau như thuở còn bé, không ai biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, số phận đã lặng lẽ rẽ sang hai hướng khác nhau. Một người sẽ bước vào thế giới của tri thức, quyền lực và những tập đoàn hàng đầu, một người sẽ bước vào cánh cửa của gia tộc họ Bạch – nơi tưởng chừng mở ra một cuộc sống hạnh phúc, nhưng cũng âm thầm gieo mầm cho những bi kịch sau này.
Chương 3 – Hôn nhân trong lồng son
Ba năm sau ngày tốt nghiệp, Bắc Kinh vẫn nhộn nhịp như lần đầu Lâm Nhược Đồng đặt chân đến thành phố này. Chỉ khác rằng, cô gái từng lúng túng trong bộ vest mua ở đợt giảm giá nay đã trở thành một trong những quản lý trẻ được đánh giá cao của Tập đoàn Bạch Thịnh. Nhược Đồng không phải người nổi bật nhất về tài ăn nói, cũng chẳng phải người giỏi tạo dựng các mối quan hệ. Điều khiến cô được cấp trên và đồng nghiệp tin tưởng chính là sự cẩn thận, trách nhiệm và chân thành, có những hôm cả phòng đã tan làm từ lâu, đèn trong góc làm việc của cô vẫn còn sáng. Cô rà soát từng con số trong báo cáo, kiểm tra từng điều khoản của hợp đồng. Một đồng nghiệp lớn tuổi thường trêu:
"Tiểu Lâm, em cứ làm việc như vậy, người khác lấy đâu cơ hội thể hiện?"
Nhược Đồng chỉ cười hiền.
"Nếu làm tốt từ đầu thì sau này sẽ đỡ phiền hơn."
Ở tầng cao nhất của tòa nhà, Bạch Thiếu Phong ngày càng chú ý đến cô nhân viên trẻ. Ban đầu chỉ là những bản báo cáo được chuẩn bị kỹ lưỡng, sau đó là những lần cô bình tĩnh xử lý các tình huống phát sinh trong dự án. Một lần, đối tác bất ngờ thay đổi yêu cầu ngay trước cuộc họp, nhiều người lúng túng chỉ có Nhược Đồng bình tĩnh xin mười phút, nhanh chóng sắp xếp lại tài liệu và đề xuất phương án mới. Cuộc đàm phán kết thúc thành công, sau khi mọi người rời đi, Thiếu Phong gọi cô ở lại.
"Cô đã chuẩn bị trước à?"
Nhược Đồng lắc đầu.
"Không."
"Vậy vì sao phản ứng nhanh như thế?"
Cô mỉm cười.
"Quê tôi ở miền núi. Nếu trời đổ mưa mà không biết đổi đường thì chẳng thể về nhà. Tôi chỉ quen với việc luôn chuẩn bị phương án khác."
Thiếu Phong nhìn cô thật lâu, lần đầu tiên, anh không nhìn thấy ở cô một nhân viên. Mà là một người phụ nữ có ý chí mạnh mẽ hơn vẻ ngoài mềm mại, từ đó, những lần tiếp xúc giữa họ nhiều hơn. Không phải những cuộc hẹn lãng mạn chỉ là cùng hoàn thành dự án, cùng ăn bữa tối sau giờ tăng ca, cùng thảo luận kế hoạch cho ngày hôm sau. Nhược Đồng chưa từng nghĩ đến chuyện vượt quá giới hạn. Khoảng cách giữa một nhân viên và vị tổng giám đốc trẻ tuổi dường như quá xa, ho đến một buổi tối đầu đông. Sau khi hoàn thành dự án kéo dài suốt ba tháng, cả nhóm rủ nhau đi ăn mừng. Đến lúc tan tiệc, tuyết đã phủ trắng mặt đường. Đồng nghiệp lần lượt ra về, chỉ còn Nhược Đồng đứng dưới mái hiên chờ xe buýt.Một chiếc ô màu đen che lên đầu cô.
Thiếu Phong đứng bên cạnh.
"Để tôi đưa cô về."
"Không cần đâu, Tổng giám đốc."
"Đã hết giờ làm."
Anh mỉm cười.
"Bây giờ chỉ là Thiếu Phong."
Đó là lần đầu tiên khoảng cách giữa họ được rút ngắn, tình cảm đến rất tự nhiên, không có những màn theo đuổi ồn ào, không có hoa hồng phủ kín văn phòng. Thiếu Phong chỉ âm thầm quan tâm. Anh nhớ cô không ăn cay, nhớ ngày sinh nhật của cô, nhớ rằng mỗi cuối tuần cô đều gọi điện về quê cho cha mẹ.Một ngày cuối xuân, anh đưa cô đến công viên Bắc Hải, mặt hồ lấp lánh dưới nắng chiều.
Thiếu Phong nhìn cô rồi nói:
"Nhược Đồng."
"Vâng?"
"Anh muốn sau này, mỗi cuối tuần em không chỉ gọi điện về quê."
"Còn có một gia đình nhỏ để cùng trở về."
Cô ngẩn người. Một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu. Khi biết con trai muốn kết hôn với một cô gái xuất thân từ vùng núi nghèo, ông Bạch Chính Quốc và bà Lưu Mẫn đều rất bất ngờ. Họ không phản đối gay gắt, gia đình họ Bạch nhiều đời coi trọng học vấn và nhân cách hơn xuất thân. Sau khi gặp Nhược Đồng, ông Bạch nhận xét:
"Cô bé biết lễ phép."
Bà Lưu Mẫn cũng không tìm được điều gì để chê trách.
Chỉ là... Trong lòng bà vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình. Một cô con dâu lớn lên giữa núi rừng liệu có thật sự phù hợp với cuộc sống của một gia đình danh tiếng ở Bắc Kinh? Dù vậy, trước sự kiên quyết của con trai, hai ông bà vẫn đồng ý. Đám cưới được tổ chức giản dị nhưng ấm cúng. Cha mẹ Nhược Đồng lần đầu bước vào khách sạn sang trọng. Ông Kiến Quốc lúng túng chỉnh lại chiếc áo vest cũ, Bà Tú Lan cứ nắm chặt tay con gái. Trước giờ làm lễ, bà thì thầm:
"Dù ở đâu..."
"Con cũng phải sống thật hạnh phúc."
Nhược Đồng ôm lấy mẹ.
"Con sẽ làm được."
Ở hàng ghế khách mời, Lâm Nhược Hy vừa trở về từ nước ngoài để dự lễ cưới em gái. Cô nhìn em trong chiếc váy cưới trắng, mỉm cười rơi nước mắt. Từ hôm nay, em gái nhỏ của cô đã có một mái ấm riêng. Những tháng đầu sau kết hôn trôi qua trong yên bình. Thiếu Phong bận rộn với công việc nhưng luôn dành thời gian cho vợ. Cuối tuần, hai người cùng nấu ăn, đôi khi trở về quê thăm cha mẹ. Ông bà Bạch vẫn giữ thái độ lịch sự nhưng khách sáo. Họ chưa thật sự coi Nhược Đồng là con gái trong nhà. Điều ấy khiến cô đôi lúc chạnh lòng, nhưng cô chưa từng than phiền với chồng. Hy từng gọi điện hỏi:
"Em có ổn không?"
Đồng cười.
"Rồi sẽ ổn thôi."
"Con người cần thời gian để hiểu nhau."
Một năm sau ngày cưới, Nhược Đồng hạ sinh một bé gái. Đứa trẻ có đôi mắt to tròn và nụ cười trong veo. Thiếu Phong ôm con gái mà không giấu nổi xúc động.
"Con bé giống em."
Nhược Đồng mỉm cười.
"Hy vọng sau này con giống anh ở sự quyết đoán."
Hai vợ chồng đặt tên con là Bạch An Nhiên. Ông Bạch bế cháu nội mà nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị, ngay cả bà Lưu Mẫn cũng dịu dàng hơn trước.
Trong căn biệt thự rộng lớn, tiếng cười trẻ thơ dường như làm tan đi nhiều khoảng cách. Thế nhưng, hạnh phúc đôi khi mong manh hơn người ta tưởng. Sau khi An Nhiên tròn sáu tháng tuổi, công việc của Thiếu Phong ngày càng bận. Những cuộc họp kéo dài, những chuyến công tác liên tiếp. Có hôm anh rời nhà khi con còn chưa thức dậy, đến lúc trở về, An Nhiên đã ngủ say. Nhược Đồng nhiều lần chuẩn bị bữa tối, rồi lại lặng lẽ cất thức ăn vào tủ lạnh.
Cô luôn tự nhủ:
"Công việc của anh ấy quan trọng."
Trong công ty xuất hiện một thư ký mới tên là Tô Vãn Tình. Cô trẻ hơn Nhược Đồng vài tuổi, ăn nói khéo léo, ngoại hình nổi bật. Gia đình thuộc tầng lớp trung lưu ở Bắc Kinh, được giáo dục trong môi trường hiện đại và rất tự tin. Ban đầu, Vãn Tình chỉ là người hỗ trợ công việc, sau đó cô xuất hiện bên cạnh Thiếu Phong nhiều hơn. Những buổi tiếp khách, những chuyến công tác, những cuộc họp kéo dài đến khuya. Tin đồn dần lan khắp công ty, không ai dám nói công khai. Nhưng những ánh mắt và lời bàn tán ngày một nhiều.
Một buổi tối, Thiếu Phong trở về rất muộn, Nhược Đồng mang bát canh còn nóng ra bàn.
"Anh ăn chút đi."
"Anh không đói."
"Vậy em hâm lại sau."
"Không cần."
Anh bước thẳng lên phòng làm việc, cánh cửa khép lại. Trong phòng ăn chỉ còn Nhược Đồng và bát canh đã nguội. An Nhiên thức giấc vì nhớ cha. Cô bế con lên tầng, đứng trước cửa phòng làm việc, cô định gõ cửa rồi lại thôi. Cuối cùng chỉ lặng lẽ quay về.
Một ngày cuối tuần, bà Lưu Mẫn đến thăm cháu. Bà nhìn con dâu đang một mình chăm sóc An Nhiên rồi khẽ thở dài.
"Thiếu Phong lại đi công tác?"
"Dạ."
"Công việc của nó nhiều."
"Con hiểu."
Bà định nói thêm điều gì đó nhưng lại thôi. Thực ra, bà cũng đã nghe những lời đồn trong giới kinh doanh chỉ là chưa có bằng chứng nào để kết luận.
Những tháng sau đó, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn, điện thoại của Thiếu Phong thường xuyên bận, những bữa cơm gia đình ngày một ít. Trong khi đó, Tô Vãn Tình lại xuất hiện ở nhiều sự kiện cùng anh với tư cách thư ký, một vài tấm ảnh bị lan truyền trên mạng nội bộ công ty.
Nhược Đồng vô tình nhìn thấy, cô im lặng rất lâu. Tối hôm ấy, khi Hy gọi điện từ nước ngoài, Đồng chỉ nói:
"Chị à..."
"Hình như em nhớ nhà."
Hy nhận ra giọng em có điều khác lạ.
"Em có chuyện gì sao?"
Đồng nhìn An Nhiên đang ngủ trong nôi, Cô khẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi.
"Không có gì."
"Chỉ là... em hơi mệt."
Hy trầm ngâm.
"Đừng cố gắng chịu đựng mọi thứ một mình."
"Nếu cần, hãy nói với chị."
Nhược Đồng khẽ đáp:
"Vâng."
Nhưng cô vẫn không kể, Cô vẫn tin rằng, nếu mình kiên nhẫn thêm một chút, nếu gia đình có thêm thời gian, mọi thứ rồi sẽ trở lại như những ngày đầu. Chỉ có điều, cô không biết rằng những rạn nứt âm thầm ấy đang dần đẩy cuộc hôn nhân của mình đến trước một thử thách nghiệt ngã, nơi lòng tin sẽ bị thử thách và số phận của cả gia đình sẽ rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.