Cuộc sống tươi đẹp

Cuộc sống tươi đẹp Chia sẻ thông tin hữu ích trong cuộc sống, đem lại lợi ích về tinh thần cho cộng đồng.

Sau tuổi 35, có 10 điều càng làm sớm cuộc đời càng nhẹCó người từng nói: trước tuổi 35, con người sống bằng sức lực; sau...
04/08/2026

Sau tuổi 35, có 10 điều càng làm sớm cuộc đời càng nhẹ

Có người từng nói: trước tuổi 35, con người sống bằng sức lực; sau 35 tuổi, con người sống bằng trí tuệ.

Ba mươi lăm không phải là một cột mốc kỳ diệu khiến mọi thứ thay đổi chỉ sau một đêm. Nhưng đó là độ tuổi mà phần lớn chúng ta đã trải qua ít nhất một lần thành công lẫn thất bại, gặp được người tốt và cả người xấu, nếm trải cảm giác được – mất, hợp – tan. Đến lúc ấy, thứ quyết định hạnh phúc không còn là có bao nhiêu tiền hay địa vị, mà là cách chúng ta đối diện với cuộc sống.

Có mười điều nếu thực hành từ sau tuổi 35, sẽ giúp một người sống an ổn và bền vững hơn.

Thứ nhất, hãy nói ít hơn.

Người trẻ thường muốn chứng minh mình đúng. Người trưởng thành hiểu rằng không phải điều gì cũng cần nói ra. Có những lời giữ lại sẽ hóa thành sự điềm tĩnh; có những mâu thuẫn im lặng mới là cách kết thúc đẹp nhất. Miệng là cánh cửa của phúc và họa. Nói vừa đủ, đúng lúc, đúng người là một loại trí tuệ.

Thứ hai, hãy chọn bạn mà chơi.

Đến một độ tuổi nhất định, bạn bè không cần nhiều, chỉ cần chân thành. Một người tích cực có thể nâng đỡ tinh thần của bạn trong những ngày khó khăn. Ngược lại, những mối quan hệ đầy đố kỵ, thị phi hay lợi dụng sẽ âm thầm bào mòn năng lượng sống. Môi trường và những người đồng hành sẽ quyết định phần nào con người bạn trở thành.

Thứ ba, đừng than khổ.

Cuộc đời ai cũng có nỗi vất vả riêng. Than phiền không làm hoàn cảnh tốt hơn, chỉ khiến tâm mình thêm nặng trĩu. Có những người càng khó khăn càng bình thản, vì họ hiểu rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Thay vì hỏi: "Vì sao chuyện này xảy ra với tôi?", họ hỏi: "Tôi có thể học được gì từ chuyện này?" Đó là khác biệt giữa người trưởng thành và người sống trong oán trách.

Thứ tư, đừng cố phân thắng thua.

Đúng chưa chắc đã thắng. Thắng chưa chắc đã vui. Rất nhiều mối quan hệ tan vỡ chỉ vì ai cũng muốn mình là người đúng. Sau tuổi 35, điều đáng quý không phải là chiến thắng người khác, mà là giữ được sự hòa khí, giữ được lòng tôn trọng dành cho nhau. Có những chuyện không cần phân xử, thời gian sẽ tự trả lời.

Thứ năm, học cách buông bỏ.

Buông không phải là từ bỏ trách nhiệm, mà là buông những điều mình không thể thay đổi. Buông quá khứ để sống với hiện tại. Buông oán hận để lòng được thanh thản. Buông lòng tham để biết đủ. Đời người giống như bàn tay. Nắm quá chặt sẽ mỏi. Chỉ khi biết mở ra, ta mới có thể đón nhận điều mới.

Thứ sáu, làm nhiều hơn nói.

Kế hoạch đẹp nhất vẫn chỉ là kế hoạch nếu không có hành động. Người trưởng thành không còn thích hứa hẹn. Họ âm thầm làm việc, âm thầm tích lũy và để kết quả lên tiếng thay mình. Cây lớn không trưởng thành chỉ sau một đêm. Mọi thành tựu đều được xây từ những việc nhỏ lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Thứ bảy, giữ gìn sức khỏe.

Khi còn trẻ, nhiều người dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc. Đến trung niên, lại dùng tiền bạc để mong lấy lại sức khỏe. Không có thành công nào đáng giá nếu cơ thể đã kiệt quệ. Ngủ đủ, ăn điều độ, vận động đều đặn và giữ tinh thần bình an là khoản đầu tư có lợi nhuận cao nhất của đời người.

Thứ tám, học cách quản lý tài chính.

Tiền không phải mục đích cuối cùng của cuộc sống, nhưng thiếu sự chuẩn bị về tài chính sẽ khiến con người đánh mất rất nhiều quyền lựa chọn. Biết tiết kiệm, biết đầu tư hợp lý, tránh tiêu dùng vì sĩ diện và luôn dành một khoản dự phòng cho tương lai là biểu hiện của sự trưởng thành. Sự giàu có thực sự không nằm ở việc kiếm được bao nhiêu, mà ở khả năng quản trị những gì mình đang có.

Thứ chín, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Sau tuổi 35, chúng ta dần nhận ra rằng người ở bên mình lâu nhất không phải đồng nghiệp hay đối tác, mà là cha mẹ, vợ chồng, con cái. Sự nghiệp có thể làm lại. Tiền có thể kiếm thêm. Nhưng tuổi già của cha mẹ và tuổi thơ của con cái sẽ không bao giờ quay trở lại. Gia đình không phải là nơi hoàn hảo nhất, nhưng là nơi đáng để ta dành nhiều sự quan tâm nhất.

Thứ mười, tin vào nhân quả.

Tin vào nhân quả không phải là mê tín, mà là tin rằng mọi hành động đều để lại kết quả tương ứng. Lòng tốt sẽ tích lũy được lòng tin. Sự chân thành sẽ nuôi dưỡng các mối quan hệ. Sự lừa dối rồi sẽ đánh mất uy tín. Có thể hôm nay chưa nhìn thấy kết quả, nhưng không có hạt giống nào gieo xuống mà mãi mãi không nảy mầm. Người biết tin vào nhân quả sẽ cẩn trọng hơn trong lời nói, thiện lương hơn trong hành động và bình thản hơn trước những được mất của cuộc đời.

Sau tuổi 35, đừng sợ chúng ta sắp phải già đi, chỉ sợ ta vẫn giữ những cảm xúc của tuổi đôi mươi: nóng nảy, hiếu thắng, phung phí sức khỏe, tiêu hao thời gian vào những điều vô nghĩa.

Mỗi ngày biết bớt đi một chút cố chấp, thêm một chút bao dung; bớt một lời hơn thua, thêm một việc tử tế; bớt chạy theo những thứ phù phiếm, thêm thời gian để chăm sóc bản thân và những người mình yêu thương. Từ đó ta sống đơn giản hơn, hiểu đời hơn và biết điều gì thực sự đáng để giữ lại.

Vandieuhay.net

03/08/2026
Mỗi Tuần Một Câu Chuyện!🌎🌎🌎 26 NĂM MẤT NGỦ, TỪ MỘT NGƯỜI MẮC BỆNH TÂM THẦN, TRỞ THÀNH “THẦY GIÁO KHÔNG BỤC GIẢNG” Câu ch...
02/08/2026

Mỗi Tuần Một Câu Chuyện!
🌎🌎🌎 26 NĂM MẤT NGỦ, TỪ MỘT NGƯỜI MẮC BỆNH TÂM THẦN, TRỞ THÀNH “THẦY GIÁO KHÔNG BỤC GIẢNG”
Câu chuyện đời tôi đúng là những trang dài từ đau khổ tột cùng đến hạnh phúc vô biên.
26 năm mất ngủ, dẫn đến mắc bệnh tâm thần và nhiều bệnh khác, cuộc đời trải qua những ngày tháng đau khổ, muốn chết mà không thể chết… Nhưng phép màu nào đã khiến cuộc đời anh Ánh hồi sinh?
anh Trần Điện Ánh, sinh năm 1959, hiện sống tại Thành phố Vinh. Nhìn anh không ai nghĩ anh từng mắc bệnh tâm thần, từng thèm chết mà không được chết … Nỗi xúc động nghẹn ngào, giọt nước mắt chực trào của người đàn ông không thể giấu nổi khi nói lời tri ân gửi đến người đã cứu vớt cuộc đời anh khỏi bể khổ tăm tối của một kiếp người. Anh muốn gửi đến bạn bè bằng hữu, khán giả, người hữu duyên: “Nếu bạn đang tuyệt vọng như tôi, hãy tìm đọc cuốn sách tôi đang đọc…”
🍂🍂🍂 Ép mình thức để học, tiền đề cho việc mất ngủ và mắc bệnh tâm thần
Tôi sinh ra và lớn lên tại Đức Trung, Đức Thọ, Hà Tĩnh. Gia đình có 8 người con, 7 trai 1 gái. Bố mẹ tôi làm ruộng nhưng anh em tôi không biết cày bừa vì bố muốn các con tập trung học; tôi có em đi thi học sinh giỏi toàn Miền Bắc (trước năm 1975).Hai anh đang trong quân đội bảo vệ Tổ quốc, học xong lớp 10 tôi cũng vậy. May mắn tôi được tại ngũ học tập tại Viện Kỹ thuật vũ khí – Hà Nội. Nơi đây rất nhiều sĩ quan kỹ thuật học tại Liên Xô và các nước Châu Âu , khiến mơ ước “con nhà nghèo học giỏi” của tôi được chắp cánh. Tôi đã thức trắng nhiều đêm để học. Có nhiều lúc máu mũi chảy, tay quệt ngang, đợi khô học tiếp…
Năm 1984, tôi chuyển ngành làm công nhân tại nhà máy CT65 Vinh – Nghệ An. Năm 1987, công ty cử đi học để thi đại học. Cơ hội đến nên tôi lao mình vào học như thiêu thân, học càng vào, càng say học. Các biện pháp chống buồn ngủ và trà đặc tôi luôn sẵn có, ép mình thức để học. Kết quả, tôi là 1 trong số 20 người đỗ vào trường ĐH Giao thông vận tải, được cử đi học tại CHDC Đức ngành ô tô.
🍂🍂🍂 Cánh cổng đại học vừa mở thì đóng sập – cổng bệnh viện mở ra chờ đón
Khoảng tháng 5/1987, tôi đang ngồi học tự nhiên tai trái bị ù như ve kêu. Sử dụng cách xông sáp ong, uống thuốc bắc, nam, thuốc tây… nhưng bệnh ngày càng nặng. Những ngày sau đó là cơn đau nửa đầu giày vò; thêm rối loạn tiền đình, ngồi học trên giảng đường nhìn một cô giáo thành nhiều cô giáo… Người mệt mỏi và không còn đủ sức khỏe theo học nữa. Không còn cách nào, tôi đành ngậm ngùi xin nghỉ học, về lại nhà máy. Vậy là, sau bao nỗ lực học tập, cánh cổng đại học vừa mở thì đóng sập, còn cánh cổng bệnh viện lại mở để chờ đón tôi. Bạn bè và người thân ai cũng suýt xoa, nuối tiếc.
Từ năm 1987 – 2013, tôi đi viện nhiều hơn đi làm; từ bệnh viện tuyến tỉnh đến trung ương nhưng tình trạng bệnh của tôi mỗi ngày một trầm trọng. Ngày uống thuốc điều trị, đêm không ngủ được. Dù uống 2 – 4 viên Seduxen 5mg vẫn thức chong. Nhắm mắt là thấy đâm, chém, giết và những cảnh rùng rợn. Thức liền một mạch tới sáng thì người rã rời, đi lại lảo đảo, không làm chủ được bản thân, ngã đâu cũng không biết; hai mắt lờ đờ, thâm quầng, cả ngày ngồi đâu là ngáp với ngáp; thèm ngủ mà khi nằm xuống những cảnh hãi hùng kia lại xuất hiện…
Có lần, bác sĩ Hoà ở bệnh viện Giao thông 4 tiêm cho 1 ống Seduxen nước; dặn chú về ngay kẻo sẽ bị ngủ dọc đường, ấy vậy mà đến tận sáng cũng không ngủ được chút nào.
🍂🍂🍂 Mắc nhiều bệnh cùng lúc, xuất hiện những triệu chứng người mắc bệnh tâm thần
Đằng đẵng 26 năm mất ngủ triền miên, khiến tôi bị suy nhược cơ thể hoàn toàn; rối loạn tiền đình, đau nửa đầu, gần như liệt nửa người bên trái; cấu vào chân, má không biết đau, nói ngọng, huyết áp cao, tim mạch. Bệnh viêm phế quản mãn thể hen không thể chữa khỏi hành hạ tôi nhiều năm. Mưa hay nắng là tức ngực, đau sau hai vùng phổi, hụt hơi đuối sức. Đêm ngủ rên như mèo, mùa hè nóng mấy cũng không dùng được điều hoà. Tôi còn bị viêm hang vị, chảy máu dạ dày, trĩ nội, viêm đại tràng, viêm tuyến tiền liệt, ngày vào nhà vệ sinh vài chục lần…
Tôi gần như mất trí nhớ hoàn toàn, triệu chứng giống như người mắc bệnh tâm thần. Nếu bỏ bút trên bàn, quay lại không thể tìm; ra ngoài đường là không nhớ đi đường nào, đến nơi là không nhớ đường về. Người nhà hay bạn bè đến chơi, chỉ nhìn mặt cười trừ chứ không thể nhớ tên.
Tôi đã sống những tháng ngày trong nỗi thống khổ giày vò của bệnh tật như thế…
🍂🍂🍂 Hành trình chữa bệnh trong vô vọng
Đầu năm 2012, bác sĩ Phong, con của người cô ruột là Giám đốc Bệnh viện Hồng Lĩnh cùng với bác sĩ Thông (tiến sĩ, phó giám đốc viện da liễu bệnh viện Bạch Mai) đã nhờ khoa thần kinh bệnh viện Bạch Mai khám chữa. Buổi sáng chụp, chiếu, khám, khoảng 2h chiều các giáo sư, bác sĩ khoa thần kinh kết luận: “không bị thần kinh mà bị tâm thần”.
Khoảng 3h chiều bác sĩ Thông lại dắt tôi sang viện tâm thần – Bệnh viện Bạch Mai nhờ họ khám. Nhìn những người mắc bệnh tâm thần đang điều trị ở đây mà đầy sợ hãi. Bác sĩ kê đơn và nói: “Bệnh này có lên cơn thì cho thuốc cắt cơn thôi chứ không thể khỏi được”.
Dù không chữa khỏi nhưng có bệnh thì vái tứ phương. Hết thuốc tây, tôi tìm đến thầy lang. Người dương không chữa được tôi tìm đến người âm. Có mấy ông thầy gọi cả âm binh, chẳng biết bệnh nặng hay âm binh yếu mà bệnh không khỏi. Hết đường tôi về nhờ 2 bác sĩ 2 đời Giám đốc bệnh viện tâm thần Nghệ An chữa trị. Nhờn thuốc BS Chương thì sang BS Ngô, nhờn thuốc BS Ngô thì lại quay về BS Chương,…
🍂🍂🍂 Muốn chết mà không thể chết…
Năm 1989, tôi xây dựng gia đình, lúc đó cân nặng 42kg. Vợ tôi là giáo viên mầm non, lương ít. Hai vợ chồng làm được bao nhiêu, đều dành tiền chữa bệnh cho tôi. Nhà cửa đi thuê, vợ con phải nhịn ăn, nhịn mặc… Là người có nghị lực, nhưng bất lực trong cuộc sống tôi trở nên khó tính, đã có những hành xử không đúng, không tốt với vợ con và anh em trong gia đình, với bạn bè và xã hội… Tôi là người có lỗi!
Nhìn những người mắc bệnh tâm thần không quần áo, lang thang ngoài đường, hành động bất hảo, vô ý thức của họ với bản thân và xã hội, tôi nghĩ mình rồi cũng thế. Những lúc tỉnh táo tôi thèm chết, thèm bị ung thư. Người ta thì sợ bị ung thư còn tôi lại thèm vì ung thư còn có ngày chết đi, giải thoát cho bản thân, giải thoát gánh nặng cho vợ con và gia đình. Nhưng tôi, mắc căn bệnh thần kinh quái đản này, chết không chết được mà sống thì không ra sống…
Năm 2000, khi đi làm cầu đường từ miền Nam ra, thất thểu vì bệnh tật. Gần 1 tháng điều trị thần kinh ở bệnh viện Ba Lan (Đa khoa Nghệ An) tôi chỉ ước làm sao làm được nhà tạm cho vợ con ở, có thêm 30 triệu cho vợ làm vốn, rồi chết đi là đã toại nguyện rồi. Nhưng tất cả chỉ là ước ao…
Ngửa mặt nhìn trời, tôi tự hỏi: “vì sao cứ một lần vươn lên thay đổi cuộc đời là một lần thất bại cay đắng…”
Tìm được môn tập có thể trị khỏi bệnh nhưng người ta khỏi còn tôi thì không
Tháng 11 năm 2013, tôi vào Sài Gòn mua hàng. Em tôi thấy anh mất thần sắc, đi lảo đảo nên dẫn tôi sang nhà chị Huệ Kỳ. Cả gia đình chị đều tu luyện Pháp Luân Công. Họ chia sẻ về môn tập tốt thế nào, khỏi hết các bệnh ra sao,… Họ tặng tôi một cuốn sách và đĩa hướng dẫn tập.
Vì không còn lối thoát, về nhà tôi mở đĩa, tập rất say sưa, sáng – tối. Tôi tập cầu may chứ không đọc sách. Một phần vì tôi đã mất trí nhớ, phần vì chỉ tin khoa học thực chứng, mắt thấy tai nghe tôi mới tin. Việc đọc sách mà có thể khỏi bệnh thì tôi không tin, cho đó là bịa đặt.
Từ tháng 11 năm 2013, cả năm 2014 khi các bệnh cũ tái phát không thể chịu được, tôi lại uống thuốc, thực phẩm chức năng, đi bệnh viện, đi thầy lang như cũ. Vậy nên, hơn một năm tập Pháp Luân Công, bệnh của tôi không có biến chuyển gì. Tập Pháp Luân Công người ta khỏi mà mình không khỏi, tôi khóc trong tuyệt vọng.
Anh bạn của tôi ở nhà máy CT65 chỉ cho tôi đến nhà ông thầy. Ông này châm kim vào các huyệt vị, không uống thuốc, có thể chữa khỏi bệnh thần kinh. Tôi mừng rỡ tìm đến. Được 3 hôm, thì ông thầy đi ra ngoài đường bị tai nạn xe máy; người chết, người chấn thương, bản thân ông bị gãy chân. Tôi nghe tin mà cảm thấy như trời sập, giống như rơi vào khoảng không vô tận, hy vọng mong manh cuối cùng của tôi bị dập tắt.
🍂🍂🍂 Tìm ra căn nguyên vì sao tập Pháp Luân Công không khỏi bệnh
Đầu năm 2015, sau khi sửa xong nhà, vợ chồng ngồi tổng kết lại quãng đường đã qua. Nhìn nhận thấy cuộc sống gia đình như thế là tạm ổn, nhưng các thứ bệnh của tôi ngày càng trầm trọng, chữa nhiều nơi, nhiều năm mà không khỏi.
Bình tĩnh lại, hai vợ chồng suy nghĩ. Điều trị Tây y, Đông y là không thể lành bệnh. Người ta tập Pháp Luân Công khỏi bệnh, còn mình thì không, tại sao? Lý do gì? Và vì đâu? Tôi tìm đến một học viên tập Pháp Luân Công đã lâu tại TP Vinh. Anh ấy nói vì chú không đọc sách, không hiểu Pháp nên không biết làm theo Pháp. Anh động viên: “Nếu một ngày không đọc được một bài, thì đọc một chương; nếu một chương không đọc được thì đọc vài trang; nếu vài trang không đọc được thì đọc vài dòng, thậm chí một câu. Ngoài ra, phải đến điểm học Pháp chung, luyện công chung, sẽ tốt thôi”.
Tôi về nhà thực hiện như vậy trong 3 tháng. Còn vợ tôi thu thập thêm thông tin từ gia đình đồng nghiệp có người tập Pháp Luân Công. Sau khi chắc chắn tập Pháp Luân Công có thể khỏi bệnh và hiểu được cần tập như thế nào, vợ tôi quyết định về nhà gom hết thuốc men của tôi; loại nào tốt thì đem cho, còn lại cho hết vào bao tải vứt đi. Và từ đó đến nay, đã 8 năm, tôi không cần dùng đến các loại thuốc mà đã khỏi hết bệnh, hoàn toàn khoẻ mạnh. Vì đâu? Chính là vì tôi đọc sách và làm theo sách!
🍂🍂🍂 Đọc sách giúp tôi khai mở trí huệ, tìm ra căn nguyên và cách thoát khỏi bệnh
Vì mất trí nhớ nên việc đọc sách, ghi nhớ đối với tôi ban đầu rất khó khăn. Khi đọc sách chung với mọi người, tôi thấy có những cụ 70 – 80 tuổi thuộc lòng Luận Ngữ của Chuyển Pháp Luân. Lấy làm xấu hổ, tôi quyết tâm học thuộc. Mỗi ngày tôi thuộc được vài chữ, sau tăng lên vài chữ,… Sau 3 tháng thì tôi thuộc Luận Ngữ dài 2 trang giấy.
Tuy trí nhớ còn kém nhưng đọc đến đâu tôi chấn động mạnh mẽ đến đấy. Tôi vốn là người đam mê vật lý, nên khi đọc đến phần vật chất, phân tử, nguyên tử, … mà Sư phụ giảng tôi như nuốt từng lời.
Càng đọc tôi càng say mê và không rời được cuốn sách. Tất cả những bí ẩn của nhân loại, thời không, vạn sự vạn vật, … đều được trải ra, minh bạch, rõ ràng nhưng nội hàm lại vô biên vô tế. Hóa ra, nhận thức Pháp Luân Công giống như tập thể dục hay khí công là không đúng, mà gốc rễ là tu luyện. Tôi thấy tất cả những gì mà khoa học chưa hoặc không biết, không công nhận, chưa giải thích được thì cuốn “Chuyển Pháp Luân” đã giải thích cho tôi một cách thoả đáng. Nhìn nhận về khoa học thì đây là cuốn sách mà tôi đang tìm kiếm.
Càng đọc càng thu hút, càng thấy mình khỏe ra, tất cả bệnh của tôi khỏi từ khi nào không hay. Trí nhớ hồi phục trở lại, tôi như lột xác thành người mới, cuộc đời mới tươi sáng…
🍂🍂🍂 Từ một người mắc bệnh tâm thần trở thành “thầy giáo không bục giảng” về điện công nghiệp
Thuận theo việc đọc sách, nghiêm túc tu luyện tâm tính theo Chân – Thiện – Nhẫn, các căn bệnh của tôi lần lượt được Sư phụ thanh lọc, đẩy ra ngoài. Sức khỏe mỗi ngày một tốt hơn. Những triệu chứng của người mắc bệnh tâm thần và các bệnh khác đã khỏi hoàn toàn. Da dẻ tôi hồng hào, thần sắc tươi sáng, trẻ ra nhiều tuổi. Hàng ngày tiếp xúc khách hàng, hay về quê, gặp anh em, bạn bè, có người hỏi tuổi, tôi nói với họ 64 tuổi mà họ nói khoảng 50 tuổi thôi.
Có sức khỏe, trí nhớ hồi phục, tôi mở rộng cửa hàng kinh doanh đồ điện công nghiệp. Công việc làm ăn thuận buồm, tiền không phải chữa bệnh mà để phát triển kinh tế gia đình. Nhiều khách muốn giao lưu, tôi nói với họ về trước đây và bây giờ của tôi. Từ một người ốm yếu, kinh tế khó khăn thì nay tôi có nhà đẹp, xe đẹp, nuôi được 2 con du học tại New Zealand, và những thứ khác nữa. Tất cả là nhờ tôi có sức khoẻ. Có được sức khoẻ là nhờ tôi tu luyện Pháp Luân Công.
Hơn 40 năm trong nghề điện công nghiệp, tôi hiểu rõ lý thuyết cũng như thực tiễn máy móc thiết bị điện. Giờ trí nhớ hồi phục nên tôi nhớ tường tận, chi tiết và làm thành thục trong lĩnh vực này. Do vậy, đồng hành việc bán hàng tôi đã mở lớp dạy miễn phí về điện công nghiệp cho mọi đối tượng 2 tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh. Tôi trở thành thầy giáo không bục giảng …
🍂🍂🍂 Chứng minh giá trị tốt đẹp của Đại Pháp, thầy giáo nhận về những bông hoa
Đối tượng đến học là những sinh viên các trường, hoặc ra trường đã đi làm. Đến giao lưu chia sẻ là các đồng nghiệp, các thầy đang giảng dạy tại các trường, là những ông chủ, hay thợ của các nhà máy, … Họ đến học thêm kiến thức thực tế hoặc nhờ tôi chỉ giúp máy móc của họ đang bị hỏng.
Người học trò đầu tiên đến với tôi là một sinh viên ra trường được vài năm; bạn ấy rất cần kiến thức cơ bản cũng như kỹ năng khác. Buổi chiều đông đầu tiên gặp nhau, chuyện trò tận tối mà chưa ai muốn chia tay. Tôi đã thức dậy những tiềm năng bạn ấy có, “thầy trò” tâm huyết đồng hành cùng nhau. Đến nay tuổi ngoài 40, bạn ấy đã trở thành giảng viên dạy giỏi, thành ông chủ thành đạt của một công ty tại TP Vinh – Nghệ An.
Thời điểm sinh viên các trường làm đồ án tốt nghiệp, các bạn đến nhiều nhóm, tôi phải bố trí cả vỉa hè để hướng dẫn. Tôi không nhớ có bao nhiêu bạn trẻ đã đến với tôi, bao nhiêu thành công, …
Tuy không đứng trên bục giảng, 20/11 hàng năm, nhận bó hoa trên tay, tôi biết xã hội và các bạn trẻ quý tôi, vì tôi đã đồng hành với sự đi lên của họ, giúp họ giải quyết được những khó khăn trong sản xuất kinh doanh mà tôi không mong danh lợi từ phía họ, vì tôi hiểu Pháp Luân Công đã dạy tôi làm theo CHÂN – THIỆN – NHẪN.
🍂🍂🍂 Để cảm ơn Đại Pháp, tôi khóc nhiều hơn nói
Cậu sinh viên tên Lưu Quốc Hoàng nói: “Thầy Ánh dễ gần, không có khoảng cách, là người rất tốt, cháu học được nhiều điều ở thầy…”.
Ông Nguyễn Huy Chương – Quản đốc Công ty cổ phần gạch Thành Công nói: “Ở Vinh này, tìm được một người vừa có tâm, trình độ giỏi như anh Ánh đây rất hiếm; vật tư chất lượng, uy tín, luôn giúp đỡ nhiệt tình, làm lợi cho công ty tôi rất nhiều…”
Pháp Luân Công không chỉ giúp tôi khỏi bệnh, còn cải biến tôi thành người tốt, biết nghĩ cho người khác, có ích cho gia đình, xã hội. Sư phụ đã lôi tôi lên từ địa ngục, tẩy tịnh thân, tâm cho tôi. Cuộc đời tôi đã tái sinh trở lại.
Ngày trước ốm đau, tôi là người ăn bám xã hội, ăn bám vợ. Nay tôi là trụ cột vững chắc nuôi vợ con, có tiền nộp thuế và lan toả tình yêu thương với gia đình và xã hội, đặc biệt là các bạn trẻ …
Từ một người mắc bệnh tâm thần và hàng loạt bệnh nan y khác, nhờ Đại Pháp tôi đã có tất cả. Tôi còn được ngàn vạn thứ trân quý, thứ mà người thường không có được. Đó là sự quay trở về vĩnh hằng của sinh mệnh… Ngôn ngữ nào cũng không thể nói hết được lời cảm ân mà tôi muốn gửi tới Sư phụ Lý – Nhà sáng lập Pháp Luân Đại Pháp; chỉ có những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi, biểu thị tấm lòng của đệ tử …
Các bạn muốn tìm hiểu thêm, xin gọi cho tôi theo số 0913 384 597, tôi luôn đón nhận và chia sẻ!
Theo Nguyện Ước

02/08/2026

🍀🍀🍀Rời xa điện thoại và thiết bị điện tử, trẻ nhỏ học gì chơi gì??

Trẻ nhỏ như tờ giấy trắng, cho trẻ tiếp xúc với những giá trị truyền thống và thuần khiết là nền tảng cho sự phát triển về tinh thần và thể chất của trẻ sau này!

Video các bạn nhỏ tại Anh đang thực hành các bài Công Pháp của Pháp Luân Đại Pháp.

Khi xảy ra xung đột, đổ lỗi cho người khác là điều dễ nhất. Nhưng càng cố chứng minh mình đúng, khoảng cách giữa hai bên...
01/08/2026

Khi xảy ra xung đột, đổ lỗi cho người khác là điều dễ nhất. Nhưng càng cố chứng minh mình đúng, khoảng cách giữa hai bên càng lớn và mâu thuẫn càng khó được giải quyết.

Người có trí tuệ luôn bắt đầu từ việc nhìn lại chính mình. Chỉ một sự nhường nhịn, một lời xin lỗi hay một lần chân thành sửa đổi cũng có thể hóa giải điều mà hàng trăm lời tranh cãi không làm được.

Bởi thay đổi người khác rất khó, còn thay đổi chính mình lại là khởi đầu của mọi sự chuyển biến tốt đẹp.

Nét đẹp truyền thống!

31/07/2026

❓🌿❓PHỤ NỮ ĂN MẶC HỞ HANG SẼ CHỊU NGHIỆP BÁO GÌ CHO BẢN THÂN VÀ CHO CON CHÁU

Ăn mặc là quyền tự do của mỗi người nhưng mặc thế nào cho đẹp mắt mình, hợp mắt người. Nhiều người phụ nữ ăn mặc hở hang không tự ý thức được điều đó, ăn mặc phô trương, thiếu kín đáo. Điều đó không chỉ tổn hại đến thuần phong mĩ tục mà còn tạo ra nghiệp.
Người Phụ Nữ mệnh tốt hay không, từ lời nói và việc làm cũng có thể biết được rõ. Cử chỉ, trang phục, lời nói, động tác của một người sẽ bộc lộ ra thân phận và phẩm vị của người đó. Không cần phải “mở miệng”, đi vài bước đã biết rõ vài phần cảnh giới của người đó.
Điều này cho dù có được “ngụy trang” đi nữa thì thực sự cũng không thể che giấu được !
Những ngày hè nóng bức, chị em phụ nữ thường thích ăn mặc “mát mẻ”, trang phục càng ngày càng hở hang. Những phụ nữ như vậy sẽ không vượng phu. Hơn nữa những người phụ nữ ăn mặc như vậy, sắc thân đều có rất nhiều quỷ dâm dục đi theo, hết thảy khí chất đều trở nên dung tục thấp kém.
Cổ nhân có câu: “Phụ nữ nên phải bồi dưỡng đàn ông thành bậc Thánh Hiền chứ không phải biến người đàn ông thành cầm thú chỉ ham muốn thân thể người phụ nữ”. Câu nói này mặc dù không được lịch sự nho nhã nhưng lại rất chân thật. Người phụ nữ phải kín đáo trong ăn mặc và cách sống.
Trong quan hệ tình cảm nam nữ, thường thì đầu tiên người ta thu hút nhau bằng vẻ đẹp bên ngoài: ánh mắt, nụ cười, làn môi, mái tóc, lời nói, dáng điệu v.v.. nhưng về sau người ta sẽ không thể gắn kết lâu dài nếu như hai tâm hồn không hòa điệu, không có sự “cảm” về Tâm Hồn, sự rung động chân thành, vì những ứng xử cao đẹp. Tình yêu và Hạnh Phúc Chân Thật, bền vững thường được xây dựng bằng phẩm chất tốt đẹp. Cuộc sống cũng chỉ tươi đẹp, có ý nghĩa và phát triển bền vững khi con người biết xây dựng nó bằng những giá trị đích thực lâu bền.
Phật dạy Phụ Nữ nên mặc kín đáo vì 2 lẽ cho Mình và cho Người. Hãy cùng đọc và suy ngẫm.
1. Cho Người
Phụ Nữ ra đường ăn mặc thiếu tế nhị không chỉ khiến người xung quanh phản cảm mà còn gián tiếp gây ra nghiệp ác.
Kẻ không có dã tâm nhìn thấy phô bày bèn nảy sinh dã tâm. Người vốn không có chủ ý, thấy thiếu kín đáo bèn sinh ra chủ ý. Như vậy, từ việc ăn mặc của cá nhân lại sinh ra ác nghiệp, hại mình hại người. Tất nhiên, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người nữ. Nhưng tựu chung lại, vẫn không thoát khỏi trách nhiệm.
Nghiệp ác vốn đang ngủ yên, vì chiếc quần cái áo mà trỗi dậy, tạo nghiệp ác cho người, lại liên lụy bản thân. Do đó Phật dạy về trang phục của Nữ giới, lấy lịch sự, trang nhã làm đầu.
2. Cho Mình
Nếu chỉ vì người thì nhiều phụ nữ sẽ chẳng mấy bận tâm, nhưng nên nhớ mặc kín đáo còn là để cho mình. Đừng vì thiếu hiểu biết mà tạo nghiệp ác, phải chịu quả báo.
Ăn mặc phản cảm vi phạm thuần phong mĩ tục, ảnh hưởng tới mĩ quan, làm phương hại văn hóa, không là nghiệp ác thì là gì?
Ăn mặc phản cảm khơi dậy ác tâm, phương hại đạo đức, không là nghiệp ác thì là gì?
Ăn mặc phản cảm khiến Tâm không yên, người không Tịnh, Nữ Nhân lấy phục sức làm trọng mà quên đi tô điểm Tâm Hồn, thiếu hiểu biết, thiếu Tôn Trọng người khác, phương hại tri thức, không phải nghiệp ác thì là gì?
Thế nên, trang phục đoan chính là giúp Người, cũng là giúp Mình. Người ta vẫn có câu: Y phục xứng Kỳ Đức quả thực không sai.

( Sưu tầm)
✨Ảnh học viên Pháp Luân Đại Pháp tu luyện theo Chân Thiện Nhẫn

Address

An Dương District

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cuộc sống tươi đẹp posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share