Tâm sự cùng LaRi’ Mom

Tâm sự cùng LaRi’ Mom Có thể một ngày nào đó, TÔI sẽ là cái mà bạn cần. Nhưng đừng bắt TÔI đợ

BẠN CÓ ĐANG THẤT VỌNG VỀ CK.?Có những ngày, ta ngồi lặng nhìn chồng mà thấy lòng chùng xuống.Không cãi nhau, không lời q...
20/11/2025

BẠN CÓ ĐANG THẤT VỌNG VỀ CK.?
Có những ngày, ta ngồi lặng nhìn chồng mà thấy lòng chùng xuống.
Không cãi nhau, không lời qua tiếng lại, chỉ là... mệt.
Mệt cái cảm giác sống cạnh một người mà như xa cách, một người từng khiến tim mình rung lên từng nhịp, giờ chỉ còn là sự hiện diện quen thuộc trong nhà.
Chồng ta - vẫn vậy.
Vẫn đi làm đều, về đúng giờ.
Vẫn nhớ mua bó rau, ổ bánh mì khi ta nhắn. Nhưng dường như đã lâu rồi... anh chẳng còn hỏi:
"Em mệt không?",
"Hôm nay có chuyện gì à?".
Ta cũng chẳng còn chia sẻ với anh nhiều nữa. Mỗi người tự sống trong thế giới riêng, va chạm nhẹ thôi cũng thấy phiên.
Có hôm ta nấu một bữa cơm tươm tất, mong anh về khen một câu.
Nhưng anh chỉ lật chiếc lồng bàn , vừa ăn vừa xem điện thoại.
Ta ngồi đối diện, lòng trống rỗng.
Ta bắt đầu nghĩ:
"Có phải mình lấy nhầm người rồi không?"
"Giá mà mình đừng cưới vội..."
"Ước gì mình được yêu lại, được chọn lại..."
Những suy nghĩ đó không phải là sai, vì cảm xúc của ta là thật
Nhưng có một điều ta phải thừa nhận - chồng ta chưa từng rời bỏ gia đình.
Dù anh ít lời, anh vẫn dậy sớm sửa lại chiếc ống nước rò rỉ, vẫn thỉnh thoảng âm thầm chuyển khoản tiền lương cho ta, vẫn dỗ con khi nó khóc giữa đêm.
Anh không còn lãng mạn như xưa.
Nhưng ta cũng đâu còn là cô gái nhỏ bé ngày ấy?
Hôn nhân không giống như trong phim, càng không phải lúc nào cũng ngập tràn yêu thương.
Nó giống như một căn nhà cũ - qua năm tháng, sơn sẽ b**g, mái sẽ dột.
Nếu ta cứ ngồi trách rằng nhà xấu, nhà cũ, thì mãi mãi sẽ chẳng còn ai chịu sửa lại cùng ta.
Thay vì thất vọng, ta học cách nhìn lại - không phải nhìn để trách, mà để hiểu:
Chồng ta không hoàn hảo.
Ta cũng vậy.
Anh không biết cách an ủi.
Ta lại chờ đợi mà không nói.
Cả hai cứ xa dần nhau... bởi những điều nhỏ bé như thế.
Có lần, ta thử nói nhẹ với anh:
"Em thấy hình như mình xa nhau quá.."
Anh quay sang, ngập ngừng đáp:
"Anh biết. Anh cũng thấy vậy. Nhưng anh không biết làm sao cho đúng."
Ta chợt nhận ra - có khi, chông cũng đang bối rồi như ta.
Chỉ là họ không giỏi biểu đạt.
Không giống phụ nữ - có thể khóc, có thể nói ra.
Đàn ông thương theo cách... âm thầm và vụng về.
Nếu hôm nay ta thấy thất vọng, hãy cứ cho phép mình buồn.
Nhưng sau nỗi buồn đó, nếu vẫn còn muốn giữ gia đình này, ta phải học lại cách thương.
Thương không phải bằng cảm xúc nhất thời, mà bằng sự kiên nhẫn - như cách ta từng học nấu ăn, học làm mẹ, học làm vợ.
Ta biết không dễ.
Nhưng một cuộc hôn nhân đáng giá không nằm ở những lúc hạnh phúc, mà ở cách hai người đối diện và vượt qua những giai đoạn chán nản như thế nào.
Nếu bạn cũng đang lặng lẽ thất vọng về chồng - thì xin đừng vội nghĩ đến chuyện buông.
Hãy thử thêm một lần nữa... để nhìn lại nhau bằng ánh mắt ngày đầu.
Biết đâu, tình yêu vẫn còn đó - chỉ đang bị phủ bụi bởi tháng năm và những mỏi mệt đời thường.
Và nếu bạn vẫn còn đang đọc những dòng này, thì có lẽ...
trong sâu thẳm, bạn vẫn còn thương chồng, chỉ là mệt quá nên tạm quên mất.
Thế thì, hôm nay - đừng đợi chông phải thay đối trước.
Hãy thử nhìn anh bằng đôi mắt ít kỳ vọng hơn, nhiều cảm thông hơn.
Thử gấp lại những thất vọng - và mở ra một cuộc trò chuyện thật lòng.
Nhẹ nhàng, không oán trách.
Thử năm lại tay anh, dù chỉ một lần - để nhắc nhau rằng: chúng ta đã từng chọn nhau, và vẫn có thể chọn lại... nếu muốn.
Bởi đôi khi, thứ hôn nhân cần... không phải là một người mới, mà là một trái tim mới để hiểu lại người cũ.
❤️❤️❤️

"Trong cơn tức giận, ta chỉ thấy lỗi lầm của nhau, chỉ thấy mình thiệt thòi, mà quên mất đi những điều tử tế đã trao."Kh...
30/10/2025

"Trong cơn tức giận, ta chỉ thấy lỗi lầm của nhau, chỉ thấy mình thiệt thòi, mà quên mất đi những điều tử tế đã trao."
Khi giận, ta không còn thấy người trước mặt là người từng vì ta mà nhẫn nại, từng vì ta mà lặng thinh. Ta chỉ thấy một kẻ khiến mình tổn thương, khiến mình thua thiệt, khiến lòng mình vỡ vụn.
Ta quên mất rằng, trước cơn giận này, đã từng có biết bao điều dịu dàng một ánh mắt lăng nghe, một bàn tay chìa ra khi ta gục ngã, một lần chờ đợi không lời. Tất cả những điều tử tế ấy, chỉ vì một lần không hiểu nhau, bỗng hóa thành mây trôi.
Trong cơn giận, ta nói lời làm đau người, rồi lại làm đau chính mình. Ta muốn thắng, nhưng cuối cùng lại đánh mất điều quý giá hơn cả: sự kết nối giữa hai tâm hồn.
Là con người, ai cũng có giới hạn. Nhưng cũng chính vì là người, ta có khả năng nhìn lại, thấu cảm và bao dung. Có những điều, khi đi qua rồi, ta mới biết mình từng may mắn đến nhường nào.
Nếu có thể, xin hãy chậm lại một chút trong cơn giận. Hãy im lặng để nghe lòng mình đang thật sự cân gì. Đôi khi, một cái nắm tay lặng lẽ có thể chữa lành cả một cơn bão.
Đôi khi, một cái ôm nhẹ nhàng còn mạnh hơn ngàn lời chất vấn.
Bởi vì cuối cùng, yêu thương vẫn là điều ta không muốn đánh mất.

Đừng dùng sự vô tâm để thử thách lòng kiên nhẫn của đàn bà.Khi họ còn dành cho bạn sự ưu tiên thì hãy trân trọng đi. Đừn...
30/10/2025

Đừng dùng sự vô tâm để thử thách lòng kiên nhẫn của đàn bà.
Khi họ còn dành cho bạn sự ưu tiên thì hãy trân trọng đi. Đừng để đến lúc quá muộn.
Mẹ của bạn có thể chịu đựng và bao dung bạn được suốt đời. Nhưng cô ấy thì không.
Đơn giản vì cô ấy không phải là mẹ của bạn.
Cô ấy là vợ, là người yêu, là người cần được che chở yêu thương, chứ không phải là người xuất hiện bên cạnh bạn để chịu đựng.

CÀNG ĐỌC CÀNG THẤM!Có một kiểu mỏi mệt không đến từ việc bị đánh đập, mà đến từ việc mỗi ngày phải đối mặt với một người...
24/07/2025

CÀNG ĐỌC CÀNG THẤM!

Có một kiểu mỏi mệt không đến từ việc bị đánh đập, mà đến từ việc mỗi ngày phải đối mặt với một người luôn cau có, cộc cằn, sẵn sàng ném vào không khí cả một rổ nặng lời chỉ vì… họ “đang mệt.”

Bạn biết kiểu người đó chứ?

Nói chuyện lúc nào cũng cụt lủn.
Bạn hỏi một câu, họ đáp bằng một cái cau mày.
Bạn vui vẻ kể chuyện, họ “ừ hử” bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn.
Bạn góp ý nhẹ nhàng, họ quát lên: “Đừng có mà nói nhiều!”
Và rồi lại bảo: “Tính tôi nó vậy…”

Nhưng sống lâu với người "tính vậy đó", có ngày bạn sẽ héo rũ mà chẳng rõ vì sao.

Bạn không còn dám mở lời.
Không còn dám kể chuyện vụn vặt trong ngày.
Không còn dám nũng nịu. Không còn dám buồn.
Bởi bạn biết ở phía đối diện là một tâm tính lúc nào cũng như chực chờ bùng cháy.

Có người từng nói với tôi:
“Chị ạ, em sống với chồng như đi trên mảnh kính. Nhẹ quá thì bị phớt lờ. Mạnh quá thì vỡ. Lỡ miệng là bầu không khí đóng băng cả ngày.”

Và đáng buồn thay, nhiều người đã quen sống như vậy.
Quen nghĩ rằng cộc cằn là bản tính.
Quen nhủ lòng: "Mình chịu nhịn một chút cũng không sao, miễn là nhà cửa êm ấm."

Nhưng nhà đâu thể gọi là tổ ấm nếu mỗi ngày mình phải… co lại?

Tôi cần nói luôn, cộc cằn không phải là cá tính.
Nó là sự thiếu kiểm soát cảm xúc. Là kết quả của việc sống mà không học cách điều chỉnh bản thân cho phù hợp với người khác.

Họ có thể không giỏi ngôn từ, nhưng không có nghĩa họ được phép nặng lời.
Họ có thể mệt mỏi, nhưng không có nghĩa họ được quyền đổ hết những mệt nhọc đó lên những người yêu thương mình.

Vậy nếu bạn đang sống với một người cộc cằn thì sao?

Bạn có hai lựa chọn.

Một là chịu đựng, nhưng đừng nhầm đó là yêu thương.
Im lặng quá lâu không khiến họ thay đổi, nó chỉ khiến bạn đánh mất chính mình mà thôi.
Giống như nồi nước sôi bị đè nắp lại, lâu dần nước trong nồi sẽ… cạn sạch.

Hai là giao tiếp, thiết lập ranh giới và lựa chọn lại cách yêu.
Không cần phải hét lên, nhưng cũng không phải nín lặng.
Bạn hãy thử nói ra cảm xúc thật của mình.
Ví dụ:
“Em biết anh không cố ý, chỉ là khi anh gắt gỏng, em thấy mình nhỏ bé, em buồn lắm, em không biết phải nói chuyện với anh thế nào.”

Thay vì cứ lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn: một người gắt - một người nín nhịn, hãy thử cùng nhau học cách làm… người tử tế trong chính tổ ấm của mình.
Tử tế, không cần “đúng từng câu từng chữ”.
Chỉ cần:
- Không làm nhau tổn thương.
- Không lấy mệt mỏi để biện minh cho sự vô tâm.
- Không nhầm lẫn "im lặng" là bằng chứng của yêu thương nữa.

Tính cách có thể là bản năng.
Nhưng cách cư xử là lựa chọn.

Có bao giờ bạn từng đặt ra câu hỏi:- Tại sao bạn có thể cười với cả thế giới, nhưng vẫn mặt lạnh với vợ mình?- Tại sao b...
23/07/2025

Có bao giờ bạn từng đặt ra câu hỏi:
- Tại sao bạn có thể cười với cả thế giới, nhưng vẫn mặt lạnh với vợ mình?
- Tại sao bạn có thể nhẫn nhịn với toàn thiên hạ, nhưng không thể kìm nén được sự khó chịu với vợ mình?
Vì sao người phụ nữ từng vì anh mà cười, từng vì anh mà hạnh phúc, bây giờ lại trở nên héo úa vì anh?
Đừng để đến khi cô ấy không còn cần anh nữa mới chợt nhận ra:
Anh từng có người vợ chỉ mong được yêu thương như bao người xa lạ ngoài kia
Chỉ vậy thôi

Mỹ phẩm đắt đỏ đến mấy cũng phải "chịu thua" nếu bạn quên mất việc này 👇👇👇Quá trình làm sạch da chỉ gói gọn trong 3 bước...
16/02/2023

Mỹ phẩm đắt đỏ đến mấy cũng phải "chịu thua" nếu bạn quên mất việc này 👇👇👇
Quá trình làm sạch da chỉ gói gọn trong 3 bước cơ bản: tẩy trang, rửa mặt và tẩy tế bào chết 1 - 2 lần/tuần trong khi dưỡng da lại bao gồm nhiều công đoạn cầu kỳ hơn. Vậy theo bạn, giữa làm sạch da và dưỡng da thì đâu mới là bước quan trọng hơn?
💗 Tuy đơn giản nhưng bạn làm sạch da lại chính là nền tảng cho tất cả những bước dưỡng da về sau.
👉 Mỗi ngày, làn da của chúng mình phải tiếp xúc trực tiếp với vô số tác nhân gây hại từ môi trường bên ngoài.
👉 Chỉ cần 1 ngày không được làm sạch thì những bụi bẩn, vi khuẩn cùng hàng triệu tế bào chết sẽ tích tụ và bám lại trên bề mặt da của chúng mình.
🤔 Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta vẫn thoa các sản phẩm dưỡng khi da chưa được làm sạch hoàn toàn?
👉 Một cuộc “đụng độ” giữa các lớp bụi bẩn, vi khuẩn,... có hại với các "chiến binh dưỡng chất" từ sản phẩm dưỡng da sẽ diễn ra trên chính làn da của bạn. Do bị những hàng rào bụi bẩn dày đặc ngăn lại, những dưỡng chất lúc này không thể thẩm thấu hết vào da và khiến việc dưỡng da của bạn không đạt được hiệu quả như mong đợi.
💧 Làn da sạch và khỏe là khởi đầu cho làn da đẹp. Chỉ bằng cách lựa chọn các sản phẩm tẩy trang, rửa mặt phù hợp với tình trạng da cũng đã giúp ích rất nhiều cho làn da của chúng mình đấy nhé.
💧 Ngoài ra, thực hiện tẩy tế bào chết 2 lần/ tuần với Natureine Aqua Peel sẽ giúp mang đến cho bạn một làn da mềm mại, mịn màng đúng nghĩa.
🥰 Hãy để Natureine Aqua Peel lắng nghe và chiều chuộng làn da cùng bạn nhé! 🥰
--------
Natureine Aqua Peel - Gel làm sạch tế bào da chết dưỡng ẩm hàng đầu Nhật Bản.

HƯỚNG DẪN BÀI TẬP CHO BỆNH NHÂN SUY GIÃN TĨNH MẠCH CHÂNAi trong chúng ta cũng có thể là bệnh nhân mắc suy giãn tĩnh mạch...
13/12/2022

HƯỚNG DẪN BÀI TẬP CHO BỆNH NHÂN SUY GIÃN TĨNH MẠCH CHÂN
Ai trong chúng ta cũng có thể là bệnh nhân mắc suy giãn tĩnh mạch chân, đặc biệt là những người cao tuổi, phụ nữ và người thừa cân béo phì. Vì thế, chúng ta nên tăng cường chăm sóc sức khỏe bản thân, chăm chỉ rèn luyện thể thao, sinh hoạt điều độ để ngăn ngừa nguy cơ mắc bệnh. Nếu có bất kỳ triệu chứng nào, bạn hãy đi khám và điều trị sớm.

⚜️⚜️⚜️
Khoa Phục hồi chức năng -Bệnh viện Chỉnh hình và Phục hồi chức năng TP HCM



🌟🌟🌟🌟🌟

ĐỪNG MẢI XEM ĐIỆN THOẠI TRƯỚC MẶT TRẺ, CÂU CHUYỆN NHỎ GIÚP BẠN HIỂU TẠI SAOVào độ tuổi trẻ cần được yêu thương và quan t...
17/07/2020

ĐỪNG MẢI XEM ĐIỆN THOẠI TRƯỚC MẶT TRẺ, CÂU CHUYỆN NHỎ GIÚP BẠN HIỂU TẠI SAO

Vào độ tuổi trẻ cần được yêu thương và quan tâm nhất, rất nhiều bậc cha mẹ lại dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để xem điện thoại. Điều này sẽ khiến trẻ bị tổn thương đến mức nào? Hãy cùng đọc câu chuyện nhỏ dưới đây nhé!

Một ngày bận rộn, vừa tan làm về, tôi nhận được điện thoại của cô giáo chủ nhiệm của con gái gọi tới: “Hồng Anh đi học rất không nghe lời, cô giáo hỏi câu nào cũng lờ đi. Khi tôi hỏi tại sao thì con cũng không nói. Chị xem con dạo này ở nhà có gì khác thường không?”.
Con gái tôi từ trước đến giờ vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép nên tôi có chút hoài nghi. Nhìn sang phía con, mãi vẫn không thấy nét mặt bé biểu lộ điều gì. Tôi đành xin lỗi cô giáo: “Để tôi nói chuyện với con bé rồi sẽ báo cô giáo sau nhé!”.

“Mẹ chỉ cần một lời giải thích chứ không phải là trách mắng con đâu!”. Con gái vẫn yên lặng như cũ. Tôi đành thở dài: “Vậy trước hết con hãy ngồi suy nghĩ đi!”.

Ăn tối xong, con gái vẫn không nói chuyện cùng tôi mà chạy đi xem hoạt hình. Lúc ấy, tôi tới chỗ TV, ngồi xem cùng con một chút rồi nhỏ nhẹ: “Con tâm sự với mẹ một chút nhé?”.
Con gái dán mắt vào màn hình rồi ậm ừ “Vâng mẹ”.
Tôi hỏi: “Hôm nay ở lớp sao con không thèm nhìn cả cô giáo vậy? Tâm trạng của con không tốt sao?”.

Con gái vẫn không đếm xỉa gì mà chỉ chăm chú xem TV rồi nói “Vâng”.
“Vậy hôm nay con bị sao?”.
“Con chẳng sao cả!”.

Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu. Trước đây bé thường khoe các bạn đều hâm mộ mình vì có một người mẹ tâm lý. Vậy mà lần này, tôi chỉ cần nghe một lý do, mà con bé xử sự như vậy. Tôi thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mình quá hòa ái sao, đánh mất cả sự uy nghiêm rồi sao?”.

Nghĩ vậy nên trong lòng tôi càng bực hơn, tôi đứng phắt dậy, giật lấy cái điều khiển, tắt TV rồi quát: “Con rốt cuộc là có chuyện gì?”.
Con gái hoảng sợ, tròn mắt nhìn mẹ. Tôi nói: “Lập tức đi về phòng ngủ và suy nghĩ kỹ xem con muốn gì?”. Con bé đứng dậy và chạy ngay vào trong phòng. Bím tóc đuôi ngựa hất lên hất xuống, nhìn rất đáng thương.
Tôi chán nản ngồi trên ghế salon. Thế rồi chồng tôi đi tới bên cạnh và nói: “Bình tĩnh một chút! Em là người hiểu con gái rõ nhất, nên tin tưởng con!”.
Đúng vậy, tôi là người hiểu rõ con gái, nó không phải là đứa trẻ lạnh lùng như vậy, nhất định có nguyên nhân gì đó.
Tôi đứng lên, hít sâu và đi vào bàn làm việc viết một tờ giấy: “Con yêu của mẹ! Con không để ý đến mẹ, mẹ rất đau lòng! Mẹ đã nổi nóng với con, thực sự xin lỗi con!”. Viết xong, tôi gõ cửa phòng con gái và nhét tờ giấy qua khe cửa.

2 phút sau, con đột nhiên mở cửa và đứng khóc thút thít. Thấy vậy tôi liền chạy lại ôm con vào lòng.
Vừa khóc, con gái vừa nói: “Hôm nay con đã làm thí nghiệm, xem khi bị người khác không để ý, mọi người sẽ thấy thế nào?”.
Tôi vỗ nhẹ vào lưng con: “Tại sao con lại muốn làm thí nghiệm như vậy?”.
Con gái trả lời: “Mẹ! Có phải lúc con không để ý đến mẹ, mẹ sẽ thấy không vui phải không?”.
Tôi gật đầu. Cháu lại hỏi: “Lúc con mải xem tivi mà không nói chuyện với mẹ, có phải mẹ cũng rất không vui?”.
“Đúng vậy! Mẹ cảm thấy vô cùng khó chịu!”.
Con gái nhỏ giọng oán trách tôi: “Con cũng thường xuyên thấy không vui! Mẹ luôn làm thêm, không có thời gian chơi với con”.
Tôi thở dài nói: “Gần đây mẹ bận quá, cuối tuần mẹ đưa con đi công viên chơi nha!”.
Con gái vẫn chảy chảy nước mắt: “Mẹ đâu có chơi với con, lúc con chơi cầu trượt, nhảy dây thì mẹ chỉ mải chơi với điện thoại thôi!”.
Nghe câu này của con gái, trong lòng tôi như có luồng điện chạy qua. Ngày nay, điện thoại ngày càng nhiều chức năng, tôi cũng tự nhiên thành ra “nghiện” lúc nào không hay biết, lúc nào cũng cầm điện thoại không rời tay.

Nhiều lần tôi đưa con gái ra ngoài chơi, trong lúc chờ con chơi thì tôi lấy điện thoại ra đọc tin nhắn, vào mạng xem tin tức, lên facebook nói chuyện với bạn bè.
Tôi nhớ lại, lúc con bé khoảng 5 tuổi, mỗi lần cho con đi chơi, con vừa chơi với bạn bè vẫn vừa nhìn mẹ, ra vẻ nói rằng con đang chơi giỏi chưa. Những lúc ấy tôi lại nhìn con mà mỉm cười gật gật đầu. Thực sự nhìn vẻ mặt con rất vui. Nhưng đúng là từ lâu rồi cảnh tượng như vậy không còn diễn ra nữa…
Nước mắt chợt trào ra, tôi ôm con vào lòng và nói: “Mẹ xin lỗi! Mẹ xin lỗi…”
Tôi lại nói với con gái: “Vậy từ nay mẹ sẽ chơi và nói chuyện với con nhiều hơn nhé! Ngày mai con hãy đi xin lỗi cô giáo được không?”.
Con gái lúc này mới gật đầu ưng ý.
Nhờ “bài học” của con gái mà tôi như tỉnh ngộ, tôi quyết định sẽ “cai” điện thoại để chơi đùa cùng con nhiều hơn, hưởng thụ trọn vẹn khoảnh khắc tìm cảm đầm ấm của mẹ và con gái.

▪️Cho con bạn 30 phút mỗi ngày, bạn có thể làm điều đó không?

Đừng nghĩ bạn đang dành thời gian ở bên con trong khi chơi điện thoại. Bạn chỉ đơn giản là có mặt để đảm bảo mọi việc không vượt ngoài tầm kiểm soát, nhưng đứa trẻ sẽ thấy tổn thương và nghĩ điện thoại di động đã “cướp” mất cha mẹ của chúng.
Thiết lập mối quan hệ gần gũi giữa cha mẹ và con cái không phải chuyện ngày một ngày hai mà cần sự nỗ lực và tích lũy qua thời gian dài. Mỗi ngày dành riêng 30 phút cho trẻ, khi ở bên con hãy hỏi han, không mất tập trung, không TV điện thoại hay xử lý công việc, hãy hết lòng tương tác với con nhiều hơn.

▪️Đồng hành cùng con: Có rất nhiều việc để làm

Cùng con đọc một câu chuyện cổ tích, hoặc những câu chuyện giáo dục nhân cách cho trẻ.
Chơi cùng con hay dạy trẻ những trò chơi dân gian.
Nghe một bài hát và ngân nga hát cùng con.
Ngồi trên bãi biển, lắng nghe tiếng sóng và giải thích kiến thức về tự nhiên.
Cùng nghiên cứu thiên nhiên, quan sát động vật nhỏ, hoa, cỏ và cây cối.

▪️Đồng hành cùng con: Lắng nghe trẻ

Khi trẻ con thể hiện sự ngây ngô của mình, cha mẹ không nên phán xét, đổ lỗi hay chê cười, chỉ đơn giản là nên tập trung, lắng nghe con. Với những hiểu biết sai lệch, cha mẹ chỉ cần hòa ái giải thích, nóng giận không thể giải quyết vấn đề, khi giáo dục trẻ nhỏ cần có sự kiên nhẫn và lý trí.
Trong quá trình lắng nghe, cha mẹ có thể thể hiện sự thích thú của mình như nói “Ồ vậy hả”, “Còn gì nữa không con?” (Đương nhiên nếu bạn vừa dùng điện thoại vừa nói những câu này thì đó không phải lắng nghe thực sự, kết quả cũng không hiệu quả như thế). Những tiếp xúc như vỗ vai trẻ, thơm má, ôm trẻ cũng khiến con cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ.
Và điều quan trọng nhất là: Bạn phải chân thành, thực sự dành thời gian cho con, trẻ nhỏ có thể cảm nhận được điều này.

▪️Điện thoại di động có thể ở bên bạn 50 năm, nhưng thời gian và sự gắn kết cùng con sẽ không còn nữa

Thời gian con còn nhỏ chính là những năm hình thành tính cách quan trọng nhất của trẻ. Khi con bắt đầu lớn lên, 10 tuổi, 12 tuổi, 16 tuổi, chúng sẽ dần cần có không gian riêng và không còn “làm phiền” bạn như khi còn nhỏ nữa, không còn lao vào ôm lấy mẹ nói “Con yêu mẹ” nữa, không liên tục hỏi mẹ xem “Con có giỏi không?” nữa, không còn năn nỉ bạn đọc cho mẩu chuyện trước lúc đi ngủ nữa… Những khoảnh khắc thân thiết với cha mẹ lúc ấy sẽ không còn, những điều bạn đánh mất sẽ không quay trở lại nữa…
Vì vậy, những bậc cha mẹ, hãy dành thời gian nhiều hơn cho con. Đặt điện thoại sang một bên và ở bên bé, thật sự như một người cha, mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe và ở bên con. Điện thoại có thể ở bên bạn cả cuộc đời nhưng tuổi thơ của trẻ chỉ có một mà thôi.

Chào buổi sáng, chào xinh tươi
03/12/2019

Chào buổi sáng, chào xinh tươi

Address

Biên Hòa

Telephone

+84799567189

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm sự cùng LaRi’ Mom posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tâm sự cùng LaRi’ Mom:

Share