01/02/2026
BÁC SỸ ƠI CỨU CON….!
Câu nói ấy chỉ thể hiện qua tin nhắn Nhưng nó như luôn vang lên trong tôi không nhỏ, không to, không kịch tính, nhưng đủ làm tôi khựng lại. Một lời kêu cứu bật ra từ đáy tuyệt vọng, sau mười năm dài người bệnh sống cùng những cơn run, những vận động không kiểm soát, và nỗi tủi thân, lo lắng sợ hãi không gọi được thành tên.
Em đến với tôi vì lo âu. Ban đầu chỉ là mất ngủ, hồi hộp, sợ hãi mơ hồ, tim đập nhanh, cảm giác bất an thường trực. Một rối loạn lo âu điển hình — nếu được lắng nghe đủ, nếu được chẩn đoán đúng. Nhưng em đã không may.
Mười năm trước, em được chẩn đoán khác. Thuốc an thần kinh được kê đều đặn, liều tăng dần theo năm tháng. Lo âu thì chưa bao giờ biến mất, nhưng em ngoan ngoãn uống thuốc vì tin rằng “bác sĩ nói vậy là đúng”. Cho đến khi cơ thể bắt đầu phản kháng: môi mím chặt không kiểm soát, lưỡi thè ra, cổ giật nhẹ, tay chân run rẩy. Ban đầu là thoáng qua, rồi thành thường trực. Rối loạn vận động muộn — cái giá nặng nề của một chẩn đoán sai và điều trị sai kéo dài.
Em ngồi trước mặt tôi ( qua clip mẹ em quay) ánh mắt mệt mỏi, giọng nói lạc đi:
“Bác sĩ ơi, con đâu có điên… sao con lại thành ra thế này?”
Tôi lặng người. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không chỉ thấy một ca bệnh. Tôi thấy một cuộc đời bị bẻ cong bởi sai lầm y khoa, bởi sự thiếu thận trọng, và bởi thói quen điều trị dễ dãi: dùng thuốc mạnh cho những nỗi đau tinh thần cần được lắng nghe.
Khi em nghẹn ngào thốt lên:
“Cứu con với bác sĩ ơi…”
tôi biết mình không được phép làm ngơ.
Không phải vì tôi có thể sửa chữa tất cả. Rối loạn vận động muộn là di chứng khó hồi phục. Nhưng ít nhất, tôi có thể trả lại cho em một điều mà em đã bị tước mất suốt mười năm: sự thật. Sự thật rằng em không bị loạn thần. Sự thật rằng lo âu của em đáng được điều trị đúng cách. Và sự thật rằng nỗi đau của em là có thật, không phải do “yếu đuối”.
Tôi giải thích chậm rãi, từng chút một. Tôi thấy em vừa đau, vừa nhẹ nhõm. Đau vì biết những gì mình gánh chịu . Nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có người gọi đúng tên nỗi khổ của em.
Là bác sĩ tâm thần, có những lúc tôi ước giá như chúng ta chậm lại hơn khi kê đơn, lắng nghe lâu hơn trước khi dán nhãn. Bởi có những sai lầm không chỉ để lại tác dụng phụ — mà để lại di chứng cuộc đời.
Ca bệnh ấy với tôi. Như một lời nhắc nhở âm thầm nhưng day dứt:
mỗi toa thuốc không chỉ là điều trị, mà là một cam kết đạo đức.
Và hôm nay, điều người bệnh cần nhất ở Tôi không phải là thuốc, mà là một bác sĩ dám dừng lại và nghe họ kêu cứu.