Bác Sĩ Tâm Thần

Bác Sĩ Tâm Thần Bác Sĩ Luyến - Chuyên Khoa 1 Tâm Thần
Chuyên điều trị:
- MẤT NGỦ - RỐI LOẠN LO ÂU - TRẦM CẢM - RỐI LO

Mười năm em phải sống trong trạng thái  này!
06/02/2026

Mười năm em phải sống trong trạng thái này!

06/02/2026

Mười năm, em sống trong trạng thái bồn chồn không thể gọi tên.
Đứng không yên. Ngồi cũng không xong.
Cơ thể lúc nào cũng như bị thôi thúc phải cử động, dù tâm trí đã mệt mỏi đến kiệt quệ.

Mười năm ấy, triệu chứng được giải thích là bệnh nặng hơn.
Thuốc được tăng liều.
Không ai dừng lại đủ lâu để tự hỏi:
Liệu đây có phải là tác dụng phụ của chính những thuốc em đã uống suốt một thập kỷ?

Ngày em đến, tôi không thấy một ca bệnh khó.
Tôi thấy một con người đã chịu đựng quá lâu,
và một người mẹ đã kiệt sức vì nhìn con mình khổ sở từng ngày mà không biết bấu víu vào đâu.

Mẹ nắm gọi điện cho tôi, giọng run run.
Em thì chỉ nói được một câu, rất khẽ:
“Cứu con với bác sĩ ơi, con không chịu nổi nữa.”

Tôi bắt đầu lại từ đầu — chậm rãi, cẩn trọng.
Nhận diện một tác dụng phụ đã bị bỏ quên suốt mười năm dài.
Giảm dần, rồi ngưng những thuốc gây ra sự bồn chồn ấy.
Điều chỉnh điều trị theo đúng bản chất của vấn đề, chứ không phải theo thói quen.

Ngày thứ ba, em nói:
“Con thấy người nhẹ hơn.”

Ngày thứ năm, em có thể ngồi yên, trọn vẹn trong một cuộc trò chuyện.
Mẹ bắt đầu nhìn con nhiều hơn, như để tin rằng điều này là thật.

Ngày thứ bảy, em mỉm cười.
Một nụ cười rất tươi , nhưng đủ khiến người mẹ bật khóc.
Đó là nụ cười đã vắng mặt suốt mười năm.

Nếu hỏi điều trị thành công là gì,
thì với tôi, đó là bảy ngày lấy lại nụ cười cho em
và sự bình yên muộn màng cho mẹ.

Bảy ngày — không phải phép màu.
Chỉ là kết quả của việc lắng nghe đủ sâu,
và không làm ngơ trước một lời cầu cứu đã bị bỏ lỡ quá lâu.

ĐỪNG DỄ DÀNG KÊ THUỐC AN THẦN KINHThuốc an thần kinh không phải là “thuốc trấn an tâm lý”, càng không phải là giải pháp ...
01/02/2026

ĐỪNG DỄ DÀNG KÊ THUỐC AN THẦN KINH

Thuốc an thần kinh không phải là “thuốc trấn an tâm lý”, càng không phải là giải pháp nhanh cho mọi rối loạn tinh thần. Đó là nhóm thuốc mạnh, có chỉ định rõ ràng, và cái giá phải trả khi dùng sai có thể theo người bệnh suốt đời.

Trong thực hành lâm sàng, tôi đã gặp những bệnh nhân đến vì lo âu, mất ngủ, stress kéo dài — những rối loạn cần được lắng nghe, đánh giá cẩn trọng và điều trị theo từng bậc thang. Thế nhưng họ lại ra về với chẩn đoán không đúng và một toa thuốc an thần kinh kéo dài năm này qua năm khác. Lo âu chưa từng được chữa lành, trong khi cơ thể họ âm thầm gánh chịu tác dụng phụ.

Rối loạn vận động muộn không đến ngay. Nó đến sau nhiều năm, lặng lẽ, khó hồi phục: môi mím, lưỡi thè, cổ giật, tay chân run rẩy. Khi di chứng xuất hiện, thì tổn thương đã sâu. Không ít người bệnh lúc ấy mới biết rằng mình chưa bao giờ cần đến loại thuốc ấy.

Lạm dụng thuốc an thần kinh phản ánh một điều đáng lo ngại:
chúng ta đang dùng thuốc để thay cho việc lắng nghe,
dùng chẩn đoán để rút ngắn thời gian tiếp xúc,
và dùng sự “ổn định bề ngoài” để che lấp nỗi khổ bên trong.

Là bác sĩ, không ai muốn sai. Nhưng sai lầm lớn nhất không phải là thiếu kiến thức, mà là thiếu thận trọng và thiếu khiêm tốn trước tâm lý con người. Một chẩn đoán vội vàng có thể biến một người lo âu thành bệnh nhân mang di chứng suốt đời.

Thông điệp này không nhằm lên án, mà để nhắc nhở:
mỗi viên thuốc an thần kinh được kê ra phải đi kèm câu hỏi “có thật sự cần không?”
Mỗi lần tăng liều phải đi kèm đánh giá lại chẩn đoán.
Và mỗi bệnh nhân phải được xem là một con người, không phải một triệu chứng.

Đừng để mười năm sau, người bệnh quay lại với câu nói khiến chúng ta day dứt nhất trong đời làm nghề:
“Bác sĩ ơi, sao con lại thành ra thế này?”

Y học không chỉ là chữa bệnh, mà còn là trách nhiệm với tương lai của người bệnh.
Và đôi khi, biết dừng thuốc đúng lúc cũng quan trọng như biết kê thuốc.

Và dưới đây là một đơn thuốc mà tôi đang muốn nói đến ( xin được cắt phần cơ sở khám bệnh và tên bác sĩ ).

BÁC SỸ ƠI CỨU CON….!Câu nói ấy chỉ thể hiện qua tin nhắn Nhưng nó như luôn vang lên trong tôi không nhỏ, không to, không...
01/02/2026

BÁC SỸ ƠI CỨU CON….!

Câu nói ấy chỉ thể hiện qua tin nhắn Nhưng nó như luôn vang lên trong tôi không nhỏ, không to, không kịch tính, nhưng đủ làm tôi khựng lại. Một lời kêu cứu bật ra từ đáy tuyệt vọng, sau mười năm dài người bệnh sống cùng những cơn run, những vận động không kiểm soát, và nỗi tủi thân, lo lắng sợ hãi không gọi được thành tên.

Em đến với tôi vì lo âu. Ban đầu chỉ là mất ngủ, hồi hộp, sợ hãi mơ hồ, tim đập nhanh, cảm giác bất an thường trực. Một rối loạn lo âu điển hình — nếu được lắng nghe đủ, nếu được chẩn đoán đúng. Nhưng em đã không may.

Mười năm trước, em được chẩn đoán khác. Thuốc an thần kinh được kê đều đặn, liều tăng dần theo năm tháng. Lo âu thì chưa bao giờ biến mất, nhưng em ngoan ngoãn uống thuốc vì tin rằng “bác sĩ nói vậy là đúng”. Cho đến khi cơ thể bắt đầu phản kháng: môi mím chặt không kiểm soát, lưỡi thè ra, cổ giật nhẹ, tay chân run rẩy. Ban đầu là thoáng qua, rồi thành thường trực. Rối loạn vận động muộn — cái giá nặng nề của một chẩn đoán sai và điều trị sai kéo dài.

Em ngồi trước mặt tôi ( qua clip mẹ em quay) ánh mắt mệt mỏi, giọng nói lạc đi:
“Bác sĩ ơi, con đâu có điên… sao con lại thành ra thế này?”

Tôi lặng người. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không chỉ thấy một ca bệnh. Tôi thấy một cuộc đời bị bẻ cong bởi sai lầm y khoa, bởi sự thiếu thận trọng, và bởi thói quen điều trị dễ dãi: dùng thuốc mạnh cho những nỗi đau tinh thần cần được lắng nghe.

Khi em nghẹn ngào thốt lên:
“Cứu con với bác sĩ ơi…”
tôi biết mình không được phép làm ngơ.

Không phải vì tôi có thể sửa chữa tất cả. Rối loạn vận động muộn là di chứng khó hồi phục. Nhưng ít nhất, tôi có thể trả lại cho em một điều mà em đã bị tước mất suốt mười năm: sự thật. Sự thật rằng em không bị loạn thần. Sự thật rằng lo âu của em đáng được điều trị đúng cách. Và sự thật rằng nỗi đau của em là có thật, không phải do “yếu đuối”.

Tôi giải thích chậm rãi, từng chút một. Tôi thấy em vừa đau, vừa nhẹ nhõm. Đau vì biết những gì mình gánh chịu . Nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có người gọi đúng tên nỗi khổ của em.

Là bác sĩ tâm thần, có những lúc tôi ước giá như chúng ta chậm lại hơn khi kê đơn, lắng nghe lâu hơn trước khi dán nhãn. Bởi có những sai lầm không chỉ để lại tác dụng phụ — mà để lại di chứng cuộc đời.

Ca bệnh ấy với tôi. Như một lời nhắc nhở âm thầm nhưng day dứt:
mỗi toa thuốc không chỉ là điều trị, mà là một cam kết đạo đức.
Và hôm nay, điều người bệnh cần nhất ở Tôi không phải là thuốc, mà là một bác sĩ dám dừng lại và nghe họ kêu cứu.

Buổi đầu tiên của lớp tập huấn : “ Chẩn đoán và điều trị một số rối loạn tâm thần ở trẻ em”.
05/11/2025

Buổi đầu tiên của lớp tập huấn : “ Chẩn đoán và điều trị một số rối loạn tâm thần ở trẻ em”.

Chủ Nhật rảnh tìm báo đọc  nhìn thấy người quen . Người anh – nhân chứng của lịch sửAnh là một trong những người lính từ...
06/10/2025

Chủ Nhật rảnh tìm báo đọc nhìn thấy người quen . Người anh – nhân chứng của lịch sử

Anh là một trong những người lính từng đi qua cuộc chiến tranh biên giới năm 1978 – cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Cam-pu-chia thoát khỏi họa diệt chủng. Vợ chồng Mình cũng có lần được nghe anh kể chuyện về cuộc chiến tranh này. Trong ký ức của anh, những tháng ngày khói lửa nơi biên giới vẫn còn in đậm: những đêm hành quân giữa rừng, những đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, và cả những khoảnh khắc im lặng đến nghẹn lòng sau mỗi trận đánh. Anh ít nói về quá khứ, chỉ kể bằng ánh mắt trầm ngâm và giọng nói nhỏ nhẹ, giản dị như chính con người anh.

Rời quân ngũ, anh trở về Buôn Ma Thuột lập gia đình với đôi bàn tay chai sạn và tấm lòng hiền lành, thật thà. Anh làm nông, ngày hai buổi gắn bó với ruộng rẫy. Chị – người vợ tảo tần – buôn bán ngoài chợ, lúc bán cá, khi bán rau, bán bánh mì. khi nắng gắt cũng như lúc mưa dầm. Hai vợ chồng âm thầm, chịu thương chịu khó, nuôi ba đứa con ăn học thành người. Và rồi, như phần thưởng cho sự nhẫn nại và hy sinh, cả ba đứa con đều bước chân vào ba trường đại học danh giá.

Nhìn anh bây giờ, chẳng ai nghĩ người nông dân lam lũ ấy từng là nhân chứng của một thời oanh liệt. Trong dáng vẻ bình dị ấy là cả một chặng đường đời nhiều thử thách – từ người lính chiến trở về làm nông, từ gian khổ mà vươn lên bằng niềm tin và tình thương của một người cha.

Anh không có huân chương nào lấp lánh, chỉ có đôi mắt hiền, bàn tay nứt nẻ, và một gia đình hạnh phúc – đó chính là phần thưởng quý giá nhất cho một đời người từng đi qua chiến tranh. Anh chính là ĐỖ CHÍ NAM một nhân chứng lịch sử trong câu chuyện sau.

Một ngày của bác sĩ tâm thần không chỉ có thuốc men và hồ sơ bệnh án. Đó là hành trình lắng nghe những giọt nước mắt, xo...
10/09/2025

Một ngày của bác sĩ tâm thần không chỉ có thuốc men và hồ sơ bệnh án. Đó là hành trình lắng nghe những giọt nước mắt, xoa dịu những cơn giận dữ, và nâng đỡ những tâm hồn rạn vỡ. Có lúc mệt mỏi, có lúc nặng trĩu, nhưng cũng có những khoảnh khắc ấm lòng khi thấy bệnh nhân nở một nụ cười sau chuỗi ngày dài tăm tối. Nghề này không nhẹ nhàng, nhưng cho tôi niềm tin rằng: chỉ cần còn được đồng hành, ngày mai của họ sẽ sáng hơn hôm nay.

04/08/2025
Có những ngày, chiếc áo blouse trắng của chúng tôi không chỉ thấm mồ hôi mà còn nhòe máu, nước mắt và cả nỗi đau vô hình...
04/08/2025

Có những ngày, chiếc áo blouse trắng của chúng tôi không chỉ thấm mồ hôi mà còn nhòe máu, nước mắt và cả nỗi đau vô hình.

Đó là một buổi chiều giữa tuần tưởng như yên bình, nhưng trong khoảnh khắc, tiếng la hét vang lên từ buồng bệnh. Một bệnh nhân rối loạn tâm thần bất ngờ kích động dữ dội, lao vào hành hung cả điều dưỡng và bác sĩ . Những vết thương trên cơ thể đồng nghiệp tôi không đau bằng ánh mắt hoang mang, tủi thân của họ sau biến cố.

Chúng tôi là những người chăm sóc cho bệnh nhân tâm thần – những người thường bị xã hội kỳ thị, xa lánh. Nhưng mấy ai biết rằng chính chúng tôi cũng phải đối mặt với nguy hiểm thường trực trong mỗi ca trực, mỗi lần vào buồng bệnh, mỗi cuộc gọi khẩn cấp.

Điều đau lòng là khi sự cố xảy ra, dư luận thường dễ buông lời phán xét. Ít ai hiểu rằng, bệnh nhân tâm thần không có khả năng kiểm soát hành vi, và những hành động ấy đôi khi là hệ quả của một phút bùng phát, chứ không phải cố ý. Nhưng với những người đang ngày đêm chăm sóc họ – sự hy sinh và chịu đựng là điều quá thật.

Chúng tôi không chỉ là bác sĩ hay điều dưỡng. Chúng tôi là người bạn, người thân, là điểm tựa mong manh giữa lý trí và rối loạn, giữa tỉnh thức và mê man. Nhưng đôi khi, chính chúng tôi cũng cần được bảo vệ, được lắng nghe, được thấu hiểu.

Sự việc hôm ấy khiến tôi trằn trọc nhiều đêm. Không phải vì sợ hãi, mà vì câu hỏi đau đáu: “Ai sẽ bảo vệ người bảo vệ bệnh nhân tâm thần?”

Chúng tôi không trách bệnh nhân. Chúng tôi chỉ mong có thêm sự đồng cảm từ xã hội, sự hỗ trợ từ chính sách, sự đầu tư từ hệ thống. Để mỗi bác sĩ, điều dưỡng ở bệnh viện tâm thần không phải làm việc trong nỗi bất an, không phải bước vào ca trực với một lời cầu nguyện thầm lặng: “Mong hôm nay không có chuyện gì…”

Cầu Chúc tất cả chúng ta được bình an và hạnh phúc
21/07/2025

Cầu Chúc tất cả chúng ta được bình an và hạnh phúc

Tôi đã từng rất sợ… khi về chuyên khoa tâm thầnNăm 2012, vì hoàn cảnh gia đình – chồng công tác xa, con còn nhỏ – tôi xi...
28/06/2025

Tôi đã từng rất sợ… khi về chuyên khoa tâm thần

Năm 2012, vì hoàn cảnh gia đình – chồng công tác xa, con còn nhỏ – tôi xin chuyển công tác về gần nhà. Không còn lựa chọn nào khác, tôi nhận về làm ở bệnh viện tâm thần. Thành thật mà nói, tôi rất sợ.

Sợ bệnh nhân. Sợ những hành vi lạ lẫm, tiếng la hét bất chợt. Sợ mình không đủ kiến thức, không đủ kiên nhẫn. Và sợ cả cái ánh mắt của người đời khi nghe tôi nói: “Tôi làm ở bệnh viện tâm thần.”

Tôi từng nghĩ chỉ làm tạm thời, rồi sẽ tìm cơ hội khác. Nhưng rồi tôi bắt đầu lắng nghe – không chỉ lời nói mà cả nỗi đau trong ánh mắt. Tôi bắt đầu hiểu: phía sau những rối loạn là những mảnh đời nhiều tổn thương. Những người từng là cô giáo, kỹ sư, sinh viên… từng có những giấc mơ, rồi vỡ vụn vì những cú sốc tinh thần.

Tôi đi học thêm chuyên khoa. Tôi gắn bó dần, rồi yêu nghề lúc nào không hay. Mỗi lần bệnh nhân cười khi vui, khóc được khi buồn hay đơn giản chỉ là biết nói lời cảm ơn… sau nhiều ngày im lặng là tim tôi ấm lên.

Giờ đây, sau hơn 10 năm, tôi không còn muốn đi đâu nữa. Nơi từng khiến tôi lo sợ, giờ là nơi tôi thấy bình yên nhất. Là bác sĩ tâm thần, tôi học được cách kiên nhẫn, lắng nghe và tin rằng: ai rồi cũng có thể chữa lành, chỉ cần đủ yêu thương và đồng hành.

Address

BV Tâm Thần Tỉnh Đắk Lắk
Buon Me Thuot
630000

Telephone

+84945232427

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác Sĩ Tâm Thần posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share