25/10/2025
Hôm trước mình có nói yêu lịch sử
Cũng không phải ngẫu nhiên sau 10 năm rồi mình lại đi hiến máu
Mình hiến lần 2 sau năm sinh viên đó
Bẵng đi 1 thời gian mình đã đôi lần muốn đi nhưng 1m lại lười, ngại
Nhưng lần này có dịp đi mình lại thấy mỗi lần cho đi làm lòng mình thấy ấm
Mình cũng không rõ sẽ đi đâu nhưng mình thấy cá nhân nhỏ góp phần cho 1 j đó lớn hơn
Nên cảm giác làm j đó tốt không phải khoe khoang hay vụ lợi làm con người mình nhận được lợi lộc bao nhiêu, lợi lộc tự mình cảm nhận
Thế hôm nay con người mình lại rõ ra 1 tí mình không là duy nhất theo suy nghĩ cũ, nhưng là nhỏ bé với nhiều người ngoài kia đang cho đi thật nhiều
Mấy hôm nay mình lại lười viết, mặc dù đây là công việc mình thích nói viết, có khi nào mình nghĩ quá nhiều vì mình nhỏ bé nên viết để làm j nhưng từ nay hứa với lòng vì là niềm vui vì là mong muốn không cần ai hiểu trừ mình nhưng đó là niềm vui chính đáng thì hay duy trì vì trong mình dịch chuyển những suy nghĩ nếu không thì như thế nào nếu về với con người cũ ù lì, trì hoãn
Và bài viết thật lộn xộn lúc đêm với hàng mớ suy nghĩ quẩn quanh rằng liệu mình có cần phải nghĩ quá nhiều? Thực tế không cần, bởi vì nghĩ nhiều làm lại chẳng bao nhiêu? Điều j tốt hãy làm,bỏ đi những ích kỉ nhỏ nhen để viết, cảm nhận nhiều hơn
Qua mình đi hiến về, mới hiểu rõ bản thân mình sợ kim nhưng sợ k có nghĩa không làm được, ngồi đó 1 chút cũng xong đó thôi, sợ nào tồn tại lâu, chỉ có cảm xúc đó theo mình để mình nhận ra " à hiến máu không đáng sợ, mũi kim kia là gì đâu" _