07/01/2020
Tôi sẽ kể cho bạn về một mùi hương khiến tôi bối rối, mùi hương khiến bản năng lấn át lí trí, để dũng cảm bước tới trước mặt cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đó trò chuyện, vì muốn được làm quen, và hơn bao giờ hết, muốn được hít hà mùi hương đó thật lâu, muốn nó ngấm dần dần trong tiềm thức của tôi...
Tôi, một người đàn ông 25t và vẫn độc hành trên con đường tìm bạn đời, tôi sống đơn giản, phóng khoáng và có vẻ như không quan tâm nhiều đến nước hoa. Có lẽ tôi cũng ít khi dùng tới chúng, và hôm nay, thật trớ trêu khi lại lên đây kể về một mùi hương nước hoa dành cho nữ. Bạn đừng hỏi tôi về các nốt hương của nó, hay hỏi nó là thuộc nhóm hương nào, tôi mù kiến thức về những thứ tinh tế, khoa học hàn lâm lắm, tôi chỉ mang cái cảm xúc lẫn lộn hiện giờ để viết vài dòng lan man vậy thôi.
Tôi yêu ngay lần đầu uh? Hay là chỉ đơn giản yêu mùi hương đó. Ah, đó là Narciso Poudree, tôi cố gắng ngửi hết các mùi hương ở tiệm nước hoa quen thuộc, gắng nhớ lại mùi hương đó trong tâm trí...
Là em, cô gái đáng yêu, ngồi trên chiếc ghế dừng chân ở công viên 23 tháng 9, mặc chiếc váy roan trắng mỏng manh, vén nhẹ tóc ở bên tai, mùi hương đó, Narciso Poudree, khiến người đàn ông đi ngang qua đường như tôi phải đứng lại, bất giác chẳng nói được gì. Là hương thơm của hoa hồng bulgary, hương thơm của gỗ tuyết tùng, hay là mùi phấn xen lẫn xạ hương. Những note hương tìm kiếm về nó trên mạng chỉ làm cho một người mù mờ về nước hoa như tôi thêm rối bời mà thôi. Có lẽ lúc đó, tôi chỉ cảm nhận được hương thơm của một tâm hồn trong trẻo, hương thơm của một người con gái tôi hằng mơ, nhẹ nhàng vừa đủ, cuốn hút vừa đủ, và sâu lắng chạm tới cảm xúc của bản thân mình. Và khi em khẽ cười, cười vì sự ngốc nghếch, ngờ nghệch bởi những câu hỏi làm quen vô vị, ngô nghê của tôi, tôi đã biết gần 25 năm qua tôi đang đi tìm kiếm điều gì rồi...