04/07/2026
Nhiều bệnh nhân vui lắm. Đi khám thì rất chịu khó, nói gì cũng gật gù đồng ý. Nhưng khi về nhà lại chứng nào tật nấy. Ăn uống thì không kiêng khem, thích gì ăn nấy. Tối thì ôm điện thoại thức khuya, ngủ nghỉ thất thường. Làm thì việc quá sức, căng thẳng, lo nghĩ đủ điều. Đến khi uống thuốc mãi không thấy đỡ thì lại bảo thuốc không hay, thầy không giỏi. Thật ra, thuốc chỉ là một phần. Quan trọng hơn là chính mình có chịu thay đổi hay không.
Cụ Cát Hồng có câu: "Chính khí tồn nội, tà bất khả can." Khi nguyên khí đầy đủ, khí huyết điều hòa thì cơ thể sẽ có sức chống đỡ với bệnh tật. Nhưng nếu ngày nào cũng tự làm hao tổn sức khỏe bằng những thói quen xấu thì thuốc tốt đến mấy cũng rất khó phát huy tác dụng. Tôi vẫn hay nói với bệnh nhân rằng, thầy thuốc chỉ là người đồng hành. Thuốc chỉ giúp cơ thể có thêm điều kiện để hồi phục. Còn hồi phục được đến đâu thì phần lớn vẫn phụ thuộc vào chính người bệnh. Một toa thuốc có thể giúp giảm đau, giảm bệnh. Nhưng một lối sống đúng với thể trạng mới là thứ giúp giữ sức khỏe lâu dài.
Chúng ta cần ăn vừa đủ để tỳ vị không phải làm việc quá sức. Ngủ sớm để cơ thể có thời gian phục hồi. Làm việc phải biết nghỉ ngơi. Giữ cho tâm mình bớt nóng giận, bớt lo âu. Những điều tưởng đơn giản ấy lại chính là những vị thuốc tốt nhất, mà ai cũng có thể tự dùng mỗi ngày.
Hành nghề, điều tôi mong nhất là gặp những người bệnh sẵn sàng cùng mình cố gắng. Tôi khám bệnh kê đơn 1 phần, người bệnh giữ gìn 9 phần. Khi cả hai cùng đồng lòng thì kết quả điều trị mới thực sự bền vững.
Vì vậy, mọi người hãy cố gắng giữ nguyên khí của mình, thay đổi những thói quen không tốt cho bản thân. Giữ được vậy là đã giữ được cái gốc của sức khỏe rồi. Gốc còn vững thì cây sẽ còn xanh. Gốc đã suy thì thuốc quý đến đâu cũng chỉ giúp được một phần mà thôi.
Đà nẵng ngày lành.
Nhân ngày bệnh nhân cũ tới khám!