03/07/2019
Tôi sinh ra và lớn lên nơi phố thị phồn hoa. Nơi đất chật, người đông. Tôi bon chen từ nhỏ, tiếp xúc với đa số loại người. Từ dân anh chị cho tới công viên chức. Trớ trêu, những người giang hồ mà bố mẹ tôi hay nói, lại là những người hay giúp đỡ tôi, lo cho tôi nhiều thứ. Nhìn vào thì họ khiến ai cũng phải khiếp sợ, những vết sẹo, hình xăm vằn vện kín cả người, nhưng với tôi đó lại là ấn tượng k thể phai. Tôi bắt đầu tìm hiểu và đam mê những vết mực trên cơ thể từ lúc đó, mỗi hình xăm k đơn giản là đẹp. Mà là cả một câu chuyện, có vui có buồn mà tôi và mọi người cất giấu vào đó. Dần dần, tôi chọn con đường đi theo nghệ thuật xăm mình. Bỏ mặc cả lời khuyên của người thân. Tôi muốn chứng minh cho xã hội thấy được rằng, Ai cũng có cuộc sống riêng, đâu phải vẻ ngoài họ xăm trổ là con người họ xấu xa bẩn thỉu như các bạn nghĩ. Mong rằng mọi người sẽ nhìn sâu hơn và quan niệm tốt hơn về chúng tôi .