27/02/2026
Một chút trải lòng của bác sỹ Trí Chi nhân ngày thầy thuốc Việt Nam 27/2 😍
Qua đây, Phòng khám Bác sỹ Trí Chi thông báo chiều nay phòng khám nghỉ lễ.
Ngày mai hoạt động lại theo lịch khám cuối tuần
Sáng: 9h-11h30. Chiều 15h-18h
Sđt đặt lịch : 0349790854/081 9699758
Bài viết dự thi “45 năm ánh sáng từ trái tim” hướng đến kỷ niệm 45 năm khánh thành bệnh viện (9/9/1981- 9/9/2026).
Mã số: 45-21
BỆNH VIỆN, TÌNH YÊU VÀ TUỔI TRẺ: KHI NHỊP ĐẬP TRÁI TIM TÌM THẤY BẾN ĐỖ
Trong dòng chảy 45 năm lịch sử của Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cu Ba Đồng Hới, có những viên gạch được xây nên từ mồ hôi, có những thành tựu được viết bằng trí tuệ, và cũng có những câu chuyện được dệt nên từ tình yêu.
Tôi xin được kể về hành trình của hai bác sĩ – một câu chuyện bắt đầu từ hành lang trường Y bỡ ngỡ và nở hoa rực rỡ ngay dưới mái nhà chung mà chúng ta đang hằng ngày cống hiến.
Ngược dòng thời gian về mười mấy năm trước, tại mảnh đất Cố đô Huế trầm mặc, tôi khi ấy còn là cô sinh viên Y3 bỡ ngỡ với những ca lâm sàng đầu đời. Giữa hành lang bệnh viện, tôi gặp anh – chàng bác sĩ Nội trú với vóc dáng nhỏ bé và gương mặt hiền hậu. Anh là người anh khóa trên tận tâm, kiên nhẫn hướng dẫn tôi từng cách làm bệnh án, nhiệt tình tìm tài liệu giúp tôi trước mỗi kỳ thi học kỳ. Sự tử tế của anh dành cho bệnh nhân và sự nhiệt thành dành cho cô em khóa dưới đã gieo vào lòng tôi những hạt mầm đầu tiên về lòng yêu nghề và sự thấu cảm.
Năm Y6, khi cánh cửa tốt nghiệp mở ra, ba mẹ mong muốn tôi trở về làm việc tại một bệnh viện huyện gần nhà – một lựa chọn bình yên và gần gũi gia đình. Tôi đã định gật đầu với sự an bài ấy, cho đến khi một lần ngồi lại cùng anh để kể cho anh nghe những dự định sau khi ra trường.
Bằng sự chân thành, anh kể về Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cu Ba Đồng Hới với ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Anh nói về một biểu tượng của tình hữu nghị quốc tế, về môi trường làm việc chuyên nghiệp, nơi những người trẻ được dấn thân và cống hiến hết mình. Chính niềm tin mãnh liệt từ anh đã tiếp thêm sức mạnh để tôi từ bỏ sự ổn định định sẵn để cùng anh về đây. Đó không chỉ là chọn một nơi làm việc, mà là chọn một lý tưởng chung để tình cảm anh em năm nào chính thức kết thành tình yêu đôi lứa dưới mái nhà Việt Nam – Cu Ba Đồng Hới.
Hành trình của chúng tôi cứ thế trôi đi, cho đến những tháng ngày không thể quên của năm 2021 – khi đại dịch COVID-19 bùng phát dữ dội nhất. Lúc đó tôi đang trong thời gian nỗ lực ôn thi Thạc sĩ Dinh dưỡng của Đại học Y Hà Nội, con nhỏ mới 3 tuổi phải gửi về quê cho ông bà chăm sóc. Giữa lúc lòng tôi chông chênh nhất vì áp lực thi cử và nỗi nhớ con, anh cùng đoàn y bác sĩ của bệnh viện đã đồng lòng viết đơn tình nguyện vào tâm dịch Sài Gòn.
Giây phút nhìn thấy hình ảnh anh qua màn hình điện thoại, tim tôi như thắt lại vì xúc động. Giữa hàng quân chi viện của bệnh viện mình, người bác sĩ nhỏ bé của tôi ngồi lọt thỏm trong bộ đồ bảo hộ trắng muốt, gương mặt hiền hậu ấy nhòe đi sau lớp kính mờ hơi sương, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định lạ thường khi hướng về phương Nam xa xôi. Nhìn anh sát cánh bên các đồng nghiệp – những "chiến binh áo trắng" can trường của ngôi nhà Việt Nam – Cu Ba, tôi bỗng thấy mọi nỗi niềm cá nhân trở nên nhỏ bé. Nước mắt tôi rơi, không phải vì trách móc, mà vì sự khâm phục tinh thần quả cảm của anh và các đồng nghiệp. Tôi hiểu rằng, yêu anh là yêu cả lý tưởng cứu người cao đẹp mà anh đang mang theo. Giữa lòng Hà Nội cô đơn, tôi tự nhủ mình phải nỗ lực học tập gấp bội để xứng đáng với sự dấn thân của anh nơi chiến tuyến.
Trở về sau sóng gió, cuộc sống của hai bác sĩ trẻ lại tiếp diễn với những nhịp điệu hối hả. Anh trở lại với công việc của một bác sĩ Tim mạch can thiệp, còn tôi tiếp tục sứ mệnh của một bác sĩ Dinh dưỡng. Anh luôn được bệnh nhân tin yêu bởi bản tính hiền lành và cách anh quan tâm, lắng nghe nỗi đau của họ như người thân ruột thịt. Có những đêm tiếng chuông điện thoại xé toạc không gian lúc 2, 3 giờ sáng, tôi lặng lẽ nhìn dáng anh vội vàng rời căn phòng ngủ để lao vào bệnh viện theo những ca can thiệp cấp cứu mà thấy thương anh lắm.
Đã có lúc tôi xót xa đến mức "giận" anh. Giận vì sau một đêm trắng thức bên bàn can thiệp, anh lại bỏ qua bữa sáng vợ chuẩn bị, quên cả chăm sóc bản thân để ở lại khoa theo dõi bệnh nhân cấp cứu đêm qua và thăm khám kỹ cho từng người bệnh mới. Anh dường như không có khái niệm "ra trực", thường trở về nhà rất muộn, khi chắc chắn bệnh nhân của mình “ổn định”mới yên tâm bước chân rời khỏi bệnh viện. Nhưng rồi, khi thấy anh bước vào nhà với nụ cười hiền, hào hứng kể về một ca bệnh vừa vượt qua cửa tử, mọi giận hờn trong tôi đều tan biến. Nhìn cách anh miệt mài đọc sách mỗi đêm vì sợ kiến thức lạc hậu sẽ thiệt thòi cho bệnh nhân, tôi tự nhắc mình không được phép ngừng cố gắng. Sự tận tụy của anh chính là kim chỉ nam giúp tôi nỗ lực học hỏi nhiều hơn để xây dựng những phác đồ dinh dưỡng tốt nhất hỗ trợ cho những "trái tim" mà anh đang bảo vệ.
Năm nay, ngôi nhà bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cu Ba Đồng Hới bước sang tuổi 45, tôi cũng chợt nhận ra tuổi thanh xuân của chúng tôi đã gắn liền với từng nhịp thở của bệnh viện. Thời gian anh dành cho bệnh nhân, thời gian chúng tôi ở viện đôi khi còn nhiều hơn ở nhà. Những bữa cơm gia đình trễ muộn thường biến thành những buổi trao đổi chuyên môn say mê, nơi "Tim mạch" và "Dinh dưỡng" hòa chung một mục đích sống. Vì yêu nhau, chúng tôi yêu thêm từng dãy hành lang, từng góc nhỏ của bệnh viện; và vì yêu bệnh viện, tổ ấm của chúng tôi càng thêm vững chãi.
Tôi tin rằng tình yêu trong ngành Y không làm đôi chân ta mỏi, mà chính là đôi cánh giúp ta bay xa. Khi chúng ta coi bệnh viện là Nhà, mỗi đêm trực trắng hay những bữa cơm muộn không còn là gánh nặng, mà là một nốt nhạc trong bản giao hưởng của sự sống. Gia đình nhỏ của chúng tôi xin nguyện gửi trọn nhiệt huyết thanh xuân vào hành trình 45 năm ánh sáng từ trái tim của bệnh viện, cùng nhau nuôi dưỡng hạnh phúc ngay dưới mái nhà chung Việt Nam – Cu Ba thân thương này.
Bởi vì với chúng tôi, Bệnh viện chính là Nhà – Và tình yêu chính là Ánh sáng dẫn lối trái tim mình.
Ảnh: đôi vợ chồng do tác giả cung cấp