Love my bad skin

Love my bad skin tiếp tục học
(1)

09/06/2026
08/06/2026
07/06/2026

🥹 BA LAN: TRẢ GIÁ ĐẮT, BỊ TRỤC XUẤT VÀ CẤM VÀO CHÂU ÂU 5 NĂM CHỈ VÌ CÂU TRỘM MỘT CON CÁ TRÊ 🚨

Một bài học xương máu và đắt giá vừa xảy ra tại thủ đô Warsaw, chứng minh cho thế giới thấy bộ ngắt mạch an ninh và tinh thần thượng tôn pháp luật của chính quyền Ba Lan nghiêm khắc đến mức nào. Theo báo cáo dữ liệu hành pháp cập nhật ngày 06/06/2026, một công dân nước ngoài đã bị tước tư cách cư trú, áp giải ra biên giới trục xuất và nhận lệnh cấm cửa vĩnh viễn khỏi toàn bộ châu Âu trong nửa thập kỷ chỉ vì một hành vi phá hoại môi trường tự nhiên.

🐟 CHI TIẾT VỤ TRỘM CÁ GÂY PHẪN NỘ VÀ SẮC LỆNH "BÀN TAY SẮT" CỦA BIÊN PHÒNG BA LAN:

🐟 Bắt Trộm Con Cá Trê Khổng Lồ 20 Năm Tuổi Giữa Hồ Điều Hòa
Nghi phạm được xác định là một người đàn ông Ukraine, 57 tuổi, đang sinh sống tại Warsaw. Sự việc kích hoạt làn sóng phẫn nộ vĩ mô trong dư luận bắt đầu vào cuối tháng 5/2026 tại hồ điều hòa Balaton thuộc khu Gocław, thủ đô Warsaw.

Người đàn ông này đã thuê một chiếc xe đạp nước ra giữa hồ câu và giật được một con cá trê khổng lồ dài tới 1m82, nặng khoảng 20kg. Đây không phải là một con cá thông thường, mà là "linh vật huyền thoại" đã sinh sống và gắn bó với hệ sinh thái của chiếc hồ này hơn hai thập kỷ, được cư dân quanh vùng vô cùng yêu mến và bảo vệ.

Mặc dù những người đi dạo xung quanh liên tục lớn tiếng cảnh báo, ngăn cản rằng đây là khu vực cấm và hành vi này là hoàn toàn bất hợp pháp, ông ta vẫn bỏ ngoài tai. Người đàn ông lôi con cá còn sống lên bờ, nhét thẳng vào cốp xe ô tô đóng kín không có nước rồi ung dung chở về nhà.

⛓️ Lĩnh Trọn 2 Tội Danh Và Lệnh Trục Xuất Khẩn Cấp Ra Biên Giới
Hình ảnh và video quay lại cảnh bắt trộm cá trê lan truyền với tốc độ chóng mặt trên màng lưới mạng xã hội. Đến ngày 02/06/2026, các trinh sát thuộc cảnh sát quận Praga-Południe đã nhanh chóng lần theo dấu vết, ập vào bắt giữ nghi phạm. Viện kiểm sát đã hoàn tất hồ sơ truy tố đối tượng với hai tội danh nghiêm trọng.

Đầu tiên là tội vi phạm Luật đánh bắt thủy sản do câu cá bằng phương tiện thủy tự chế và cố tình đánh bắt trong mùa cấm (mùa cá đẻ từ tháng 1 đến hết ngày 31/5). Tiếp theo là tội hành hạ động vật vì hành vi vận chuyển động vật thủy sinh còn sống trong môi trường khô cạn không có nước, gây ngạt thở và đau đớn cho con vật.

Nhận thấy hành vi này mang tính chất thách thức dư luận và xâm hại nghiêm trọng đến môi trường sống của người bản địa, cảnh sát đã chuyển giao khẩn cấp hồ sơ sang Lực lượng Biên phòng Ba Lan. Cơ quan chức năng đánh giá đối tượng là nhân tố "đe dọa đến trật tự công cộng".

Bộ ngắt mạch hành chính lập tức được kích hoạt kịch khung. Đến ngày 05/06/2026, người đàn ông này đã bị cảnh sát áp giải thẳng ra cửa khẩu Dorohusk, tống xuất qua biên giới Ukraine kèm theo hình phạt phụ: Cấm nhập cảnh vào toàn bộ 29 quốc gia thuộc khối Schengen trong vòng 5 năm.

📊 Chiến Dịch "Quét Sạch Sai Số": Ba Lan Không Dung Túng Cho Tội Vặt
Sự việc câu trộm một con cá trê dẫn đến án trục xuất vĩ mô không phải là ngẫu nhiên, mà là minh chứng cho một chiến dịch siết chặt quản lý cư trú đang được thực thi cực kỳ nghiêm túc tại quốc gia Đông Âu này.

Tính từ tháng 9/2025 đến tháng 5/2026, lực lượng an ninh Ba Lan đã trục xuất tổng cộng khoảng 8.000 người nước ngoài vi phạm pháp luật, phần lớn đến từ các quốc gia thuộc khối Liên Xô cũ như Georgia, Nga, Armenia và Ukraine.

Các màng lọc pháp lý của Ba Lan hiện nay quy định rằng lệnh trục xuất và cấm cửa không chỉ dành riêng cho tội phạm hình sự nguy hiểm. Ngay cả những hành vi vi phạm trật tự công cộng có tính hệ thống như vi phạm giao thông nhiều lần, say rượu bia gây gổ, phá hoại cảnh quan, hoặc trộm cắp vặt trong siêu thị... cũng đều bị tước thị thực và trục xuất không khoan hồng.

Đây là bài học đắt giá cho bất kỳ ai đang đi học tập, lao động hay định cư tại nước ngoài: Hãy luôn thượng tôn pháp luật bản xứ, tôn trọng môi trường và văn hóa của người dân sở tại từ những điều nhỏ nhất để bảo vệ bộ ngắt mạch an toàn cho chính tương lai của mình.

06/06/2026

[FUII] Làm cung nữ đến năm thứ ba, đêm ấy, Hoàng thượng lật thẻ bài của ta.

Ba tháng sau, ta có th /a/ i.

Hoàng hậu ban cho ta một bầu rượu:

“Uống đi, bản cung giữ lại toàn thây cho ngươi.”

Ta nâng bầu rượu lên, uống cạn một hơi.

Đêm đó, ta “chết”, bị cuốn trong một tấm chiếu rơm rồi khiêng ra khỏi cửa cung.

Ta bị đưa đến bãi tha ma ngoài thành. Người giữ mộ lặng lẽ ký tên.

Hắn tháo đấu lạp xuống, để lộ gương mặt giống ta đến năm phần.

“Đi đi, tam muội, cha nương đang đợi muội về nhà.”

Ngày hôm sau có người đến nghiệm x / á / c, trong chiếu rơm chỉ còn lại một bộ y phục trống không.

01

Hoàng hậu đoan trang ngồi ngay ngắn trong chính điện Phượng Nghi cung, trên bàn đặt một bầu rượu.

Mặt bàn gỗ lê vàng được lau đến mức có thể soi rõ bóng người. Bầu rượu bằng sứ xanh, miệng bầu hướng về phía ta.

“Thẩm Hành, ngươi vào cung mấy năm rồi?”

“Bẩm nương nương, ba năm.”

“Ba năm.” Nàng lặp lại một lần nữa, ngữ khí tựa như đang đếm một con số.

“Bản cung nghe nói, ngươi đã có th /a/ i.”

Ta không đáp lời.

Trong điện chỉ có hai người. Tôn ma ma bên cạnh nàng canh giữ ngoài cửa, đuổi hết thảy cung nhân đi.

Trận thế này, tuyệt chẳng phải đến để báo hỷ.

Hoàng hậu khẽ nâng cằm, ra hiệu về phía bầu rượu.

“Uống đi, bản cung sẽ giữ lại toàn thây cho ngươi.”

Ta nhìn bầu rượu ấy.

Trên thân bầu sứ xanh vẽ một cành hồng mai, sắc đỏ thắm đượm. Màu son được tô rất đầy, từ xa trông như những giọt má0 đọng trên đầu cành.

Ta không chạy.

Cũng không khóc.

Lại càng không cầu xin.

Ta chỉ hỏi một câu:

“Nương nương, chén rượu này là ý của người, hay là chủ ý của kẻ khác?”

Ngón tay của Hoàng hậu khựng lại.

Chỉ trong thoáng chốc.

Nàng không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt như đang nhìn một vật đã chết.

Ta đưa tay, nâng bầu rượu lên.

Thân bầu lạnh ngắt.

Rượu rót vào chén, trong vắt như nước, thoang thoảng mùi hạnh nhân đắng.

Nhưng ta không dùng chén.

Ta kề thẳng miệng bầu lên môi, từng ngụm từng ngụm uống cạn.

Dòng rượu trôi xuống cổ họng, mang theo cảm giác tê dại âm ỉ.

Uống xong.

Ta đặt chiếc bầu rỗng trở lại mặt bàn. Đáy bầu chạm bàn, phát ra một tiếng “cạch” khẽ vang.

Hoàng hậu nhìn ta, hồi lâu không nói.

Cuối cùng nàng cất lời:

“Ngươi quả thực cứng cỏi hơn bản cung tưởng.”

Ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, chỉ cảm thấy một cơn choáng váng từ sau gáy lan dần lên trước.

Đầu tiên là đầu gối mềm nhũn.

Sau đó là thắt lưng.

Lúc thân thể ta ngã về phía trước, thoáng thấy Hoàng hậu nghiêng đầu.

Dường như nàng muốn nhìn rõ dáng vẻ ta ngã xuống đất.

Ta ngã nhào về phía trước, thoáng thấy Hoàng hậu nghiêng đầu đi, dường như không muốn nhìn cảnh ta đổ xuống.

Tôn ma ma đẩy cửa bước vào, đôi hài vải giẫm trên nền gạch mà chẳng phát ra tiếng động nào.

“Nương nương, người đã tắt thở rồi.”

“Cuốn lại, khiêng ra ngoài. Đừng để kinh động kẻ khác.”

“Vâng.”

Ta bị cuốn trong một tấm chiếu rơm.

Chiếu đã cũ, mép chiếu sờn rách, phảng phất mùi mốc mục.

Hai người khiêng ta đi bằng cửa sau. Suốt dọc đường không một ai lên tiếng.

Tường cung cao ngất, ánh trăng chẳng lọt được vào trong chiếu, tối tăm như đang đi dưới lòng đất.

Ta nhắm mắt, âm thầm đếm số bước chân của họ.

Ba trăm hai mươi bước, ra khỏi nội cung.

Năm trăm bước, qua khỏi ngõ hẹp.

Bảy trăm bước, đến cổng cung.

Có người kiểm tra.

“Là người của cung nào?”

“Phượng Nghi cung. Một cung nữ phạm tội, nương nương đã truyền xử trí rồi.”

Tên thái giám lật một góc chiếu lên, đại khái là nhìn qua mặt ta một lượt.

“Đi đi.”

Ra khỏi cổng cung, gió đêm lùa vào qua những khe hở của tấm chiếu, lạnh đến mức khiến ta suýt hắt hơi.

Ta cố nhịn, không nhúc nhích lấy một cái.

Không biết đã đi bao lâu, mặt đường từ gạch đá biến thành đất bùn, gập ghềnh chòng chành như đang đi trên bờ ruộng.

Rồi họ dừng lại.

“Đến rồi.”

Có người ký nhận.

Tiếng bút lông sột soạt trên giấy vang lên rõ ràng trong đêm.

Sau đó, hai người khiêng ta đặt xuống đất rồi rời đi. Tiếng bước chân dần dần xa khuất.

Bốn bề lặng ngắt.

Tiếng côn trùng rả rích vọng lên từ đám cỏ dại, xa xa còn có tiếng cú mèo kêu vang.

Có người kéo tấm chiếu rơm ra.

Ta mở mắt.

Dưới ánh trăng đứng một người.

Người ấy đội đấu lạp, mặc áo vải thô ngắn, trong tay cầm một cây bút trọc.

Hắn đưa tay tháo đấu lạp xuống.

Để lộ một gương mặt có năm phần giống ta.

Lông mày thô hơn đôi chút, cằm vuông hơn vài phần, môi khô nứt nẻ, trông như đã dãi dầu nơi đồng nội rất lâu.

“Đi thôi, tam muội.”

Giọng hắn khàn đặc.

“Cha nương đang đợi muội về nhà.”

02

Chuyện của ba năm trước, ta nhớ rất rõ.

Mùa xuân năm ấy, trong huyện có người đến tuyển cung nữ. Phàm nhà nào có nữ nhi từ mười ba đến mười sáu tuổi đều phải ghi danh.

Năm ấy ta vừa tròn mười lăm.

Cha ở trong bếp lò suốt một đêm không ra ngoài.

Nương đem cây vải tốt duy nhất trong nhà ra, thức trắng đêm may cho ta một bộ y phục mới.

Nhị ca Thẩm Bách đứng nơi cổng viện hút thuốc lá sợi. Tàn thuốc lập lòe sáng tắt, hắn không nói một lời.

Đến khi trời sáng, cha bước ra khỏi bếp.

Trên mặt còn vương tro bụi, vành mắt đỏ hoe.

Ông bước đến trước mặt ta.

“Hành nha đầu.”

“Vâng.”

“Hãy nhớ đường về nhà.”

Ta gật đầu.

Khi ấy ta không hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, chỉ cho rằng cha không nỡ xa con.

Mãi về sau vào cung, ta mới hiểu.

Đường đi vào cung có muôn vàn lối.

Nhưng đường trở ra, một lối cũng không có.

Ta bị phân đến Giặt Y phòng.

Giặt Y phòng nằm ở góc tây bắc hoàng thành, là nơi chẳng ai muốn đến.

Mùa hạ oi bức ngột ngạt, mùa đông ẩm lạnh thấu xương. Hai bàn tay ngày ngày ngâm trong nước kiềm, da thịt b**g tróc từng lớp.

Ta không than vãn, giao việc gì thì làm việc ấy.

Lưu cô cô quản sự thấy ta thật thà chăm chỉ, thỉnh thoảng còn chia cho ta thêm một cái màn thầu.

Cứ như vậy, hai năm lặng lẽ trôi qua.

Năm thứ ba sau khi vào cung, vừa sang xuân, chưởng sự thái giám hầu cận ngự tiền đến Giặt Y phòng tuyển người.

Nghe nói tẩm điện của Hoàng thượng đang thiếu một cung nữ chuyên dâng trà rót nước, yêu cầu dung mạo đoan chính, tay chân sạch sẽ nhanh nhẹn.

Lưu cô cô đẩy ta lên trước.

“Con bé này an phận, lại khéo tay.”

Thế là ta được đưa đến Càn Thanh cung.

Quy củ nơi ngự tiền nghiêm ngặt hơn Giặt Y phòng gấp trăm lần.

Đi đứng không được phát ra tiếng động, rót trà không được để sót một giọt, nói chuyện không được quá mười chữ.

Ta mất mười ngày mới học thuộc hết mọi quy củ.

Chưởng sự thái giám họ Triệu, ngoài năm mươi tuổi, nhìn người chưa bao giờ buồn nhấc mí mắt.

Ông ta chỉ nói một câu:

“Cũng tạm được, giữ lại đi.”

Từ đó, ta bắt đầu hầu việc tại Càn Thanh cung.

Ta từng gặp Hoàng thượng vài lần.

Nhưng đều đứng từ xa nhìn, không thấy rõ dung mạo.

Chỉ biết người còn trẻ, bước chân rất nhanh, lúc phê tấu chương không thích có ai đứng bên cạnh.

Đêm ấy, ta trực đêm tại thiên điện, thay cho một cung nữ đang bị bệnh.

Triệu công công bước vào, nói một câu:

“Thẩm Hành, đêm nay Hoàng thượng lật thẻ bài của ngươi.”

Ta đứng sững tại chỗ.

“Không hiểu sao? Mau qua hầu giá.”

Ta hiểu rồi.

Chuyện đêm ấy, ta không muốn nhắc lại quá nhiều.

Chỉ nhớ trong tẩm điện đốt An Tức hương, khói hương dày đặc, ngột ngạt đến mức khiến người ta choáng váng.

Đến lúc trời sáng, Hoàng thượng đã rời đi.

Trên chăn đệm còn lưu lại một nếp gấp ngay ngắn, như thể có người cố ý vuốt phẳng lại.

Triệu công công vào thu dọn, liếc nhìn ta một cái.

“Trở về làm việc đi, đừng phô trương.”

Ta quay lại thiên điện.

Không có ban thưởng.

Không có tấn phong.

Cũng không một ai nhắc đến chuyện ấy.

Tựa như đêm hôm đó chưa từng xảy ra.

Một tháng sau, ta bắt đầu buồn nôn.

Sáng sớm hôm ấy, lúc dâng trà, vừa ngửi thấy mùi lá trà, ta đã suýt nôn ngay trên án thư của Hoàng thượng.

Triệu công công kéo ta ra ngoài.

“Ngươi làm sao vậy?”

“Có lẽ thức ăn tối qua không sạch sẽ.”

Ông ta nhìn ta chằm chằm một lúc, rồi truyền gọi thái y.

Thái y bắt mạch xong, thu tay lại, nhưng không nói gì ngay tại chỗ.

Ông kéo Triệu công công sang một bên, hai người thì thầm hồi lâu.

Lúc trở lại, sắc mặt Triệu công công vô cùng khó coi.

“Ngươi có th /a/ i rồi.”

Ba chữ ấy như ba hòn đá lớn ném xuống mặt hồ.

“Chuyện này, tự ngươi biết là được.”

Nói xong, Triệu công công quay người định đi.

Ta gọi ông lại.

“Công công, người đang truyền lời cho ai?”

Ông dừng bước, nhưng không quay đầu.

“Ngươi tự suy nghĩ đi.”

Rồi ông ta bỏ đi.

Ta đứng dưới mái hiên.

Gió xuân thổi qua hành lang dài của cung điện, lạnh đến mức khiến sắc mặt ta tái nhợt. Ta đặt tay lên bụng mình, hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn.

05/06/2026

[full] Năm ta mười tuổi, mẫu thân để lại một di mệnh vô cùng kỳ lạ.

“Lệnh Nhàn, sau khi nương đi rồi, con hãy đến nhà cuối cùng trong ngõ Ngô Đồng để mài mực, một ngày cũng không được gián đoạn.”

Ta là thứ nữ của phủ tướng quân, dù không được sủng ái, cũng đâu đến mức phải đi làm nha hoàn cho người ta?

Nhưng bà cứ lặp đi lặp lại đúng một câu:

“Đừng hỏi nhiều, cứ làm theo là được.”

Ta từng hận bà.

Dù sao đích tỷ của ta mặc vàng đeo bạc, còn từ nhỏ ta ngay cả một bộ y phục tử tế cũng chẳng có.

Bà thì hay rồi, trước lúc ch/ ế/ t còn tìm cho ta một việc mài mực.

Ta đã mài mực cho lão nhân ở ngõ Ngô Đồng suốt năm năm.

Thỉnh thoảng có người đến tìm ông, nói nhỏ vài câu rồi rời đi.

Ông chưa từng giải thích những người đó là ai, ta cũng chưa từng hỏi.

Năm mười lăm tuổi, chủ mẫu muốn ta làm nền cho đích tỷ, đưa cả ta cùng đi tham gia tuyển phi cho thái tử.

Ngày tuyển phi của thái tử, cuối cùng ta mới hiểu thâm ý năm xưa của mẫu thân.

1

Ngày thái tử tuyển phi, trời còn chưa sáng ta đã bị gọi dậy.

Ta là thứ nữ của phủ Trấn Nam tướng quân. Trong phủ này, thứ nữ còn chẳng bằng một nha hoàn có thể diện.

Khi xe ngựa rời phủ tướng quân, đích mẫu Thẩm phu nhân nắm tay ta dặn dò:

“Lệnh Nhàn, đến điện rồi thì ít nói thôi.

Con là thứ nữ, đừng cướp mất hào quang của tỷ tỷ con.”

Đích tỷ Thẩm Chiêu Ninh ngồi trong chiếc xe ngựa đầu tiên.

Nàng mặc gấm Thục, thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng, trên đầu cài trâm phượng điểm thúy.

Ta mặc bộ y phục cũ do đích mẫu ban cho, màu nhạt, ngay cả một đóa hoa cũng không có.

Đó chính là mục đích bà ta để ta đến đây. Một muội muội thứ xuất đứng bên cạnh, càng làm nổi bật vẻ đoan trang, cao quý của tỷ tỷ đích xuất.

Hơn ba trăm cô nương quỳ trong điện Thái Hòa, đông nghịt một mảng.

Đến lượt Thẩm Chiêu Ninh, nàng chậm rãi bước lên, hành một lễ cung đình chuẩn mực.

Hoàng đế hỏi nàng từng đọc những sách gì.

“Bẩm bệ hạ, có 《Nữ Huấn》, 《Nữ Giới》, 《Thi Kinh》.”

Thái hậu gật đầu:

“Đúng là dáng vẻ của tiểu thư khuê các.”

Vài quý nữ bên cạnh nhỏ giọng bàn tán:

“Đại tiểu thư nhà họ Thẩm quả nhiên xuất chúng.”

“Nghe nói vị trí thái tử phi, thái hậu đã sớm ám chỉ rồi.”

Khi Thẩm Chiêu Ninh lui xuống, nàng đi ngang qua bên cạnh ta, khóe môi mang theo ý cười.

“Lệnh Nhàn, đừng căng thẳng. Không trả lời được cũng chẳng ai trách muội đâu.”

Ta không đáp.

“Thứ nữ phủ Trấn Nam tướng quân, Thẩm Lệnh Nhàn.”

Thái giám đã gọi đến tên ta.

Ta bước ra giữa điện rồi quỳ xuống.

“Thẩm Lệnh Nhàn, đã đọc qua những sách gì?”

Mấy chục người phía trước đều trả lời là 《Nữ Huấn》, 《Nữ Giới》, 《Luận Ngữ》, 《Thi Kinh》.

Ta hé miệng:

“Bẩm bệ hạ, thần nữ từng đọc 《Trị Thế Sách》, 《Biên Phòng Luận》, 《Diêm Thiết Thông Nghị》.”

Trong điện yên tĩnh trong chớp mắt.

Thái hậu cau mày:

“Những sách này, ai cho ngươi đọc?”

“Là thần nữ tự đọc.”

“Tự đọc?”

Thái hậu không tin.

“Ngay cả đích tỷ của ngươi cũng chưa từng đọc những thứ này, một thứ nữ như ngươi lấy đâu ra những sách ấy? Chẳng lẽ là nói bừa?”

Ta không thể trả lời.

Cũng không thể nói là sách trên giá của một lão già quê mùa.

Có nói ra cũng chẳng ai tin.

Thẩm Chiêu Ninh ở phía sau khẽ “xì” một tiếng.

Âm thanh không lớn, nhưng trong điện yên tĩnh, rất nhiều người đều nghe thấy.

Hoàng đế liếc nhìn nàng, rồi lại nhìn ta:

“Vậy trẫm hỏi ngươi vài câu.”

“Câu thứ nhất, biên phòng hiện nay, phía bắc có Hung Nô, phía tây có người Khương, ngươi cho rằng bên nào cấp bách hơn?”

Ta chậm rãi đáp:

“Phía bắc cấp bách hơn. Hung Nô thiếu muối, thiếu sắt, thiếu trà, cư/ ớ/ p bóc là để sinh tồn.”

Mắt hoàng đế hơi nheo lại.

“Câu hỏi thứ hai. Năm ngoái Giang Nam gặp lũ lụt, bạc trị thủy bị chặn lại, ch/ ế/ t hơn ba trăm người. Nếu ngươi là tuần phủ, ngươi sẽ làm thế nào?”

Ta suy nghĩ một chút.

Nguyên mẫu của câu hỏi này, ta từng nghe ở nhà lão nhân.

Ngày đó có một nam nhân quỳ trong sân khóc, lão nhân vừa vẽ tranh vừa mắng hắn.

Ta ở bên cạnh mài mực, nghe được bảy tám phần.

“Thần nữ sẽ làm ba việc.

Thứ nhất, cứu trợ thiên tai trước.

Thứ hai, điều tra những kẻ chặn bạc.

Thứ ba, viết một mật tấu cho hoàng thượng, dâng danh sách cùng chứng cứ lên.”

“Ngươi không sợ đắc tội người ta sao?”

“Sợ. Nhưng hơn ba trăm mạng người ở trước mắt, sợ cũng phải làm.”

Hoàng đế im lặng một lúc.

“Câu hỏi thứ ba. Ngươi cảm thấy thái tử phi nên là người như thế nào?”

Câu hỏi này vừa thốt ra, trong điện yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Khóe mắt ta liếc thấy Thẩm Chiêu Ninh, lưng nàng thẳng tắp.

“Thần nữ cho rằng, thái tử phi nên là người có thể đứng bên cạnh thái tử.”

“Không phải cứ xinh đẹp, biết sinh con thì gọi là đứng bên cạnh.”

“Mà là khi thái tử bàn chính sự, nàng có thể hiểu được; khi thái tử gặp nguy hiểm, nàng có thể gánh vác; khi thái tử đi sai đường, nàng có thể kéo ngài ấy quay lại.”

“Người như vậy dễ tìm sao?”

“Không dễ tìm.”

“Vậy ngươi cảm thấy ngươi làm được không?”

Tất cả mọi người trong điện đều nín thở.

2

Ta nhìn hoàng đế:

“Thần nữ không biết mình có làm được hay không.

Nhưng thần nữ biết, nếu thần nữ không làm được, thần nữ sẽ không chiếm lấy vị trí ấy.”

Thái tử bỗng lên tiếng:

“Phụ hoàng, nhi thần cảm thấy nàng trả lời không tệ.”

Hoàng đế không tiếp lời thái tử, chỉ phất tay:

“Lui xuống đi.”

Ta dập đầu, lui về hàng.

Thẩm Chiêu Ninh không nhìn ta, nhưng ta thấy nàng siết chặt khăn tay.

Điện tuyển tiếp tục.

Mấy chục người phía sau, không một ai bị hỏi đến đề sách luận.

Đều chỉ hỏi qua loa vài câu rồi cho qua.

Lúc kết thúc đã gần hoàng hôn, thái giám nâng hoàng bảng ra:

“Thái tử phi — Thẩm Chiêu Ninh.

Trắc phi — Thẩm Lệnh Nhàn.”

Thứ nữ làm trắc phi, đích nữ làm chính phi.

Tất cả mọi người đều cảm thấy hợp lý.

Nhưng đề sách luận cuối cùng của Thẩm Chiêu Ninh, nàng trả lời lắp bắp, là thái hậu lên tiếng giảng hòa mới qua được.

Nếu không có câu nói đó của thái hậu, kết quả sẽ thế nào, ta không biết.

Trên đường hồi phủ, Thẩm Chiêu Ninh vén rèm xe nhìn ta.

“Lệnh Nhàn, muội thật sự khiến ta bất ngờ. Những sách đó thật sự là tự muội đọc sao?”

“Vâng.”

“Ta không tin. Một thứ nữ như muội, lấy đâu ra con đường ấy?”

Ta không đáp.

Nàng cười lạnh một tiếng:

“Thôi vậy, dù sao muội cũng chỉ là trắc phi.

Nhớ kỹ, đến Đông cung, ta là chủ, muội là phụ.

Đừng vượt ranh giới.”

Xe ngựa lắc lư trở về phủ tướng quân.

Ta về phòng mình, đóng cửa lại.

Trong lòng đột nhiên dâng lên nghi hoặc cực lớn. Lão già quê mùa kia rốt cuộc có thân phận gì?

Ngày vào cung, đích mẫu phá lệ đến tiễn ta.

Bà ta đứng ở cổng phủ, hốc mắt hơi đỏ:

“Lệnh Nhàn, vào cung rồi, hãy hầu hạ thái tử cho tốt, phụ tá tỷ tỷ con cho tốt.

Tỷ muội các con đồng lòng, phủ tướng quân mới có thể đứng vững.”

Ta nghe hiểu.

Bà ta muốn ta đừng tranh với Thẩm Chiêu Ninh.

Xe ngựa tiến vào Đông cung.

Thẩm Chiêu Ninh ở chính viện, năm gian phòng lớn, bốn ma ma, sáu nha hoàn.

Ta chỉ có một cung nữ, tên là Thanh Hòa.

Tối hôm đó, thái tử đến chính viện.

Sáng sớm hôm sau, Thanh Hòa từ bên ngoài trở về, sắc mặt không tốt lắm:

“Nương nương, bên chính viện truyền lời, nói trắc phi thì vẫn là trắc phi, phần lệ phải làm theo quy củ.”

Mấy ngày tiếp theo, bốn món mặn một canh biến thành hai món mặn một canh.

Than sưởi mùa đông từ mười cân mỗi ngày giảm xuống còn năm cân.

Ta bảo Thanh Hòa đi hỏi, thái giám quản sự cười hì hì nói:

“Mong nương nương thông cảm, Đông cung chi tiêu lớn, ý của bên trên là ưu tiên chính viện trước.”

Ý của bên trên.

Ý của Thẩm Chiêu Ninh.

Ta không làm ầm ĩ.

Làm thứ nữ ở phủ tướng quân lâu như vậy, sự lạnh nhạt nào mà ta chưa từng thấy?

Đêm thứ ba, thái tử bỗng đến thiên viện.

Ngài mặc thường phục, không mang theo tùy tùng, một mình đứng trong sân.

Ngài hỏi:

“Ba câu hỏi ngày tuyển phi, câu trả lời là ai dạy nàng?”

Ta nghĩ một chút.

Lão già quê mùa kia chưa từng nghiêm túc dạy ta điều gì.

Ông chỉ thích tự lẩm bẩm một mình, còn ta thì nghe.

“Không ai dạy thần thiếp.

Là thần thiếp tự xem trong sách.”

Thái tử im lặng một lúc.

“Bổn cung hỏi nàng thêm một câu.

Quân trấn Tây Bắc, Trấn Tây tướng quân nắm binh tự trọng, triều đình điều không nổi binh của hắn.

Nàng nói xem nên làm thế nào?”

Câu hỏi này ta cũng từng nghe ở nhà lão nhân.

04/06/2026

ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ SẢN PHẨM CỦA AI!!!

Hai ngày qua, mạng xã hội toàn cầu đã bị "đốn tim" bởi loài voi đáng yêu này: voi lùn Borneo, phân loài voi châu Á nhỏ nhất và cũng là một trong những loài hiếm nhất thế giới, có nguồn gốc từ các khu rừng ở Borneo (Malaysia và Indonesia).

Nhưng phía sau những bức ảnh lan truyền với tốc độ chóng mặt là một sự thật đáng lo ngại: số lượng voi lùn Borneo trong tự nhiên hiện đã giảm xuống dưới 1.500 cá thể do nạn phá rừng và mất môi trường sống.

Nguồn: https://x.com/EpicCmntsTelugu/status/2060260872912765327/photo/1

03/06/2026
30/05/2026

Address

4bc
Gò Vấp
7000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Love my bad skin posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share