16/05/2026
10 NĂM KHÔNG GẶP.
BÉ GHÉ VÀO KHÔNG HẸN TRƯỚC.
VÀ CÂU CHUYỆN BÉ KỂ VỀ MẸ… XUÂN KHÔNG QUÊN ĐƯỢC.
Có những vị khách… không chỉ là khách.
Mà là một phần ký ức trong suốt những năm làm nghề của mình. ❤️
Hôm nay Xuân bất ngờ gặp lại một bé sau hơn 10 năm không gặp.
Bé vừa chuyển về đây ở hẳn. Ghé vào tiệm, không hẹn trước. Vậy mà gặp nhau, ngờ ngợ rồi nhận ra nhau ngay.
Bé cười rồi nói một câu làm Xuân vừa vui vừa xúc động:
“Em sống ở Sài Gòn bao nhiêu năm, thiếu gì nơi làm đẹp… Nhưng em không dám làm ở đâu hết. Giờ về đây ở rồi em qua gặp chị chỉnh lại cặp mày này.”
Cặp lông mày Xuân làm cho bé hồi đó… hơn 10 năm vẫn còn giữ dáng.
Hôm nay chỉ chỉnh chu lại một chút, lấy màu tươi hơn cho gương mặt rạng rỡ hơn thôi. Vừa làm vừa kể chuyện bao nhiêu năm dồn lại, nói hoài không hết.
Rồi bé kể một chuyện làm Xuân đứng lặng người, không nói được gì.
“Mẹ em mất năm 65 tuổi.
Hôm đưa tiễn, ai đến viếng cũng nhìn mẹ và khen lông mày và môi mẹ vẫn đẹp.
Mẹ em cũng làm ở chị.”
Xuân đứng lặng. Một lúc .
Làm nghề này nhiều năm, có lúc mình chỉ nghĩ đơn giản mình làm đẹp cho người ta, vậy thôi.
Nhưng hôm nay mới thấy rõ hơn…
Có những cặp mày, đôi môi không chỉ đẹp một thời gian rồi thôi.
Mà đi cùng người ta qua từng giai đoạn của cuộc đời.
Từ lúc còn trẻ, còn lo toan bộn bề… đến tận ngày người thân nhìn mặt lần cuối.
Có những thứ tồn tại lâu không phải vì kỹ thuật giỏi.
Mà vì người ta tin mình.
Tin thật lòng.
Và giữ mãi sự tin đó dù bao nhiêu năm có qua đi. ❤️