11/07/2026
"mới tí tuổi đầu đã đau với nhức, vẽ chuyện đi đằng đằng tốn tiền", câu nói ấy của mẹ chồng vào một chiều cuối tuần từng khiến tôi tủi thân phát khóc. Mẹ bảo ngày xưa các cụ cày cuốc cả ngày có sao đâu, giờ tụi trẻ hở chút là kêu ca.
Tôi không trách mẹ, nhưng lòng nặng trĩu. Ngoài giờ làm ở cơ quan, về nhà tôi lại quay cuồng với cơm nước, con cái, đối nội đối ngoại. Cứ thế, tôi gồng mình chịu đựng. Mỗi lần vai gáy cứng đơ làm mất ngủ, hay thắt lưng đau nhói lúc cúi xuống dọn dẹp, tôi lại tặc lưỡi uống đại viên giảm đau cho qua chuyện.
Cho đến một đêm, tôi bất lực vì vai gáy đau buốt, nửa người tê dại không thể nào lật nổi. Nhìn chồng con bên cạnh đã ngủ say, tôi vừa đau, vừa tủi, nước mắt cứ thế tràn ra gối. Tôi chợt thảng thốt nhận ra cái vòng lặp đáng sợ dạo này: Mình cứ âm thầm chịu đựng cơn đau, để rồi ban ngày lại đem sự mệt mỏi ấy biến thành những lời cằn nhằn, vô cớ cáu gắt khiến cả nhà đều căng thẳng, khó chịu theo.
Tôi tự tìm hiểu, hỏi han mọi người rồi đặt lịch đi dưỡng sinh trị liệu tại LAN. Lần đầu tiên nằm trên bàn, cảm nhận từng đường miết, ấn huyệt sâu vào các bó cơ đang bó cứng và ngửi mùi thảo mộc thoang thoảng, nước mắt tôi cứ thế ứa ra. Không phải vì đau, mà vì nhận ra bấy lâu nay mình đã quá tệ với bản thân.
Hôm đó về, lần đầu tiên sau nhiều năm tôi có một giấc ngủ sâu đúng nghĩa. Tỉnh dậy đầu óc nhẹ bẫng, tinh thần tươi tỉnh, không còn bực dọc hay than vãn như trước. Thấy tôi khỏe mạnh, vui vẻ hẳn ra, không khí nhà cửa tự nhiên nhẹ nhàng, ấm áp. Mẹ chồng từ chỗ cằn nhằn giờ lại là người nhắc: "Tuần này chưa thấy đi làm vai gáy hả con?"
Phụ nữ muốn yêu thương gia đình, trước hết phải học cách yêu thương chính cái khung xương đang gánh đỡ cuộc đời mình các chị em ạ.