09/07/2026
Chị K. làm công nhân. Mới ba mươi tuổi. Đau lưng hai năm rồi.
Hôm chị bước vào chỗ tôi, chị đi vẹo sang một bên. Xuống cầu thang phải bám tay vịn, dò từng bậc một. Mới ba mươi mà đi như bà cụ.
Tôi biết nhiều người đọc tới đây nghĩ bụng: "Lại quảng cáo chứ gì." Không sao đâu. Bạn cứ đọc hết đã.
Hai năm nay, chị sống chung với cơn đau kiểu này.
Sáng ngủ dậy, muốn ngồi lên thôi mà lưng cứng đờ. Chị phải lăn nghiêng người, chống tay mới dậy nổi.
Đi làm thì đứng máy cả ngày. Mỗi lần cúi xuống là nhói một cái, như có ai cầm dao đâm vào lưng. Cơn đau không chịu nằm yên. Nó chạy từ thắt lưng xuống mông, xuống tận háng, tê tê buốt buốt.
Đêm nằm cũng chẳng yên. Trở mình một cái là tỉnh. Có đêm chị nằm nhìn trần nhà tới sáng.
Đau quá thì uống thuốc giảm đau để còn đi làm. Không uống thì không đứng hết ca. Mà nghỉ thì mất lương. Nhà còn trông vào đồng lương của chị.
Đau nhất là những lúc con đòi bế. Chị không dám cúi xuống bế con. Sợ đang bế mà buốt một cái, ngã cả hai mẹ con.
Hai năm đó, chị đi chữa đủ nơi. Đi xoa bóp. Uống thuốc. Đỡ được vài hôm rồi đâu lại vào đấy.
Sau chị đi chụp phim. Bác sĩ bảo thoát vị đĩa đệm L4-L5, L5-S1.
Hôm đến chỗ tôi, chị nói một câu mà tôi nhớ mãi: "Em chữa nhiều nơi quá rồi anh ạ. Giờ em cũng chẳng dám mong gì nữa."
Đó không phải câu của người lười. Là câu của người đã cố hết sức, hy vọng đi hy vọng lại, mà lần nào cũng thất vọng.
Tôi hiểu vì sao chị nản. Vì bấy lâu nay, đau chỗ nào chị chữa chỗ đó. Đau lưng thì bóp lưng. Đau chân, đau khớp háng thì xoa mông, xoa chân.
Nhưng ít ai để ý đến điều này: Cả người là một khối. Chữa cái ngọn mà không tìm đúng chỗ có vấn đề thực sự bên trong, thì bóp bao nhiêu cũng chỉ đỡ được vài hôm.
Chị trị liệu liền mười lăm ngày. Ngày nào cũng đến, không bỏ buổi nào.
15 ngày sau, chị đỡ hẳn. Chị đứng thẳng người lên được. Xuống cầu thang nhẹ hơn nhiều, không phải bám tay vịn dò từng bước nữa.
Tôi nói thật lòng: thoát vị đĩa đệm không phải cứ chữa là hết sạch. Cái làm được là giảm cơn đau, cho chị đi lại, làm việc bình thường trở lại. Quan trọng nhất là chị cần giữ lưng thẳng, có ý thức về việc bảo về cột sống lưng mỗi ngày. Vấn đề cơ xương khớp thì không thể nói mạnh được. Người này nhanh, người kia lâu, không ai giống ai. Tốt nhất nếu gặp tình trạng đau mà tê xuống chân, chân yếu đi, thì đừng chần chừ, hãy đi khám ngay.
Tôi kể chuyện chị K. không phải để khoe.
Mà vì ngoài kia còn nhiều người đang đau y như vậy. Đau mà cứ ráng chịu. Tự nhủ "còn khỏe, chắc không sao, mai rồi nó hết thôi". Rồi để đó, năm này qua năm khác.
Cơ thể, sức khỏe, cột sống chúng ta chỉ có một thôi. Hỏng rồi thì khổ cả đời.
Bạn có đang phải gồng mình chịu đau — cứ cố chịu đựng qua ngày, hy vọng mai sẽ tốt hơn — bạn phải như vậy bao lâu rồi?
Nếu bạn, hay người nhà mình đang gặp tình trạng như chị K., cứ nhắn cho tôi để tôi tư vấn thêm cho.
(hình ảnh chỉ minh họa)