15/11/2025
CẢM XÚC NHÂN DỊP HỘI NHÃN KHOA VIỆT NAM 65 TUỔI
Đôi khi, giữa ánh đèn phòng mổ, tôi nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong đôi mắt người bệnh – những ánh nhìn đầy hi vọng, lo lắng, mong đợi. Và tôi tự nhắc mình rằng: trên đôi tay này, là cả ánh sáng của một cuộc đời.
Hơn 20 năm làm nghề, tôi đã gặp biết bao mảnh đời bước vào phòng khám với nỗi sợ mất đi thị lực – thứ mà nhiều người vẫn tưởng là hiển nhiên. Mỗi lần phẫu thuật thành công 1 ca b**g võng mạc, giải phóng một màng trước võng mạc, hay đóng được một lỗ hoàng điểm, tôi luôn cảm thấy như vừa trả lại cho họ một phần thế giới mà họ tưởng đã đánh mất.
Nhưng suốt hành trình ấy, tôi chưa bao giờ bước một mình.
CLB Dịch kính – Võng mạc
Đó là nơi tôi và các đồng nghiệp cùng nhau học hỏi, chia sẻ kinh nghiệm, nghiên cứu, đào tạo, và quan trọng nhất là giữ lửa nghề. Chúng tôi đến với nhau bằng tinh thần rất đơn giản:
“Cứu được một đôi mắt – là giữ lại được một tương lai.”
Chúng tôi đã khởi đầu cùng nhau bằng những trang thiết bị còn đơn giản, cơ sở vật chất còn nhiều thiếu thốn để giữ lại ánh sáng cho hàng trăm ngàn bệnh nhân – tất cả đều khiến tôi nhớ rõ lý do vì sao mình chọn nhãn khoa từ ngày đầu.
Khi Hội Nhãn khoa Việt Nam trao tặng bằng khen, tôi thực sự xúc động. Không phải vì sự vinh danh dành cho cá nhân mình, mà bởi tôi thấy trong tấm bằng đó hình bóng của biết bao người:
• những thầy cô đã soi đường truyền thụ lại các kiến thức
những đồng nghiệp luôn sát cánh
• những bệnh nhân kiên trì chiến đấu cùng chúng tôi,
• và toàn bộ tập thể CLB Dịch kính – Võng mạc đã miệt mài bền bỉ nhiều năm qua.
Tôi chỉ là một phần nhỏ trong tập thể ấy, trong một ngành mà mỗi tiến bộ đều trả giá bằng nỗ lực, thời gian và trái tim của rất nhiều con người.
Điều tôi mong nhất
Là người bệnh ở khắp mọi nơi có thể được khám và điều trị sớm hơn.
Là các thế hệ bác sĩ trẻ luôn giữ được niềm đam mê và sự tử tế.
Là ngành nhãn khoa Việt Nam tiếp tục mạnh lên, vươn xa và nhân văn hơn nữa.
Tôi luôn tin rằng:
Nghề của chúng ta không chỉ chữa bệnh cho đôi mắt, mà là trả lại ánh sáng – và cả sự bình yên – cho cuộc sống của một con người.
Cảm ơn Hội Nhãn khoa Việt Nam vì sự ghi nhận.
Cảm ơn những người thầy đã dìu dắt tôi TTND GS.TS.BS Tôn Thị Kim Thanh; TTND GS.TS.BS Đỗ Như Hơn và nhiều thầy cô khác
Cảm ơn những người đồng nghiệp đã đi cùng tôi suốt chặng đường.
Và cảm ơn tất cả bệnh nhân – những người đã dạy tôi nhiều bài học nhất về sự kiên trì và niềm tin.
Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, tiếp tục học, tiếp tục cống hiến…
Vì tôi hiểu rõ rằng:
Vinh dự lớn nhất của một bác sĩ mắt, không phải là giải thưởng, mà là khoảnh khắc bệnh nhân mở mắt nhìn rõ trở lại và mỉm cười.”