30/01/2024
HERS retreat
Day 11
Một bài tập: hãy kể về giấc mơ bị chôn vùi của bạn.
-------------------
Nhật ký The Artist's Way with me
Điểm chạm và trạm
Một hành trình trở về nhà với cô bé nghệ sĩ đã hoàn thành và gặt hái được rất nhiều lương thực. Mình không gọi đó là kết thúc, mà là một cánh cửa đã khép lại và một cánh cửa mới mở ra cho mình với cô bé cùng tiếp tục đồng hành và khám phá những vùng đất tiếp theo.
Mình nhớ lại một hôm khi đang rửa chén, bất chợt trong đầu nhảy ra các suy nghĩ : “ Mình sẽ làm gì khi đi hết tuần thứ 12 ? Liệu rằng sau 12 tuần này, còn ai tiếp tục đi với mình nữa không? Có cách nào để kết nối với mọi người không?
Mình đang mong đợi điều gì?
Với mình, sau 12 tuần, vẫn sẽ tiếp tục đi tiếp, viết những câu chuyện riêng của mình, đào sâu hơn và tìm kĩ lại những nỗi sợ làm cản trở sự phát triển sáng tạo nghệ sĩ bên trong. Đồng thời sẽ bắt đầu một hành trình thú vị hơn, nhiệt huyết hơn, ý nghĩa hơn và thỏa thích làm những điều mình muốn.
Ngay những ngày đầu khi nhận được tin nhắn từ HERS Retreat, mình đã rất hạnh phúc và mong rằng sẽ tìm được cách để tự chữa lành cho bản thân được tốt hơn. Chứ hiện tại mình cứ đi một vòng tròn không lối thoát. Chỉ mong thế thôi. Nhưng thứ mình nhận được lại nằm ngoài mong đợi, nó tuyệt vời lắm.
Trước hết là mở khóa sự chia sẻ, bật công tắc và nói ra các suy nghĩ của bản thân. Lúc nhận được tin nhắn từ chị Loan “ cho chị order một con lật đật nhé!” Mình thật sự rất vui và hạnh phúc, nhưng cũng rất sợ. “Không biết phải viết thế nào để mọi người hiểu? Mọi người khi đọc những gì mình viết thì có suy nghĩ gì? Có ai đón nhận nó không? Liệu rằng những chia sẻ có bị nặng cảm giác tiêu cực rồi ảnh hưởng tới mọi người không? Câu chữ, lời văn của mình còn lủng củng, trật tự các suy nghĩ còn lộn xộn, không biết nó đã hoàn chỉnh hay chưa? Rất rất nhiều thứ khiến mình phân vân và không dám chia sẻ. Nhưng mà mọi người ơi, mình đã làm được rồi nè! Không phải một bài mà là nhiều bài, không chỉ nói cho một người mà nhiều người trong vòng tròn kết nối này, lan ra cả những người thân yêu của mình, kể cho họ những câu chuyện và viết những lời yêu thương.
Tiếp theo là mình nhận được rất nhiều yêu thương to lớn từ gia đình The Artist’s Way, nằm ngoài mong đợi. Những lời chúc động viên, những lời khuyên hữu ích, những câu chuyện của mình đã “chạm” đến mọi người và hạnh phúc nhất là được tặng những cái “ôm” siêu to bự. Hihi. Tất cả đều giúp mình cảm thấy an toàn như là một đứa em út trong nhà được các chị quan tâm và chăm sóc đặc biệt. Mình biết ơn những điều mình đang có, tự hào về bản thân vì không bỏ cuộc, luôn đi tìm những cách để hiểu chính mình hơn.
Một điều mình ấn tượng nhất và luôn nhớ là cái nhìn đầu tiên từ chị Loan. Một ánh sáng rất bình yên, ấm áp và nhẹ nhàng, khiến cho những người bên cạnh cảm thấy an toàn. Hồi trước mình hay dấu những thứ mình có, bản chất tính cách của mình, rồi xây dựng một hình tượng phải mạnh mẽ, lạnh lùng và sang chảnh cuốn hút. Điều đó khiến mình chối bỏ những thứ rất riêng của bản thân. Nhưng rồi buổi gặp hôm ấy, mình òa lên “ Tại sao phải luôn bắt chước và đeo các mặt nạ không phải của mình chứ? Một người có tính cách nhẹ nhàng, đơn sơ thì cũng có những điểm thu hút riêng đó thôi!
Cuối cùng là một lời thừa nhận rằng mình đã được chữa lành. Không phải là hoàn toàn 100% nhưng giờ đây mình có thể thoải mái viết ra suy nghĩ để thỏa mãn, tin tưởng vào bản thân, yêu thương nó và chơi đùa cùng cô bé nghệ sĩ. Từ việc thực hành Morning Pages mỗi ngày, mình thành thật chia sẻ những câu chuyện với bản thân, điều chỉnh cảm xúc, cởi mở và kết nối với mọi người. Gần nhất là gia đình, tiếp đến là bạn bè và những mối quan hệ bên ngoài vùng an toàn mình đang xây dựng. Cảm giác lạ lắm. Trước giờ mình là đứa chủ động tìm người để chia sẻ những u uất trong lòng và mong chờ họ hãy giúp đỡ mình. Còn bây giờ họ lại tìm đến mình, tin tưởng và chia sẻ những khó khăn cho mình nghe. Mình cũng không nghĩ bản thân lại quan trọng. tỏa ra năng lượng tích cực và là trạm sạc pin cho những người bạn đó. Chỉ là mình cảm thấy xúc động, biết ơn và đồng cảm với họ, cũng thấy bản thân trong những câu chuyện đó, đã từng vật vã trong những biến cố, học cách tin, chấp nhận và tha thứ. Thật là một điều kì diệu với mình.
Cũng nhờ hành trình The Artist’s Way mà mình đã có những cuộc hẹn hò với cô bé nghệ sĩ rất thú vị, biết ơn vì có thể ngồi xuống lắng nghe, cùng tìm lại những sở thích mình đã lãng quên, rồi cùng nhau thực hiện nó.
Đúc kết lại 12 tuần mình đã tìm được các mảnh ghép mới, một bài học tượng trưng cho 12 tuần:
Tuần 1: Con lật đật
Tuần 2: 5 giác quan
Tuần 3: Free and Wild
Tuần 4: Nghỉ ngơi
Tuần 5: Rung động
Tuần 6: Mới
Tuần 7: Hoài niệm về quá khứ
Tuần 8: Lời khẳng định
Tuần 9: Compassion
Tuần 10: Vòng kết nối: Hạn hán cảm xúc, dòng chảy cảm xúc, down & up
Tuần 11: “ … đi”
Tuần 12: Điểm chạm và trạm
Cuối cùng em cám ơn chị Thơ đã gợi mở cánh cửa The Artist’s Way, chị Loan đã dắt em về nhà và tất cả mọi người trong gia đình này. Đồng hành cùng em trong hành trình kết nối với sự sáng tạo bên trong, cùng lắng nghe, chia sẻ để em luôn cảm thấy an toàn nói lên những suy nghĩ, những câu chuyện của riêng mình, được đón nhận một cách tích cực và ấm áp nhất qua những cái “ Ôm”. Chúc mọi người nhiều sức khỏe, hạnh phúc và khám phá nhiều bí ẩn bên trong nhé! Tặng mọi người những cái chạm vai yêu thương và cái ôm thật chặt nè!