24/11/2017
Hồi nhỏ xíu không nhớ là mấy tuổi, lúc đó biết cầm bút màu rồi, nhà trong nhà ngoài tầng trên tầng dưới mảng tường nào cũng chi chít hình vẽ nguyệch ngoạc, người hay con vật gì đó, mà đến giờ tui vẫn còn nhớ hình dạng ra sao. Người thì có đầu thiệt tooo, mắt mũi thì giống như logo LG vậy. Ngay sau đó thì tui nhớ ra cảnh đứng khóc thút thít, tay cầm giẻ ướt bặm môi lau cho (gần) sạch đám hình đấy 😂 Không lâu sau thì nhà cũng được sơn lại tường nên chẳng còn vết tích nào nữa. Học mẫu giáo mỗi lần đến giờ vẽ thì tui khoái chí lắm vì đứa bên cạnh toàn phải dòm bài xem tui vẽ cái gì rồi bắt chước, mà xấu lắm đâu có giống 😆 Lớn hơn chút, vào cấp một, dạy môn Mĩ thuật là thầy Tuấn, dáng người nhỏ con, hay để ria và tay đeo một chiếc nhẫn lớn, thầy quý tui lắm, tui cũng quý thầy vì hay được khen hehe, lên lớp thì có một cô giáo khác dạy tên Hương, đặc biệt cô bị tật vẹo cột sống, nói chuyện điệu lắm và hay nhắc nhở học sinh ngồi ngay ngắn để đừng bị như cô. Mọi thứ cũng qua quá lâu rồi nhưng một cách vô thức, tui vẫn nhớ rất rõ nét một vài chi tiết trong cuộc đời mình, cho dù ngay hôm qua làm những gì còn chẳng nhớ hết được. Giống như hồi học thầy Tuấn có một lần mẹ đi đâu về và hỏi ở lớp con thích học môn gì nhất, sau khi tui nói là môn Mĩ thuật thì hình như mẹ có bảo rằng thầy bói phán, sau này chị không hướng cho con theo nghệ thuật thì chị sẽ hối hận đấy 🤣 Không hiểu nổi sao tui có thể nhớ được điều ấy trong khi mẹ tôi chắc đã quên từ lâu lắm rồi.
Đến bây giờ, mỗi lần khách đến chơi, ngắm nghía một hồi là lại hỏi tui có học mĩ thuật không 😄
Gần đây tui mới lờ mờ nhận ra, khi sở thích, đam mê không thể nuôi sống bản thân, thì cũng đừng vội gạt bỏ nó, thử áp dụng vào chính công việc của mình xem, mọi thứ sẽ thú vị và hay ho hơn nhiều (lần) đấy 😉