10/05/2026
Tôi đã định mang bí mật này xuống mồ…
Nhưng lương tâm của tôi không cho phép nữa.
Nhiều năm qua, suốt gần 9 năm trời…tôi đã tiếp xúc với cơ thể của hàng ngàn phụ nữ.
Tôi nhìn rất kỹ từng centimet trên người họ. Từ khuôn mặt… cổ… ngực…cho tới cả những vùng nhạy cảm nhất mà bình thường chẳng ai dám để người lạ chạm vào.
Ban đầu họ rất ngại. Rất đề phòng. Có người còn run đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Nhưng rồi…bằng một cách nào đó…tôi khiến họ tự nguyện nằm xuống trước mặt mình.
Có những ngày tôi dùng hóa chất mạnh nhất thế giới đổ thẳng lên da họ.
Có những lúc tôi dùng vật sắc cào/chọc/ngoáy lên bề mặt da đến đỏ rát nhức nhối, thậm chí bật máu.
Có lúc họ đau quá phải bật khóc nức nở.
Có người la thất thanh giữa căn phòng kín.
Có người nằm im lặng chảy nước mắt chịu đựng mà tôi vẫn không thể dừng tay…..Tôi say mê cái cảm giác ấy! Có những hôm đêm về tôi cũng nằm mơ thấy mình đang làm vậy với họ.
Thậm chí có những lần…họ phải cởi bỏ gần như mọi lớp phòng bị cuối cùng.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo ấy…tôi chạm vào những nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể họ.
Quan sát.
Đo đạc.
Đánh giá.
Rồi quyết định sẽ “xử lý” như thế nào.
Tôi khiến họ chịu nóng rát. Chịu đau. Chịu những cảm giác khiến cơ thể phải co cứng lại theo phản xạ.
Có người vừa khóc vừa hỏi tôi:
‘Còn lâu nữa không…?’
Nhưng tôi vẫn tiếp tục. Tôi không thể dừng lại được!
Điều đáng sợ nhất là dần dần…họ bắt đầu nghiện cảm giác đó.
Họ tự đặt lịch gặp tôi hàng tuần.
Tự nguyện nằm xuống đúng chiếc giường ấy.
Tự giác đưa tiền cho tôi trước cả khi tôi ra tay.
Và rồi…họ còn đưa thêm bạn bè, đồng nghiệp, chị em, thậm chí là mẹ ruột, chị em ruột tới cho tôi nữa.
Từng người, từng người một bước vào căn phòng đó với vẻ dè chừng…rồi vài tháng sau lại mỉm cười giới thiệu thêm “con mồi” mới cho tôi.
…
Cho đến hôm nay tôi mới dám thú nhận: Tôi chính là kẻ cầm đầu trong đường dây thao túng và gây nghiện cho phụ nữ mang tên