09/04/2020
THỜI THẾ - THẾ THỜI
Xe cứu thương hú còi ầm ĩ, bác sĩ chạy rầm rập. Có người vừa bị đưa đi cách ly: đó là cô gái phòng 209 - mới đến thuê trọ ở tầng này được vài ngày. Cô này mỗi khi đi đổ rác thường mặc quần soóc dài đến tận háng, ngực thả rông, áo hai dây mỏng tang, bó sát khiến các bà, các chị cùng tầng rất ngứa mắt, dù họ còn chưa biết cô tên gì…
Mấy bà, mấy chị không biết, nhưng Mr. Trần Anh Tuấn phòng 201 lại biết, và cuống quýt nhắn tin hỏi ngay:
- “Sao em bị bế đi vậy Yến?”
- “Em có triệu chứng ho, sốt, khó thở. Giờ cán bộ y tế đang bắt em khai báo lịch sử tiếp xúc”.
- “Đừng khai anh được không? Vợ anh biết, nó giết!”
- “Không được! Khai láo bị phạt 10 triệu đấy!”
- “Anh sẽ chịu tiền phạt và gửi thêm e 10tr nhé ”.
Còn chưa kịp bỏ điện thoại xuống, Yến đã nhận được tin nhắn từ ngân hàng báo có tiền về.
Và cũng chưa kịp đọc tin nhắn của ngân hàng, Yến đã nhận được một loạt các tin nhắn khác từ Mr. Nguyễn Anh Tuấn phòng 202, Mr. Gia Lộc Lê ở Quận Hoàng Mại, Mr. Manh Hung Tổng giám đốc, Mr.Bắc Trung Nam ở Hoàn Kiếm…,Mr.Xuân Bách ..Nội dung các tin nhắn cũng tương tự như tin nhắn của Tuấn phòng 201 vừa gửi, nên Yến cũng chả mất công soạn lại, chỉ việc copy paste để trả lời thôi…
Yến ngồi kiểm tiền trong tài khoản, trừ đi tiền thuê xe cứu thương, thuê mấy thằng đóng giả làm bác sĩ, Yến vẫn kiếm được 160 triệu. Nhiều đứa cứ kêu dịch bệnh thế này thì chết đói, Yến cười, nghĩ bụng: “Đói hay no là do cửa mình, à nhầm, là do mình chứ bộ”.
Sau đó yến nhắn cho đặt hàng kem chống nắng nhập khẩu 👍