26/05/2026
Ngày xưa, trong một thung lũng nhỏ, có một hạt giống rất đặc biệt. Nó đủ hình dáng để trở thành một cái cây lớn, nhưng lại mang trong mình nỗi sợ kỳ lạ: Nó sợ bị… ướt.
Mỗi khi thấy những đám mây kéo đến, hạt giống lo lắng, run rẩy:
“Không, đừng mưa xuống con!”
“Nếu con bị ướt, con sẽ mềm ra, nứt ra, rồi con sẽ… đau.”
Thế là nó tìm mọi cách chui sâu hơn vào đất khô, tránh né từng giọt nước như tránh một điều khủng khiếp.
Những hạt giống khác xung quanh đã nảy mầm, vươn lên thành cây, đón nắng, đón gió, đem bóng mát cho đất trời. Còn nó, vẫn nằm đó, co ro, khô cứng.
Một hôm, vị thần của ánh nắng đi ngang qua, nhìn nó và hỏi:
“Vì sao con không chịu để mưa chạm vào?”
Hạt giống đáp:
“Con sợ bị tổn thương.
Con sợ tan vỡ.
Con sợ bị thay đổi.”
Vị thần ánh nắng thở một hơi dài:
“Nhưng con ơi… Nếu con không nứt ra, làm sao con có thể mở ra? Nếu con không chịu ướt, làm sao con có thể lớn lên?
Cái gọi là ‘tổn thương’ chính là cánh cửa duy nhất để thay đổi và giúp con đi tới chuyển hóa. Thứ gì không chịu chuyển hóa… thì sẽ chết trong chính sự an toàn mà nó khư khư ôm chặt.”
Nhưng hạt giống vẫn không chịu nghe. Nó vẫn cố chấp bám lấy suy nghĩ của mình.
Mùa này qua mùa khác, đất bao dung ôm nó. Mưa nhẹ nhàng rơi xuống, nhưng hạt giống vẫn kiên quyết khép kín.
Rồi đến một ngày, gió mùa đông Bắc đến, trời đất trở nên lạnh hơn, gió trở nên buốt hơn. Hạt giống cảm thấy mình khô dần, cứng dần, nhẹ như một mảnh vỏ rỗng.
Trước khi chìm vào giấc ngủ cuối, nó nghe tiếng đất thì thầm:
“Con đã đúng: Khi con không thay đổi, con không bị tổn thương. Nhưng cũng vì thế, con chưa từng sống.”